Date A Bullet

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

11 41

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

(Đang ra)

The Revenge of the Iron-Blooded Sword Hound

Zeom

Cách dịch của mình khá khác so với các bạn đã dịch, nên có thể các bạn đã đọc rồi đọc bản này sẽ thấy lạ lạ, nhưng dù sao cũng mong mn ủng hộ.

18 88

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

33 824

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

31 111

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

73 942

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

590 18013

Volume 8 (Hoàn thành) - Chương 4: Hai con đường, một cái kết

Chương 4: Hai con đường, một cái kết

Higoromo Hibiki lên tiếng.

“Kiểm tra, kiểm tra. 1, 2, 3. Đang test thử mic. Hừm, được rồi! Mọi người, có nghe thấy tôi không? Nghe đây. Tất cả mọi người ở Malkuth hãy ngừng chiến đấu, và những người ở Yesod hãy tạm dừng buổi biểu diễn trực tiếp. Đây là một thông báo quan trọng. Nhân tiện, bản tin này sẽ đến được mọi vùng và Chuẩn Tinh Linh trong Lân Giới. Tôi cho rằng đây là một kiểu truyền tải trực tiếp vào não bộ, phải không?

Tôi là Higoromo Hibiki, Thống lĩnh của Lãnh địa thứ Nhất Keter. Và cũng có mặt ở đây là Thống lĩnh của Chokmah Yukishiro Maya, cựu Thống lĩnh của Binah Carte À Jouer, Thống lĩnh của Chesed Ariadne Foxrot, Thống lĩnh của Gevurah Kagarike Haraka, Thống lĩnh của Hod Jugasaki Retsumi, và Thống lĩnh của Yesod Kirari Rinemu. Các Chuẩn Tinh Linh ở mỗi Lãnh địa nên nhanh nhạy và hiểu được cảm giác này trên da có nghĩa là gì, phải không?

──Giờ thì, cảm ơn sự ủng hộ liên tục của các bạn…khoan đã, chưa hẳn vậy. Trong Lân Giới này, các bạn buộc phải đưa ra một quyết định. Cụ thể hơn, chúng ta đã bị tách rời khỏi thế giới thực. Các bạn có ngạc nhiên không? Các bạn có ngạc nhiên không? Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Hãy bình tĩnh. Hít thở sâu nào.

…Nghe hay đấy. Chúng ta tiếp tục nào. Đầu tiên, không còn nghi ngờ gì nữa, Lân Giới sẽ biến mất nếu cứ tiếp tục thế này. Trách nhiệm không phải ở chúng ta, mà là do sự can thiệp từ bên ngoài. Dường như đấng tối cao đã tạo ra Lân Giới, Thượng Đế hay ai đó khác, đã nghĩ rằng…Lân Giới không còn cần thiết nữa. Hoặc có lẽ ý định là điều gì khác mà tôi không biết, và những gì đang xảy ra với Lân Giới cho đến nay là để thiết lập một thế giới khác. Hoặc là sự hiểu biết của tôi hoàn toàn sai lệch.

…Chà, điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là chừng nào nơi này còn liên kết với thế giới thực, Lân Giới chắc chắn sẽ diệt vong. Vì vậy, sau khi thảo luận, tôi đã quyết định thanh tẩy Keter, nơi từng đóng vai trò là cầu nối trung gian dẫn đến thế giới thực. Dễ dàng và nhanh chóng.

……Nói cách khác, như các bạn có thể đoán được. Thế giới này sẽ trở nên chân thực, tách rời khỏi thế giới kia…nó sẽ biến thành một thế giới khác. Ngược lại, cơ hội quay trở lại thế giới thực sẽ mất đi. Vì vậy, nếu các bạn muốn quay trở lại đó, hãy đến Keter. Các cánh cổng ở mỗi Lãnh địa đều đang mở. Từ Chokmah đến Keter, nếu các bạn đến được điểm này, chúng tôi sẽ hướng dẫn thêm.

Thành thật mà nói. Không nên xem nhẹ độ khó của việc trở về thế giới thực. Bởi vì như các bạn đã biết…chúng ta rất có thể đã chết và rơi vào Lân Giới. Nói cách khác, có thể giả định rằng các bạn sẽ chết ngay khi trở về thế giới thực. Ngay cả khi có thân xác…trong thế giới thực chúng ta chỉ là những mỹ nhân đáng yêu bất lực. Chúng ta sẽ đột nhiên xuất hiện trong hoàn cảnh bị tách rời khỏi xã hội. Cha mẹ, những người lẽ ra phải bảo vệ chúng ta, có thể đã chết. Theo như tôi có thể tưởng tượng, mọi khả năng đều đi từ xấu đến tồi tệ hơn.

…Nhưng dù vậy. Tôi muốn trở về thực tại. Tôi muốn trở về nhà. Tôi muốn sang thế giới kia. Nếu đó là mong muốn của các bạn, hãy đến Keter. Cho dù chọn cách nào, nỗi buồn cũng sẽ như nhau. Vậy thì, ít nhất, khi các bạn đưa ra quyết định…xin đừng hối hận. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp các bạn. Được rồi, mọi người. Hẹn gặp lại!”

Một chấn động mạnh xảy ra ở Lân Giới. Ngay sau đó, chỉ thị từ mọi Thống lĩnh được truyền đến từng khu vực. Đó là sự xác nhận rằng thông tin liên lạc trước đó trên toàn Lân Giới không phải là lời nói dối, và tất cả các Chuẩn Tinh Linh đều bị buộc phải đưa ra lựa chọn.

Những người đã quyết định. Những người do dự. Những người do dự sau khi đã quyết định. Những người tin rằng ngày mai cũng sẽ giống như ngày hôm qua. Và những người không thể do dự vì cảm thấy tự tin nhờ trận động đất đó.

Nhưng thời gian vẫn cứ trôi đi. Từng khoảnh khắc, chỉ có thời gian tiếp tục trôi qua không ngừng.

──Và như vậy. Những người đã quyết định ra đi đã tập trung tại Keter.

Cuối cùng Higoromo Hibiki cũng đối mặt với Tokisaki Kurumi.

“Ồ. Cậu xong rồi sao?”

“Vâng. Tôi đã nắm được sơ lược câu chuyện của mọi người rồi. Chỉ còn Kurumi-san thôi.”

“Chỉ còn tôi. Cậu không cần để tôi đến cuối cùng đâu. Được rồi, không sao. Xin mời, cứ tự nhiên.”

Kurumi khoanh tay và ưỡn ngực đầy tự tin. Hibiki có phần nghĩ rằng nụ cười không sợ hãi đó giống kẻ thù của thế giới hơn là đồng minh của chính nghĩa.

⊙ Tokisaki Kurumi

(Tokisaki Kurumi là vị cứu tinh của Lân Giới hay là kẻ thù? Cả hai cách hiểu đều được. Một cuộc gặp gỡ tình cờ, một cuộc chiến chung tình cờ, tôi sẽ không bao giờ hối hận vì đã kết bạn với người này. Tôi cảm thấy như mình đã dùng hết vận may cả đời rồi, nhưng mà thực ra tôi bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?)

