Daughter! Don’t You Understand The First Thing About Filial Piety?!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 848

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 502

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Thiếu nữ ma pháp Black - Chương 03 - Người hỗ trợ

Chương 03 - Người hỗ trợ

“Lạc Hòa, dậy đi!”

Chu Dương hơi bất lực lôi kéo cô thiếu nữ đang cuộn tròn như một con sâu bướm trên giường.

Anh phải vật vã mãi mới giằng được tấm chăn ra khỏi người cô.

Đập vào mắt anh là hình ảnh cô thiếu nữ trong bộ đồ ngủ có phần mát mẻ.

Chu Dương nín thở trong một khoảnh khắc.

Nhưng ngay giây tiếp theo, anh đã lấy lại bình tĩnh: “Lạc Hòa, dậy đi, hôm qua nhà trường thông báo hôm nay phải đi giúp tái thiết lại trường học.”

Cô nàng ngọ nguậy hai cái trên giường, rồi dùng giọng ngái ngủ lầm bầm: “Cái trường chết tiệt muốn bóc lột ma pháp của tớ... tớ không thèm đi đâu... hôm nay tớ cúp học, với lại ông bố người phàm của tớ cũng đi công tác rồi, tớ không đi học giáo viên cũng chẳng dám nói gì đâu... để tớ ngủ thêm chút nữa.”

Chu Dương im lặng vài giây.

Chẳng nói chẳng rằng, anh bế thốc cô dậy rồi lôi thẳng vào phòng vệ sinh.

Anh giúp cô đánh răng rửa mặt.

Sau đó, anh cẩn thận buộc tóc lên cho cô.

Bị hành hạ một hồi như vậy, dù không muốn dậy thì cô cũng buộc phải tỉnh táo lại.

Lạc Hòa vừa mặc quần áo, vừa oán trách lườm Chu Dương: “Cái tên này! Biết rõ tớ đến đó là để làm việc nặng mà còn lôi tớ dậy! Mà này, tớ thay đồ cậu không định quay đi à?”

“Cậu nói đúng.”

Chu Dương lập tức quay lưng lại.

Lạc Hòa nhìn bóng lưng anh, hơi thắc mắc: “Trông cậu có vẻ hơi mất tập trung, có chuyện gì sao?”

“Không có gì, tôi chỉ đang nghĩ, năng lực của cậu là ‘Ma pháp sư’. Loại năng lực này rốt cuộc khác gì với thiếu nữ ma pháp nhỉ? Gần đây chỗ chúng ta chẳng phải mới xuất hiện Thiếu nữ ma pháp Black sao? Tôi thấy cách chiến đấu của cô ta không giống thiếu nữ ma pháp chút nào. Nói thật là ngoài việc biết bay thì chẳng thấy yếu tố ma pháp nào trên người cô ta cả, cái chiêu Đoạn Thần Hạ Phách gì đó hoàn toàn là dùng tay chém mà! Nhìn kiểu gì cũng chỉ là một kẻ bạo lực và điên cuồng thôi.”

“À... tớ cũng có lướt thấy tin đó.” Lạc Hòa nhớ lại tin tức mình xem hôm qua. “Cậu định làm Người hỗ trợ đúng không? Dù có tin đồn bảo tiếp xúc nhiều với người có dị năng thì khả năng thức tỉnh cũng tăng lên, nhưng cậu xem, tớ thức tỉnh dị năng Ma pháp sư từ nhỏ, mà ba tớ lại chẳng thức tỉnh gì cả. Tính xác thực của giả thuyết này đáng nghi lắm, cậu cũng đừng hy vọng quá.”

Người hỗ trợ.

Dị năng giả hay các “Siêu anh hùng” dù sở hữu sức mạnh to lớn, nhưng về bản chất họ vẫn là con người.

Họ vẫn sẽ gặp phải đủ thứ vấn đề trong cuộc sống.

Và cái gọi là Người hỗ trợ, chính là những cá nhân đứng ra giúp các “Siêu anh hùng” giải quyết những rắc rối ấy.

