Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

56 404

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

32 257

Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

(Đang ra)

Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

Cá Ngừ Nhập Khẩu

Vốn dĩ đã không phải là vấn đề mà tôi có thể tự mình quyết định được nữa rồi.

18 133

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

28 171

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34720

[1-50] - Chương 9: Còn Có Nhân Loại Không?

Chương 9: Còn Có Nhân Loại Không?

Lâm Mặc nghe vậy, cũng quay đầu nhìn lại,

Nhưng còn chưa chạm mắt với Lý Chỉ Hàm.

Chuông tan học đã triệu hoán một đám nữ sinh. Kết thành từng nhóm xông lên, vây Lý Chỉ Hàm ở giữa, giống như đang nhìn một con linh vật.

Trong đó cũng có Thẩm Thanh Ninh,

"Ây da? Hàm Hàm sao hôm nay cậu đến sớm vậy? Không phải cậu đều tự học tiết thứ hai mới đến sao?"

"Có phải muốn cùng mọi người ra ngoài đi tản bộ không? Buổi tối trên sân thượng có thể ngắm sao đó nha~"

Thẩm Thanh Ninh tiến lên, thử muốn ôm lấy cánh tay Lý Chỉ Hàm. Nhưng hai cánh tay của đối phương giống như dán chặt vào eo, kéo cũng kéo không được,

"Lớp trưởng, Chỉ Hàm thực sự rất đáng yêu nha~ Có thể cho tớ nựng một cái không? Cậu đừng có bảo vệ cậu ấy nữa~"

"Nữ đồng tính tránh ra, các cậu không phải không biết tính cậu ấy, không cho người khác chạm vào đâu."

"Nhưng mà Chỉ Hàm thực sự cao ngạo lạnh lùng quá, thực sự rất giống nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình, đẹp quá!"

"Cậu chính là thèm muốn thân thể người ta!"

"Chỉ Hàm cậu xem cậu ấy kìa, cậu nói một câu đi mà được không~"

"......"

Một trận oanh oanh yến yến, nghe mà Lâm Mặc ngẩn ra. Quay mắt lại thấy mấy người Quách Hỏa Vượng đang kính cẩn giơ tay chào đầy ngưỡng mộ.

"Không phải chứ? Các ông đây là..."

Ánh mắt Lý Dục kiên định:

"Đây là lễ tiết nên có đối với Thần. Lâm Mặc, ông chân ướt chân ráo tới đây, hãy nhớ lấy. Lớp ta có thể có ngày hôm nay, công lao của Hàm Thần là không thể xóa nhòa, nhìn cái điều hòa trung tâm to đùng trên đầu ông xem!"

Lâm Mặc ngước nhìn lên. Thảo nào lớp chọn tương đối mát mẻ, nguyên nhân là nhiều thêm một đài điều hòa, còn cao cấp hơn nữa.

Hóa ra là nhờ khoản tiền quyên góp của nhà Lý Chỉ Hàm.

"Còn nữa, ngàn vạn lần đừng có tư tưởng không an phận với Thần, cũng ngàn vạn lần đừng đi tiếp cận cô ấy. Nếu không ông sẽ bị ánh mắt của ngài ấy giết chết đầu tiên."

Tên béo Khâu Ngũ Thất không biết từ đâu chui ra, một bộ dáng như muốn hiến dâng trái tim:

"Sau đó, bị nước bọt của đám nữ sinh nhấn chìm, rồi lại bị Quách Hỏa Vượng chọc mông."

Quách Hỏa Vượng làm thủ thế Thiên Niên Sát tàn nhẫn.

"Trung! Thành!"

Hiểu rồi, Lý Chỉ Hàm đại khái có chút ý nghĩa như thú cưng của lớp. Trưởng thành xinh đẹp, tính cách cổ quái, lại ở trong cái lớp học trìu tượng này ngược lại được người ta yêu thích sao?

"Không cần nghĩ nữa..." Lý Dục vỗ vỗ vai cậu, "Bọn tôi lần đầu tiên nhìn thấy Hàm Thần cũng là phản ứng này. Nhưng cô ấy không phải là phàm nhân như chúng ta có thể với tới đâu. Đến giáo viên chủ nhiệm cũng không add được QQ của cô ấy."

