Đáng lẽ tôi sẽ không bao giờ yêu em

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

34 154

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

273 1762

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

(Đang ra)

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

Oshou

"Đây là câu chuyện về một tôi "số 2" đã trở thành "số 1" trong thế giới của ai đó." - Chương mở đầu, quyển 1.

14 46

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

289 1810

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

419 18902

Vol 1 <<Đang tiến hành>> - Chương 5.5: Điểm chung

Chương 5.5: Điểm chung

Trans + Edit: Hagghh

---

Tay cầm ly trà sữa, Kitaoka bước qua cổng soát vé phía tây và hướng về phía sân ga của tuyến Tobu xuôi dòng. Hôm nay cô chẳng còn lý do gì để đợi Iijima nữa, nên cũng chẳng cần phải đi vòng qua lối vào phía đông làm gì.

Cô lầm lũi bước xuống từng bậc thang, đôi mắt chỉ mắm chú nhìn xuống chân mình. Thế nhưng ngay khoảnh khắc đặt chân xuống bậc thang cuối cùng để bước ra sân ga, một tiếng gọi tên bất ngờ vang lên.

“Kitaoka.”

Cô ngỡ ngàng ngẩng đầu lên. Một bóng hình đang ngồi trên chiếc ghế băng ngay trước mặt khẽ đứng dậy và chậm rãi tiến về phía cô.

Không thể nào. Trái tim cô bỗng loạn lên, nhảy rộn lên trong lồng ngực. Thế nhưng, cô chẳng thể nào lầm tưởng bóng hình ấy với bất kỳ ai khác, bởi giọng nói kia vốn đã hằn sâu trong tâm trí. Khi cậu dừng bước ngay trước mặt, cậu khẽ gãi đầu trông bộ dạng lúng túng.

“Tớ cứ tưởng là cậu sẽ không bao giờ tới đây nữa chứ.”

Iijima vừa nói vừa khẽ nhếch môi. Ngay khi nhìn thấy nụ cười gượng gạo ấy, sóng mũi cô bỗng cay nồng và những giọt nước mắt cứ thế trào ra.

Ema đứng lặng thinh, chẳng biết phải nói gì. Vì thường ngày cô luôn là người đến trước và đợi Iijima học xong ở lò luyện thi, nên cô chưa bao giờ ngờ được rằng sẽ có lúc cậu lại là người đứng đây chờ mình.

Cô thấy hạnh phúc, nhưng đó không phải là cảm xúc duy nhất đang bủa vây tâm trí.

Cậu ấy có lẽ đã bắt đầu mối quan hệ với Kumiko rồi.

Nghĩ đến điều đó, cô không tài nào trưng ra một vẻ mặt vui vẻ hay rạng rỡ trước mặt cậu được.

Giữa lúc gương mặt cô đang tràn đầy những biểu cảm phức tạp, Iijima mỉm cười nhìn cô rồi bồi thêm một câu.

“Bởi vì tuần trước cậu đã không đến mà.”

Điều đó có nghĩa là Iijima có lẽ cũng đã đợi cô vào tuần trước. Cô biết cậu không hề có ý mỉa mai, nhưng bản thân cô vẫn không tránh khỏi cảm giác như mình đã cho cậu leo cây vậy.

Ema suýt chút nữa đã thốt ra rằng “Bọn mình đâu có hứa là sẽ cùng nhau về nhà đâu”. Nhưng cô hiểu nếu mình nói thế, lần tới khi cô đến muộn thì cậu sẽ bỏ về trước mất.

Cô hoàn toàn không muốn điều đó xảy ra, nên đã cố hết sức kìm nén những lời lẽ tổn thương ấy lại và cúi gầm mặt nói ra sự thật.

“Tuần trước tớ thấy hơi mệt nên đã ở nhà nghỉ ngơi...”

Iijima không có vẻ gì là ngạc nhiên, cậu khẽ gật đầu rồi hỏi cô.

“Ra là vậy. Giờ cậu đã ổn hơn chưa?”

Cái cậu này thật là hiền lành quá mức mà. Dù cô đã lỡ hẹn và khiến cậu phải chờ đợi vô ích, cậu vẫn chẳng mảy may trách móc lấy một lời. Ngược lại, điều đầu tiên cậu làm lại là quan tâm đến cô.

Vả lại, hằng ngày cô vẫn đến lớp đều đặn, chỉ cần tinh ý một chút là cậu phải nhận ra cô chẳng gặp vấn đề gì to tát, thế mà cậu vẫn cứ lo sốt vó lên như vậy.

