Daughter! Don’t You Understand The First Thing About Filial Piety?!

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Thiếu nữ ma pháp Black - Chương 05 - Khế ước thành lập

Chương 05 - Khế ước thành lập

Thiếu nữ ma pháp Black lúc này đang ở trong phòng, ra sức làm công tác tư tưởng cho chính bản thân!

Là một kẻ từng trải chốn công sở, cô thừa hiểu, muốn làm tốt việc gì thì trước hết phải xác định rõ mục tiêu hàng đầu.

Mục tiêu cốt yếu nhất chính là ——

"Mình tuyệt đối không được để lộ thân phận!"

Tuyệt đối không thể để thằng nhóc Chu Dương biết thân phận thật của Thiếu nữ ma pháp Black lại chính là ông chú hàng xóm nhà nó!

Chính là cha ruột bạn gái cậu ta!

Nếu chuyện này mà vỡ lở...

Lạc Mộc Tiêu hoàn toàn không dám tưởng tượng nổi hậu quả sẽ kinh khủng đến mức nào!

Con gái chắc chắn sẽ nhìn mình bằng ánh mắt khinh bỉ như đang nhìn một kẻ biến thái.

Quan hệ giữa hai cha con vốn đã căng thẳng, nếu con bé mà biết chuyện này... không chừng nó đoạn tuyệt quan hệ luôn mất!

Chẳng lẽ bước sang tuổi bốn mươi rồi mà mình lại phải chịu cảnh già cả cô độc sao?

Chưa kể đến đồng nghiệp trên công ty, rồi cả cha mẹ Chu Dương... cô hoàn toàn không dám nghĩ tới những viễn cảnh tồi tệ đó.

Nếu điều đó thực sự xảy ra, cô thà tìm đại cái cây nào đó thắt cổ cho xong!

Thà chết quách đi còn hơn là chết xã hội.

Vì vậy, vụ này nhận thì nhận, nhưng tuyệt đối phải giữ kín thân phận thật.

Điều thứ hai chính là phải bảo vệ tốt cho Chu Dương.

Xét cho cùng, đó cũng là người mà con gái mình thích, cô nhất định phải che chở cho đối phương thật tốt.

Hơn nữa, thằng nhóc Chu Dương này cũng coi như do cô nhìn nó từ nhỏ đến lớn, quả thực là một thiếu niên rất ưu tú, cô đã sớm xem cậu ta như người nhà.

Nếu cậu ta đã kiên quyết muốn làm Người hỗ trợ, dù thế nào cô cũng không thể để bi kịch xảy ra.

Sau khi thông suốt hai điểm này, Thiếu nữ ma pháp Black cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại.

Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm vì đã biết bản thân nên làm gì tiếp theo.

Ngay khi cô vừa định mở cửa.

“Black tiểu thư! Cháu biết cô không muốn để cháu làm Người hỗ trợ! Nhưng dù thế nào, xin hãy cho cháu một cơ hội được giãi bày! Cháu sẽ khiến cô phải chọn cháu!”

Ồ? Buồn ngủ lại gặp chiếu manh à?

Thằng nhóc này vẫn kiên định như mọi khi, những lời từ chối bình thường hoàn toàn không thể làm lay chuyển cậu ta sao?

Mặc kệ cậu ta nói gì, mình chỉ việc thuận nước đẩy thuyền, đồng ý cho cậu ta làm Người hỗ trợ là xong.

Kiềm lại biểu cảm trên mặt, Thiếu nữ ma pháp Black làm ra vẻ thiếu kiên nhẫn, mở bung cửa phòng ra một lần nữa: “Nhóc con! Cậu còn gì muốn nói nữa!”

“Cô sẵn lòng nghe cháu nói thật tốt quá.” Chu Dương vẫn luôn khiêm tốn, cung kính và lễ phép, “Cháu biết những người như cháu trông có vẻ không đáng tin, khó lòng khiến cô tin tưởng. Nhưng cháu vẫn hy vọng cô cho cháu một cơ hội đối thoại.”

