Dùng bữa cùng cô đồng nghiệp xinh đẹp ở phòng kinh doanh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19529

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14176

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2379

Tập 1 - Chương 35 - Tăng ca cùng hậu bối

Giờ đã là bảy giờ tối, tức đã quá giờ tan ca, thế nhưng tôi vẫn tràn đầy năng lượng.

Những người còn lại trong văn phòng lúc này là tôi và Harumi. Bọn tôi đang lên kế hoạch cho các công việc sau này. Mục đích là để tiền bối Komine, hai hậu bối Suzutani, Harumi và tôi có sự chuẩn bị tốt nhất cho các sự kiện vào đầu mùa thu sắp tới.

“Bản kế hoạch này vẫn có một số điểm rời rạc, giờ mình cùng sửa lại cho thống nhất nhé?”

“Vâng.”

Mọi người đều đã về hết, thế nên giọng tôi vọng lại trong căn phòng rộng lớn này.

Công việc này không nhất thiết phải hoàn thành ngay trong hôm nay. Nhưng kể từ ngày mai, tôi sẽ không có nhiều thời gian rảnh, nên tôi đành nhờ Harumi ở lại để phụ tôi.

Em ấy phấn khích đến lạ khi được tôi rủ tăng ca cùng. Con bé này có tiềm năng để trở thành một con quái vật tăng ca chăng…? Thế giới này đáng sợ quá, tôi phải giữ khoảng cách với cô nàng này thôi.

“Anh Shikami ơi, trong bản kế hoạch vẫn còn phần trống này…”

“À, phần đó là của phòng Kinh doanh, em cứ để đó đi.”

Trong khoảnh khắc tôi nhìn vào tập tài liệu, khứu giác tôi cảm nhận được một mùi thơm, nó khiến tôi ngơ ngác một hồi.

“Tiền bối có chuyện gì vậy ạ?”

Harumi nghiêng đầu sang một bên rồi nhìn về phía tôi và tò mò hỏi.

“Không có gì đâu…”

“À anh có nhớ kèo đi nhậu của bọn mình không? Anh định chừng nào sẽ đi?”

“Chuyện đó lâu lắm rồi mà em vẫn còn nhớ à?”

“Em đã hứa rồi mà, nhân tiện thì em lúc nào cũng rảnh hết.”

“Nếu thế thì ngày cuối tuần của đầu tháng tới, em thấy được không? Tầm đó thì các dự án đã đâu vào đấy hết rồi.”

“Chốt nhé, để em gửi thông tin mấy chỗ ăn nhậu cho.”

Con bé này nhiều năng lượng thật.

Khoảng thời gian tiếp theo chỉ có duy nhất tiếng gõ bàn phím trong phòng. Đã hơn tám giờ tối và Harumi có vẻ đã thấm mệt.

“Harumi.”

“Vâng!”

Cô ấy giật mình rồi quay lại phía tôi, đôi vai hơi run lên. Tôi làm cô ấy sợ rồi thì phải.

“Anh hơi mệt rồi, mình nghỉ ngơi tí nhé?”

Nói rồi tôi đi đến chỗ máy pha ca phê và chuẩn bị ly.

“Em thích cà phê như thế nào? Anh thích cà phê đen.”

“Thế thì em cũng uống cà phê đen.”

Mọi khi tôi sẽ cho thêm đường với sữa vào, nhưng hôm nay tôi khá buồn ngủ.

Máy pha cà phê bắt đầu phát ra những tiếng động lớn.

Mùi hương của tách cà phê trước mặt đã đủ khiến tôi tỉnh ngủ, nếu như tôi uống vào thì đêm nay tôi sẽ trằn trọc lắm đây. Nhưng tôi cần phải hoàn thành công việc nên, kệ đi.

Tôi mang hai tách cà phê nóng hổi quay lại bàn làm việc. Tôi cẩn thận để chúng không đổ ra, nếu không thì những gì tôi làm nãy giờ sẽ trở thành công cốc.

Harumi nhìn chằm chằm vào thứ chất lỏng màu đen. Hừm, uống cà phê thôi mà em ấy nhìn căng thẳng vậy? Nghĩ rồi, em ấy cho ly lên miệng và uống một ngụm.

Đúng như dự đoán, em ấy nhắm chặt mắt lại và tằng hắng.

“Em đâu nhất thiết phải ép bản thân uống cà phê đen đâu.”

“Đắng quá…”

“Bình thường anh cũng hay thêm sữa với đường.”

“Em cứ nghĩ là mình có thể uống được giống anh Shikami…”

“Thôi không sao, cầm lấy này.”

Tôi lấy gói đường bênh cạnh máy pha cà phê và hộp sữa trong tủ lạnh rồi đưa cho em ấy.

“Cảm ơn anh.”

“Không có gì, lần sau em cứ uống như bình thường đi.”

Sau đó, bọn tôi nhanh chóng hoàn thành công việc và rời khỏi công ty.

Nhà của Harumi nằm ở ga trước tính từ nhà tôi, thế nên bọn tôi đi cùng chuyến tàu.

“Nè lần tới mình đi nhậu, em muốn về nhà thay đồ trước.”

“Được rồi, vậy anh sẽ tìm quán ở gần ga nhà em.”

“Dạ được, đến ga của em rồi.”

“Anh biết rồi, cảm ơn em vì đã tăng ca cùng anh nhé. Em giúp anh nhiều thứ lắm.”

“Không có gì, em thấy vui vì được tăng ca cùng anh mà. Anh ngủ ngon, mai gặp lại.”

Em ấy trông hào hứng hơn so với lúc ở công ty. Sau đó, bóng lưng em ấy rời khỏi toa tàu.

***

Lời tác giả: Mọi người nghĩ đã đến đoạn du lịch à? Không, công ty vẫn cần tăng ca, thế giới này tàn nhẫn lắm…

Tằng hắng là hành động khạc trong cổ họng giúp giọng trong hơn. Nguyên tác: 喉を鳴らす, nghĩa tương tự trong tiếng anh: Clear throat