Dòng thời gian nơi cô ấy vẫn còn sống!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1494

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1166

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 364

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8176

Act 2 - 8/6

Góc nhìn của Kitamizawa Yuzu

Run rẩy vì lạnh, tôi đút tay vào túi áo khoác. Tôi ra khỏi nhà từ chiều để đến trước nhà ga vì một mục đích nào đó. Để xác nhận lời mà cô bạn Haru của tôi đã nói.

Lần cuối gặp Haru, vì cô ấy nói những điều quá vô lý nên chúng tôi đã cãi nhau rồi đường ai nấy đi. Tôi có hơi hối hận, nhưng tôi nghĩ cô ấy cũng có lỗi vì đã làm tôi tức giận. Tán thành nhân cách của Jougasaki Akuto thì đúng là điên rồi.

Haru dạo này có vẻ không khỏe và đang nằm viện. Tôi đã nhận được tin nhắn nhưng vẫn chưa trả lời. Tôi nghĩ mình sẽ đến thăm cô ấy một ngày nào đó. Khi trái tim cô ấy yếu đuối, nếu tôi đến gặp và nói lời động viên, chắc chắn cô ấy sẽ biết ơn.

Trên cửa kính của tiệm bánh mì, những hình ảnh ông già Noel, tuần lộc và bông tuyết được vẽ bằng sơn phun. Khắp nơi vang lên tiếng nhạc "Silent Night" và "Jingle Bells", khiến cả thành phố mang một ấn tượng phồn hoa, náo nhiệt. Xung quanh vòng xoay trước nhà ga, dòng người mặc áo khoác dày còng lưng đi lại trong giá rét. Giữa dòng người đó, có một nhóm vài người đang đứng yên. Đó là những người tình nguyện đang kêu gọi đăng ký hiến tủy.

Tôi quan sát họ từ xa. Có một cậu con trai dáng người thấp bé. Mái tóc dài che khuất nửa trên khuôn mặt, lại hay cúi đầu nên gần như không thấy được biểu cảm. Sau một lúc quan sát, tôi đã nhận ra đó là ai. Khóe miệng hơi hé lộ và hàng răng lởm chởm ở đó, dù cố quên cũng không thể xóa khỏi ký ức.

Những gì Haru nói là thật. Đó là Jougasaki Akuto. Hắn ta đang làm tình nguyện ở trước nhà ga. Nếu Haru không cho tôi biết, có lẽ tôi sẽ không bao giờ nhận ra. Vì chuyện con quỷ đó lại đang làm tình nguyện ở một nơi như thế này, thật quá sức tưởng tượng.

Cơ thể tôi bắt đầu run lên. Vô số những hành vi tàn nhẫn mà tôi phải chịu đựng từ hắn khi còn học ở trường tiểu học của Học viện Kira ùa về trong tâm trí.

Hắn đang âm mưu gì? Không thể nào hắn thực sự đang làm tình nguyện được. Jougasaki Akuto không đời nào lại đi kêu gọi đăng ký hiến tặng từ lòng tốt mà không có sự đền đáp nào. Bởi vì linh hồn của hắn đen kịt, thối rữa, và xấu xí hơn bất cứ thứ gì trên cõi đời này.

Không thể chịu nổi cơn gió lạnh buốt lùa qua các tòa nhà, tôi đành lánh vào một quán cà phê gần đó. Có một chỗ ngồi cạnh cửa sổ nhìn ra bùng binh, tôi vừa nhâm nhi cốc ca cao nóng vừa quan sát nhóm tình nguyện viên. Jougasaki Akuto, đang hóa trang bằng tóc giả, đưa hai tay lên miệng, hà hơi làm ấm đầu ngón tay rồi tiếp tục công việc. Mỗi khi có người qua đường nhận tờ rơi, hắn lại cúi đầu thật sâu. Jougasaki Akuto đó mà lại cúi đầu ư? Chắc là diễn thôi. Hắn làm gì biết cảm ơn ai bao giờ. Tôi thấy bực bội.

Bầu trời dần tối sầm lại. Những bóng đèn trang trí được mắc trên cành cây ven đường đồng loạt bật sáng, nhuộm không gian trong ánh đèn màu cam lấp lánh. Nhóm tình nguyện viên bắt đầu dọn dẹp. Thấy vậy qua ô cửa sổ, tôi đứng dậy.

Nhóm tình nguyện viên giải tán, mỗi người đi một ngả. Tôi đút tay vào túi áo khoác, bám theo sau Jougasaki Akuto, luôn giữ một khoảng cách nhất định.

Thời tiểu học, gã thiếu niên ác quỷ đó luôn có hai kẻ thân cận bên mình: Izumogawa Shirou và Sakurakouji Himeko. Nhưng bây giờ, không thấy bóng dáng hai người họ đâu cả. Jougasaki Akuto một mình đi vào trung tâm thương mại cạnh nhà ga. Hắn đi thang cuốn lên tầng hai rồi tiến vào bên trong. Tôi dõi theo bóng lưng hắn để không bị mất dấu.

Ở một nơi khuất nẻo cuối tầng có một nhà vệ sinh, và Jougasaki Akuto bước vào đó. Tôi đứng chờ ở gần cửa vào nhà vệ sinh nam, đợi hắn ra. Không sao cả. Bình tĩnh nào. Tôi tự nhủ với lòng mình.

Thứ thôi thúc tôi chính là cơn phẫn nộ tột cùng. Vết thương lòng từ thời tiểu học chỉ có thể được chữa lành bằng cách này. Mỗi lần đi tắm, nhìn những vết bầm tím còn sót lại trên tay và lưng, ngươi có biết ta đã cảm thấy thế nào không?

Tôi đút tay vào túi áo khoác, điều hòa lại nhịp thở. Jougasaki Akuto bước ra từ nhà vệ sinh nam. Hắn đã cởi bỏ bộ tóc giả. Trên người không còn là bộ quần áo tầm thường mua sẵn lúc nãy, mà là một bộ trang phục hàng hiệu cao cấp chỉ cần nhìn thoáng qua là nhận ra. Có vẻ hắn vào nhà vệ sinh nam để cởi bỏ lớp hóa trang.

Gương mặt hắn không có nhiều thay đổi so với thời tiểu học. Đôi mắt tam bạch sắc lạnh trông như đang suy tính những chuyện còn tồi tệ hơn bất kỳ tên tội phạm hung ác nào. Mái tóc rẽ ngôi bảy ba, bết rệt vào da đầu.

Chính là lúc này. Hành động đi. Tôi ra lệnh cho cơ thể mình. Nhưng cơ thể tôi cứng đờ, không thể thực hiện được những động tác đã định sẵn.

Hắn dường như chẳng hề để ý đến sự tồn tại của tôi, cứ thế đi lướt qua ngay trước mặt. Chắc hẳn tôi đã dao động. Vì vậy mà tôi đã không thể làm gì. Bởi vì trên gương mặt hắn, có một vệt trông như dấu nước mắt.

Hắn đã khóc trong lúc cởi bỏ lớp hóa trang ở nhà vệ sinh sao? Tôi không tài nào hiểu nổi. Jougasaki Akuto mà tôi biết đâu phải là loại người như vậy.

Tôi đứng chết trân, rút tay ra khỏi túi áo khoác. Vì cứ nắm chặt con dao nhỏ trong túi suốt, các ngón tay tôi đã co cứng lại.

Không sao cả. Chắc chắn vẫn còn cơ hội để trả thù.