Đoàn Sủng Chính Phái Giật Mình Tỉnh Dậy: Phản Diện Hóa Ra Là Chính Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 15

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Quyển 1: Một người, hai thân xác - Chương 34: Trau dồi tâm hồn, tu thân dưỡng tính

Chương 34: Trau dồi tâm hồn, tu thân dưỡng tính

Bạch Đồ đã rời đi.

Sau đó, Dạ Lan thành công thu hoạch được một "cái đuôi nhỏ" cực kỳ bám người - một cô bé loli tóc xám bạc đáng yêu, gần như Dạ Lan đi đâu là cô bé theo đó.

"Bạch Ngư, cậu không có việc gì tự mình muốn làm sao?"

"Có chứ, việc mình muốn làm chính là luôn đi theo cậu mà. Chẳng lẽ Dạ Lan ghét mình rồi sao?"

"Làm gì có."

Ghét một cô bé loli tính cách siêu tốt như thế này? Chuyện không tưởng. Dạ Lan thích còn không kịp nữa là. Huống hồ Bạch Ngư còn là người bạn đầu tiên của cô.

Vấn đề chủ yếu là Dạ Lan cảm thấy hơi ngượng ngùng, vì ánh mắt của Bạch Ngư thực sự rất kỳ lạ. Bảo là ánh mắt nhìn bạn bè thì cũng đúng, nhưng hình như có chút... thân thiết quá mức.

Lần trước gặp mặt trong phòng bệnh, Bạch Ngư đã rất táo bạo mà nhào tới cọ cọ, tràn đầy cảm giác ỷ lại. Dạ Lan tự nhận mình vẫn là người có tiết tháo. Thân thiết với Dạ Tinh thì không sao, nhưng tiếp xúc thân mật với những cô gái khác thì cô lại thấy có chút xấu hổ.

Đây lẽ nào là tác dụng phụ của việc thực hiện điều ước sao? Thật đáng sợ.

Bạch Ngư đi song song với Dạ Lan, nở nụ cười dễ thương: "Cảm giác trên người Dạ Lan có một luồng khí tức rất thân thuộc nhé, giống như mẹ vậy."

"Hả? Có sao?" Dạ Lan vẻ mặt kỳ quặc.

Cô không nghĩ mình có chút khí chất mẹ hiền nào, chính cô còn đang thiếu thốn tình thương trầm trọng đây này. Bạch Ngư chằm chằm nhìn Dạ Lan một hồi, rồi như từ bỏ việc suy nghĩ mà ôm chầm lấy cánh tay cô.

"Ưm~ chắc là ảo giác thôi."

Dạ Lan cũng không thoát khỏi sự đeo bám của Bạch Ngư, đành để mặc cô bé làm loạn. Sau đó, hai người đi tới chỗ ở của Linh Miêu.

......

Linh Miêu đang ngồi trong phòng livestream vẽ tranh trong buồn chán. Thấy Dạ Lan đến, cô nàng lập tức tắt livestream, chẳng thèm quan tâm đến những lời oán thán của người hâm mộ.

"Meo? Dạ Lan, cậu đến rồi à. Vị này cạnh cậu là ai thế?"

"Đây là Bạch Ngư, em gái của chị Bạch Đồ, cũng là bạn của mình." Dạ Lan giới thiệu.

Linh Miêu bừng tỉnh đại ngộ, lập tức trở nên hứng thú: "Hóa ra đây là cô em gái trong truyền thuyết của tiền bối Bạch Đồ sao?"

Vốn tính tự nhiên như người nhà, Linh Miêu nhanh chóng sáp lại gần Bạch Ngư, tự giới thiệu một cách rất trôi chảy: "Chào em meo~ Chị là Linh Miêu, rất vui được làm quen."

"Chào chị, sau này xin được chỉ giáo nhiều hơn."

"Hừm hừm~"

Qua quan sát ngắn ngủi, xét về khí chất, Linh Miêu cảm thấy Bạch Ngư thuộc kiểu loli ngoan ngoãn, có vẻ cũng rất ổn. Không biết có thú vị như Dạ Lan không nhỉ?