Tùy cậu quyết định thôi, Hibiki-san.

Ừm, đúng vậy, nhưng…được rồi, chúng ta bắt đầu thôi nào! Không chậm trễ nữa, cho tôi biết tên của cậu một lần nữa đi.

Tên tôi là Tokisaki Kurumi.

Thực ra, giữa Tokisaki và Kurumi có tên đệm nào như Evangeline hay Antoinette không?

Không có.

Chậc. Sự nghiệp…thực ra tôi vừa nghĩ ra một điều còn hay hơn nữa. Vậy, hãy đổi câu hỏi một chút. Điều đáng nhớ nhất mà cậu đã phải vật lộn ở Lân Giới là gì?

Ừm…bỏ qua White Queen đi. Trong trường hợp đó, thì đó là cuộc thi idol ở Yesod.

Việc tôi tìm hiểu xung quanh đã dẫn đến một lựa chọn bất ngờ…

Đó là lần đầu tiên tôi hát và nhảy nhiều như vậy trước công chúng. Hừm, giờ nhớ lạ thì hơi xấu hổ một chút.

Nhưng dù sao thì, tôi cũng đã đến nhiều nơi khác nhau. Thật tiếc là tôi không thể đến Chesed và chỉ đi ngang qua Tiphereth.

Hát với tư cách idol, thi đấu súng nước, đánh bạc, làm thám tử, và thậm chí cả phiêu lưu. Nghĩ lại thì, đúng là một mớ hỗn độn…

Đúng vậy. Nhưng tôi mừng vì cuộc chiến idol đã để lại ấn tượng sâu sắc. Đó là một trong số ít lần tôi có ích trong việc dàn dựng cuộc chiến.

…Hừm. Tôi không đồng ý với ý kiến đó. Hibiki-san, tôi muốn nhân cơ hội để nói với cậu điều này. Ở Lân Giới này, trong khi tôi chiến đấu──cậu chưa bao giờ là vô dụng cả.

Hả?

Sau bất kỳ trận chiến nào, tôi thấy cậu bám víu lấy sự sống, nơi bất kỳ thất bại nào cũng có nghĩa là cậu chết một cách vô ích…nếu nghĩ về điều đó, làm sao mà tôi lấy ra được cảm hứng cho bản thân mình chứ? Hãy nhớ lấy. Ngay cả khi cậu nghĩ điều đó vô ích, vẫn có những người trên thế giới này được khích lệ chỉ vì sự hiện diện của cậu thôi đấy.

…Rất cảm ơn… Ôi không. Tôi nghĩ mặt mình đang đỏ lên rồi.

Ôi trời.

Không, tình huống ngược lại sao, người phỏng vấn mới là người bối rối. Cậu thật sự là Kurumi-san sao?

Tôi không hiểu ý cậu là gì… Tuy nhiên, Hibiki-san đã trở thành Thống lĩnh của Keter rồi.

Phải không nào?

Sức mạnh của Thống lĩnh có phải đến từ Sawa-san không?

Đúng vậy. Lúc đó, tôi đã bí mật thừa kế nó. Nếu không có Sawa-san, cuộc khủng hoảng của Lân Giới có lẽ đã không được phát hiện.

Còn bao lâu nữa thì kết thúc vậy?

À, ừm…để tôi xem nào. Nếu tính theo thời gian trải nghiệm, chắc là khoảng một tiếng. Sau một tiếng nữa, Lân Giới sẽ tách rời khỏi thế giới thực.

Có vẻ như không còn thời gian để đi chơi nữa rồi.

Không sao đâu, Kurumi-san.

Thật sao?

Việc vui chơi thì cô có thể làm sau khi mọi chuyện kết thúc mà. Đúng vậy, đúng vậy. Như tôi đã nói nhiều lần rồi, cứ giao du với người đó đến tận cùng địa ngục đi.

(Kurumi-san cười khúc khích khi nghe vậy. Tôi cảm thấy hơi buồn, nhưng trong lòng tôi cũng vui vì cô ấy thích những lời đó.

Với điều này, tôi cảm thấy mình đã làm tất cả những gì cần làm ở Lân Giới rồi. Việc còn lại là sống tiếp. Chà, dĩ nhiên đó phải là điều khó khăn nhất mà!)

Đã đến lúc nói lời tạm biệt. Trong khoảng không trống trải, có một cánh cổng khổng lồ. Nó to lớn đến mức không thể so sánh với những cánh cổng nối liền các Lãnh địa với nhau mà ta đã thấy trước đây. Trông nó như thể không thể mở được bằng sức người.

Tuy nhiên, Hibiki vẫy tay và cánh cổng nhẹ nhàng mở ra.

Chỉ có bóng tối, chứ không phải ánh sáng, bao trùm phía trước. Những Chuẩn Tinh Linh quyết định tiến về phía trước đều rụt rè trước điểm đến tăm tối này.

“Được rồi!”

Trong khi đó, những người đầu tiên giơ tay ra đi là Kirari Rinemu và Banouin Mizuha, cùng nhóm Chuẩn Tinh Linh đi theo sau họ.

Quay lại, cô hét lên. Với âm lượng tối đa, cô truyền đạt cảm xúc của mình đến tất cả các Thống lĩnh và idol đã quyết định ở lại.

“Cảm ơn mọi người rất nhiều vì điều này! Tôi sẽ không bao giờ quên những gì đã xảy ra ở thế giới này đâu! Tôi sẽ nhớ từng chi tiết nhỏ nhất! Mọi người, tôi yêu mọi người!”

“Tôi cũng vậy… Tôi cũng vậy! Tôi yêu thế giới này, Yesod, fan và các idol từ tận đáy lòng! Vậy nên, đây thực sự là lời tạm biệt…!”

Mizuha cũng khóc nức nở, vừa hét lên vừa khóc.

“Cố gắng hết sức nhé!”

Lời động viên của Haraka, Ariadne và Maya lặng lẽ vẫy tay hết sức mình, khiến mắt Rinemu rưng rưng nước mắt. Sau khi lau nước mắt bằng cổ tay áo, cô cúi đầu rồi quay sang nhìn chiếc micro trước khi đột ngột ném nó đi.

“A.”

Chiếc micro rơi vào tay một Chuẩn Tinh Linh đến từ Yesod. Cô ấy là một idol vô danh, người đã quyết định ở lại sau một hồi do dự.

“Chúc các bạn mọi điều tốt đẹp nhất!”

Rinemu nở một nụ cười rạng rỡ với idol đó. Mizuha để lại khuôn mặt đẫm nước mắt và lồng ngực thắt lại trước sự chứng kiến của mọi người. Cả hai lao vào cổng vừa mở, theo sau là các nhân viên và fan vội vã đi theo.

“Nào, các quý cô. Tạm biệt!”

