Dùng bữa cùng cô đồng nghiệp xinh đẹp ở phòng kinh doanh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Thanh Mai Trúc Mã Của Nữ Đại Công Tước Phương Bắc

(Đang ra)

Thanh Mai Trúc Mã Của Nữ Đại Công Tước Phương Bắc

bamioneunjam

Tiểu thư đài các vốn là bạn thanh mai trúc mã của tôi dạo này cứ hay gắt gỏng. Nhưng mà, trêu chọc cô ấy thú vị lắm.

7 28

Ma Pháp Thiếu Nữ Này Khá Kì Lạ

(Đang ra)

Ma Pháp Thiếu Nữ Này Khá Kì Lạ

冷冬阳

Một thế giới nơi tồn tại những hiện tượng siêu nhiên và các truyền thuyết kì lạ, một cậu bé tin rằng bản thân đã mất tất cả.Cho đến khi cô ấy xuất hiện, mang phép màu đến với cuộc sống vô vị của cậu d

22 149

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

Tập 1 - Chương 16 - Đậu nành, cá và rượu Sake quả nhiên là xứng đáng để chờ đợi

Theo sau Akitsu là hai người nữa.

“A, lâu rồi không gặp, Otsuki và đây là… Inami-san.”

Mặc kệ Akitsu, tôi tiến đến và chào hai người họ.

“Lâu rồi không gặp ông, dạo này ông thế nào rồi? Hehe, nhìn ông ốm hơn nhiều so với hồi đám cưới của tôi ấy nhỉ.”

“Ừ nhỉ, trông ổng gầy đi thật.”

Hừ, cặp đôi nhà Inami thích lôi chuyện cưới hỏi ra nhỉ.

Nói rồi, ba người họ đến bàn của chúng tôi. Tôi thấy hơi khó chịu vì Akitsu cũng có mặt, nhưng đành kệ thôi.

Theo lời bọn họ, ban đầu cả ba người định đi chơi riêng. Thế nhưng Inami-san nhớ về buổi họp lớp hôm nay nên đã rủ hai người kia theo cùng.

Bộ ba này luôn dính nhau từ thời còn đi học nhỉ? Tôi thầm nghĩ.

Inami-san ngồi xuống cạnh tôi, Otsuki ngồi giữa tôi và Seno, còn Akitsu thì ngồi trước mặt tôi.

Ngay khi bọn tôi vừa ngồi xuống thì phục vụ đến để gọi món cho chúng tôi. Bất ngờ thay khi cả ba bọn họ đều gọi bia.

“Dạo này trời hơi nóng nhỉ?”

Otsuki nở nụ cười và nói. Hình như hiện tại cô ấy đang là freelancer chuyên thiết kế web.

“Mặc dù làm việc ở nhà hay ở quán cafe sướng thật, nhưng mình không được giao tiếp với ai cả. Chán lắmmm. Nishizaki hình như cũng làm công việc liên quan đến máy tính nhỉ?”

“Cũng có thể nói vậy, nhưng việc tôi làm cũng mệt mỏi lắm.”

“Hừm~ mỗi người có một khó khăn riêng thôi. Có vẻ làm việc với nhiều người xung quanh cũng chẳng dễ dàng gì.”

Mấy đứa này đang nói về cái gì vậy… Tôi chẳng biết công việc của mình có gì đáng để kể không nữa.

“Khi nào ông làm đám cưới đấy Seno?”

“Chắc là cuối năm nay, đừng lo, tôi sẽ mời mọi người mà.”

Cuối năm à, mong là tôi không phải tăng ca vào dịp đấy… Tất cả phụ thuộc hết vào phòng kinh doanh.

Nhân viên phục vụ mang bia đến, đồng thời cả phần cá ngừ tôi đã gọi. Vừa nướng xong, tôi và Akitsu mỗi người gắp một miếng cá.

Cắn miếng đầu tiên, tôi cảm nhận được vị tươi của miếng cá. Phần dầu cá sau khi nướng tiết ra làm nâng tầm mùi thơm của miếng cá. “Ăn không thôi cũng đã ngon rồi, nếu như có nước tương ở đây, có lẽ tôi sẽ ăn ba tô cơm.”

“Hai người ăn uống với điệu bộ như nhau nhỉ? Sao chưa làm đám cưới nữa?”

