Dòng thời gian nơi cô ấy vẫn còn sống!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1235

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 85

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 94

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 1728

Act 3 - 11/2

Thời còn là nhân viên văn phòng ở kiếp trước, tôi rất thích đi công tác tỉnh lẻ bằng tàu shinkansen. Có một cảm giác phấn khích như được giải thoát khỏi cuộc sống thường nhật nhàm chán. Quang cảnh đường phố Tokyo có những điểm giống và cũng có những điểm khác so với kiếp trước. Mấy tấm biển hiệu của các công ty thì toàn là những cái tên tôi chưa từng thấy. Công ty tôi làm việc ở kiếp trước cũng không tồn tại ở dòng thế giới này. Nhưng tên nhà ga và các tuyến đường thì lại giống hệt kiếp trước. Tuyến tàu điện ngầm tôi từng dùng để đi làm cũng tồn tại ở dòng thế giới này, và có lẽ hôm nay nó vẫn đang chở rất nhiều người đến nơi làm việc. Dù vất vả, nhưng trong ký ức về cuộc sống của một người đi làm, vẫn có rất nhiều điều vui vẻ. Có thể nói đó là một cuộc đời không thể thay thế của tôi.

"Xin hãy chờ đã, thưa Akuto-sama! Tôi sẽ để Ootawara lái xe đưa ngài đến nơi ạ!"

"Không cần. Đi shinkansen nhanh hơn."

"Vậy thì, xin hãy cho tôi được đi cùng ngài."

"Một mình tôi là được rồi. Những người hầu khác cũng không cần đi theo."

Sáng nay, tôi gạt phăng người tùy tùng Onoda đang cố giữ lại và rời khỏi nhà Jougasaki. Trước hết tôi di chuyển đến một ga cuối ở Tokyo, rồi lên một chuyến shinkansen đi đến vùng Hokuriku. Tôi vừa ăn hộp cơm bento mua ở ga vừa ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài. Khi những dãy nhà cao tầng lùi lại phía sau, một khung cảnh đồng quê trải ra, rồi những ngọn núi tiến lại gần và con tàu đi vào trong đường hầm. Cảnh vật vụt qua phía sau như thể tôi đang ngồi trên một viên đạn vừa được bắn đi.

Tôi xuống tàu shinkansen tại một nhà ga ở vùng Hokuriku. Một làn gió lạnh buốt như kim châm thổi qua. Tôi chuyển sang một tuyến tàu tư nhân và đi thêm một tiếng nữa. Chuyến tàu hai toa đi qua một vùng đất vắng vẻ và cuối cùng cũng đến được một thị trấn ven biển.

Những con mòng biển đang bay lượn trên bầu trời xám xịt. Xung quanh tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng gió rít. Tôi đi qua nhà ga nhỏ cũ kỹ không người trông coi, cuối cùng cũng đến được thị trấn Shiratori. Mảnh đất nơi tấm ảnh chụp mẹ của Hayama Haru và đứa bé đã được chụp.

Một chiếc ô tô con đang đỗ trước nhà ga. Từ ghế lái, một người đàn ông to béo lững thững bước ra. Đó là Minai Gorou của công ty điều tra.

"Thật bất ngờ. Không ngờ cậu chủ/ぼっちゃん/botchan lại thực sự đến đây. Hơn nữa, lại không có người đi cùng, chỉ có một mình."

"Xin đừng gọi tôi là cậu chủ."

"Vậy, tôi nên gọi ngài là Akuto-sama chăng?"

"Xin hãy gọi như vậy. Cảm ơn ông đã ra đón, giúp tôi rất nhiều."

"Akuto-sama là thân chủ nên đây là việc đương nhiên thôi."

Minai xách chiếc cặp đựng quần áo của tôi và cất vào cốp xe. Khi tôi mở cửa để lên ghế sau, tôi thấy đủ thứ vỏ bánh kẹo vương vãi. Tôi gạt rác sang một bên để ngồi xuống rồi thắt dây an toàn. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Xa xa, tôi có thể nhìn thấy một vùng biển sẫm màu. Đó là biển Nhật Bản.

"Akuto-sama đây, không ngờ lại là người chỉn chu đến vậy."

"Vậy sao?"

"Tôi chưa cần nhờ mà ngài đã thắt dây an toàn rồi. Đó là bằng chứng cho thấy ngài rất chỉn chu."

"Thắt dây an toàn là nghĩa vụ mà. Chắc ông ngạc nhiên lắm khi một kẻ có khuôn mặt suýt soát phạm pháp lại làm vậy đúng không?"

Minai cười rung cả lớp mỡ trên người. Một thị trấn cảng trải dài ven biển. Có những cửa hàng bán cá khô và nhà trọ, cũng có cả biển hiệu của các quán nhậu và tiệm pachinko. Ông ta dừng xe trước một khách sạn công vụ trông có vẻ tiêu điều.

"Đây là nơi tôi đã chuẩn bị cho Akuto-sama. Chỉ là một khách sạn công vụ rất bình thường thôi, nhưng ở thị trấn Shiratori này thì đây là cơ sở lưu trú cao cấp nhất rồi."

