Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

56 404

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

32 257

Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

(Đang ra)

Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

Cá Ngừ Nhập Khẩu

Vốn dĩ đã không phải là vấn đề mà tôi có thể tự mình quyết định được nữa rồi.

18 133

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

28 171

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34720

[1-50] - Chương 13: Thẩm Thanh Ninh Rất Có Cuộc Sống

Chương 13: Thẩm Thanh Ninh Rất Có Cuộc Sống

"Cho nên nói... kỳ nghỉ hè ông vẫn luôn lén lút học tập hả."

"Lợi hại chưa? Tôi mà nỗ lực lên cũng rất trâu bò đấy, thế này không phải là thăng lớp rồi sao? Còn chế nhạo tôi nữa không?"

"Cũng chỉ đến thế thôi, chỉ là thi được hơn năm trăm chín mươi điểm mà thôi, ngoại trừ toán ra những môn khác đều chẳng ra sao cả."

Bạch Lê Mộng ngửa cổ, ừng ực uống chút nước, khuôn mặt hơi ửng đỏ thoáng khôi phục lại bình thường một chút,

"Chỉ là thành tích đếm ngược ở lớp chọn mà thôi."

Lâm Mặc không nhịn được nhếch mép, Hoàng Mai này vẫn còn đang ra vẻ, rõ ràng vừa nãy sắp rớt hạt trân châu đến nơi rồi,

Úi chà chà~ Không ra sao cơ đấy~

"Bà cứ chờ đấy, sau này chắc chắn vượt qua bà."

"Ồ~ Vậy ông giỏi quá cơ." Bạch Lê Mộng nở nụ cười khinh bỉ mang đậm phong cách tiểu quỷ.

Lâm Mặc nhìn mà phát hỏa, mẹ nó cứ nghĩ đến việc sau này mình dây dưa không dứt với người phụ nữ này, thậm chí còn làm ra án mạng, liền có chút không nhịn nổi...

Không sao cả, đại đạo học tập của cậu đã bước lên quỹ đạo,

Lải nhải lầm bầm cái gì chứ? Đợi tôi tăng điểm vượt mặt cô!

Nhưng mà... Bạch Lê Mộng phỏng chừng là có vấn đề tâm lý gì đó, người bình thường đều không làm ra được chuyện bệnh kiều như vậy.

Cậu còn tưởng bao nuôi chính là ăn chút cơm mềm, kết quả lại là nhốt cậu trong căn phòng tối tăm không thấy ánh mặt trời!

Độc phụ!

Đơn thuần ăn cơm mềm, Lâm Mặc còn có thể nhượng bộ một chút, dù sao thanh mai quả thực có vài phần tư sắc.

Nhưng cơm mềm kiểu bệnh kiều thì thôi đi, đó không phải là câu chuyện, đó là tai nạn.

"Đúng rồi, người bạn muốn buông xuôi mà trước kia ông nói đâu rồi?"

Bạch Lê Mộng chuyển chủ đề, cô sợ Lâm Mặc đã nhìn thấu suy nghĩ của mình từ sớm, nên định nghiệm chứng thử,

"Hửm? Bạn nào? Chính là tôi đấy." Lâm Mặc tùy ý nói.

Thiếu nữ nghe mà sững người, thế mà lại trực tiếp thừa nhận, người bạn cứ thế bay màu rồi?

"Nhưng chẳng phải ông thi khá tốt sao?"

"Không để bà tưởng tôi thi kém, sao tôi làm màu được? Có hiểu cái loại sướng ngầm này không?" Lâm Mặc vui vẻ nói,

"Hơn nữa có cơm mềm ai mà không thích ăn? Nhưng cũng phải có vốn liếng để ăn cơm mềm chứ? Phú bà bây giờ ai mà chẳng thích tiểu bạch kiểm có chỉ số EQ và IQ cao?"

"Cơm mềm, phải đứng mà ăn." Lâm Mặc trịnh trọng nói, "Nắm thóp trái tim phú bà, rồi ly hôn chia chác một nửa tài sản."