"Mọi người đều từng tuổi trẻ ngông cuồng, ông nhìn cái bộ dáng ngốc nghếch của Vượng tử này. Hồi nó lớp 11, ở trước mặt Thần ném rổ ngả ra sau một trăm linh tám lần, cuối cùng đều nằm lăn lộn dưới đất rồi, người ta cũng đéo thèm ngó ngàng tới nó."

Lâm Mặc muốn nói lại thôi, đều là một đám thần nhân gì vậy.

Mẹ kiếp, có một loại khả năng nào, Lý Chỉ Hàm chỉ là bị các người dọa sợ, không dám nói chuyện.

"Đừng nói là mấy anh em chúng ta, những nữ sinh đó cũng không có ai quan hệ tốt. Ông xem xem, từng người từng người một đều liếm thành cái dạng gì rồi? Chỉ có lớp trưởng từ nhỏ quen biết Hàm Thần là tốt hơn một chút."

Lý Dục thở dài, bốn mươi lăm độ ngửa nhìn trần nhà, nước ngưng tụ từ điều hòa rỏ xuống làm ướt khuôn mặt cậu ta.

"A, bạch nguyệt quang, liền nên sống trong ký ức tĩnh mịch, liền nên từ xa nhìn ngắm, đây chính là thanh xuân a!"

"Dục ơi, ông nói xem, đời này liệu có cơ hội... nói với cô ấy một câu không, dù chỉ là một câu." Quách Hỏa Vượng đau xót tột độ, cũng tiến vào trạng thái phát điên của hội chứng tổng hợp thương đau thời kỳ thanh xuân.

Khâu Ngũ Thất cười rộ lên, khuôn mặt mập mạp cười nói:

"Ăn nhờ tạo hình đấy."

"Tôi đi chỉnh dung." Quách Hỏa Vượng trả lời trong giây lát.

"Vượng tử à, khuôn mẫu là không, thì có xếp chồng chỉ số kiểu gì cũng đều là không. Cơ chế nó ở đây rồi, không có cách nào đâu." Lý Dục thấm thía nói.

"Lại bắt đầu huyễn tưởng rồi, mắc chứng trầm cảm rồi sao? Chuẩn bị tiến vào thử thách không được cười." Phía sau có một nam sinh xách quả tạ đi tới, trào phúng.

"Các người! Hừ, đều là một đám động vật máu lạnh, chỉ có Lâm Mặc hiểu tôi..." Quách Hỏa Vượng lười dằng co với đám đồ cổ này, đang định ở trước mặt Lâm Mặc mới tới lập một cái nhân thiết trâu bò, nhưng nhìn lại.

Lâm Mặc không có ở chỗ ngồi.

"Người đâu?"

"Vãi? Nó qua đó rồi?" Khâu Ngũ Thất đột nhiên nói.

"Qua chỗ nào rồi?" Quách Hỏa Vượng nhìn quanh bốn phía, tìm một vòng lớn mới khiếp sợ nhìn thấy Lâm Mặc cắm đầu vào đống nữ sinh.

"Cái đệt?! Nó không cần mạng nữa à? Hàm Thần cũng dám bắt chuyện? Bao bị lớp trưởng làm gỏi!"

"Xong rồi xong rồi, đều trách tôi. Tôi thật ngốc, thật đấy, tôi biết mị lực của Thần, liền nên liều chết cản cậu ta lại..."

Lý Dục hối hận nói, "Chuẩn bị lo liệu hậu sự đi, lát nữa ai đi an ủi nó đây?"

"Làng Ninja lớp 2 không thể có thêm một Uchiha nào nữa. Kẻ hắc hóa trước đó đã phát điên rồi, ra cửa đều cưỡi bà lão qua đường!"

Mọi người bất giác nhớ lại chuyện cũ rích, đã từng có ai chưa từng huyễn tưởng có thể nói được vài câu với nữ thần, kết cục cuối cùng đều ôm tiếc nuối rút lui.

Nhưng bọn họ nhìn Lâm Mặc đi qua, lại chậm chạp không có động tĩnh gì...

...

