Chương 6.1: Lễ hội của những lời dối gian và nỗi lòng chân thật
Trans + Edit: Hagghh
---
Thay vì tập trung tại phòng học như thường lệ, cả trường chỉ làm lễ điểm danh chớp nhoáng ngay tại sảnh vào. Xong xuôi, Yasuki rảo bước lên tầng 4, nơi đặt lớp 3-B.
Cũng giống như lớp của Yasuki và lớp F, lớp 3-B không tham gia vào lễ hội văn hóa năm nay. Vì thế, họ đã nhường lại phòng học trống để câu lạc bộ nghiên cứu địa lý địa phương dùng làm nơi triển lãm.
Hôm nay là chủ nhật, ngày thứ hai của lễ hội. Nếu hôm qua chỉ dành riêng cho học sinh trong trường thì hôm nay, cửa sẽ mở rộng đón khách tham quan.
Có lẽ vì thế mà những học sinh lướt ngang qua cậu ai nấy đều hừng hực khí thế, thậm chí có người đã sớm xúng xính trong những bộ đồ hóa trang náo nhiệt. Cả ngôi trường như đang đắm mình trong bầu không khí lễ hội tưng bừng.
Khi Yasuki đến điểm trực của câu lạc bộ, đám đàn em khóa dưới đã tập trung đông đủ. Vì tính chất của câu lạc bộ có phần giản dị nên đa số thành viên đều mang vẻ chín chắn, trầm mặc.
Ấy vậy mà hôm nay, khi tất cả cùng khoác lên mình chiếc áo thun đồng phục màu xanh, trông ai nấy cũng đều phấn chấn lạ thường. Ngay cả những đứa vốn nhút nhát thường ngày giờ cũng đang cười đùa, trêu chọc và tíu tít chụp ảnh cùng nhau.
Trong lúc Yasuki đang tròng chiếc áo đồng phục bên ngoài chiếc áo thun đen dài tay, một cựu học sinh tầm 30 tuổi bước vào phòng, tay khệ nệ bê theo một bọc vải Furoshiki lớn.
“Xin lỗi vì để mọi người phải đợi nhé. Trang phục Chiibaa đến rồi đây.”
Người đó mở bọc vải ra, để lộ chiếc đầu của một chú thỏ vàng với đôi tai rủ dài sang hai bên.
Cả căn phòng bùng nổ trong những tiếng reo hò phấn khích. Một cô bé cứ liên tục vỗ vai bạn mình đầy phấn khích, miệng không ngớt lời khen ngợi. Có vẻ em ấy cực kỳ phát cuồng vì chú thỏ này.
Người sáng tạo ra nhân vật này hẳn sẽ hạnh phúc lắm khi thấy đứa con tinh thần của mình được yêu mến đến thế, dù chỉ là từ một nhóm nhỏ.
Một đứa có dáng người khá nhỏ nhắn trong câu lạc bộ được giao trọng trách mặc bộ trang phục ấy. Cậu ta khoác thêm chiếc áo Kappogi bên ngoài—một đặc điểm nhận dạng không lẫn vào đâu được của Chiibaa.
Ngay khi cậu ta đội chiếc đầu thỏ lên, cậu hoàn toàn biến thân thành Chiibaa thực thụ. Mọi người lập tức quây kín lấy cậu ta để bắt đầu buổi chụp hình. Người cựu học sinh đứng bên cạnh quan sát, vẻ mặt không giấu nổi sự thích thú.
Giữa lúc câu lạc bộ của họ đang tất bật chuẩn bị, tiếng loa thông báo lễ hội chính thức bắt đầu vang lên, kèm theo đó là tiếng hò hét đầy phấn khích từ một nơi nào đó vọng lại.
Cậu đưa tầm mắt ra bên ngoài cửa sổ và bắt gặp những quả bóng bay rực rỡ sắc màu đang lơ lửng giữa sắc xanh của bầu trời.
Những khối cầu tròn trịa, sáng rực ấy cứ thế tản ra khắp ngả rồi dần bị hút vào bầu trời bảng lảng mây xám khi tôi mải miết dõi theo.
***
“Này, Iijima-senpai, anh có thể đi cùng Chiibaa để phát tờ rơi được không?”
Chủ tịch câu lạc bộ nhiệm đưa cho cậu một xấp giấy vàng óng mượt. Trên tờ rơi là phần mô tả sơ lược về buổi triển lãm cùng khung giờ giao lưu, chụp ảnh với Chiibaa.
Buổi chụp hình dự kiến diễn ra ba lần một ngày, mỗi lần khoảng 30 phút ngay tại gian hàng của câu lạc bộ nghiên cứu địa lý địa phương.
Cậu chậm rãi dắt Chiibaa xuống cầu thang, tay nắm chặt tay vì bộ trang phục cồng kềnh khiến tầm nhìn bên trong cực kỳ hạn chế.
