Dòng thời gian nơi cô ấy vẫn còn sống!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1493

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 264

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1166

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 6184

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 311

Act 2 - 8/12

Góc nhìn của Hayama Haru

"Hayama-san, cậu còn thức à?"

"Ừm. Tớ ngạc nhiên quá. Cứ tưởng ông già Noel đến chứ."

"Nếu tôi là ông già Noel, chắc bọn trẻ con trông thấy đều sẽ khóc thét lên mất."

"Cậu cứ lấy khuôn mặt đáng sợ của mình ra làm trò đùa, nhưng lần nào tớ cũng thấy khó xử, chẳng biết có nên cười hay không."

"Tất nhiên là tôi nói để cậu cười rồi."

Tôi ngồi dậy trên giường. Tôi kiểm tra lại xem đầu mình đã được che bởi chiếc mũ y tế chưa. Thật xấu hổ khi bị người khác nhìn thấy mái tóc rụng đi và trở nên thưa thớt. Vì không bật đèn nên khá tối, nhưng chúng tôi vẫn nhận ra mặt nhau. Cậu ấy có vẻ không mang giày.

"Cậu quên giày à?"

"Tôi để trong nhà vệ sinh lúc nãy. Vì nghĩ nó đầy vi khuẩn."

Cậu ấy cứ nhúc nhích chân vì lạnh. Quả là một người có suy nghĩ khác người và thú vị. Cậu ấy không di chuyển khỏi chỗ gần cửa ra vào. Chắc hẳn việc không lại gần giường cũng là vì lo cho tôi. Để tôi không bị nhiễm bẩn bởi vi khuẩn trên người cậu ấy.

"Lâu rồi không gặp. Cảm ơn vì đã đến đây."

Cơn buồn nôn và đau đớn đã hoàn toàn tan biến. Việc tôi đã khóc vì lo lắng cũng như là chuyện bịa. Bệnh viện về đêm tĩnh lặng. Ánh trăng xanh xao lọt qua cửa sổ, cắt một khoảng vuông trên sàn phòng. Đây là giờ người ngoài không được vào, không biết cậu ấy đã vào đây bằng cách nào.

"Chọc hút tủy có đau không?"

"Vì có gây tê nên cũng không đau lắm. Nhưng mà, tớ vẫn cảm nhận được cái kim nó khoan vào xương rồi ngoáy ngoáy bên trong đấy."

"Cậu đã cố gắng rồi. Dùng thuốc chống ung thư chắc cũng vất vả lắm nhỉ?"

"Tớ không muốn làm lại lần nào nữa đâu."

Nhìn vào vẻ mặt của bác sĩ, có lẽ rồi tôi sẽ lại phải hóa trị. Phải đổi loại thuốc chống ung thư, vừa thử xem loại thuốc nào có tác dụng với cơ thể mình, vừa phải giảm bớt các tế bào ung thư trong người.

"Nhưng, liệu có thực sự khỏi được không?"

"Không sao đâu. Chắc chắn vào giờ này năm sau, cậu sẽ trở lại với cuộc sống bình thường."

"Vậy thì, bữa tiệc Giáng sinh năm sau cậu cũng mời tớ nhé? Tớ biết đấy, hôm nay nhà Jougasaki-kun tổ chức tiệc đúng không? Thích thật đấy."

Tôi đã nắm được thông tin đó qua tin nhắn với Sakurakouji-san. Cô ấy vẫn rất yêu Sasaki Rentarou, và đã rất mong chờ bữa tiệc để được ăn bánh kem cùng cậu ấy.

"Tất nhiên rồi. Bữa tiệc Giáng sinh năm sau cậu cũng sẽ tham gia. Còn tôi có tham gia hay không thì chưa chắc."

"Là sao?"

"Địa điểm tổ chức tiệc năm sau có thể là nhà Izumogawa-kun hoặc nhà Sakuroukoji-san. Nhà Jougasaki lúc đó có lẽ đã…"

Cậu ấy ngập ngừng, bỏ lửng câu nói. Sau đó, cậu ấy kể cho tôi nghe về những chuyện trong bữa tiệc Giáng sinh hôm nay. Về việc dàn nhạc nước ngoài đã biểu diễn. Về việc mọi người đã cùng nhau ăn những chiếc bánh kem đủ màu sắc.

"Đúng rồi, tớ định đưa cho cậu cái này."