Nói xong, Carte À Jouer giơ tay lên một cách oai phong. Những fan quyết định ở lại hét lên. Những fan quyết định đi cùng họ cũng hét lên.

“Cô có số lượng fan đông bất ngờ đấy, Carte-san!”

“Fufufu, cô nghĩ tôi là ai chứ, Higoromo Hibiki! Được rồi, mấy người cũng đi theo đi!”

“Đi nào, đi nào Bích-kun〜♪”──Át Bích

“Vấn đề là liệu ý thức của chúng ta có còn tồn tại hay không!”──Bốn Tép

“Tôi nghĩ sẽ ổn thôi!”──Chín Rô

“Cầu mong Chúa phù hộ cho lời cầu nguyện của chúng ta.”──Q Cơ

Luôn luôn ồn ào, sự náo nhiệt của họ gợi nhớ đến những nhạc công thành Bremen. Giữ vẻ lộng lẫy và vô tư cho đến cuối cùng, Carte À Jouer rời khỏi Lân Giới.

Jugasaki Retsumi vẫn kiên định và kìm nén nước mắt. Nhưng ngay khi sắp bước qua cổng, cô quay lại và hét lên.

“Kareha-chan! Tớ luôn yêu cậu! Tớ sẽ không bao giờ quên cảm giác này dù có chết đi nữa!”

Hét lên, khóc lóc, nức nở, nhưng cô gái vẫn quay lại nhìn phía sau một lần nữa.

Có người hét lên: “Cứ tiếp tục đi”. Đáp lại những lời đó, cô gái giơ nắm đấm lên không trung mà không ngoảnh lại.12.jpgTsuan đang nhìn chằm chằm vào Kagarike Haraka.

“Vậy thì, thưa sư phụ, tạm biệt. Cảm ơn sư phụ vì tất cả.”

“Hừm? Không biết ta có thực sự xứng đáng với những lời cảm ơn đó không nhỉ. Ta nghĩ con có thể tự mình đoán ra được…”

“Không phải vậy. Không phải thế. …Con rất vui vì sư phụ đã ở đó. Con rất hạnh phúc khi được chiến đấu cùng sư phụ. Con đã có thể làm hết sức mình là nhờ có sư phụ.”

Tsuan xúc động đến rơi nước mắt. Haraka thấy vậy liền thở dài thán phục. Dù biết trước điều này.

“Rời khỏi tổ ấm thật đau lòng, phải không?”

“Ừ. Con cũng đau lòng lắm. Nhưng con sẽ chịu đựng được thôi. ──Rất vui được gặp người.”

Tsuan lau nước mắt và nở một nụ cười thật tươi với Haraka. Cô làm vậy với hy vọng rằng biểu cảm này sẽ để lại kỷ niệm đẹp nhất.

Và rồi, các Chuẩn Tinh Linh rời khỏi Lân Giới lần lượt nhảy vào cổng. Ngay cả những Chuẩn Tinh Linh thân thiết như chị em ruột, hay những người từng mài giũa kỹ năng của nhau như đối thủ, cũng không tránh khỏi việc phải chia xa.

Nỗi lo lắng về tương lai, nỗi cô đơn từ quá khứ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí kỳ lạ cho nơi này.

Đây không phải là lễ viếng cũng không phải là đám tang. Đây giống như cả lễ nhập môn lẫn lễ tốt nghiệp.

Có người khóc. Có người cười. Có người hò reo cổ vũ. Có người sợ hãi. Và rồi, có những người cố gắng vượt qua nỗi sợ hãi đó.

Tạm biệt, tạm biệt, tạm biệt.

Và cứ thế, chỉ còn lại hai người.

“Vậy thì, mọi người. Đã đến lúc chia tay rồi!”

Đáp lại lời của Hibiki, các Thống lĩnh và Cistus xung quanh đều nghiêm nghị gật đầu.

“Tôi sẽ giao phó Lân Giới cho tất cả mọi người. Nếu là mọi người, chắc chắn sẽ ổn thôi!”

“Cứ để chúng tôi lo. Higoromo Hibiki, chúc cô may mắn. …Dù không nhiều lắm, nhưng hãy nhận lấy bùa hộ mệnh này.”

“Cái này từ tôi.”

“Tôi cũng vậy~”

Maya đưa cho một cuốn sách. Haraka đưa một lá bùa hộ mệnh. Ariadne đưa nút bịt tai.

“Nút bịt tai?”

“Tôi muốn đưa một cái gối cơ, nhưng bị ngăn lại rồi.”

“Ừ, tôi sẽ hơi ngại nếu nhận cái đó đấy…”

“Đây là một con dao kunai từ tôi. Nếu sang được bên kia an toàn, cô có thể vứt nó đi. Tôi lo về luật sở hữu vũ khí ở đó lắm.”

“Không, tôi sẽ không vứt nó đi đâu!”

“Hibiki-san.”

“Ồ, từ Cistus-san……một bông hoa?”

“Phải. Chúc may mắn.”

“……Cảm ơn rất nhiều! Giờ thì đến lượt Kurumi-san.”

Kurumi gật đầu với Hibiki rồi quay sang những Chuẩn Tinh Linh còn lại. Sau đó, cô lặng lẽ cúi đầu.

Những Chuẩn Tinh Linh có liên quan đến cô, bao gồm cả các Thống lĩnh, đều vô cùng ngạc nhiên.

“Thật là bất lịch sự khi ngạc nhiên đến thế ở đây… Cảm ơn mọi người rất nhiều. Tôi đến đây với tư cách là một lữ khách và sẽ rời đi cũng với tư cách là một lữ khách…”

Những ký ức đã qua được gói gọn trong lời nói.

“Đúng vậy. Tôi không thể nói rằng chỉ có những kỷ niệm đẹp, nhưng tôi rất thích được ở bên mọi người. Tôi không nghĩ rằng cuộc hành trình dài đằng đẵng này lại thú vị đến thế, và cảm giác như nó sẽ kéo dài mãi mãi. Nhưng không có cuộc hành trình nào là không bao giờ kết thúc. Trong trường hợp đó, cuộc hành trình này chỉ nhằm mục đích không kết thúc tại đó thôi. Nhưng hành trình của tôi qua Lân Giới đã kết thúc ở đây. Nhưng, nó không nhàm chán chỉ vì nó đã kết thúc. Và điều đó không có nghĩa là thực tại sẽ ổn chỉ vì nó là kết thúc. …Có lẽ…chỉ người đưa ra quyết định này mới có thể hiểu…cảm giác phức tạp khi phải cân nhắc điều đó.”

Việc so sánh xem thế giới nào tốt hơn là vô nghĩa.

Không chỉ đơn thuần là các Chuẩn Tinh Linh lựa chọn nơi sinh sống. Họ đang đưa ra một quyết định. Thay vì so sánh thiện và ác, họ đang tìm kiếm điều gì đó có thể có lợi hoặc không.