“Hừ... thằng nhóc không biết trời cao đất dày, thôi được rồi, vào đi!” Cô nghiêng người nhường đường, để Chu Dương bước vào căn phòng mình đang tạm trú.

Ánh mắt Chu Dương lướt nhanh qua căn phòng, phát hiện chỉ có một chiếc túi du lịch trông hơi quen mắt.

Nhưng loại túi này ngoài kia nhan nhản, đâu đâu cũng thấy.

Cho nên không thể coi đây là manh mối gì, thậm chí túi du lịch của nhiều người đôi khi còn chẳng phải tự mua.

Thiếu nữ ma pháp Black có vẻ không giống những thiếu nữ khác thích mang theo đồ dùng cá nhân đặc trưng.

Nghe đồn Strawberry Sweetheart khi đi làm nhiệm vụ bên ngoài đều sẽ mang theo vài tấm nhãn dán đáng yêu.

Trong đầu Chu Dương, những nhận định về Black đang liên tục được bồi đắp.

“Black tiểu thư, đây là bảng điểm thi của cháu. Dù chưa có thành tích thực tế, nhưng kết quả học tập của cháu đều nằm ở đây.”

Thực tế trong lòng cậu vẫn hơi thấp thỏm.

Vừa mở lời đã xòe bảng điểm ra ngay trông có vẻ hơi giống khoe khoang, chưa chắc đã là một nước cờ khôn ngoan.

Nhưng tình thế hiện tại khiến cậu không còn cách nào khác, chỉ có thể phô diễn hết ưu điểm mong được Black công nhận.

Thiếu nữ nhận lấy bảng điểm, hờ hững liếc qua một chút —— đúng là một mức điểm đáng sợ.

Nếu con gái mình mà thi được một nửa số điểm này thôi, cô đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.

“Cậu là Chu Dương, phải không?”

Cô vờ như vừa đọc được thông tin từ bảng điểm.

Câu hỏi này thành công khiến Chu Dương thở phào một hơi.

Bởi đây là lần đầu tiên Black không dùng cái tông giọng cộc cằn mất kiên nhẫn để nói chuyện, Chu Dương xem đây là một sự tiến bộ lớn.

“Vâng, cháu là Chu Dương.” Cậu lập tức đáp, “Black tiểu thư, cháu biết cô là một Siêu năng lực giả cực kỳ mạnh mẽ, phối hợp với một Người hỗ trợ thiếu kinh nghiệm như cháu có thể khiến cô không hài lòng. Tuy nhiên, xin hãy tin vào khả năng học hỏi của cháu. Chỉ cần có thời gian và cơ hội, cháu nhất định sẽ trở thành một Người hỗ trợ khiến cô hài lòng!”

Thằng nhóc này cũng tự tin gớm nhỉ!

Lạc Mộc Tiêu vốn đã định nhận cậu ta làm Người hỗ trợ rồi —— nên cô quyết định nhân cơ hội này gây khó dễ một chút.

Dù cho Chu Dương quả thực là một đứa trẻ ngoan!

Nhưng Thiếu nữ ma pháp Black, ngoại trừ việc mang cái danh phe chính nghĩa ra thì rất khó để đánh giá là một người tốt.

Bình thường có thể mọi người sẽ không nỡ buông lời cay đắng với một Strawberry Sweetheart đáng yêu, nhưng với Black thì cô sẵn sàng văng tục vào mặt đối phương.

Cho nên ——

Thiếu nữ ma pháp Black trong mắt công chúng thực sự là một "đứa trẻ hư".

Có lẽ do "con súc vật công sở" Lạc Mộc Tiêu bao năm qua đã phải nhẫn nhịn quá lâu, nên sau khi biến thân mới muốn giải tỏa toàn bộ oán khí.

Hoặc cũng có thể, bản tính thật của Lạc Mộc Tiêu khi trút bỏ đi lớp mặt nạ "người cha", "tiền bối" vốn dĩ đã là như vậy.

