Dùng bữa cùng cô đồng nghiệp xinh đẹp ở phòng kinh doanh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19520

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14168

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2378

Tập 1 - Chương 17 - Một đêm mùa xuân~

Chúng tôi đi trên con đường quê quen thuộc, thời tiết có hơi nóng. Cả đám bọn tôi cùng nhau đến nhà ga, sau đấy thì đường ai nấy đi.

Hai vợ chồng nhà Inami và Seno thì về nhà, Nishizaki và Otsuki thì đi tăng hai. Còn tôi đây phải hộ tống kẻ say xỉn này.

Tại sao mỗi lần đi nhậu là cô ta dễ bị chuốc say thế nhỉ?

Tôi đi dọc theo con đường đi học lúc trước. Hừm, tiệm tạp hoá kia giờ không còn nữa mà đã bị thay thế bởi cửa hàng tiện lợi mất rồi.

Tôi cố gắng giữ bước chân của tôi đi cùng nhịp với Akitsu. Lúc lên tàu, tôi đột nhiên thấy tỉnh táo bất thường. Tôi đoán là do xã hội đã dạy tôi phải cư xử đàng hoàng khi ở nơi công cộng.

"Akitsu, em còn đi nổi không? Anh lấy nước cho em nhé?"

"E..em vẫn còn đi được.... Hôm nay anh gọi em bằng tên đi, chỉ hôm nay thôi..."

"Rồi, rồi."

Tôi cố gắng đỡ Akitsu, người đang nở nụ cười trong vô thức như thể bị ai đó chọc lét.

"Nè Yu-kun, anh định đến nhà em à. Đồ biến thái."

"Cô câm mồm được rồi. Bây giờ làm sao em tự về nhà được?"

"Cũng đâu có xa lắm đâu, hay là anh chào bố mẹ em một tiếng đi. Rồi hỏi cưới em luôn nha?"

Cô ta đang nói mớ à?

"Nè, em đang ngủ mơ à. Chuyện cưới hỏi thì xin kiếu, nhưng chắc là anh sẽ chào bố mẹ em một tiếng."

"Anh ngủ lại nhà em luôn đi."

"Chê, à mà em biết chuyện anh về quê từ khi nào vậy?"

"Anh đang nói nhảm nhí gì đấy, nyaaaa."

Nói rồi, cô ấy quay mặt đi chỗ khác và huýt sáo.

"Shikami, à không, Yu-kun. Em vẫn chưa quyết định được hình phạt cho anh vì dám tán tỉnh các bé hậu bối."

"Nè nè, anh có làm gì nên tội đâu? Với lại em định phạt kiểu gì cơ?"

"Hehehe."

Cô ấy vẫn bám chặt cánh tay tôi, gần đến mức tôi cảm nhận được hơi thở của cô ấy trên má mình.

"Hình phạt là anh sẽ đi du lịch với em vào mùa hè."

"Cái đó nghe như phần thưởng vậy."

"Hể, mà thôi, sao cũng được. Anh đồng ý rồi đúng không?"

Tôi cố gắng giúp Akitsu giữ thăng bằng, giọng cô ấy càng lúc càng nhỏ lại, hẳn là đang rất mệt rồi.

***

"Dậy đi, đến nhà rồi này. Cảm ơn em vì hôm nay nhé, Hiyori."

Tôi cẩn thận gỡ bỏ tay cô ấy ra. Trước khi bấm chuông, tôi gỡ mớ tóc đang dính trên mặt tôi và bọn tôi nhìn vào mắt nhau.

"A…"

Tiếng chuông ping pong quen thuộc kêu lên. Cánh cửa mở ra và bố Akitsu kéo cô ấy vào. Sau khi gửi vài lời hỏi thăm, tôi chào bác ấy và ra về.

Xin lỗi Akitsu, anh không ngủ lại được rồi.

Nhịp tim tôi bỗng dưng đập nhanh hơn. Và thời tiết ngày càng lạnh đi. Đang trên đường về nhà, tôi bỗng thấy mình cũng bắt đầu đi loạng choạng rồi…