Inami buông lời trêu chọc, còn tôi và Akitsu thì bất ngờ nhìn nhau.

Thật ra khi cả hai đã ăn cùng nhau quá nhiều lần rồi thì… chuyện này cũng bình thường.

“Yu-kun, lấy rượu sake cho tớ đi.”

Cô ấy gọi thẳng tên của tôi à… Đúng là mặt dày thật. Có lẽ là do đang ngồi với bạn học cũ nên cô ta mới thoải mái như vậy.

“Được rồi, vậy có ai muốn uống sake không?”

Một vài cánh tay đưa lên, đúng là điều hiển nhiên khi ăn cá ngừ nướng mà.

Tôi cho rượu vào những cái ly nhỏ rồi chia cho mọi người, chúng tôi nâng ly và uống một ngụm. Vị cay tấn công đầu lưỡi tôi ngay khi tôi vừa đưa vào miệng, nhưng ngay sau đó là vị thơm đặc trưng xâm chiếm cổ họng tôi. Tôi gắp một miếng cá và cho vào miệng.

Sẽ thật vô lý nếu một loài cá được đánh bắt ở Nhật Bản mà lại không hợp với rượu sake. Sự kết hợp này hài hoà như sushi vậy.

Ngụm sake vừa trôi xuống bụng, tôi đã bắt đầu thấy hơi say. Cơ thể tôi đang nóng lên.

Dù phải ngồi tàu hoả về quê và chỉ được ăn đậu nành cùng cá nướng, tôi cũng thấy thật sự thoả mãn. Dấu hiệu của tuổi già chăng?

Chà, còn một món chính nữa là gà nướng và gà nanban, bụng tôi bắt đầu hơi đầy rồi.

Thế mà trong vô thức, đôi đũa trong tay tôi với đến đĩa gà. Và từ đâu đó, một đôi đũa khác cũng đang bay tới và gắp đi phần gà nanban.

“Hiyori, cái đó là của anh.”

“Của em, anh ăn gà nướng đi, Yu-kun.”

“Giờ anh chỉ thèm gà nanban thôi!”

Mặc dù cãi nhau như thế, bọn tôi vẫn cùng mọi người kể về chuyện thời đi học. Chủ đề xoay quanh công việc và gia đình của nhau.

Cuộc trò chuyện làm tôi cảm giác như mình đang quay ngược thời gian. Trở lại mười năm trước, khi bọn tôi tốt nghiệp, bọn tôi luôn mong mình có thể gặp nhau mỗi năm như thế này. Dĩ nhiên là tôi không mong chờ sự xuất hiện cuả Hiyori.

Khi tất cả mọi người đã say, tôi và Nishizaki đi ra ngoài, trên tay nó là một điếu thuốc.

“Hôm nay vui thật nhỉ.” Tôi đứng bên cạnh nó và nói

“Công nhận, làm tôi nhớ ngày trước ghê. Cơ mà nhìn thằng Inami có vợ làm tôi cũng muốn kiếm vợ phết. Đôi đấy cưới nhau cũng lâu lắm rồi.”

Nishizaki nhả khói và nói tiếp:

“Ông với Akitsu có vẻ thân thiết hơn nhiều nhỉ, so với thời cao trung.”

“Ông thấy thế à? Còn tôi thì thấy cũng như bình thường.”

“Tôi định đi tăng hai, chắc là sẽ rủ Otsuki theo. Ông đi cùng không?”

“Thôi, lần này chắc tôi không đi được, tôi còn về sắp xếp hành lý nữa.”

Nishizaki và tôi trầm ngâm một hồi thì thấy Hiyori đang say xỉn bước ra từ cửa. Anh ta vẫy tay rồi nháy mắt với tôi, sau đó vào trong gọi Otsuki đi tăng hai.

Vì tác chỉ để họ nên nhằm mục đích phân biệt, mình sẽ gọi vợ Inami là “Inami-san” Freelancer: người làm việc tự do Đoạn này tác chơi tục ngữ nên mọi người hiểu sao thì hiểu :v Nếu mọi người còn nhớ thì chị nhà toàn gọi anh nhà là Shikami, chỉ duy nhất 1 lần gọi Yu-kun sau khi tỉnh dậy ở chap 9.