Đoàn Sủng Chính Phái Giật Mình Tỉnh Dậy: Phản Diện Hóa Ra Là Chính Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 15

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Quyển 1: Một người, hai thân xác - Chương 35: Tôi nghĩ thế

Chương 35: Tôi nghĩ thế

Dạ Lan đến phòng của Linh Miêu là để hấp thụ kiến thức. Dù sao thì cô cũng đã nhận mệnh lệnh từ ông chủ là phải nhanh chóng làm chủ được Tinh Tú của mình.

Tuy nhiên, đối với một lính mới như Dạ Lan, sự hiểu biết về Tinh Tú chỉ dừng lại ở mức cưỡi ngựa xem hoa. Muốn khai phá tiềm năng thì bắt buộc phải nắm vững nhiều kiến thức hơn nữa. 

Tất nhiên, có lẽ cô có thể sử dụng sức mạnh của "Tôi nghĩ thế" - biết đâu chừng nghĩ một cái là được luôn.

Dạ Lan cũng có thể tự học, nhưng việc đó quá khô khan. Có những thứ cô nhìn không hiểu, nếu có người giải thích thì hiệu suất chắc chắn sẽ cao hơn. Chứ nếu để cô tự thân vận động, ước chừng chưa đầy năm phút cô đã chuyển sang chế độ lười biếng rồi nằm ườn ra như xác chết.

Một khi con người ta đã chọn cách buông xuôi thì sẽ luôn như vậy.

Linh Miêu rất sẵn lòng dạy cho Dạ Lan, bởi vì việc này có thể làm nổi bật thân phận tiền bối của cô nàng, khiến Dạ Lan hình thành tiềm thức "tiền bối nói gì cũng đúng". Như vậy Linh Miêu có thể dùng nhiều chiêu trò hơn để bắt nạt cô.

Nghĩ đến thôi đã thấy phấn khích rồi.

Về phần Bạch Ngư, hiện tại cô bé cũng cần biết một số kiến thức cơ bản. Gia đình cô đều là Thủ Dạ Nhân, bản thân cô cũng sở hữu Tinh Tú, sớm muộn gì cũng sẽ gia nhập tổ chức. Chuẩn bị trước một chút cũng là việc tốt. Tất nhiên, Bạch Ngư càng muốn được ở bên cạnh chơi cùng Dạ Lan hơn.

Hơn nữa, Bạch Ngư đã nhận ra một điều: Linh Miêu có tính "xâm lược" đối với Dạ Lan quá mạnh! Mạnh đến mức nếu cô không ở bên cạnh Dạ Lan, biết đâu Linh Miêu sẽ không kiêng nể gì mà ăn tươi nuốt sống bạn mình.

Bạch Ngư vốn rất nhạy cảm trong vấn đề cảm xúc. Vì vậy, cô bé quyết định phải luôn ở sát bên cạnh Dạ Lan để bảo vệ bạn tốt của mình!

"Ưm meo... Bạch Ngư, sao cậu cứ nhìn mình chằm chằm thế?" Linh Miêu rốt cuộc cũng nhận ra ánh mắt kỳ lạ của Bạch Ngư.

"Có sao ạ?" Bạch Ngư mỉm cười.

"Có, mình cảm nhận được rồi."

"Chắc là không có đâu ạ?"

"Không không không, tuyệt đối là có meo."

Linh Miêu cảm thấy điềm chẳng lành. Bởi vì trong ánh mắt của Bạch Ngư có quá nhiều sự dò xét, cứ như đang cảnh giác xem cô định làm gì.

Nhưng trời đất chứng giám, cô đã làm gì đâu! 

Cô chỉ là phần lớn thời gian đều dán mắt vào người Dạ Lan, rồi thỉnh thoảng phát ra những tiếng cười kỳ quái mà thôi.

[Hỏng rồi meo, Bạch Ngư tuy nhỏ hơn mình một chút, trông ngoan ngoãn đáng yêu thật đấy nhưng áp lực tỏa ra không đùa được đâu, ánh mắt y hệt tiền bối Bạch Đồ vậy, đúng là chị em có khác.]