Họ thường thiết lập mối quan hệ đáng tin cậy với siêu anh hùng.

Đồng thời, họ kiêm luôn việc xử lý các việc vặt thường ngày.

Công việc của họ bao gồm cả kiểm soát dư luận, đánh giá thành tích, sắp xếp lịch trình, thậm chí là tư vấn tâm lý —— tuy làm việc chẳng khác gì thư ký nhưng yêu cầu thực tế lại cao ngất ngưởng.

Rất hiếm người có thể vượt qua các kỳ thi liên quan.

Có thể nói, nhân tài cỡ này dù vứt vào bất kỳ công ty nào cũng sẽ được trọng dụng như trụ cột.

Lạc Hòa biết Chu Dương luôn nỗ lực hướng tới mục tiêu này.

Có điều, chắc phải vài năm nữa anh mới vươn tới trình độ đó.

Nhưng mà, anh muốn làm Người hỗ trợ cũng là vì cô...

Nghĩ đến đây, gò má Lạc Hòa bất giác nóng ran.

“Giúp nhà trường lao động có thể tăng Điểm tích lũy siêu năng lực của cậu. Thứ này nâng cao thứ hạng đánh giá nội bộ cực kỳ hiệu quả, giờ tích góp được chút nào hay chút nấy, năng nhặt chặt bị mà. Đây cũng coi như cơ hội hiếm có. Tôi nghe nói không ít siêu năng lực giả sừng sỏ cũng hay đi làm công việc tình nguyện do chính phủ ban hành đấy.”

“Cậu đã nói thế rồi, tớ không đi thì đúng là không nể mặt cậu. Đi thôi, đến trường.”

Dị năng của Lạc Hòa mang tên “Ma pháp sư”.

Đúng như tên gọi, năng lực của cô giống hệt các pháp sư trong mấy cuốn tiểu thuyết huyền huyễn.

Cô có thể giải phóng đủ loại ma pháp, nhưng về bản chất lại hoàn toàn khác biệt với thiếu nữ ma pháp.

Cô cần phải tập luyện.

“Tập trung tinh thần” là cách cô tăng cường ma lực.

Cô có thể biết cách thức cấu tạo của một ma pháp.

Nhưng để thực sự thi triển được nó, cô cần phải rèn luyện gian khổ, thực hành giải phóng ma lực hàng trăm hàng ngàn lần.

Nếu để một người chứng kiến dị năng này từ nhỏ như Chu Dương đưa ra đánh giá, thì đó là ——

Dị năng này không có khả năng tạo ra kỳ tích.

Nó thiên về việc can thiệp vào các quy luật tự nhiên, khá giống với vật lý học nhưng lại tuân theo các quy tắc cơ bản của “ma pháp”.

Nhưng sức mạnh của thiếu nữ ma pháp thì lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.

Các thiếu nữ ma pháp luôn có những khoảnh khắc bùng nổ để tạo ra kỳ tích.

Nguồn gốc sức mạnh của họ là một ẩn số.

Lý do họ biến hình chẳng ai hay.

Ngay cả cách thức biểu hiện sức mạnh của họ cũng vô vàn hình vạn trạng.

Người ta chỉ lờ mờ suy đoán rằng trạng thái tâm lý của thiếu nữ ma pháp sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến sức mạnh của họ.

Nhưng ảnh hưởng cụ thể ra sao thì chẳng có một hệ quy chiếu nào đong đếm được.

Bởi lẽ, cảm xúc con người vốn dĩ quá đỗi mong manh và mơ hồ.

Ngay cả bản thân các cô gái đôi khi cũng chẳng thể hiểu nổi chính mình.

“Được rồi, đi học thôi!”

Hai người sóng bước cùng nhau đến trường.

Tâm trạng Lạc Hòa lúc này phải nói là cực kỳ tuyệt vời.

Ông già suốt ngày chỉ biết lải nhải mà chẳng thèm nghe cô nói lấy một câu rốt cuộc đã đi công tác!

Còn chuyện gì sướng hơn thế này không?