Cô thầm nghĩ sao cậu lại ngốc nghếch đến thế, nhưng đồng thời, sự tử tế của cậu lại khiến trái tim cô thắt lại vì xúc động.

“Ừm, tớ hoàn toàn khỏe rồi. Tớ khỏi ngay sau đó nên là...”

“À, vậy thì tốt quá rồi.”

Cậu khẽ mỉm cười khi nói lời đó.

Thật tệ quá, cứ đà này cô sẽ thực lòng yêu cậu mất thôi và lúc đó cô sẽ chẳng còn đường lui nữa. Dù cậu không hề cố ý, nhưng tại sao cậu cứ luôn nói những lời dễ gây hiểu lầm như vậy chứ? Nhất là khi cậu thậm chí còn chẳng thích cô đến thế.

Ngay khi ý nghĩ đó xoẹt qua, cô lại thấy mình chực trào nước mắt. Không muốn cậu nhận ra mình đang khóc, cô vội cúi mặt xuống và khẽ sụt sịt mũi.

Vẫn còn chút thời gian trước khi tàu đến, nên cả hai cùng ngồi xuống chiếc ghế băng nơi Iijima đã ngồi lúc nãy.

Những cơn gió lạnh thỉnh thoảng lại thổi qua, nhưng có lẽ vì quá lo lắng nên cô chẳng cảm thấy lạnh chút nào.

Iijima... cô tự hỏi tại sao cậu lại đứng đợi mình đến tận giờ này. Có lẽ cậu có chuyện gì đó muốn nói với cô chăng? Và có lẽ, câu chuyện đó sẽ là về những thay đổi gần đây trong cuộc sống của cậu.

Về cơ bản, việc cậu chọn hẹn hò với ai chẳng liên quan gì đến cô cả. Thế nhưng, nếu bạn gái cậu lại là cô bạn thân của cô, thì chắc chắn cậu phải thông báo một tiếng.

Đó chính là lý do cậu muốn nói chuyện với cô.

Một khi ý nghĩ đó đã cắm rễ trong đầu, cô không thể nghĩ ra lý do nào khác khiến cậu muốn gặp mình nữa, thế là Ema quyết định tự mình hỏi thẳng.

“Thứ bảy vừa rồi, cậu đã gặp Kumiko đúng không?”

“Ừ. Cậu nghe Kumiko-san kể rồi à?”

Iijima trả lời ngay lập tức, rõ ràng là không có ý định giấu giếm... Đúng như cô dự đoán, đây hẳn là chuyện cậu muốn nói rồi.

“...Mọi chuyện thế nào rồi?”

Trong khi cô đang nhìn chằm chằm vào mặt Iijima với vẻ thảng thốt, khóe miệng cậu bỗng giãn ra.

“À. Cậu ấy thực sự là một người tốt. Cậu ấy đã lo lắng cho cậu đủ điều đấy, Kitaoka.”

Cô chẳng muốn cậu dùng cái từ “người tốt” mơ hồ đó chút nào. Kumiko là một người tuyệt vời, điều đó cô còn rõ hơn cậu gấp bội. Mà không, chuyện đó không quan trọng. Cô muốn biết tất cả những gì đã xảy ra vào ngày hôm đó cơ.

“...Hai người đang hẹn hò à?”

“Hể?”

Iijima nhìn lại cô với vẻ mặt ngơ ngác đến tột độ.

Đến giờ này mà cậu còn định giả vờ sao? Kumiko đã kể cho cô nghe hết rồi, nên dĩ nhiên là cô phải biết chứ. Thái độ của Iijima làm cô thấy hơi bực mình.

“Tớ đã bảo là cậu và Kumiko đang hẹn hò đúng không?”

Cô cắt ngang vào thẳng vấn đề, nhưng đến cuối câu, giọng cô bỗng run rẩy rồi nhỏ dần đi.

Iijima bỗng bật cười, đưa tay lên che miệng.

“Sao cậu lại cười?”

“Không... tớ chỉ là không thể hiểu nổi cách nghĩ của những người hướng ngoại thôi.”

Nghĩa là sao chứ?

Trong khi Ema còn đang cảm thấy hụt hẫng và lúng túng, Iijima chỉ trả lời một cách hờ hững.

“Làm gì có chuyện hai đứa tớ hẹn hò. Một người như tớ sao có thể có bạn gái xinh đẹp như cậu ấy được. Tớ chỉ đưa đĩa DVD cho cậu ấy, nói chuyện một lúc rồi ai về nhà nấy thôi.”

“Hả...?”

“Cậu ấy bảo là phải đi cắt tóc. Tớ cũng thắc mắc không biết có thật không, vì trông tóc cậu ấy chẳng dài ra chút nào cả.”