Nghĩ đến đây, Linh Miêu vui vẻ đột ngột đưa bảng vẽ điện tử ra trước mặt Bạch Ngư, hiển thị nội dung bên trên.

"Tèn tén ten~ Đây là tác phẩm mới nhất mà tôi vừa vẽ xong đấy, mau tới chiêm ngưỡng rồi cho nhận xét đi nào~"

Dạ Lan và Bạch Ngư tập trung ánh nhìn vào bảng vẽ. Rất nhanh sau đó, Dạ Lan thốt lên một tiếng cảm thán.

"Ồ~ bé loli tóc đen này nhìn 'cháy' quá."

Bức vẽ mô tả một cô bé trông như bị người yêu đẩy xuống giường, biểu cảm vừa xấu hổ vừa e thẹn, quần áo xộc xệch một cách tinh tế, đạt đến trình độ "gợi cảm mà không dung tục".

Nhưng điểm tuyệt vời nhất không phải là những thứ đó. Cô bé tóc đen này đi tất trắng, đôi chân đan vào nhau tạo nên một "tuyệt đối lĩnh vực" cực kỳ quyến rũ. Phần tất trắng quá gối bó sát vào phần đùi trắng ngần, bắp chân và mu bàn chân duỗi thẳng, trông như một động tác hơi gượng ép khiến chất liệu vải trắng co giãn hết mức, để lộ ra màu thịt hồng hào khỏe mạnh dưới lòng bàn chân.

Trông thật là... mặn mà!

Dạ Lan vừa nhìn thấy cái nhìn đầu tiên đã cảm thấy không ổn rồi. Trong khi đó, Bạch Ngư lại bình tĩnh tiếp tục quan sát, không hề kích động như Dạ Lan.

Xem xong, Bạch Ngư mỉm cười nhẹ với Linh Miêu: "Còn nữa không chị?"

"Meo?" Linh Miêu nghiêng đầu, có chút khó hiểu.

Chẳng lẽ mức độ này đối với một cô bé vẫn chưa đủ kích thích sao? Bạch Ngư trông không hề xấu hổ chút nào. Quả nhiên là phải cần những tác phẩm nặng đô hơn sao... Điều này khiến Linh Miêu bị đả kích khá lớn, cô đã quyết định phải lôi đống tác phẩm "đáy rương" ra cho Bạch Ngư thẩm định! Cô không tin là không thấy được biểu cảm xấu hổ đáng yêu của Bạch Ngư!

Sau đó, giọng nói ôn hòa của Bạch Ngư vang lên: "Linh Miêu, chị vẽ Dạ Lan thực sự rất đáng yêu, em rất thích. Nếu còn nữa, em muốn xem thêm nhiều tác phẩm khác."

"Ưm meo, vậy sao? Tiếc là hiện tại chị mới vẽ có một tấm này."

"Vậy sau này có tranh mới thì gửi cho em nhé."

"Được thôi meo."

......

Đang lúc hai người đạt thành "giao dịch", Dạ Lan lại bị đoạn đối thoại của cả hai làm cho ngơ ngác.

"Hả? Đây là vẽ mình sao?"

"Hừ~ có mỗi cậu là không nhận ra thôi, đúng là kém cỏi." Linh Miêu hứ một tiếng, ánh mắt có chút oán trách. Cô cứ tưởng do trình độ mình quá kém, vẽ chẳng giống tí nào nên Dạ Lan mới không nhận ra, hóa ra chỉ là một phen hú vía.

Dạ Lan mở to mắt, có chút không thể tin nổi. Hóa ra cô cũng có thể trông "mặn" như vậy sao?

"Nhưng mình chưa bao giờ làm động tác này, cũng chưa bao giờ đi tất trắng mà..."