“Những người ở lại Lân Giới đều đúng. Những cô gái quyết định rời khỏi Lân Giới cũng đúng. Chắc chắn…không có bên nào là sai cả.”

Kurumi hít một hơi thật sâu rồi nói những lời cuối cùng.

“Giờ thì, mọi người. Bất kể điều gì xảy ra với thế giới này sau này, tôi xin để lại tất cả cho các bạn.”

Kurumi khẽ vẫy tay chào tạm biệt. Có người đáp lại, có người không. Có người buồn, có người vẫn còn bối rối. Cuối cùng không phải ai cũng là bạn bè và phải thân thiện với nhau.

Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng họ đang sống trong cùng một thế giới. Tất cả đều là những cô gái nhận thức được sự tồn tại của chính mình bằng cách cùng hít thở bên cạnh nhau.

Kurumi nghĩ rằng Lân Giới là tổng thể bao gồm tất cả tình yêu và đau khổ.

──Đã quá muộn.

Không, nếu nhận ra điều này sớm hơn, những lựa chọn trong cuộc đời cô có thể đã khác.

Có lẽ Lân Giới là nơi an nghỉ cuối cùng, nơi cô tiếc nuối về khoảnh khắc của mùa hè xa xôi ấy.

Nhưng điều đó đã không xảy ra.

“Cistus.”

“Vâng.”

“Tạm biệt. Một bản sao trước của tôi.”

“Đúng vậy, tạm biệt…Tokisaki Kurumi.”

Kurumi nắm lấy tay Hibiki và bước tới để nhảy. Ngay khi Kurumi và Hibiki biến mất vào phía bên kia cánh cổng, cánh cổng từ từ đóng lại.

Và rồi, một lúc sau.

Trong thế giới thực, nơi gọi là Lân Giới đã biến mất. Việc quan sát trở nên bất khả thi, như thể một thế giới đã sụp đổ. Đối với con người sống trong thực tại, họ không thể biết liệu còn ai sống sót hay không.

Nhưng vẫn còn những cô gái đã sống cuộc đời của họ ở đó.

Nắm tay nhau, họ lặng lẽ bước đi.

“Xin đừng buông tay nhé.”

“Vâng, tất nhiên rồi, nếu buông tay, tôi cảm thấy như mình sẽ không bao giờ gặp lại cậu nữa!”

Giọng Hibiki sợ hãi, the thé và lo lắng.

Không thấy đường đâu cả. Gió thổi ầm ĩ. Không có ánh sáng. Chỉ có âm thanh dữ dội đó.

Cảm giác như đang đi trong một vùng hoang vu tối tăm.

Không thể biết liệu họ có đang tiến về phía trước hay không.

“Kurumi-san!”

“Sao thế, có chuyện gì vậy!?”

“Kurumi-san muốn làm gì sau khi trở về thực tại!?”

“Ồ, vậy ra chỉ là tiếp tục cuộc phỏng vấn thôi sao!?”

“Có cảm giác là như vậy đấy!”

“Tất nhiên rồi! Tôi sẽ đi gặp người ấy! Tôi sẽ chạy hết sức mình trong bộ váy cưới!”

“Ôi trời, đáng sợ quá! Đáng sợ thật đấy, Kurumi-san! Ý tôi là, nặng nề thật đấy!?”

Hãy tưởng tượng xem.

Một ngày nọ, một cô gái mặc váy cưới bắt đầu chạy về nhà hoặc trường học trong khi một bản nhạc nền cảm động vang lên.

Chỉ có thể miêu tả là đáng sợ và nặng nề.

“Cậu──bị──sao─thế!”

Hibiki bật cười trước cảnh tượng đó. Cô cười và cố gắng siết chặt tay hơn.

Và rồi, cô nhận ra.

Cô không cảm thấy tay mình nữa. Cô không cảm thấy bàn tay của Kurumi mà lẽ ra cô phải đang nắm chặt.

“Kurumi-san!”

“Có chuyện gì vậy!?”

Một giọng nói, một giọng nói có thể được nghe thấy. Chỉ có một giọng nói mà thôi. Nhưng đừng nói đến bàn tay mà cô phải đang nắm; cô thậm chí không còn nhìn thấy bàn tay của chính mình nữa.

“Tôi có thể đang gặp nguy hiểm đấy!”

Vì vậy, Hibiki hét lên. Nói thật to, hướng về phía Kurumi, người đáng lẽ đang ở đó.

“Hibiki-san, sao cậu lại gặp nguy hiểm!?”

“Tôi không cảm thấy gì cả! Tôi chỉ nghe thấy giọng nói của cậu thôi!”

Im lặng.

Tiếng gió át cả không gian xung quanh.

“──Ồ, thì ra là thật.”

Sau tiếng thì thầm đó, ngay cả giọng nói cũng bị cắt đứt.

“A……”

Tim cô đập thình thịch với một điềm báo chẳng lành.

“Kurumi-san?”

Im lặng.

“Kurumi-san? Kurumi-san! Cậu có nghe thấy tôi không!?”

Im lặng.

“Này, làm ơn. Làm ơn trả lời đi. Kurumi-san, xin hãy nói rằng cậu đang ở đây đi. Làm ơn…! Không, tôi không biết phải đi đâu cả…!”

Cô đang chạy, đang đi bộ, hay đang đứng yên?

Bóng tối bao trùm lấy cô đến nỗi cô thậm chí không còn nhận ra chuyện gì đang xảy ra nữa.

Tuy nhiên, bản năng mách bảo cô không được dừng lại.

Nếu cô thả lỏng dù chỉ một chút, cô sẽ chạm đến giới hạn của mình. Khoảnh khắc cô dừng lại, cô sẽ chết.

Vì linh cảm đó, cô cố gắng cử động chân. Thực tế, có lẽ cô đang cố gắng cử động chân trong khi đứng yên──bằng cách nào đó, cô đã cố gắng xua tan những ảo giác đó.

Tiến lên.

Hướng tới một ngày mai tràn đầy hy vọng.

Lùi lại.

Hướng tới bờ vực của cái chết đầy tuyệt vọng.

Cô đang đi về hướng nào? Đi bộ? Cô đang đi bộ sao?

Higoromo Hibiki không biết. Gió đang dần mạnh lên.

“Ưưưưưưưưư……!”

Cô vừa chạy vừa rên rỉ và khóc. Những từ ngữ về cái chết vô nghĩa cứ ám ảnh tâm trí cô và không chịu rời đi.

“Không, không, không…! Cứu, ai đó……ai đó làm ơn cứu tôi với…!”

Thông thường, sẽ có người đáp lại. Thường thì Kurumi sẽ giúp đỡ như thể không còn cách nào khác. Nhưng giờ Hibiki không thấy cô ấy nữa. Không âm thanh. Không mùi hương. Ngay cả cảm giác chạm cũng biến mất.

Cô phải làm gì đây? Cô phải làm gì đây?

Cô không biết câu trả lời. Không ai có thể nói cho cô biết.