Tóm lại, khi đối mặt với bạn trai của con gái mình, cô nhếch mép nở một nụ cười ngạo mạn: “Nhóc con, cậu nói thời gian và cơ hội! Dựa vào cái gì tôi phải cho cậu? Tôi vừa hỏi tổng bộ về cậu xong, cậu thậm chí còn chưa đủ tuổi trưởng thành đúng không? Tôi ghét nhất là mấy đứa được gọi là thiên tài các cậu, chưa nứt mắt đã thi đỗ Người hỗ trợ. Cậu đưa bảng điểm cho tôi xem là có ý gì? Khiêu khích à? Tưởng mình là nhân vật lớn rồi sao? Nực cười!”

Bất thình lình bị mắng xối xả, Chu Dương tuy cảm thấy lời lẽ có chút chói tai, nhưng sự tự tin trong lòng lại bất ngờ tăng thêm một bậc!

Lý do là vì... phán đoán của cậu quả nhiên chính xác!

Đối phương tuy dùng lời lẽ khó nghe, thái độ lại đầy vẻ khiêu khích, nhưng cô ấy không hề nói "Cậu cút ra ngoài cho tôi" hay "Tôi tuyệt đối không tuyển cậu".

Sự từ chối của cô ấy không hề kiên định!

Nói cách khác, thiếu nữ này hoàn toàn có khả năng bị thuyết phục.

Thực chất thẳm sâu bên trong cô ấy luôn khao khát có người thấu hiểu mình, nhưng vì chứng sợ người lạ nên mới phải dùng thái độ tồi tệ này để ngụy trang bản thân!

Đây chính xác là kiểu người ngoài miệng thì cay nghiệt nhưng bên trong lại mềm yếu, hay ngại ngùng trong truyền thuyết đây mà!

Như vậy, cậu hoàn toàn có thể giành được công việc này!

Ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt Chu Dương chợt trở nên sắc sảo.

Toàn thân cậu toát ra một loại khí thế xoay chuyển càn khôn, bao quát thế gian: “Nếu chỉ có bấy nhiêu lời thì không cách nào khiến cháu chùn bước đâu! Black!”

“Cái...”

“Giống như việc cô đã xem tài liệu của cháu, cháu cũng đã nghiên cứu về cô! Danh tiếng của cô trong dân gian không tốt lắm, những người ủng hộ cô đa phần là phái thực lực —— những kẻ sùng bái sức mạnh. Thậm chí còn có nhóm người chơi ‘Thiếu nữ ma pháp quyết đấu’, nơi cô là nhân vật cấp SSR cực kỳ lỗi. Mọi người thường cho rằng cô ngạo mạn, nóng nảy, không hợp với hình tượng thiếu nữ ma pháp!”

Thằng nhóc này đang lải nhải cái quái gì vậy?

Đạp người khác xuống là có ý đồ gì?

“Nhưng!” Chưa đợi Black lên tiếng, Chu Dương đã nhấn mạnh.

“Thiếu nữ ma pháp Black! Thành tích của cô mới là thứ thực sự rực rỡ! Tỷ lệ tiêu diệt Quái nhân là một trăm phần trăm! Tỷ lệ hư hại kiến trúc chỉ ba phần trăm, thấp hơn nhiều so với mức trung bình mười lăm phần trăm của các thiếu nữ ma pháp khác! Cô hoàn toàn khác với vẻ ngoài của mình! Cô là một cô gái có tâm hồn vô cùng tinh tế!”

Cậu làm ra cái động tác chỉ tay thẳng về phía trước kinh điển trong game Phoenix Wright, hệt như một vị thám tử đã nhìn thấu toàn bộ bản chất của Thiếu nữ ma pháp Black.

Về vấn đề này, Black tiểu thư chỉ muốn hét lên ——

Sai bét! Hoàn toàn sai bét! Sai đến mức lệch cả quỹ đạo rồi!

Tâm hồn tinh tế á?

Là mình sao?

Một ông chú bốn mươi tuổi đã bị dòng đời vùi dập đến chai sạn, quanh năm chỉ nghĩ đến chuyện nuôi con khôn lớn rồi chờ ngày lĩnh lương hưu, vậy mà lại có thể dùng từ "tâm hồn tinh tế" để hình dung sao?