Linh Miêu tự hào ưỡn bộ ngực hơi nhú của mình lên: "Đừng có coi thường trí tưởng tượng của họa sĩ chứ! Chỉ cần tôi muốn, tôi có thể vẽ cậu khoác lên mình đủ loại trang phục, các động tác khác lại càng không thành vấn đề."

"Họa sĩ thật lợi hại."

Dạ Lan vừa khen xong liền khựng lại, nhanh chóng phản ứng: "Chờ đã, đừng có tùy tiện vẽ ảnh 'mặn' của mình chứ! Nếu truyền ra ngoài thì tính sao đây..."

Dạ Lan ôm lấy đầu, đã tưởng tượng ra những viễn cảnh tồi tệ. Nếu ảnh nhạy cảm của mình bị phát tán trong các nhóm chat, "cái chết xã hội" chỉ là nhẹ nhất, nếu bị mấy tên khốn nào đó dùng làm tài liệu quay tay thì tiêu đời. Nghĩ đến cảnh đó thôi Dạ Lan đã thấy buồn nôn rồi.

Linh Miêu biết Dạ Lan đang nghĩ gì: "Yên tâm đi meo, đây chỉ là tác phẩm cá nhân thôi, không cho người khác xem đâu. Lúc livestream tôi cũng vẽ cái khác, làm sao có thể để người lạ xem ảnh 'mặn' của bạn mình được."

"Ưm, vậy thì tốt." Nghe Linh Miêu nói thế, Dạ Lan cũng yên tâm hơn.

"Vậy... vẽ xong có thể gửi cho mình một bản không?"

Ảnh 'mặn' hay không không quan trọng. Dạ Lan chủ yếu là muốn chiêm ngưỡng những tác phẩm tinh tế để trau dồi tâm hồn, tu thân dưỡng tính, chứ tuyệt đối không phải muốn xem ảnh gợi cảm của chính mình đâu nhé.

"Ồ hô~ đúng là một con loli 'mặn' mà meo, vậy tôi đồng ý với cậu."

"Em cũng muốn một bản." Bạch Ngư phụ họa theo.

"Ưm ừm~ ai cũng có phần meo~"

Dạ Lan lẩm bẩm: "Rõ ràng là ảnh của mình, phải qua sự đồng ý của mình mới đúng chứ, sao con mèo hư Linh Miêu này cứ làm như mình tự quyết định hết vậy..."

"Thế có xem không?"

"Vẽ 'chắc tay' thế này thì mình chắc chắn xem rồi."

Tóm lại, sau khi nhận được sự bảo đảm của Linh Miêu, Dạ Lan cũng yên tâm phần nào. Bạch Ngư là người nhà, Dạ Lan cũng không ngại để bạn tốt xem ảnh của mình.

Còn Linh Miêu, qua quan sát ngắn ngủi cũng đã hiểu được thuộc tính của Bạch Ngư. Tuy trông rất ngoan và dịu dàng, nhưng những gì cô bé hiểu biết lại nhiều một cách bất ngờ. Nhìn ảnh mặn mà mặt không đỏ, tim không đập, hoặc cũng có thể là do ảnh chưa đủ đô.

Tóm lại đây cũng là một nữ quái xế ngầm, không thể coi thường. Hơn nữa sau lưng Bạch Ngư còn có tiền bối Bạch Đồ nghiêm túc bảo kê, nên không thể tùy tiện bắt nạt được rồi. 

Thật đáng tiếc.

Nhưng mà có Dạ Lan hình như là đủ rồi. Một thiên thần nhỏ đáng yêu thế này, bắt nạt thực sự quá thú vị. Biểu cảm xấu hổ đó thực sự rất hay ho. Cảm giác đó giống như khi đi thi mà nhịn tiểu rất lâu, khó khăn lắm mới đợi đến lúc thi xong lao vào nhà vệ sinh, cảm giác được giải tỏa và thư giãn đó...

Thật sự siêu cấp sảng khoái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Chap này mình đổi xưng hô giữa Linh Miêu và Dạ Lan nhé, tại 2 đứa thân nhau hơn rồi...