Tôi đứng trước khách sạn và nhìn quanh. Ở góc một ngã tư cách đó không xa có một cửa hàng tiện lợi.

"Có cửa hàng tiện lợi trong khoảng cách đi bộ. Một vị trí tuyệt vời còn gì."

"Akuto-sama đúng là người biết chuyện. Như vậy thì lúc nào cũng có thể đi mua bánh kẹo vào ban đêm."

Minai trao đổi ngắn với lễ tân khách sạn rồi nhận chìa khóa phòng.

"Sau khi ngài nghỉ ngơi một chút, tôi dự định sẽ dẫn ngài đến nhà thờ đó."

Tôi tạm biệt Minai rồi một mình bước vào thang máy. Căn phòng được chuẩn bị cho tôi là một phòng triple rộng rãi trên tầng cao nhất. Từ cửa sổ có thể nhìn bao quát toàn bộ thị trấn Shiratori. Địa hình ở đây trông như thể những ngọn núi đang vây lấy một vịnh biển cong cong. Nhà cửa san sát nhau, chen chúc trong khoảng trống giữa bờ biển và chân núi. Những đám mây đen và thấp che phủ bầu trời, khiến khung cảnh trông thật lạnh lẽo. Tàu đánh cá chen chúc trong cảng. Có lẽ do biển động nên không thấy chiếc thuyền nào ra khơi.

Còn vài tiếng nữa mới đến lúc mặt trời lặn. Khi nằm xuống giường, cơn buồn ngủ ập đến do mệt mỏi sau chuyến đi. Tôi nhắm mắt lại dưới một trần nhà xa lạ ở một vùng đất xa lạ. Tiếng biển mùa đông đang gầm gào. Dù ở khoảng cách này không thể nghe thấy được, nhưng có lẽ hình ảnh những con sóng đang mạnh mẽ xô vào bờ đá đã tự tạo ra âm thanh trong đầu tôi.

Trong lúc tôi ngủ, có vẻ như Izumogawa và Sakurakouji đã gọi điện. Lịch sử cuộc gọi vẫn còn lưu trên điện thoại. Mà, cứ mặc kệ đi.

Khi tôi xuống sảnh tầng một, một người đàn ông to béo đang say sưa chơi game trên điện thoại ở ghế sô-pha. Là Minai. Tôi liếc nhìn vào màn hình, đó là trò chơi mà tôi đã viết bản kế hoạch vài năm trước. Một trò chơi hành động trong đó nhân vật chính màu hồng dễ thương nuốt kẻ địch để có được năng lực của chúng và tiến về phía trước.

"Trò chơi đó có thú vị không ạ? Là 'Twinkle Momo' đúng không?"

Tôi thử bắt chuyện với Minai. Nhân vật chính có màu hồng, tròn trịa và trông giống quả đào, nên có lẽ đã được đặt tên là Momo.

"Nói một cách khiêm tốn thì trò này là tuyệt nhất. Từ trẻ em đến người lớn, ai cũng mê tít cả."

"Tất nhiên rồi. 'Kirby của những vì sa—, khụ, khụ... 'Twinkle Momo' có độ nổi tiếng nhân vật rất cao, việc phát triển các sản phẩm ăn theo cũng rất thuận lợi đấy ạ. Vậy thì, chúng ta đến nhà thờ đó thôi."

Chúng tôi ra bãi đỗ xe và lên xe của ông ta. Minai ngồi vào ghế lái và khởi động máy. Tay lái lún vào lớp mỡ trên cái bụng kềnh càng của ông. Sau khoảng mười lăm phút bị lắc lư ở ghế sau, tôi nhìn thấy một mũi đất. Một dải đất nhô ra biển, và ở điểm cuối của nó là một nhà thờ màu trắng.

Minai đỗ xe ở bãi đỗ của nhà thờ. Nhưng công trình kiến trúc này lại có ấn tượng khác với trong ảnh. Nhà thờ trong ảnh trông cũ kỹ hơn, còn nhà thờ trước mắt tôi lại có những bức tường trắng tinh. Tôi đứng ở vị trí có lẽ đã được dùng để chụp bức ảnh và nhìn theo cùng một bố cục.

"Do công trình tu sửa nên có nhiều điểm khác biệt, nhưng đúng là nơi này rồi."

Hơn mười bảy năm trước, mẹ của Hayama Haru đã ở đây.

Hayama Misaki đã đứng đó, bế trên tay một đứa trẻ sơ sinh.

"Ông Minai, phiền ông đứng ở đó một chút. Tôi muốn chụp một tấm ảnh."

"Hiểu rồi."

Tôi để Minai đứng trước nhà thờ và dùng điện thoại chụp vài tấm. Chúng tôi cũng được phép vào tham quan bên trong. Đó là một công trình tuyệt đẹp với trần nhà hình vòm. Những hàng ghế gỗ dài được xếp ngay ngắn, và một bức tranh Đức Mẹ bồng con được treo trên tường.