Rồi, tiếng gió làm tai tôi nhức nhối. Hibiki còn thở không? Cô còn sống hay đã chết? Hoặc là côđã biến mất rồi.

Tiếng tim ngừng đập.

Linh hồn đang mục rữa. Ngay từ đầu đã không có thân xác.

Không còn chỗ cho Higoromo Hibiki khẳng định sự tồn tại của mình.

Đây là cái chết, sự biến mất, sự lạc lối, sự trống rỗng, sự hủy diệt và sự tuyệt vọng.

“───A.”

Hibiki, như thể sắp chết đuối, dừng bước và gục xuống.

Cô biết rằng một khi đã dừng lại, cô sẽ không bao giờ có thể đứng dậy hay đi tiếp được nữa. Hibiki gục xuống.

“Aaa…”

Rốt cuộc thì điều đó là không thể sao? Có phải đó là một nơi mà cô không thể với tới vì không có thân xác vật lý?

Một mình giữa vùng đất hoang vu không người ở, Hibiki nằm im.

Sau đó, Hibiki nhớ lại quá khứ của mình. Một quá khứ nhỏ bé, không đáng kể.

──Higoromo Hibiki sinh ra đã là một Empty.

Cô đến Lân Giới này khi nào? Cô rơi vào khi nào? Chuyện đó xảy ra khi nào? Mọi thứ đều mơ hồ, chỉ biết tên mình và tên của Vô Minh Thiên Sứ <King Killing>.

Cô mơ hồ nhớ lại những ngày đó.

Cô nhận ra mình chẳng là gì ngoài hư vô khi mới sinh ra.

Suy cho cùng, chẳng có ai xung quanh. Không hề có Vô Minh Thiên Sứ. Ngay cả cái tên cũng mơ hồ đến đáng sợ.

Higoromo Hibiki, Higoromo Hibiki, Higoromo Hibiki, Hibiki, Hibiki, Hibiki──

“Có hối tiếc gì không?”

──Không hề.

“Tại sao vậy? Chết theo cách này thật là đau đớn.”

A, phải rồi. Thay vì ví von với việc chết đuối, điều này giống như nghẹt thở hơn. Đó là bằng chứng cho thấy linh hồn đang cố gắng ngừng sống.

Hibiki muốn mọi chuyện dễ dàng hơn. Một sự giải thoát khỏi hiện tại chỉ toàn đau đớn. Nhưng tôi không thể làm vậy. Tôi không muốn làm vậy.

“Vì Tokisaki Kurumi sao?”

Đúng vậy, nghe thấy điều đó khiến cô phải suy nghĩ. Hibiki đang chiến đấu ngay bây giờ. Liệu có thực sự là vì Tokisaki Kurumi?

──Chỉ một chút thôi, cảm giác đã khác hẳn.

Cho đến bây giờ, cô gái tên Higoromo Hibiki tìm thấy mục đích sống của mình là giúp đỡ Tokisaki Kurumi. Việc cô sẵn sàng chết vì Kurumi không phải là chuyện đùa.

Nhưng giờ mọi thứ đã thay đổi đôi chút.

──Tôi muốn sống cho chính bản thân mình.

Cô muốn sống và bước đi bên cạnh Tokisaki Kurumi. Là bạn của cô ấy, là người đồng hành của cô ấy.

Cô muốn trò chuyện về những chuyện không liên quan đến sống chết. Cô muốn cười khi nói về phim ảnh, tình yêu, vân vân.

──Chỉ là sự ích kỷ của riêng tôi thôi. Nhưng…

“Không sao đâu. Khẳng định mong muốn của bản thân là bước đầu tiên để trở thành một con người. Để tôi nói cho cô biết làm thế nào để trở thành con người.”

──Thật sao? Cô là ai vậy?

“Chúng tôi chỉ đang cố giết lẫn nhau thôi. Yamauchi Sawa… Tôi là tàn dư của cô ấy.”

──Tàn dư?

“Ừm, có lẽ vật thừa hoặc đồ dư thừa nghe hay hơn nhỉ? Thôi thì, hãy coi tôi như một điều may mắn cho cô vậy. Dù sao thì, như tôi đã nói, Hibiki-san. Cô không phải là con người.”

──Ế, vậy có nghĩa là tôi là một kẻ tàn bạo vô nhân đạo sao?

“Không phải vậy. Như thế thì có gì bất ngờ chứ? Cô thực sự không tồn tại như một con người.”

──Hả.

“Khi tôi bắt được cô trước đây, tôi đã đọc được ký ức linh hồn. Là một con người, cô là tàn dư của vô số Empty được hiện hình. Higoromo là họ của người khác. Hibiki là tên của người khác. <King Killing> cũng là thứ từng được một Empty khác sử dụng.”

──Chà. Thì ra, tôi thực sự là một thứ được tạo thành từ ba cơ thể khác nhau à?

“……Không chỉ có ba đâu. Có lẽ hơn 100 Empty đã tham gia vào việc cấu tạo nên cô. Chẳng phải cô có nhiều tài năng khác nhau sao? Đó là những gì mà những Empty đó từng sở hữu.”

──Thật sự là khoảng 100 cơ thể sao…?

“Trong khi những Empty khác tìm thấy mục đích sống rồi biến mất, cô thì ngược lại. Ngay từ đầu, cô đã không có mục đích sống. Một cuộc đời được tạo ra bởi sự ngẫu nhiên, đáng lẽ ra phải biến mất. Đó chính là Higoromo Hibiki. Không, đó chính là cô.”

──Vậy thì ngay bây giờ, tôi là vậy đấy.

“Cô cần phải cấu tạo một cơ thể. Nó giống như việc cố gắng thụ thai vậy. À, xin lỗi. Nói vậy hơi ghê quá rồi.”

──Vì đây là lần đầu tiên, liệu tôi có thể làm tốt được không……?

“Rất vui khi thấy cô hợp tác. Tóm lại, cơ thể được cấu tạo từ nhiều thứ khác nhau. Da, móng tay, cơ bắp, dây thần kinh, xương, máu, và nhiều thứ nữa. Nhưng bản thân những chất cấu tạo nên cơ thể đó thì không quan trọng lắm.”

──Vậy sao?

“Đúng vậy. Suy cho cùng, điều làm nên giá trị của một con người chính là linh hồn chứ không phải thể xác. Nhưng bao nhiêu phần của khái niệm trừu tượng đó có thể được hiểu một cách chân thành đây? Vấn đề hiện tại là cô chưa bao giờ hành động trong khi cân nhắc cảm giác có một cơ thể trong thực tế. Nhưng từ giờ trở đi, cô cần phải hành động theo cơ sở đó. Điều đó có nghĩa là thay đổi tất cả những hành động mà cô đã vô tình bỏ qua trong cuộc đời mình cho đến nay.”

──Nhưng nếu vậy, chẳng phải sẽ vô cùng khó khăn sao?

“Chắc chắn rồi, sẽ vô cùng khó khăn. Đến mức cô sẽ nghĩ rằng chết đi còn tốt hơn. Cô thậm chí còn không biết làm thế nào để tim mình đập nữa.”