Thật khó tin khi biết người đang ở trong bộ đồ đó là một cậu đàn em vừa lùn vừa tròn trịa, bởi lẽ mấy cô bạn học lướt ngang qua chúng tôi cứ luôn miệng xuýt xoa “Dễ thương quá đi mất!”.
Vừa bước ra khỏi sảnh chính, cậu bắt đầu công việc phát tờ rơi cùng các câu lạc bộ khác ngay gần cổng trường. Gần đó có mấy người đang biểu diễn vặn bóng nghệ thuật và tung hứng, trông họ điêu luyện đến mức thỉnh thoảng cậu lại vô tình bị cuốn đi mà xao nhãng cả việc chính.
Trong lúc phát tờ rơi, thi thoảng cũng bắt gặp vài người vô tâm vừa nhận xong đã ném thẳng vào thùng rác. Thế nhưng ngay cạnh cậu, Chiibaa đang nỗ lực hết mình để làm hài lòng tất cả mọi người, và có vẻ như đứa đàn em ấy rất được lòng khách tham quan.
Cậu liên tục được nhờ chụp ảnh hộ, và hai người sớm bị vây kín bởi đám đông. Mỗi khi có một đứa trẻ đi qua, Chiibaa lại lấy kẹo giấu trong túi tạp dề ra tặng. Mỗi lần như thế, mấy đứa nhỏ lại reo lên đầy sung sướng “Oa, cảm ơn bạn Thỏ nhé!”.
Dẫu vậy, thời gian trôi qua, khi số tờ rơi đã vơi đi một nửa, cậu bỗng nghe thấy một giọng nói khàn khàn, trầm đục phát ra từ bên trong chú thỏ, hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với vẻ ngoài đáng yêu kia.
“Iijima-senpai... em kiệt sức rồi.”
Cũng phải thôi. Em ấy đã cố hết sức để chiều lòng người xem, lúc thì tạo đủ kiểu dáng, lúc lại nhảy nhót hăng hái.
Chiibaa vốn được thiết kế là một “bà lão”, nên Yasuki nghĩ lẽ ra đứa đó nên diễn sâu hơn một chút cho đúng hình tượng.
Ngay khi cậu định đề nghị cả hai quay về gian hàng để nghỉ ngơi, một giọng nói cao vút quen thuộc bỗng vang lên từ phía cổng trường.
“—A, Iijima-kun!”
Quả nhiên, khi quay người lại, cậu bắt đầu thấy Kumiko đang rảo bước về phía mình với nụ cười rạng rỡ mà cậu thầm đặt tên là "nụ cười Isogai".
“Cậu đang làm gì thế? Phát tờ rơi à?”
“À, ừ. Tớ đang mời mọi người ghé qua buổi triển lãm của câu lạc bộ.”
“Gửi cậu này."
Tôi vừa nói vừa đưa cho cậu ấy một tờ rơi.
Kumiko nhận lấy với vẻ đầy hứng thú.
“Cách dàn trang trên tờ rơi này khá tốt đấy.”
Cậu ấy đưa ra lời nhận xét từ một góc độ khá bất ngờ.
Hôm nay, Kumiko diện một chiếc áo cardigan dài màu đất phối cùng quần jean ôm sát, gấu quần được sơ vin gọn gàng trong đôi bốt cao cổ.
Màu sắc tuy trầm nhưng sự kết hợp này lại tôn lên vóc dáng và khiến cậu ấy nổi bật một cách tự nhiên mà chẳng cần cố gắng.
Nhân tiện, khi Kumiko và tôi đứng cạnh nhau, chúng tôi cao gần bằng nhau. Trong số các bạn nữ, tôi nghĩ cậu ấy thuộc diện khá cao.
Lần gặp tuần trước, cậu ấy vẫn để kiểu tóc ngắn với phần tóc mái và hai bên dài bằng nhau, nhưng giờ phần mái đã được cắt ngắn đến tận lông mày, tạo nên kiểu tóc mái bằng đặc trưng.
“Mà này, cậu mới cắt mái đúng không.”
“Đúng rồi đó~ Cậu cũng biết tuần trước tớ đi cắt tóc mà đúng không? Lúc đó tớ đã quyết định sẽ thử thay đổi kiểu tóc một chút.”
“Trông tớ thế nào? Có hợp không?"
“Tớ thấy rất hợp.”
Tôi chọn một câu trả lời an toàn.
Kumiko mỉm cười đón nhận rồi bắt đầu lục lọi trong chiếc túi đeo chéo.
“Tớ đáng lẽ phải gặp Ema ngay bây giờ, nhưng có vẻ cậu ấy vẫn chưa tới, nên tớ đưa cái này cho cậu trước đã, Iijima-kun.”