"...Ông nói nhiều như vậy, tóm lại vẫn là muốn buông xuôi chứ gì." Bạch Lê Mộng không tiếc lời nói.

"Lời này nói kiểu gì, người ta nỗ lực cả đời, không phải là vì cuối cùng có thể buông xuôi sao?" Lâm Mặc chỉnh đốn lại tư tưởng của cô,

"Đương nhiên, biết đâu có thể gặp được phú bà vừa khiến tôi rung động, lại vừa có thể giúp tôi thành công, ăn cơm mềm cả đời cũng được."

"Ông nghĩ như vậy, người ta chưa chắc đã nghĩ như vậy, phụ nữ đều sợ đàn ông thay lòng đổi dạ, chắc chắn phải trói chặt ông lại, biết đâu... nhốt ông vào tầng hầm!"

Bạch Lê Mộng không biết là đang tiêm nhiễm tư tưởng cho cậu từ trước, hay là đang dọa nạt để cậu biết khó mà lùi.

"Đệt, như vậy cũng quá âm hiểm rồi, thật sự có loại ngu ngốc này sao?"

Lâm Mặc làm ra vẻ phẫn nộ, "Nếu gặp phải loại ngu ngốc này, tôi thà liều mạng reset lại cuộc đời cũng phải bạo phát cùng cô ta!"

Bạch Lê Mộng nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cậu, hơi sững lại lùi về sau một chút, chột dạ nói:

"Có lẽ có đi... cũng không nghiêm trọng đến thế, biết đâu người ta cũng có nỗi khổ tâm thì sao."

"Có cái nỗi khổ tâm con khỉ ấy, chính là đầu óc có bệnh."

"......"

"Không nói chuyện này nữa, nếu ông đã thăng lớp, tôi nói trước với ông một vài điều cần chú ý..." Bạch Lê Mộng một lần nữa chuyển chủ đề,

"Nhớ kỹ nha, đừng đi trêu chọc Lý Chỉ Hàm và Thẩm Thanh Ninh, bọn họ đều rất cái đó..."

"Cái đó là cái nào?"

"Ây da, chính là rất... rất có bối cảnh, tóm lại ông đừng có giống như trước kia làm bừa nữa, đi theo đuổi người ta này nọ, cẩn thận bị bố mẹ người ta tìm tới tận cửa."

"Vu khống! Tôi là loại người đó sao? Tôi sớm đã quên đi hồng trần, một lòng chỉ hướng về việc học, bảng điểm chính là con đường tôi đến!"

Bạch Lê Mộng nghiêm túc nhìn cậu một cái,

Trông... không giống đang nói dối,

Đại khái lần tỏ tình trước thực sự để lại bóng ma tâm lý cho cậu ta rồi... Cũng tốt, chỉ sợ người khác câu mất trái tim cậu ta,

Mặc dù lòng cầu tiến đã không cản nổi nữa, nhưng sắc dục làm mờ mắt thì phải quản lý cho tốt.

Kế hoạch bao nuôi, không dung thứ sai sót.

"Ông đừng có đi gây chuyện lung tung là được, bọn họ ông đều không chọc nổi đâu."

"Tôi đương nhiên biết, vừa nhìn là biết đại tiểu thư nhà giàu giống như bà vậy."

"Hehe~ Không phải ông còn nói muốn ăn cơm mềm sao?" Thiếu nữ hừ lạnh.

"Nói đùa thôi, nếu thực sự muốn, tôi sớm đã tìm bà rồi."

"......" Bạch Lê Mộng sững người.

"Kỳ nghỉ hè này còn cả hai ngày nay, bà cái đó... đối xử với tôi hơi tốt, gần đây đọc nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, còn tưởng bà thầm mến tôi cơ đấy."

"Cũng may là không có ha." Lâm Mặc cười ngượng.

Nhưng nhìn lại, Bạch Lê Mộng không nói nên lời, cậu lại giật nảy mình nói:

"Đệt, bà sẽ không thực sự thèm khát thân thể tôi chứ?"