Không hề!

Quá đỗi hoàn hảo!

Dù việc cái công ty rách nát của ba cô tự dưng lại cử nhân viên đi công tác nghe có vẻ hơi sai sai.

Biết đâu mấy năm nay công ty đó làm ăn khấm khá lên thì sao?

Dù sao gần đây ba cô tiêu tiền cũng hào phóng hơn hẳn.

Thậm chí dạo trước ông ấy còn gạ gẫm định đăng ký lớp học thêm cho cô nữa kìa.

Nhưng mà, mấy cái tiểu tiết đó ai thèm quan tâm!

Quan trọng là ba không có nhà!

Nghĩa là ban ngày ở trường cô có thể dính lấy Chu Dương.

Sau khi tan học, cô còn có thể đường hoàng rủ Chu Dương về nhà mình chơi!

Hoặc cô mò sang nhà anh cũng tiện!

Dù sao cũng ở ngay sát vách!

Hồi bé hai đứa suốt ngày chạy qua chạy lại nhà nhau.

Nhưng từ khi bước vào tuổi dậy thì, chẳng hiểu sao cả hai đều đâm ra ngượng ngùng.

Đặc biệt là khi có mặt phụ huynh hai bên, họ chẳng thể hồn nhiên chạy tọt sang nhà nhau như trước nữa.

Khoan đã!

Nếu chỉ rúc ở nhà thì chán chết... thời cơ ngàn năm có một thế này, hay là rủ cậu ấy đi hẹn hò nhỉ!

Cô nàng Lạc Hòa vốn đang ỉu xìu lười biếng, nghĩ đến viễn cảnh đó bỗng chốc tỉnh như sáo.

“Cái đó, chiều nay cậu có rảnh không, Chu Dương?”

“Chiều nay à? Chiều nay tôi kẹt chút việc rồi, có một tiết học chuyên đề về Người hỗ trợ cần đi nghe.”

Lạc Hòa vừa mới hớn hở giây trước, giây sau đã xụ mặt thất vọng: “Tiết học đó quan trọng lắm sao?”

“Ừm, rất quan trọng.” Chu Dương nghiêm túc gật đầu. “Nhưng mà, tôi nghĩ có lẽ qua một thời gian nữa có thể dành tặng cậu một bất ngờ. Chẳng phải sắp đến sinh nhật cậu rồi sao?”

“Cậu định dành cho tớ một bất ngờ á?”

“Đúng vậy.”

Lòng cô thiếu nữ chớp mắt lại nở hoa, tràn trề mong đợi.

...

Thú thật, mấy cái trò õng ẹo lên sân khấu hát hò —— hoàn toàn không hợp với Thiếu nữ ma pháp Black một chút nào.

Nếu phải đánh giá màn biểu diễn của Black, thì chỉ có thể gói gọn trong hai chữ: “Thảm họa”.

Mặc dù cô hát không quá dở tệ.

Nhưng lúc đứng trên đó, tay chân cô cứ cứng đơ như khúc gỗ, khuôn mặt lạnh tanh không nặn nổi một nụ cười, giọng hát thỉnh thoảng lại còn run rẩy vỡ nốt.

Trình diễn kiểu đó khiến những khán giả vốn ôm kỳ vọng lớn vào Black phải lắc đầu ngán ngẩm.

Dù xen lẫn trong đám đông vẫn có vài tên biến thái hú hét kiểu “như vậy cũng đáng yêu quá trời”, nhưng thực tế vô cùng phũ phàng.

Lần đầu tiên lên đài biểu diễn, Thiếu nữ ma pháp Black đã thất bại toàn tập trong việc cứu vãn hình tượng của mình trong mắt công chúng.

Ngược lại, cô còn tự đào sâu thêm cái mác “gái thô lỗ, cục súc” mà người ta gán cho mình.