Ngay khoảnh khắc nghe thấy điều đó, mọi chuyện bỗng trở nên hụt hẫng đến mức cô suýt thì bật cười thành tiếng. Thật sự, cô tự hỏi tại sao suốt thời gian qua mình lại phải lo lắng đến thế.

Dù sao thì, nghe thấy không có chuyện gì xảy ra cũng khiến cô trút bỏ được gánh nặng trong lòng.

Thành thật mà nói, cô không nghĩ Iijima lại kém cạnh Kumiko đến mức phải khiêm tốn như vậy. Cô không biết liệu Kumiko chỉ đang nói đùa hay cảm thấy vẫn còn quá sớm, nhưng vì Iijima đã khẳng định rằng “Một người như tớ sao có thể có bạn gái xinh đẹp như cậu ấy được”, nên chắc chắn Kumiko chưa hề đả động gì đến chuyện đó.

“À, ra là vậy.” Ema uể oải đáp lại.

Iijima nheo mắt sau cặp kính, lẩm bẩm thêm.

“Ý tớ là, cậu ấy còn bảo mình là yuri nữa cơ.”

“Cái gì!?”

“Cậu ấy cười rồi bảo ‘đùa thôi’. Nhưng có một khoảnh khắc tớ đã thực sự tin là thật đấy.”

Vừa rồi cô cũng suýt tin là thật. Kumiko đúng là một người xấu tính mà. Chuyện này chẳng tốt cho tim chút nào, cô hy vọng cô bạn mình sẽ thôi đùa cợt về những vấn đề như thế.

Giữa lúc câu chuyện còn đang dang dở, tiếng loa thông báo tàu vào ga vang vọng, phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

Ngay sau đó, đoàn tàu xuôi dòng ầm ầm lao tới rồi dừng hẳn. Cánh cửa mở ra, cả hai cùng nhau bước vào bên trong. Giữa toa xe ấm áp, may mắn thay vẫn còn hai ghế trống ở phía góc. Ema ngồi xuống trước, rồi Iijima cũng tự nhiên ngồi xuống ngay bên cạnh.

Cánh tay họ chạm vào nhau lần đầu tiên sau hai tuần. Chẳng hiểu sao, sau ngần ấy thời gian, sự gần gũi này lại khiến nhịp tim cô tăng nhanh đến thế.

Khi cửa khép lại và đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh, Iijima tiếp tục câu chuyện.

“Vậy nên, Kumiko-san nói tuần sau cậu ấy sẽ đến lễ hội văn hóa.”

“À... tớ hiểu rồi.”

“Cậu chưa nghe cậu ấy nói gì sao?”

“Chưa, vẫn chưa thấy gì.”

Cô đã không nhận được tin tức gì từ Kumiko kể từ thứ bảy, và trước đó hai người cũng chỉ nói về những chủ đề khác, nên cô hoàn toàn không biết việc này. Cô không khỏi nhăn mặt, cảm thấy khó chịu vì bản thân dường như đang bị gạt ra ngoài lề.

“...Cậu ấy sống gần đây mà, chắc chỉ muốn đến để giết thời gian thôi.”

Hay đúng hơn, chắc chắn cậu ấy đến vì muốn gặp Iijima.

Ema lại một lần nữa lộ vẻ ủ rũ và đáp lại có chút thô lỗ. Iijima hoàn toàn không hề bối rối khi bác bỏ ý kiến đó.

“Tớ không nghĩ vậy đâu. Kumiko cũng là học sinh và cũng phải ôn thi mà. Tớ chắc chắn cậu ấy đến là để gặp cậu đấy, Kitaoka.”

“...Có thật vậy không.”

“Chuyện đó là hiển nhiên rồi. Suốt cả ngày thứ bảy, cậu ấy chỉ toàn nói về cậu thôi. Nghe cậu ấy nói, tớ thực sự cảm nhận được rằng cậu ấy cực kỳ yêu quý cậu đấy, Kitaoka.”

...Cô tự hỏi tại sao hai người họ lại có nhiều chuyện để nói với nhau đến thế. Cô rất tò mò, nhưng vì thấy Iijima hiện tại đang mỉm cười nhiều một cách lạ thường, cô quyết định sẽ không hỏi thêm những câu đầy ác ý nữa.

Cô lén liếc nhìn gương mặt Iijima để quan sát kỹ hơn một lần nữa. Cậu có đường xương hàm khá sắc nét, làn da không quá rám nắng. Dưới đôi lông mày rõ rệt một cách bất ngờ là đôi mắt mảnh như sợi chỉ, vốn sẽ biến mất ngay lập tức mỗi khi cậu cười. Nhưng vì khóe miệng cậu luôn nâng lên nên trông cậu không hề đáng sợ chút nào.