Lâm Mặc cứ thế đường đột xông vào trong đám nữ sinh,

Đối diện với vị khách không mời mà đến này, đàn oanh yến xoay quanh Lý Chỉ Hàm tức thì an tĩnh lại.

"Lâm Mặc, cậu có việc gì sao?"

Thẩm Thanh Ninh ở bên trong cười hỏi.

"Nếu muốn nói chuyện với Chỉ Hàm thì thôi đi nha... Ừm tính cách cậu ấy hơi quái một chút."

Quái thì có quái một chút, nhưng cũng không thể coi cô ấy như tiểu nhật tử mà chỉnh đốn được.

[Một ngày không uống được sữa của ngài, Lý Chỉ Hàm thân tâm đều mệt, bởi vậy nhớ nhầm thời gian đến tự học. Hiện tại bị bạn học vây ở cửa, cô ấy cảm thấy thống khổ]

[Tiến độ mở khóa phốt giảm xuống còn 49.9%]

Tiến độ hệ thống của cậu để sang một bên không bàn.

Cô ấy người thích yên tĩnh nhất, tuyệt đối chịu không nổi sự náo nhiệt như thế này, một người bàng quan như cậu nghe còn thấy ồn ào.

"Hello? Có chuyện gì không?"

Mấy nữ sinh đều tưởng cậu muốn giống như nam sinh trong lớp, phát biểu ngôn luận nghịch thiên gì đó.

Lại thấy Lâm Mặc lấy từ trong túi quần ra hai chai vi khuẩn lactic, đặt vào tay Thẩm Thanh Ninh trước.

Thẩm Thanh Ninh nhìn đồ uống nhỏ trong tay, chớp chớp mắt, sững sờ.

"Chính là cùng mọi người làm quen nhận thức một chút, ha, tặng chút lễ vật nhỏ gặp mặt." Lâm Mặc giống người thật thà xoa đầu cười nói, "Lớp trưởng cậu nhận trước, sau đó..."

Lâm Mặc lấy ra đồ uống nhỏ đã đi căng tin mua từ trước, vi khuẩn lactic hoặc sữa chua. Dưới sự chú ý có chút ngại ngùng của mấy cô gái, từng cái một giao vào tay các cô.

"Cảm ơn nha..."

Nữ sinh cấp ba đối mặt với người lạ đều có chút ngượng ngùng, đặc biệt là đối diện với lễ vật của người khác giới, ít nhiều sẽ có chút gò bó tay chân. Nhưng cũng may dẫn đầu nhận lấy là lớp trưởng.

Bọn họ nhỏ giọng nói tiếng cảm ơn, đồng thời báo ra tên của mình. Bầu không khí trò chuyện nhiệt liệt vừa nãy cứ thế bị đánh vỡ, lẫn nhau kề tai nói nhỏ.

"Tưởng cậu giống như bọn Quách Hỏa Vượng cơ, không ngờ cũng rất... thức thời, haha." Một nữ sinh tương đối cởi mở trực tiếp mở ra uống, nói.

"Dễ nói dễ nói." Lâm Mặc cười cười, cuối cùng nhìn về phía Lý Chỉ Hàm đang ngơ ngác nhìn chằm chằm cậu đờ người.

Cậu lấy ra hộp Sữa Bổ Não đặc biệt để lại cho cô nàng sợ xã hội.

"Vậy cái này cho...."

"Đợi đã!" Thẩm Thanh Ninh bỗng nhiên phản ứng lại, ngăn cản:

"Lâm Mặc, của Chỉ Hàm thì thôi đi. Cậu ấy không nhận lễ vật của người lạ đâu."

"Cậu tặng Chỉ Hàm lễ vật, ngược lại sẽ làm cậu ấy khó xử."

"Chỉ Hàm đến lễ vật của tớ còn không nhận nữa kìa."

Cô nhìn Lâm Mặc nở nụ cười đầy ý vị sâu xa.

Thiếu nữ tâm tưởng, Lâm Mặc đại khái là vì muốn bắt chuyện với Lý Chỉ Hàm mới tặng bọn họ đồ uống. Vì chút giấm này mà bao đĩa sủi cảo này... Cô đã gặp qua rất nhiều lần rồi.