Cậu ấy lấy ra một tấm thiệp từ túi áo khoác và đưa cho tôi trên giường. Là một tấm thiệp Giáng sinh. Bên cạnh hình minh họa cây thông Noel, có một lời nhắn được viết.

---

Giáng sinh vui vẻ

Dòng thời gian nơi cậu tồn tại này,

tôi muốn bảo vệ nó.

Gửi từ Jougasaki Akuto

---

Chắc là viết vội nên chữ bị xiêu vẹo. Sống mũi tôi cay xè, gần như sắp khóc.

"Cảm ơn. Thật tốt vì có cậu."

Jougasaki Akuto không hiểu sao lại có vẻ mặt bối rối, nhưng đó là lời thật lòng của tôi. Tôi đọc đi đọc lại lời nhắn nhiều lần. Lồng ngực trở nên ấm áp.

"Vậy, tôi về đây. Tôi phải trốn ra ngoài mà không để y tá phát hiện. Cứ như một điệp viên xâm nhập vào lãnh thổ của địch vậy."

"Lần sau cậu đến vào ban ngày là được. À, với lại, bụi bẩn dưới đế giày chỉ cần chùi vào thảm là sạch thôi."

Trước khi từ biệt, Jougasaki Akuto nhìn quanh phòng bệnh của tôi.

"Hoài niệm thật."

"Căn phòng này hoài niệm ư?"

"Ngày xưa, tôi từng xem một bộ anime lấy bối cảnh ở căn phòng này. Tên nó là ‘Kimi Aru’, tên đầy đủ là ‘Kimi to Issho ni Arukitai’."

Cậu ấy như nhận ra điều gì đó và dán chặt ánh mắt vào một điểm. Cậu ấy đang nhìn vào khung ảnh đặt trên chiếc bàn cạnh giường.

"Bức ảnh đó, là mẹ của Hayama-san à?"

"Ừm. Đang bế tớ lúc còn sơ sinh."

"Cho tôi xem một chút được không?"

"Được chứ."

Tôi đưa khung ảnh cho cậu ấy.

"Mẹ cậu, trông giống cậu nhỉ?"

"Cảm ơn. Thật ra thì, tớ gần như chưa từng gặp nên không nhớ gì cả. Bức ảnh này được chụp ở đâu tớ cũng không biết. Bố mẹ tớ bây giờ còn sống hay không cũng không rõ nữa."

Jougasaki Akuto vừa cầm bức ảnh vừa suy nghĩ điều gì đó. Một lúc sau, cậu ấy đề nghị.

"Hayama-san, chúng ta thử điều tra xem bức ảnh này được chụp ở đâu nhé? Nếu nhờ văn phòng thám tử tư, biết đâu sẽ tìm ra ngay thôi."

"Văn phòng thám tử tư, là cái kiểu như thám tử à?"

"Là công ty chuyên tìm người và điều tra thân thế. Chúng ta thử điều tra về bức ảnh đi."

"Nghe hay đấy, có vẻ vui."

Mái tóc thừa hưởng từ mẹ đã rụng tả tơi, tôi cảm thấy như mối liên kết với mẹ đang dần đứt đoạn, nên gần đây tâm trạng tôi rất bất ổn. Nếu có thể xác định được nơi mẹ đã đứng khi bế tôi lúc sơ sinh, có lẽ mối liên kết ấy sẽ trở nên vững chắc hơn một chút.

"Tất nhiên chi phí điều tra nhà tớ sẽ lo."

"Tớ nhờ cậu được không?"

"Tôi mượn bức ảnh vài ngày được chứ?"

"Cậu trả lại sau Tết là được."

"À, phải rồi nhỉ? Giáng sinh xong là cuối năm, rồi đến Tết. Nhanh thật."

"Đúng vậy. Thời gian, cứ trôi đi vùn vụt."

"Phải trân trọng từng phút từng giây."

"Đúng vậy."

Tôi đang sống, và cảm tạ hiện tại như một phép màu.

Jougasaki Akuto lặng lẽ rời khỏi căn phòng bệnh ngập ánh trăng. Tôi vừa đọc lại tấm thiệp Giáng sinh, vừa nằm xuống giường và nhắm mắt lại. Hơi thở trở nên bình yên. Nỗi lo lắng tan biến, tôi bình thản chìm vào giấc ngủ. Trong lồng ngực tôi vẫn còn đọng lại lòng biết ơn và sự ấm áp dành cho cậu ấy.