Hãy phủ nhận tất cả những gì đã trải nghiệm cho đến nay và tạo ra nó từ đầu. Những hành động mà ngay cả một đứa trẻ chưa sinh cũng thực hiện một cách vô thức sẽ cần phải được thực hiện một cách có ý thức. Quên đi một hành động nào đó có nghĩa là chết ngay lập tức. Trong thế giới thực, không ai có thể sống mà không hít thở.

──Nhưng ngay cả khi tôi được bảo phải làm cho tim mình đập……!

“Tôi ở đây. Tôi, Yamauchi Sawa, đã từng sống như một con người. Đó là lý do tại sao dấu vết của việc trải nghiệm một cơ thể thực sự chỉ còn lại khoảng một phần mười thôi.”

──Tôi hiểu rồi! Nhân tiện, Sawa-san này.

“Tôi không nghĩ cô có lý do gì để gọi tôi là Sawa-san, nhưng…sao vậy?”

──Không. Nếu tôi đến thế giới thực, tôi sẽ trở thành Yamauchi Sawa…có phải sẽ có một kết cục kinh dị nào đó đang chờ tôi không?

“……”

──……

“Không còn nhiều thời gian đâu, vì vậy chúng ta cần phải bắt đầu ngay bây giờ. …Cô có thể từ chối, nhưng hãy yên tâm rằng điều đó có nghĩa là cô sẽ biến mất.”

──Ôi trời, tệ quá đi! Không sao đâu. Dù chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ cố gắng sống tiếp!

“…Thật là kiên cường… Nhưng xin hãy yên tâm. Cô sẽ không bao giờ trở thành Yamauchi Sawa đâu. Xét cho cùng, tôi chỉ là một mảnh vỡ. Chỉ cần còn nguyên thứ mang tên Higoromo Hibiki, điều đó sẽ không ảnh hưởng gì nhiều. Chỉ là──”

──Chỉ là sao?

“Những suy nghĩ về Kurumi-san có lẽ sẽ trở nên nặng nề hơn một chút.”

──Ừ, tôi biết là nó nặng nề mà.

“Có vẻ như chuyện này sẽ phiền phức đây.”

──Được thôi! Nếu mọi chuyện được giải thích rõ ràng, chắc chắn tôi sẽ được Kurumi-san chiều chuộng theo cách này hay cách khác thôi.

“Cô quả là người có tầm nhìn xa.”

Rõ ràng là Sawa──hay đúng hơn là Sawa bên trong Hibiki──thở dài, lộ vẻ kinh ngạc.

“Khụ, khụ, khụ.”

Điều đầu tiên cô cảm nhận được là cơn đau. Một cảm giác đau nhói mà Hibiki chưa từng trải qua trước đây.

“Đó là hít thở đấy, Hibiki-san. Hãy để tim đập và máu được lưu thông.”

“Ừm…cô nói cứ như đang hướng dẫn vậy…”

Tuy nhiên, cơn đau trong cô lại trỗi dậy khi mọi thứ dường như chìm vào bóng tối mờ ảo và im lặng.

Hít thở. Hãy để tim đập. Hãy để máu lưu thông. Đó là những gì cần thiết để sống trong thế giới thực.

“Đây không phải là bóng tối, mà là con đường của cô. Cô chưa quen nhìn mọi thứ bằng mắt thường.”

Một lượng ánh sáng áp đảo. Cơn đau thiêu đốt đôi mắt.

“Sống nghĩa là trải nghiệm sự tàn nhẫn, đau khổ và nỗi đau. Cô vẫn có thể làm hết sức mình chứ?”

“Tất nhiên là tôi có thể rồi! Ai da, đau quá!”

Một tiếng ho thoát ra cùng với giọng nói của cô. Mọi thứ đều có trọng lượng riêng, và đối với con người, nội tạng là thứ phân hủy thức ăn để tạo ra năng lượng. Đối với phần lớn con người, Linh lực chỉ là loại nhiên liệu vô nghĩa.

Nếu Lân Giới là thiên đường, thì thực tại là một thế giới đầy gian khổ.

Sống thôi đã là một cuộc đấu tranh. Chẳng có ích gì khi tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống.

Đúng vậy, việc định nghĩa mục đích sống là vô nghĩa. Chính sự sống đã có ý nghĩa. Thế giới thực là như vậy.

Ngây thơ, thuần khiết, xảo quyệt, kỳ quặc, vui vẻ, u ám, Higoromo Hibiki là một Chuẩn Tinh Linh thừa hưởng tất cả những tính cách tồi tệ này từ mỗi cô gái một cách từ từ.

Nhưng cuối cùng, lần đầu tiên trong đời, cô đã thực sự cảm nhận được ý nghĩa của cuộc sống.

Ánh sáng chói lóa này tỏa ra hơi nóng, và không khí cô hít vào có cảm giác hơi ngột ngạt.

“──Aaa.”

Nhanh đến bất ngờ, dễ dàng hơn nhiều so với dự kiến. Tokisaki Kurumi đã trở về thực tại từ Lân Giới.

<Zafkiel> trong tay cô xào xạc rồi tan thành bụi. Cơ thể cô cũng trở nên nặng nề. Việc cạn kiệt Linh lực của cô giống như rơi từ một vị trí không thể phục hồi.

Ánh nắng ban mai. Âm thanh phát ra từ đâu đó không rõ. Mùi nhựa đường mà bình thường cô chẳng bao giờ để ý đến.

“Mình…đã quay lại rồi…”

Rồi, cô đột nhiên nhận thấy điều gì đó và quay lại nhìn phía sau. Không có ai ở đó. Bàn tay mà lẽ ra phải kết nối với cô đã biến mất trước khi cô kịp nhận ra. Cô ấy đã biến mất dù đó là một con đường thẳng.

Kurumi cố gắng cất tiếng nói, nhưng rồi lại dừng lại. Nếu không có tiếng trả lời khi cô gọi tên người đó, thì cảm giác như một cuộc chia ly vĩnh viễn. Vì vậy, cô không đủ can đảm để gọi tên người đó.

Cũng như mọi khi, Hibiki lại hét lên.

“Kurumi-san, tôi đến rồi đây!”

Phải, hét lên như thế đấy──

“Hibiki-san!? Sao Hibiki-san lại hét như một con ếch sắp chết thế!? Không, không thể nào. Có phải đây là điều mình nghĩ không!?”

“Đúng là điều cậu nghĩ đấy, gehogehage!”

Vài phút sau Kurumi, những cô gái từng là Empty tạo nên Higoromo Hibiki giờ đang tận hưởng cuộc sống riêng của mình trên thế giới này với tư cách là con người.

“Ừm, Hibiki-san? Cho dù tôi có hiểu đến đâu, cậu có hiểu rằng đây không phải là cảnh để gây cười không? Sao cậu không nghiêm túc lên sau khi hét tên tôi như thế vậy?”