Rốt cuộc điểm môn tâm lý học của cậu có phải tự thi không đấy... cậu rốt cuộc có làm được việc không vậy!

Chẳng lẽ cái kỳ thi Người hỗ trợ này nhìn thì oai phong, thực chất lại toàn là "bơm nước" cho qua môn sao?

Nếu đối phương là người lạ, Lạc Mộc Tiêu chắc chắn đã tống cổ cậu ta ra ngoài từ lâu, nhưng đây lại là Chu Dương —— Lạc Mộc Tiêu càng nghĩ càng cảm thấy không thể để cậu ta đi làm Người hỗ trợ cho kẻ khác.

Dù sao đi theo chịu khổ ở chỗ mình vẫn tốt hơn là ra ngoài bị người ta hành hạ, mình mang danh là bậc tiền bối, có nghĩa vụ phải bồi dưỡng cậu ta.

Có lẽ do cậu ta còn quá thiếu kinh nghiệm sống, va vấp xã hội chưa nhiều nên mới đưa ra những phán đoán sai lầm như vậy.

Tất nhiên, sự im lặng của cô vào lúc này nghiễm nhiên bị Chu Dương coi là đã nói trúng tim đen.

“Vì vậy, Thiếu nữ ma pháp Black! Xin hãy tin tưởng cháu!” Cậu đưa tay về phía thiếu nữ, “Cháu nhất định sẽ trở thành một Người hỗ trợ tốt!”

Black tiểu thư rất muốn chửi thêm vài câu, nhưng bầu không khí đã bị đẩy đến mức này, cô cũng chẳng biết phải làm thế nào cho phải, đành đưa tay ra nắm lấy tay Chu Dương.

“Nếu để tôi thấy cậu không làm được việc, tôi sẽ xin cấp trên đổi người đấy.” Cô đe dọa một câu, dù thực tế sẽ không làm vậy.

Nhiều khi người lớn đối mặt với người ngoài thì lại rất dễ trải lòng thành thật, nhưng hễ đứng trước mặt người quen, trước mặt con cái mình thì lại luôn muốn cố tỏ ra nghiêm khắc.

Dù sao gia đình họ cũng là gia đình đơn thân, và ẩn sâu bên trong lớp vỏ của Thiếu nữ ma pháp Black chính là linh hồn của ông bố đơn thân Lạc Mộc Tiêu.

Ông hoàn toàn không biết nếu vợ mình còn sống, bà ấy sẽ giáo dục con cái ra sao.

Những đứa trẻ lớn lên trong gia đình đơn thân thường có tâm lý không trọn vẹn, và ngay cả những người làm cha, làm mẹ đơn thân trong quá trình đó cũng sẽ chịu những ảnh hưởng không hề nhỏ.

Chỉ là lúc này Lạc Mộc Tiêu vẫn chưa hề nhận ra điều đó.

Chu Dương nở nụ cười: “Tóm lại, coi như khế ước đã thành lập rồi chứ?”

Lạc Mộc Tiêu cũng không nhịn được mà cười theo: “Khế ước thành lập!”

Ngay tại khoảnh khắc hai bàn tay nắm chặt lấy nhau, bánh răng của số phận đã chính thức bắt đầu chuyển động.

...

Lạc Hòa gửi tin nhắn cho Chu Dương: “Chu Dương~ Hôm nay cậu học hành thế nào rồi?”

“Rất tốt, sáng mai tôi vẫn qua gọi cậu đi học. Không được ngủ nướng đâu đấy~” Chu Dương trả lời như đang dỗ trẻ con.

“... Không tha cho tớ được sao? Hiếm khi ông già đi công tác mà.”

“Bác Lạc đã nhờ tôi chăm sóc cậu, tôi phải thực hiện trách nhiệm chứ.”

“Đồ đáng ghét! Mai tớ nhất định không dậy!”

Cứ như vậy, cả chàng trai và cô gái đều bất giác mỉm cười trước màn hình điện thoại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!