Nếu Bạch Ngư cứ luôn ở bên cạnh Dạ Lan, Linh Miêu sẽ không dám phát động "tấn công" Dạ Lan mất. Hu hu hu~

Lúc này, Dạ Lan nhìn đồng hồ. "Ba giờ rồi, chúng mình đi uống trà chiều thôi~"

Trước đó, khi Dạ Lan nói với Bạch Đồ về việc nhờ chị ấy bao thầu toàn bộ trà chiều và bánh ngọt sau này, Bạch Đồ đã chuyển cho cô một số tiền lớn, bảo cô thích ăn gì cứ ăn, không đủ thì lại xin chị, ra tay cực kỳ hào phóng.

Dạ Lan lúc đó nhìn dãy số dài dằng dặc trong tài khoản mà đờ người ra. Đây đâu chỉ là tiền bánh ngọt, ước chừng ngay cả tiền cơm cả đời này cũng chẳng cần lo nữa rồi.

Đây chính là cảm giác của phú bà mỹ thiếu nữ sao? Thật đáng sợ. Đôi khi Dạ Lan thậm chí còn có ảo giác mình đang được... bao nuôi.

"Ưm meo? Ăn bánh ngọt sao? Được đó, mình cũng đang thèm đây." Linh Miêu liếm đôi môi anh đào, bắt đầu mong đợi. Đối với lời mời của Dạ Lan, Linh Miêu dĩ nhiên là vô cùng tán thành.

"Vâng." Bạch Ngư cũng gật đầu đồng ý.

Thế là ba bé loli lập nhóm tiến về tiệm bánh ngọt, tạo thành một khung cảnh rực rỡ thu hút không ít ánh nhìn của các Thủ Dạ Nhân khác. Sau khi đến tiệm, ba người ngồi vây quanh một chiếc bàn. Vừa ngồi xuống không lâu, một người máy đã tiến đến hỏi han.

"Khách hàng cần phục vụ gì ạ?"

Dạ Lan suy nghĩ một lát: "Gọi đồ uống trước nhé?"

Linh Miêu tràn đầy sức sống giơ một tay lên: "Cho mình nước chanh, cho thật nhiều đá meo~"

Bạch Ngư nghĩ ngợi rồi mỉm cười: "Vậy cho mình một ly nước cam đi ạ."

Dạ Lan do dự một chút cũng gọi một ly nước trái cây: "Cho mình nước ép dưa hấu."

"Quý khách vui lòng đợi một chút."

Người máy không rời đi ngay, có lẽ là đang truyền thông tin đến bộ phận xử lý đơn hàng. Ba cô bé lại tiếp tục nhìn thực đơn hoa cả mắt để chọn bánh ngọt.

Nhìn hai bé loli đáng yêu bên cạnh, Dạ Lan thầm thở phào trong lòng. Từ khi biến thành loli đến nay, bạn bè bắt đầu nhiều lên rồi nhỉ. Hơn nữa còn là hai người bạn thú vị như thế này.

Còn tại sao toàn là loli thì cô không biết. Chẳng lẽ mình có cái "thể chất thu hút loli" sao? Dù sao thì tuyệt đối không phải vì mình là Lolicon nên mới kết bạn với họ đâu, chỉ có thể nói là duyên phận kỳ diệu mà thôi!

Nhịp sống thế này... xem ra cũng không tệ.

......

Gừ gừ gừ~ 

Dạ Tinh đang ngồi trên ghế sofa chơi game lại đói bụng rồi. Mỗi lần phía Dạ Lan ăn uống là y như rằng sẽ ảnh hưởng đến Dạ Tinh đang ở nhà dưỡng già. Thế là cô lại phải tốn thời gian đi tìm đồ ăn. Đang lúc Dạ Tinh định tìm chút đồ ăn vặt trong tủ thì tiếng gõ cửa vang lên.