Black lúc này đang ngồi xoạc chân trên ghế đẩu ở hậu trường, bực dọc cầm khăn lau mồ hôi trên trán: “Mẹ kiếp! Đám khán giả này đúng là không biết điều! Black ta hạ mình biểu diễn cho bọn họ xem, không vỗ tay khen ngợi thì thôi, lại còn dám chê ỏng chê eo! Nếu là quái nhân, ta chắc chắn sẽ dạy cho đám ranh con này một bài học!”

Strawberry Sweetheart đứng bên cạnh nghe vậy liền vội vàng nhắc nhở: “Chị Black! Thiếu nữ ma pháp không được chửi thề đâu!”

Thật tâm mà nói, Strawberry Sweetheart đối xử với cô khá tốt.

Con bé đã ra mặt nói đỡ, chữa cháy cho cô không biết bao nhiêu lần, Black vẫn luôn ghi nhận và cảm kích tấm lòng ấy.

Giả sử cô không phải là Thiếu nữ ma pháp Black, mà đang đứng trước mặt Strawberry Sweetheart với thân phận thật là Lạc Mộc Tiêu.

Ông chắc chắn sẽ cúi người, khiêm tốn và nhã nhặn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc.

Thậm chí sau đó, ông còn đích thân mang quà đến thăm hỏi Strawberry Sweetheart để vẹn toàn lễ nghĩa của người lớn.

Nhưng trớ trêu thay, bây giờ cô lại đang khoác lên mình thân phận Thiếu nữ ma pháp Black.

Là một Black bí ẩn mà trên đời này chỉ đếm trên đầu ngón tay số người biết được danh tính thật!

Người ta cứ tưởng biến hình là khoác thêm một lớp mặt nạ che đậy bản thân.

Nhưng với ông, khoác lớp vỏ thiếu nữ này lại chính là lúc ông được cởi bỏ chiếc mặt nạ dối trá của người trưởng thành.

Vậy nên, cô chẳng tội gì phải gò mình vào cái khuôn khổ lễ nghĩa giả tạo kia nữa: “Cái ranh con này, tưởng mình có tí fan hâm mộ là có quyền đứng trên cao răn dạy ta đấy à?”

Thú thực, vừa dứt lời, chính lương tâm của Lạc Mộc Tiêu cũng phải gào lên rằng bản thân đang cư xử như một đứa trẻ trâu xấc xược, vô giáo dục.

Thế nhưng, cảm giác được buông thả cái miệng, chửi đổng ra những lời cay nghiệt ấy... nó sảng khoái đến lạ kỳ.

Một sự giải tỏa cực độ đến mức không thể kiềm chế nổi.

Nó phá vỡ hoàn toàn cái cuộc sống nhẫn nhục, nhạt nhẽo và đầy kìm nén trước kia của ông.

Chẳng trách trên đời lại lắm kẻ thích làm ác đến thế.

Cái cảm giác làm càn mà không phải chịu trách nhiệm này... nếm thử một lần là dễ sinh nghiện lắm!

“Ơ! Em... em không có ý đó đâu! Nếu làm chị Black hiểu lầm thì cho em xin lỗi ạ!” Strawberry Sweetheart luống cuống, vẻ mặt đầy hoảng hốt rối rít cúi đầu xoa dịu cô.

Phải thừa nhận rằng, đây đúng là một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện.

Một hình mẫu thiếu nữ ma pháp chuẩn mực, lý tưởng trong mắt toàn dân.

Chẳng trách giữa một rừng thiếu nữ ma pháp đầy rẫy cá tính độc lạ ngoài kia, con bé này vẫn chễm chệ giữ vững ngôi vương trên bảng xếp hạng nhân khí suốt ngần ấy năm.

Bởi lẽ, em ấy chính là thước đo hoàn hảo nhất cho hình tượng thiếu nữ ma pháp mà công chúng khao khát.

Nhìn bộ dạng đó, Lạc Mộc Tiêu dẫu có cục cằn đến mấy cũng chẳng nỡ làm khó đứa trẻ này thêm nữa: “Bỏ đi, chuyện này dù sao cũng chỉ là nhận tiền thì làm việc. Bọn ban tổ chức mà dám lấy cớ này để trừ tiền thù lao của ta, ta thề sẽ san bằng chỗ này cho bọn họ biết tay!”