“Không thể nào khác được sao!? Tôi cũng muốn tạo ra một cuộc hội ngộ cảm động hơn chứ! Nhưng! Tôi! Thật ra! Chuyện này chuyện kia! Đây là lần đầu tiên trong đời tôi để giọng nói của mình phát ra từ dây thanh quản đấy! Mắt tôi cay xè và khi cố gắng hít thở sâu, không khí lại đặc quánh như có thứ gì đó…”

Cô gái trước mặt trông vừa giống vừa khác Higoromo Hibiki, Yamauchi Sawa, và White Queen. Một khuôn mặt không chắc chắn, một khuôn mặt dường như lúc nào cũng như vậy.

Tuy nhiên, chỉ cần nghe tiếng ồn ào này thôi cũng đủ hiểu.

Cho dù thế nào đi nữa, chắc chắn cô ấy là Higoromo Hibiki.

“……Thật vậy sao?”

“Không, chỉ một lúc trước ngay cả tôi cũng không biết mình là ai. Thực ra, phải mất cả tháng trời, nhưng một sự thật kinh hoàng đã được phát hiện!”

“Ế, hả, ể?”

Tâm trạng của Hibiki càng trở nên lố bịch hơn. Điều đó thì ổn, nhưng những gì cô ấy cố gắng nói lại trở nên khó hiểu một cách kỳ lạ.

“Tóm lại, tôi không phải là con người. Ờm, nói cách khác, tôi là một dạng tồn tại nào đó, giống như một quần thể hay một tập hợp vậy. Thật không may, một sự thật kinh hoàng đã được hé lộ: ngay cả khi có thể hình thành một cơ thể vật lý, tôi cũng không biết cách thở hay làm cho tim mình đập. Rồi, đúng lúc tưởng chừng như không còn cách nào khác, những thứ còn sót lại của Sawa-san…những thứ còn lại, không, nói là tàn dư thì hay hơn. Không, tôi không hề chế giễu Sawa-san, cuối cùng thì đúng là những tàn dư. Ờm, tôi tự hỏi chúng tôi đã bàn luận nhiều đến mức nào. Dù sao thì, tôi là Higoromo Hibiki. Lần đầu tiên tôi trở thành con người với sự hòa trộn của nhiều linh hồn Chuẩn Tinh Linh. Nhưng! Về cơ bản, chẳng có gì thay đổi nhiều cả! Chỉ vậy thôi!”

Kurumi bị choáng ngợp bởi câu chuyện cứ lặp đi lặp lại, nhưng cô đã nắm bắt được những chi tiết quan trọng vào lúc này.

“…Vậy có nghĩa là, cậu là Higoromo Hibiki…và cũng một chút của Sawa-san nữa sao?”

“Ừm, cậu có thể coi như vậy. Cảm ơn cậu vì sự hướng dẫn và động viên không ngừng nghỉ nhé.”

……Vậy ra là thế. Trước hết, Kurumi nghĩ rằng có điều gì đó cần phải làm.

“Hibiki-san.”

“Hừ?”

Cô ôm chặt Higoromo Hibiki. Nhịp tim mạnh mẽ và ấm áp của cô ấy truyền vào cơ thể Kurumi.

Cô ấy còn sống. Higoromo Hibiki vẫn còn sống ở đây.

Hibiki bối rối, nhưng chẳng mấy chốc cô ấy hít một hơi thật sâu và vòng tay ôm lấy Kurumi.

“……Kurumi-san.”

“Có chuyện gì vậy, Hibiki-san?”

“Tôi muốn khóc.”

“Ồ, lạ thật. Tôi cũng cảm thấy vậy.”

“Vậy, chúng ta cùng khóc nhé?”

“Đó là một ý kiến hay từ Hibiki-san đấy.”

“Vâng.”

“Vậy thì bắt đầu nào.”

1, 2, 3.

Và thế là, Tokisaki Kurumi và Higoromo Hibiki quyết định khóc cho đến khi thỏa mãn. Dù là nức nở hay khóc thút thít, nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng. Điều này hẳn là đáng xấu hổ và ngượng ngùng. Nhưng hơn thế nữa, giữa nỗi buồn không thể chịu đựng nổi, niềm vui sướng trước mọi thứ cũng không thể cưỡng lại được.

13.jpgKết thúc một hành trình dài, rất dài. Điểm đến của họ là một niềm hạnh phúc mang tên hiện thực.

Mối liên hệ giữa thế giới thực và Lân Giới đã bị cắt đứt. Quan sát từ thực tại sẽ nhận ra đó gần như là sự biến mất hoàn toàn.

Tuy nhiên, Lân Giới vẫn tồn tại. Những người sống trong Lân Giới cũng còn sống.

“Có rất nhiều sự hỗn loạn ở mỗi Lãnh địa. Trước hết, chúng ta cần phải quyết định về Thống lĩnh cho mỗi Lãnh địa càng sớm càng tốt.”

Maya miễn cưỡng đẩy gọng kính lên. Haraka khoanh tay với vẻ mặt lo lắng. Còn Ariadne Foxrot vẫn đang ngủ. Sagakure Yui, người được bổ nhiệm làm thư ký, lùi lại vì một linh cảm không mấy tốt lành.

“……Tạm thời, chức Thống lĩnh Lãnh địa thứ Bảy sẽ do Sagakure Yui quản lý…”

“Ừm… Tôi thực sự không nghĩ mình phù hợp để làm Thống lĩnh đâu…”

“Không sao. Đối với những trường hợp như thế này, tôi đã viết một cuốn cẩm nang rồi. Tựa đề là ‘Ngay cả một kẻ ngốc cũng có thể làm Thống lĩnh’.”

“Ai cũng có thể làm được sao!?”

“Không phải tất cả. Thống lĩnh phải rất hùng mạnh. Về điểm đó, Sagakure Yui có thể…áp đảo về số lượng.”

“Đó là lý do khá vô nghĩa đấy…”

“Ngoài Keter ra, nếu vắng mặt Thống lĩnh thì cũng không sao, còn có Binah, Tiphereth, Hod, Yesod và Malkuth nữa…nhiều quá…nhiều quá đi…!”

“Tôi có nên tiếp quản Hod và Malkuth không?”

Nghe vậy, bốn người kia đột nhiên nhìn về phía cửa phòng họp. Cô ấy đã lẻn vào từ lúc nào vậy? Với khuôn mặt tươi cười, Tokisaki Kurumi──hay đúng hơn là cô gái tên Cistus, vẫy tay về phía họ.

“Cô có đồng ý không?”

“Nếu mọi người thấy ổn thì được thôi. Tuy nhiên, nếu các cô không tin tưởng tôi thì tôi cho là cũng chẳng còn cách nào khác──”

“Không, không phải vậy. Ngồi xuống đi. Sagakure Yui có trà cho cô uống đấy. Đừng để ý đến tôi, chân tay tôi sắp tê hết rồi. Giờ thì, Cistus, cô có thể tiếp quản Tiphereth, Hod và Malkuth được không? Nếu không phiền, xin hãy ký vào đây.”