Vì một người thích, đặc biệt để cho mỗi người đều có phần.

Nói thế nào nhỉ, tâm tư của nam sinh chính là dễ đoán thấu.

"Cậu đừng tin lời hồ ngôn loạn ngữ của đám Lý Dục Quách Hỏa Vượng nha. Bọn họ đều đem cái này làm thành cuộc thi rồi, không được mấy ngày liền cá cược xem ai có thể nói chuyện cùng Chỉ Hàm. Haizzz... rất vô vị rất ấu trĩ."

Thẩm Thanh Ninh cười ngọt ngào, chắp tay nói, "Cứ vậy đi ha, mọi người đều đã quen biết rồi, sau này còn phải lẫn nhau cổ..."

Thiếu nữ lời nói đến một nửa, kẹt họng.

Bởi vì cô quay mắt, liền nhìn thấy Lý Chỉ Hàm vòng qua cô, "Vèo" một cái vươn tay, cảm giác ăn trộm rất nặng.

Thế mà lại thực sự nhận lấy lễ vật của Lâm Mặc... một hộp sữa tạp bài đóng gói kỳ lạ.

Thậm chí còn rất trân trọng giấu trong ngực, giống như một con thỏ nhỏ nhảy lùi về sau một bước.

Lại nhảy một bước.

Lý Chỉ Hàm ngước mắt, đôi mắt to lạnh lùng mà moe, lặng lẽ lườm Lâm Mặc một cái. Sau đó nhân lúc mấy người vẫn còn đang ngẩn ngơ, ôm sữa chuồn về chỗ ngồi của mình làm đà điểu.

Mấy người lập tức ngây ra.

Không trách bọn họ phát ngốc, bởi vì Lý Chỉ Hàm thực sự không nhận lễ vật của người khác, cũng không thân mật với người khác.

Lúc đầu mọi người còn có chút ý kiến nhỏ. Nhưng bởi vì Thẩm Thanh Ninh ở giữa, cộng thêm Lý Chỉ Hàm ngoại trừ việc không thích giao lưu với người khác, các phương diện khác đều không có gì để nói.

Cô ưu tú lại xinh đẹp, cũng không ra vẻ kiêu ngạo. Ngoại trừ việc thường xuyên đến trễ, thì đều an phận giữ mình rất khiêm tốn.

Cha cô thân là ủy viên hội phụ huynh, thường xuyên tự móc tiền túi dùng làm kinh phí cho hoạt động của lớp, bạn học ai cũng nhận được chỗ tốt.

Đã từng có một lần kết thúc thi học kỳ, nhà cô mời cả lớp đi ăn buffet một lần, hiệu trưởng đều tới ké quang.

Nên cho dù tính cách cô cô độc quái dị ly kỳ, mỗi người đều muốn thân cận cô, cũng đều biết cô khó chung đụng đến mức nào. Dù cho Thẩm Thanh Ninh từ nhỏ quen biết cô, đều không nói được mấy câu.

Lúc này, Thẩm Thanh Ninh nhìn Lý Chỉ Hàm không nói một lời lủi đi, không khỏi nhìn Lâm Mặc nhiều thêm một cái.

Cô vẫn như cũ nụ cười ôn hòa,

"Thế mà lại nhận lễ vật của cậu cơ đấy. Nhưng có vẻ Chỉ Hàm hình như hơi buồn ngủ, vậy chúng ta không làm phiền cậu ấy nữa nha."

Đám nữ sinh ngơ ngác đi theo Thẩm Thanh Ninh rời đi. Lâm Mặc dừng lại một lúc, nhìn thấy hệ thống đem tiến độ cộng về, mới thở phào một hơi.

Vừa xoay người.

Liền thấy Quách Hỏa Vượng trừng mắt đỏ rực sấn lên, mắt muốn nứt ra, phía sau còn đi theo một đám nam sinh xem đến ngây người,

"Mẹ nó ông đang làm gì vậy?"

"Ông mau nói, ông là anh họ của Hàm Thần đúng không? Có phải là cùng cô ấy quen biết từ rất sớm?"

"Ông còn là nhân loại không? Đều là anh em cả, tôi mẹ nó thực sự xin ông đấy, đừng làm càn nữa."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!