Strawberry Sweetheart chỉ biết nở một nụ cười gượng gạo đầy bất lực.

Người này... rốt cuộc là thiếu nữ ma pháp hay là quái nhân đội lốt vậy trời?

Mặc dù trong đầu vô thức xẹt qua ý nghĩ hoang mang ấy, nhưng ân tình mà cô nhận được từ người này mấy ngày trước là điều không thể chối cãi.

Dù phong cách chiến đấu của chị ấy cuồng bạo như một con dã thú, nhưng sức mạnh áp đảo đến nghẹt thở đó lại khiến bất kỳ ai chứng kiến cũng phải nể sợ.

Nó mạnh đến mức, người ta không tài nào mường tượng nổi cảnh tượng chị ấy bị đánh bại sẽ trông ra sao.

Ngược lại, Strawberry Sweetheart —— hình mẫu thiếu nữ ma pháp quốc dân —— thực chất đã nếm mùi thất bại không ít lần.

Dẫu rằng sau mỗi lần gục ngã, em đều kiên cường đứng lên, đạp qua mọi chông gai để trưởng thành được như ngày hôm nay.

Thế nhưng, tự sâu trong thâm tâm, em vẫn không giấu nổi sự ngưỡng mộ và kính trọng dành cho Black.

Chỉ nhìn vào cái cách chị ấy lao vào xé xác quái nhân với sự quyết đoán lạnh lùng, không chút nao núng hay do dự, đã đủ để khẳng định đây là một thiếu nữ ma pháp sinh ra để chiến đấu.

Một người sở hữu nội tâm kiên cường, sắt đá hơn em gấp trăm ngàn lần.

Đúng lúc này, điện thoại của Strawberry Sweetheart reo lên báo có tin nhắn mới.

Em liếc nhìn dòng tin nhắn trên màn hình, rồi ngước lên nhìn Thiếu nữ ma pháp Black, nhẹ nhàng mỉm cười: “Nếu chị Black đang đau đầu về mấy chuyện quản lý hình ảnh thế này, hay là chị thử cân nhắc việc nhận một Người hỗ trợ xem sao?”

“Người hỗ trợ?”

Black hơi ngớ người ra một nhịp: “Ý em là cái đám làm công việc chạy vặt giống như quản lý nghệ sĩ ấy hả?”

Cô thừa biết cậu nhóc thanh mai trúc mã của con gái mình là Chu Dương vẫn luôn nuôi mộng trở thành Người hỗ trợ.

Nhưng hồi trước, lúc rảnh rỗi vô tình lướt qua nội dung đề thi chứng chỉ Người hỗ trợ, cô dám chắc mẩm cái thứ đánh đố này vốn sinh ra không phải dành cho con người thi.

Nếu thật sự có kẻ quái kiệt nào đó nhai được cái kỳ thi đó...

Cô lập tức đánh hơi được vấn đề, nheo mắt hỏi: “Sao? Bọn cấp trên định nhét cho ta một Người hỗ trợ à?”

“Dạ, theo quy định chung thì là vậy. Nhưng tất nhiên, bọn họ vẫn sẽ phải tôn trọng và tham khảo ý kiến của chị Black trước ạ.”

Vắt óc suy nghĩ chớp nhoáng, Black chậc lưỡi xua tay: “Nếu quy định đã ghi rành rành ra đấy rồi thì ta đồng ý. Cứ làm theo luật đi.”

Quá đỗi bất ngờ...

Strawberry Sweetheart cứ đinh ninh rằng, với cái tính khí nóng như kem của Black thì mười mươi chị ấy sẽ giãy nảy lên từ chối.

Thế quái nào... chỉ vì 'quy định là như vậy' nên chị ấy gật đầu cái rụp luôn sao?

Lần đầu tiên, em được chứng kiến một khía cạnh ngoan ngoãn đến lạ lùng, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài gai góc của vị đàn chị này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!