"Này."
Cậu ấy giơ ra trước mặt tôi một chiếc đĩa đang phản chiếu ánh sáng thành bảy sắc cầu vồng. Trên đĩa không có nhãn ghi "SSH", nên đây chắc chắn không phải là chiếc DVD mà tôi đã cho cậu ấy mượn.
“Cái gì đây?”
“Đây là cách tớ cảm ơn cậu vì chiếc DVD lần trước. Tớ về nhà xem và cảm động lắm. Tớ nghĩ mình nên tặng lại cậu thứ gì đó để đáp lễ...”
“À... Xin lỗi vì đã làm cậu phải bận tâm chuẩn bị quà cáp thế này. Cảm ơn cậu rất nhiều.”
Lần trước cậu ấy đã chiêu đãi tôi ở quán cà phê rồi, nên tôi thực sự không nghĩ mình xứng đáng nhận thêm món quà này.
Tuy nhiên, việc thắt chặt tình cảm giữa những người cùng sở thích cũng không phải ý tồi. Tôi chân thành cảm ơn và nhận lấy món quà.
“Bên trong đĩa này là gì vậy?”
“Trong đó có vài bản thu từ thời Scosho còn là ban nhạc độc lập, một ít nhạc mẫu giới hạn từng đăng trên trang chủ chính thức, và cả mấy bài hát từ các nhóm nhạc tớ muốn đề cử nữa. Ngoài ra còn...”
“A, cậu đây rồi! Kumiko!”
Lời chưa kịp dứt, tên của cô nàng đã bị gọi vang. Kumiko giật mình quay lại.
Kitaoka từ phía sau chạy xồng xộc tới, tà váy tung bay theo từng nhịp bước. Chẳng biết mua từ lúc nào mà trên tay cô đã cầm sẵn hai cây kẹo bông gòn to đùng.
“Xin lỗi nhé, tớ có bắt cậu đợi lâu không?”
Nghe câu hỏi của Kitaoka, Kumiko khẽ lắc đầu.
“Không đâu. Thực ra đây là lần đầu tớ đến trường Nansou nên có chút hồi hộp.”
“Thật á? Dù cậu sống ngay gần đây sao?”
“Thì hai năm trước, lễ hội văn hóa bên Nansou toàn trùng lịch với trường tớ, nên tớ đâu có sang được~”
Sau vài giây hớn hở chào hỏi, Kitaoka mới sực nhận ra sự hiện diện của Yasuki và bộ đồ Chiibaa ngay cạnh bên. Đôi mắt cô sáng rực lên, cô nắm lấy tay Kumiko rồi lắc mạnh đầy phấn khích.
“Này Kumiko, nhìn kìa! Chiibaa đang vẫy tay với bọn mình đó!”
Kitaoka nở một nụ cười rạng rỡ, một vẻ mặt mà Yasuki chưa từng thấy bao giờ. Bình thường cô luôn tỏ ra uể oải, lờ đờ, vậy mà đây là lần đầu tiên cậu thấy cô hào hứng đến thế. Có vẻ cô cực kỳ cuồng Chiibaa.
“Ua nãy, cưng quá xá luôn!”
“Nhìn yêu nhỉ? Lẽ ra nó phải có thứ hạng cao hơn trong kỳ Grand Prix Yuru-kyara mới đúng!”
“Hồi cấp hai tớ còn có cái túi hình Chiibaa nữa cơ. Chẳng biết giờ lạc đâu mất rồi~”
Kitaoka lao tới vuốt ve đầu chú thỏ bằng tất cả sự nồng nhiệt như muốn ôm chầm lấy. Chiibaa có vẻ cũng rất hưởng ứng đáp lại bằng những cử chỉ đáng yêu như nắm tay cô rồi nhảy chân sáo xung quanh.
Thế rồi, Kitaoka bất chợt quay sang phía Yasuki.
“Mà này, ai đang ở trong bộ đồ Chiibaa thế?”
Không biết có phải do bầu không khí lễ hội, hay vì có Kumiko ở đó mà Kitaoka lại bắt chuyện với cậu một cách tự nhiên y hệt những lúc họ gặp nhau ngoài trường. Trong một khoảnh khắc, Yasuki đứng hình vì ngỡ ngàng.
Nhưng dù sao cô cũng là một cô gái thực tế và chẳng mấy mộng mơ. Cậu khẽ nhíu mày đáp lại.
“Cậu nói gì vậy? Làm gì có ai ở trong Chiibaa đâu?”
“Hê, vậy ra Iijima-kun không hóa thân thành Chiibaa trong dịp lễ hội này à?”
“Ừ, mấy đứa năm nhất với năm hai đang thay phiên nhau mặc...”
“Vậy là có người ở trong thật rồi. Mà thôi kệ đi, chụp một tấm ảnh kỷ niệm với Chiibaa nào.”