"Cút đi!" Bạch Lê Mộng xoay người, nhanh chân chuồn đến trước cửa, thẹn quá hóa giận mắng một tiếng:

"Tôm đầu nam là như vậy đấy, chỉ thích huyễn tưởng."

"Cạch!"

Cửa bị cô đóng sầm lại, một tràng tiếng bước chân dồn dập, đồng nghĩa với việc cô đang chạy trối chết.

Lâm Mặc như đang suy tư điều gì, nếu như mình thuận theo thanh mai thì sẽ thế nào?

Ừm...

Bạch Lê Mộng đại ngốc nghếch!

Bỏ đi, Bạch Lê Mộng ngày ngày vui vẻ —— Phòng tối có một Lâm Mặc nhỏ.

Mẹ kiếp, thật đủ kỳ dị.

Tuy nhiên, Bạch Lê Mộng hiện tại, tư tưởng bệnh kiều dường như mới chỉ vừa nảy mầm, không hề khoa trương như trong phốt nói,

Vậy thì vẫn còn thuốc chữa.

Còn về việc bây giờ cô rốt cuộc có thích mình hay không... Đéo quan tâm nữa, đều là anh em mười mấy năm trời, cho dù có thích cũng không phản ứng kịp,

Bản thân cậu... cũng không phản ứng kịp.

[Bạch Lê Mộng lần đầu tiên, từ trên người ngài cảm nhận được hương vị của sự mập mờ, cô ấy không khỏi suy nghĩ, cái gì là thích... cái gì là chiếm hữu, cũng là lần đầu tiên nảy sinh dao động đối với kế hoạch của mình...]

[Tiến độ mở khóa phốt còn lại: 1%]

Quả nhiên! Mẹ nó, tất cả các vấn đề tâm lý đều bắt nguồn từ sự đè nén tính dục!

Hệ thống này còn có thông báo kết toán, ngược lại giúp Lâm Mặc có thể tìm hiểu tâm thái của Bạch Lê Mộng một cách trực quan hơn,

Mập mờ sao... Lâm Mặc không hiểu, tóm lại cứ luôn chiếm tiện nghi là được.

Chỉ là... Trong phốt lần trước, người Bạch Lê Mộng đã ngoẻo rồi, thế này sao vẫn còn phốt?

Phương thức mở khóa phốt của mỗi cô gái, dường như đều không giống nhau,

Của Bạch Lê Mộng, đại khái là đi tu sửa lại tư tưởng bệnh hoạn của cô ấy, tu sửa càng nhiều, mở khóa càng nhiều.

Còn Lý Chỉ Hàm và Hứa Linh Tịch, có vẻ như chỉ cần yasashii với họ một chút, giống như đang chơi Galgame cày độ hảo cảm, là có thể nâng cao tiến độ phốt.

Mà mỗi lần mở khóa phốt đều sẽ nổ ra một vài phần thưởng...

Không đúng, mấy cô gái này, mẹ nó hình như đều có chút bệnh,

Nguyên nhân mở khóa tiến độ không phải là sự dịu dàng của cậu, mà là cậu đã ảnh hưởng đến "triệu chứng" của các cô!

Chứng sợ xã hội của Lý Chỉ Hàm, áp lực tự tạo của Hứa Linh Tịch, sự bệnh kiều của Bạch Lê Mộng, Thẩm Thanh Ninh...

Thẩm Thanh Ninh thì có gì? Phốt của cô ấy quá ít, chỉ biết tương lai cô ấy và Lý Chỉ Hàm không đội trời chung.

Lâm Mặc đung đưa nằm lại xuống giường, mở điện thoại, về Thẩm Thanh Ninh...

Lọt vào tầm mắt... Thẩm Thanh Ninh đã gửi cho cậu mấy chục bức ảnh chế Rồng Sữa và Mambo, làm Lâm Mặc chói cả mắt,

Quá có cuộc sống rồi, lớp trưởng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

nam sinh ngáo ngơ ảo tưởng