“Xin đừng tự ý mở rộng thêm số lượng Lãnh địa được không!? Tôi vẫn còn thiếu kinh nghiệm mà!?”

Maya, người đã ép Cistus ngồi xuống, vừa nói vừa lấy một số giấy tờ chính thức. Cistus đáp lại bằng cách diễn trò người nghiêm túc.

“Trước hết, tôi thậm chí còn không biết Thống lĩnh nghĩa là gì mà…”

“Giấy tờ.”

“Vâng?”

“Tôi không biết về các Thống lĩnh khác, nhưng với tôi, Thống lĩnh có nghĩa là giấy tờ. Cách đây không lâu, do ảnh hưởng của một Nữ Hoàng nào đó, tôi đã phải xin phép để đi lại giữa các Lãnh địa đấy.”

“Đây là một khởi đầu khiến tôi đột nhiên cảm thấy buồn nôn và chóng mặt đó. ……Nhưng giờ White Queen đã không còn, cô có cần giấy tờ nữa không vậy?”

“Giấy tờ cần thiết cho việc thảo luận, quyết định và đưa ra quyết sách cuối cùng.”

“Vẫn chưa xong sao? Tôi sắp chết vì chán rồi đấy…”

Ariadne kêu lên trong khi vẫn còn hoàn toàn kiệt sức. Sau khi liếc nhìn cô ấy, Maya hắng giọng.

“Dù sao thì, tôi nghĩ chúng ta có thể làm cùng nhau. Chào mừng đến với vị trí Thống lĩnh, Cistus.”

“Tôi khiêm tốn chấp nhận, Maya-san.”

Bên cạnh Maya đang gật đầu hài lòng, Haraka bất ngờ lấy ra một chai rượu lớn.

“Chúng ta kết thúc cuộc họp ở đây thôi!”

“Ý cô là sao, vẫn còn cả một núi giấy tờ cần phải giải quyết mà.”

“Lời nói của Maya càng lúc càng giống như một đoạn ghi âm tua nhanh đấy. Chẳng phải đây là một sự kiện để củng cố sự đoàn kết sao? Uống một ly cũng được chứ hả?”

Maya thở dài trước lời nói của Haraka.

“……Được rồi, nếu chỉ là một ly thôi.”

Haraka lớn tiếng hô lên trong khi rót rượu sake vào ly.

“Vậy thì…cạn ly cho những người bạn đã sang thế giới kia và cả những người bạn không thể thay thế đã ở lại đây!”

Cạn ly, tất cả cùng nâng ly sake với ý nghĩ đó.

Khoảnh khắc thoải mái này vẫn như mọi khi. Có sự lo lắng và sợ hãi về những điều chưa biết, nhưng hy vọng cũng hiện hữu.

Lân Giới không còn tồn tại bên cạnh thế giới thực nữa.

“Chuyện này…chuyện này thật kinh khủng!”

“…?”

Đó là một Chuẩn Tinh Linh đến từ Chokmah xông vào Hội nghị Lãnh địa Thống lĩnh. Maya nhận ra khuôn mặt quen thuộc, quay sang hỏi có chuyện gì.

“A.”

“……Hả?”

“Một Chuẩn Tinh Linh mới đã được phát hiện. Đó là một Chuẩn Tinh Linh xuất hiện sau khi bị tách khỏi thế giới thực.”

Maya lập tức đứng dậy và bắt đầu chạy. Ariadne, Haraka, Cistus và Yui cũng vội vàng chạy theo.

Ariadne vừa chạy vừa hét lên.

“Điều này…điều này có nghĩa là gì!? Chẳng phải kết nối với thế giới kia đã bị cắt đứt hoàn toàn rồi sao!?”

“Mới chỉ một thời gian ngắn kể từ đó, và cũng không có sự kiện Biên Thành nào được phát hiện. Khi nó biến mất, tôi cứ tưởng chúng ta cũng bị cắt đứt liên lạc với thế giới thực rồi chứ!”

“Tôi không biết! Tôi không biết, nên không còn cách nào khác ngoài việc hỏi Chuẩn Tinh Linh đó cả!”

Cô gái Chuẩn Tinh Linh đang lo lắng nhìn xung quanh. Nước mắt lưng tròng, trông cô giống hệt một chú nai con mới sinh.

“Đừng…đừng sợ mà!”

Sagakure Yui (phiên bản khác) cố gắng an ủi cô với nụ cười gượng gạo trên khuôn mặt. Được an ủi, cô gái, trông có vẻ trạc tuổi họ, lên tiếng.

“Ừm… Tôi đang ở đâu vậy?”

“Ờm…”

Sagakure Yui tự hỏi liệu có nên trả lời hay không. Có lẽ cô gái cảm thấy bất an về tình huống này, nên càng run rẩy nhiều hơn. Chính lúc này, Yui tự trách mình vì sự tự phụ quá mức.

“C-Cô đã đến…đến, đến…”

Rời đi khi mới đi được nửa đường, Maya nhờ Haraka đưa cô gái đi.

“C-Cô là ai?”

“……Tôi là Yukishiro Maya.”

“A, được rồi. Yukishiro-san, đây là đâu vậy…?”

“Trước khi trả lời câu hỏi đó, làm ơn hãy trả lời câu hỏi của tôi. Hãy cho tôi biết tên và quá khứ của cô.”

“Ừm, tên tôi là────. Quá khứ……tôi không nhớ gì về quá khứ. Thứ tôi đang cầm trong tay là…”

“Đó là Vô Minh Thiên Sứ───”

Tên, Vô Minh Thiên Sứ, và một Chuẩn Tinh Linh không rõ danh tính.

Liệu cô ấy có phải không có quá khứ hay nó đã bị lãng quên? Hay…như Maya từng nghĩ, có lẽ Chuẩn Tinh Linh đang được sinh ra ở Lân Giới này?

Cô sẽ không biết điều này là đúng hay sai cho đến khi nghiên cứu thêm. Nhưng hiện tại, đây là những gì cô cần nói với cô ấy.

“Chào mừng đến với Lân Giới. Rất vui được gặp cô.”

Maya sẽ bắt đầu bằng một nụ cười và đưa tay ra. Giống như những gì đã từng được làm với cô.

Chuẩn Tinh Linh đang sợ hãi thở phào nhẹ nhõm trước những lời nói và nụ cười của Maya.

Và, cô siết chặt bàn tay đang chìa ra.

Thế giới này đã thay đổi, nhưng nó vẫn tiếp tục xoay chuyển đều đặn. Số phận của những cô gái này đúng như họ mong muốn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Những nhạc công thành Bremen (tiếng Đức: Die Bremer Stadtmusikanten) là một truyện cổ tích nổi tiếng được sáng tác bởi anh em nhà Grimm và được xuất bản trong tập Truyện cổ Grimm vào năm 1819.