Nhìn tổng thể, mái tóc cậu hơi mỏng và chưa được chăm chút, nhưng nếu cậu chịu dọn dẹp đống tóc bù xù đó, cô tin chắc trông cậu sẽ rất ra dáng.

Thực tế là Kumiko đã nhìn thấu điều đó và còn khen ngợi cậu nữa.

Cô không thể tưởng tượng ra viễn cảnh mình sẽ tỏ tình với Iijima. Tuy nhiên, cô chắc chắn rằng mình có tình cảm với cậu, và cô thường mơ mộng rằng nếu Iijima tỏ tình, cô dĩ nhiên sẽ đồng ý ngay lập tức...

Thế nhưng, sau sự việc với Kumiko vừa rồi, cô nhận ra rằng nếu cứ chờ đợi chàng trai chậm chạp này chủ động thì sẽ quá muộn. Cô không muốn Iijima bị bất kỳ cô gái nào khác cướp mất.

Kumiko luôn là một người bạn đáng tin cậy mà cô yêu quý từ thuở nhỏ, nhưng cô vẫn không muốn nhường Iijima cho cậu ấy. Lần này chuyện với Kumiko chỉ là một trò đùa, nhưng nếu cô không sớm hành động, một Kumiko thứ hai hay thứ ba có thể xuất hiện, và chuyện đó chẳng vui vẻ chút nào.

Nhưng điều đó không có nghĩa là cô có thể đột ngột thay đổi thái độ vào lúc này... Cô hoàn toàn không thể đọc được phản ứng của Iijima.

Trước đây, khi cô bảo muốn cậu dùng điện thoại thông minh để dễ liên lạc, cậu còn nghi ngờ cô đang cấu kết với nhà mạng. Cậu thường không coi trọng lời nói hay hành động của cô, và quá trình suy nghĩ của cậu vẫn luôn là một bí ẩn.

Nếu cô đột ngột tiếp cận, chắc chắn cậu sẽ nghi ngờ cô có động cơ mờ ám nào đó. Đó là lý do tại sao việc tiến thêm bước nữa lại khó khăn đến vậy.

Nên tiến tới hay lùi lại để thu hẹp khoảng cách với Iijima đây?

Ema chưa bao giờ đối phó với ai thiếu tự tin đến vậy, nên cô cứ mãi vắt óc suy nghĩ trong một vòng quẩn quanh. Cô thở dài. Một ngày dài đã vắt kiệt sức lực của cô, và sự mệt mỏi ập đến sau bao nhiêu lo âu. Cô quyết định sẽ tạm ngừng suy nghĩ một lát.

“...Tớ hơi mệt. Tớ sẽ ngủ một chút.”

Khi nghe vậy, Iijima vừa lục lọi trong ba lô vừa đáp lại.

“Được rồi, tớ biết rồi.”

Iijima lấy ra một máy nghe nhạc nhỏ và nhanh chóng đeo tai nghe vào. Có vẻ như cậu định nghe gì đó để giết thời gian trong lúc cô ngủ.

Cô không chắc Iijima đang nghĩ gì. Nhưng cô thực sự vui vì cậu không thuộc về Kumiko. Thêm một chút nữa thôi, cô vẫn sẽ có những khoảnh khắc như thế này, được ngồi bên cạnh khi cậu mỉm cười và chỉ trò chuyện với riêng mình cô.

Ema nhắm mắt lại và cúi đầu, vờ như đang ngủ. Rồi khi đoàn tàu rung lắc, cô nghiêng người về phía Iijima, giả vờ như đó chỉ là sự tình cờ. Cô tựa đầu lên vai bộ đồng phục của cậu.

Vì Iijima nghĩ cô đang ngủ, cậu có lẽ đã rất tâm lý khi không hề nhắc nhở hay xê dịch. Chỉ điều đó thôi cũng đủ làm cô thấy hạnh phúc đến mức chẳng còn bận tâm đến điều gì khác nữa. Đó là những gì cô thực lòng suy nghĩ.

Cô có thể nghe thấy những âm thanh mờ nhạt lọt ra từ tai nghe của Iijima. Cô tự hỏi liệu đó có phải là một bài hát của Scosho không. Nhịp điệu rất hay, giai điệu thì dịu dàng và dễ nghe.

Có lẽ mình cũng nên thử nghe nó vào một lúc nào đó.

Ema nghĩ thầm và trước khi kịp nhận ra, cô đã thực sự chìm vào giấc ngủ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!