Dùng bữa cùng cô đồng nghiệp xinh đẹp ở phòng kinh doanh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19530

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14176

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2379

Tập 1 - Chương 40 - Chuyến đi suối nước nóng (Phần 3)

Tôi thay bộ Yukata và mang theo khăn. Mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng cho buổi tắm onsen.

Mặc dù có hồ nước nóng lộ thiên, thế nhưng hôm nay tôi sẽ tắm trong nhà.

“Được rồi, đi thôi.”

“Anh trông hứng thú chưa kìa.”

Dĩ nhiên rồi, nghe đến suối nước nóng ai chẳng hào hứng chứ? Là suối nước nóng đấy?

Chúng tôi đi xuống tầng một và tách nhau ra ở hai buồng nam nữ khác nhau.

“Anh chắc là sẽ xong sớm hơn, nên đưa chìa khoá anh giữ cho.”

“Ừm, anh giữ đi.”

Tôi hào hứng bước qua tấm rèm xanh dương. Mùi đặc trưng của suối nước nóng khiến tôi thấy càng hào hứng hơn.

Tiếng cạch cạch của kim loại va chạm nhau vang lên khi tôi mở cửa. Hơi nước tỏ ra mù mịt.

Đầu tiên, tôi dội nước lên người để làm sạch. Dù gì sau khi tắm xong cũng phải kì cọ lại nhưng trước tiên là cứ vậy đi.

“Ahhh…”

Tôi bất giác rên rỉ khi bước xuống bồn tắm. Dòng nước nóng hổi, được tắm mình trong ánh nắng quả thực trút hết mọi sự căng thẳng, mệt mỏi từ đời sống thường nhật của tôi. Nhân tiện thì ở đây cũng toàn mấy bác trung niên đang khoả thân.

Trong lúc ngâm mình trong nước nóng, da tôi hơi ửng đỏ lên nhưng cảm giác này không khó chịu lắm. Mùi đặc trưng của những khoáng chất hoà tan trong dòng nước bốc lên cùng với làn khói.

Sau một hồi, cả người tôi bắt đầu nóng lên từ trong ra ngoài.

Rồi đến phần xông hơi, căn phòng được đặt ở bên ngoài. Sau khi lau khô người, tôi bước vào căn phòng màu cam đó.

Vừa vào được vài giây, mồ hôi đã túa ra khắp người tôi.

Tôi bước ra ngoài, dội nước lên người và vào lại phòng xông hơi. Cảm giác như gánh nặng tinh thần từ trước đến giờ đã được phá bỏ.

Sau khi đã thoả mãn, tôi lại dội nước và đi vào trọ. Tôi cẩn thận kì cọ khắp người, đầu, mặt,… và cạo cả râu nữa. Không phải vì tôi sắp nằm cạnh “cô ấy” đâu.

Tôi bước khỏi phòng tắm với tâm trạng sảng khoái.

Dù sau đó vẫn còn bữa tối, thế nhưng tôi chỉ muốn đi ngủ sau khi tắm mà thôi. Tôi lau khô người, tóc, mặc đồ vào, thoa kem dưỡng lên mặt và đánh răng.

Tôi bước đến chỗ máy bán hàng tự động. Cho đồng xu vào máy, dù đây là điều mà giờ chẳng còn ai làm. Trong thời đại thanh toán không chạm như bây giờ, tôi vẫn thích cảm giác cho xu vào để mua sữa.

Cơ thể tôi vẫn còn âm ấm, nó khiến tôi muốn uống một ngụm sữa lạnh. Thế nên tay tôi nhanh chóng mở lớp màng nhựa bên ngoài.

Cuối cùng tôi đã chạm được nắp chai.

Khoảnh khắc tôi cho ngụm sữa đầu tiên vào miệng, vị ngọt ngay lập tức tấn công cổ họng tôi. Đây rồi, đây chính là cảm giác tôi đang tìm kiếm.

Tôi uống một hơi hết nửa chai, sau đó cảm nhận hậu vị và chầm chậm uống hết phần còn lại.

Trong lúc xem tivi ở phòng khách, tôi vô thức uống từng ngụm sữa. Ước gì ngày nào tôi cũng đều được như thế này.

Khi tôi uống xong ngụm cuối cùng, đó là dấu hiệu để tôi quay về phòng. Tôi tra chìa vào và mở cửa ra.

Căn phòng được bao phủ bởi mùi chiếu tatami, dường như khiến tôi thấy được chữa lành.

Có vẻ như Akitsu sắp về nên tôi thắt chặt đai obi lại và bắt đầu nằm lười biếng.

Không biết là do mệt vì tăng cả mỗi ngày, hay mệt vì chuyến đi xa, hay mệt vì đã lâu tôi chưa được ở một mình. Nhưng trước khi có câu trả lời, hai mắt tôi đã nhắm tịt và tôi mất ý thức lúc nào không hay.

Theo trải nghiệm của người dịch thì vẫn có nhà tắm onsen trong nhà được thiết kế trần kính để đón nắng. Khu vực lễ tân của các quán trọ, khách sạn ở Nhật thường rất rộng, có nhiều bàn ghế và có TV để giải trí (Theo trải nghiệm của người dịch)