"Hửm?"

Thân phận Dạ Tinh này vốn không có mối quan hệ xã hội phức tạp nào, nên có thể loại trừ khả năng bạn bè đến tìm. Vậy thì người gõ cửa chỉ có thể là anh hàng xóm sát vách.

"Dạ Tinh, có nhà không? Anh lại làm dư một chút bánh ngọt đây, mang qua chia cho em này."

Giọng nói ôn hòa của Mặc Đồ vang lên, xác nhận dự đoán của Dạ Tinh. Đúng là một anh hàng xóm kỳ lạ. Lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc cô đang đói để tặng bánh ngọt.

"Ưm..." Dạ Tinh ngồi trên sofa trầm ngâm một hồi rồi mới ra mở cửa.

Nhìn thấy chàng thanh niên tóc đen đang mỉm cười đứng trước cửa, Dạ Tinh không nhịn được mà hỏi: "Cái đó... tại sao lần nào anh làm bánh ngọt cũng làm dư ra vậy?"

"......" Câu hỏi này khiến Mặc Đồ lặng người đi một chút.

Dạ Tinh gửi ánh mắt tò mò chờ đợi câu trả lời.

"Chuyện này... anh cũng không biết nữa, có lẽ là trong tiềm thức anh muốn chia sẻ bánh ngọt mình làm ra, nên cứ thế mà làm dư một cách vô tri thôi."

"Ưm... hóa ra là vậy." Dạ Tinh hình như có thể hiểu được cảm giác này. Hồi còn đi học, khi mua đồ ăn vặt trên đường cô cũng thường mua nhiều hơn một chút để chia cho mấy đứa bạn cùng phòng thân thiết.

Vậy là bây giờ khi làm bánh, Mặc Đồ luôn nghĩ đến việc chia sẻ cho cô sao?

Nếu không phải có mục đích gì kỳ quặc thì đây đúng là một anh hàng xóm tuyệt vời ông mặt trời rồi~

"Vậy em xin nhận nhé, cảm ơn anh." Dạ Lan ngượng ngùng nhận lấy túi bánh từ tay Mặc Đồ.

"Không có gì đâu, sau này ở nhà nếu gặp khó khăn gì cứ sang bên cạnh tìm anh, biết đâu anh giúp được."

"Ưm hừm."

Sau đó Mặc Đồ quay người rời đi. Dạ Tinh mang túi bánh ngọt còn ấm nóng vào phòng, mở ra nếm thử ngay lập tức.

Rắc rắc~

"Ưm~ ngon quá, có anh hàng xóm biết làm bánh ngọt đúng là tuyệt nhất trần đời~"

Dạ Tinh hạnh phúc nheo mắt lại, chỉ vài miếng là đã chén sạch túi bánh. Lượng bánh tuy không đủ no nhưng cũng giúp cô thỏa cơn thèm. Dạ Tinh nhanh chóng lấy lại tinh thần, định tiếp tục quẩy. Nhưng vừa trở lại giường, cô bỗng nảy ra một ý định.

"Nói mới nhớ, hay là mình đến đoàn kịch xem thử nhỉ?"

Hằng ngày ở nhà rảnh rỗi cũng chán, không thể chơi game cả ngày được, nên đi đến Nhà hát Húc Nhật điểm danh một chút cho có sự tồn tại.

Dù sao cô cũng là Quan Diễn Giả mà~

Hơn nữa đến nhà hát chơi game hình như cũng chẳng khác gì ở nhà, dù sao ở đó cũng không có ai. Đổi không khí một chút biết đâu lại có trải nghiệm khác biệt.

"Hừm hừm~ lát nữa cơm nước xong mình sẽ qua đó một chuyến, xem đoàn trưởng và mọi người tập luyện cũng khá thú vị đấy chứ."

Tuy nhiên, Dạ Tinh quyết định ăn tối xong mới đi, nếu không lại bị đói giữa chừng mất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!