“Ý hay đấy.”
Kumiko tán thành.
Yasuki đã linh cảm thế nào mình cũng bị lôi ra làm thợ chụp ảnh, và y như rằng, Kitaoka dứt khoát ấn cái điện thoại vào tay cậu.
“Nhờ cậu nhé~”
Cậu lùi lại khoảng năm mét để tìm góc chụp có thể thu hết cả hai cô nàng và chú thỏ vào khung hình.
“Được rồi, cười lên nào.”
Trên màn hình hiện ra hình ảnh Chiibaa bị kẹp giữa Kitaoka và Kumiko, cả hai đều đang tươi cười tạo dáng chữ V.
Sau khi trả lại điện thoại cho Kitaoka, Kumiko cũng nhỏ nhẹ nhờ cậu chụp thêm một tấm bằng máy của mình.
Thế là quy trình lặp lại, Yasuki chụp thêm một kiểu nữa cho Kumiko. Cậu vừa trả máy xong và nhận được lời cảm ơn thì Kitaoka đã kéo lấy vạt áo cardigan của cô bạn.
“Này, khoảng 30 phút nữa có trò chơi đố vui dưới nhà thể chất đấy, mình mau sang đó thôi.”
“À... ừ. Vậy nhé Iijima-kun, hẹn gặp cậu ở nhà thể chất sau.”
“Tạm biệt Chiibaa nha. Bye bye!”
Cô vẫy tay cười chào chú thỏ.
Nhìn hai người họ đến và đi nhanh như một cơn lốc, Yasuki chỉ biết thở dài. Ngay bên cạnh cậu, chú thỏ Chiibaa cũng trút một hơi dài thườn thượt rồi cất giọng khàn đặc.
“Senpai... anh thân với hai chị ấy lắm à?”
Khóe miệng Yasuki bất giác méo xệch.
“Chỉ là... bạn cùng lớp với bạn của cô ấy thôi.”
Nhắc mới nhớ, lẽ ra họ đã đi nghỉ ngay trước khi Kumiko xuất hiện. Cậu tự hỏi liệu mình có hơi quá đáng khi bắt đứa em đang kiệt sức này đứng lại tiếp khách không.
“Xin lỗi nhé, mình về thôi.”
Cậu định giục đứa đàn em đi nghỉ thì bất ngờ nghe thấy tiếng lẩm bẩm.
“Sướng thật đấy... ghen tị quá... em cũng muốn được làm quen với hai chị ấy...”
Cái đầu thỏ gục xuống đầy thất vọng. Có vẻ như "ruột" của Chiibaa đã bị choáng ngợp khi được hẳn hai mỹ nhân hàng đầu cưng nựng, đến mức đầu óc giờ như đang bay bổng trên mây.
Cả đứa đàn em và Yasuki đều là những kẻ chẳng có chút sức hút nào, cuộc sống vốn chỉ một màu xám xịt nên Yasuki rất hiểu cảm giác đó, nhưng mà...
“Anh mày cũng đâu có thân thiết gì lắm đâu.”
Yasuki bồi thêm một câu, nhưng xem chừng nó chẳng mảy may lọt tai. Cậu bỏ cuộc và dắt Chiibaa quay về phòng học của câu lạc bộ.
“Cẩn thận dưới chân nhé.”
“Vâng...”
Cậu dẫn Chiibaa len lỏi qua tòa nhà trường học ồn ã, cuối cùng cũng về tới lớp 3-B. Vừa vào tới nơi, Chiibaa lập tức lao ra sau tấm bảng triển lãm, tháo phăng cái đầu thỏ và cởi bộ đồ ra.
“Hà... mệt đứt hơi...”
Không khí bên trong bộ đồ bí bách đến cực độ, dù ngoài trời đang se lạnh nhưng cổ và lưng cậu nhóc đã ướt đẫm mồ hôi.
Một thành viên nữ năm hai tình cờ có mặt ở đó đã xung phong thay lượt.
“Lần này tới lượt mình nhé!”.
Có vẻ cô ấy khá tự tin vào thể lực của mình, khi đội cái đầu thỏ lên còn nhận xét "Nhẹ thật đấy". Quả thực, trông đôi chân của cô ấy có vẻ vững chãi hơn hẳn mấy cậu con trai.
“Mình sẽ quay lại trước khi buổi chụp hình bắt đầu. Từ giờ đến lúc đó cứ để mình ra sức quảng bá cho câu lạc bộ!”
Cô ấy kéo thêm một thành viên nữ khác rồi cả hai cùng biến mất khỏi lớp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Ref lớp học ám sát nhé=)))Isogai ở đây là tên của Yūma Isogai:
Yuru-kyara Grand Prix là cuộc thi bình chọn linh vật dễ thương của Nhật Bản.
