Đã bảo tôi không phải boss cuối rồi mà!

Truyện tương tự

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

(Đang ra)

Người Mạnh Nhất Thế Giới Là 1 Bé Gái?!

礼存羊

Bí ẩn lớn nhất Thế Giới ở thế kỉ 21 trên Trái đất: Công Chúa Diệt Thần Luo KeKe đang che giấu điều gì, để mà khiến cả những Thợ săn lẫn Anh Hùng cũng phải khuất phục?Luo Keke:"Em chỉ là 1 cô bé nhỏ nh

123 2609

Adachi to Shimamura

(Đang ra)

Adachi to Shimamura

Hitoma Iruma

Nhưng rồi đến một ngày suy nghĩ của họ về nhau dần dần thay đổi...

80 11564

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

5 1

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

(Đang ra)

2.43: Câu lạc bộ Bóng chuyền Nam Cao trung Seiin

Kabei Yukako

Một cầu thủ rắc rối tới từ một cường trường của Tokyo tham gia câu lạc bộ bóng chuyền của một ngôi trường nhỏ tại nông thôn. Cả đội bắt đầu hành trình hướng tới giải toàn quốc, nhưng.

2 1

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

290 3393

Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

(Đang ra)

Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

sajerak (사제락)

Còn hiện tại thì tất cả những gì tôi muốn làm là nghỉ ngơi.

28 549

Novel - Chương 1: Nơi trú ẩn

Chương 1: Nơi trú ẩn

[Lv: 44] Chủng tộc: Death Knight.

Kỹ năng bị động: [Kiếm thuật Cao cấp], [Hồi phục Tự nhiên]

Kỹ năng kích hoạt: [Kỹ thuật Cường hóa], [Kỹ thuật Tiến hóa]

Bảng trạng thái...

“Đây là thật sao?"

Một bảng trạng thái hiện ra rõ mồn một trước mắt tôi. Tôi đã mất hai tiếng đồng hồ chỉ để phủ nhận thực tại trước khi cuối cùng cũng phải chấp nhận nó. Tôi đã bị hút vào một trò chơi, cái trải nghiệm phi thực tế mà tôi chỉ thấy trong webtoon và tiểu thuyết mạng giờ đã xảy ra với tôi.

“Hầy.”

Một tiếng thở dài thoát ra, kèm theo đó là cảm giác ớn lạnh. Đó là hơi thở của người chết chứ không phải của người sống. Nó như là một lời nhắc nhở khác về thực tại rằng tôi đã trở thành một Death Knight. Ngay cả hình bóng phản chiếu dưới dòng suối trông cũng thật kỳ dị và gớm ghiếc.

Thay vì một khuôn mặt người thì thứ tôi thấy là một bộ xương sọ gợi nhớ đến chiếc mặt nạ quạ của các bác sĩ dịch hạch thời trung cổ. Phía trên đó là đôi sừng như sừng hươu và mái tóc trắng bạc phếch, vô hồn rủ xuống. Cơ thể tôi được che giấu bởi bộ giáp sắt đen tuyền và bên dưới lớp giáp đó chỉ toàn là xương cốt. Nó y hệt như những gì tôi nhớ trong game.

Trong số bao nhiêu game mà tôi đã chơi thì cớ sao lại phải là 72 Dungeons chứ? Và còn tệ hơn nữa là nó ở độ khó Undead.

Gạt bỏ cái hoàn cảnh đáng thương này sang một bên, giờ mình phải làm gì đây? Chà, ưu tiên hàng đầu của tôi là phải sống sót.

Thời đại hiện tại trong game là thời kỳ chinh phục hầm ngục và thảo phạt quái vật. Nếu tôi bị con người phát hiện thì chắc chắn tôi sẽ bị các đội thảo phạt săn đuổi. Chẳng phải đó chính là lý do khiến độ khó Undead trở nên tàn khốc đến vậy sao?

“Ít nhất thì mình vẫn còn bảng trạng thái.”

Các chỉ số cơ bản tôi kiểm tra qua bảng trạng thái khá ổn. Nhưng tôi có bá đạo không? Không hề. Class của tôi chỉ đơn thuần là của một Death Knight, một undead cấp cao. Sự khác biệt duy nhất nằm ở các kỹ năng kích hoạt, vốn chỉ giới hạn ở kỹ thuật Cường hóaTiến hóa.

Trái ngược với việc là một Death Knight bây giờ, class ban đầu của nhân vật này là ‘Pháp sư cường hóa’. Cái Easter Egg đó đã giải thích lý do tại sao tôi lại biến thành một undead ngẫu nhiên. Dù sao thì pháp sư cường hóa là một class chiến đấu hay đúng hơn là khiến kẻ khác chiến đấu bằng cách cường hóa vũ khí hoặc tiến hóa các thuộc hạ. Còn bây giờ? Tất cả vũ khí cường hóa đã mất sạch, và các thuộc hạ cũng vậy. Tuy nhiên, các kỹ năng vẫn còn nguyên vẹn.

“Thôi thì, có còn hơn không.”

Thật may mắn là nó không bị reset hoàn toàn.

Kỹ thuật tiến hóa hiện tại vô dụng. Tôi không thể áp dụng nó lên chính mình, chỉ dùng được cho thuộc hạ của mình. Với một kẻ không phải là Lich cấp cao cũng chẳng có lấy một bộ xương khô làm thuộc hạ như tôi thì nó coi như là đồ bỏ đi. Ngược lại, kỹ thuật cường hóa thì sao? Trang bị cơ bản của một Death Knight đều là hạng A. Nếu tôi cường hóa chúng thành công, tôi có thể trở thành một Death Knight bá đạo nhờ đồ hiệu.

Két, két.

Ngay cả việc rút thanh đại kiếm từ cái bao kiếm rỉ sét sau lưng cũng là cả một vấn đề. Âm thanh khó chịu phát ra từ nó giống như tiếng móng tay cào trên bảng đen vậy, nó khiến đầu ngón tay tôi hơi run run. Cuối cùng tôi cũng rút được thanh đại kiếm ra, và một thông báo từ bảng trạng thái xuất hiện.

[Đại kiếm Hắc thiết của Hắc kỵ sĩ (A)] [Độ bền: 90] [Tỷ lệ Cường hóa thành công: 10%]

[※Cảnh báo! Nếu cường hóa thất bại, trang bị sẽ tự động bị phá hủy!] [Nếu cường hóa thất bại, thời gian hồi chiêu sẽ được đặt lại.]

[Bạn có muốn cường hóa Đại kiếm Hắc thiết của Hắc kỵ sĩ không?]

[CÓ/KHÔNG]

“Bị phá hủy sao?”

Tôi có đọc nhầm không đấy? Ban đầu làm gì có thiết lập này. Trong game, ngay cả khi thất bại, bạn vẫn có thể thử lại sau một giờ hồi chiêu và tiếp tục thử cho đến khi thành công. Đây là loại hình phạt tàn khốc gì sau khi tôi rơi vào thực tại này vậy?

...Liệu các món đồ khác có bị thế không nhỉ?

[Giáp trụ Hắc thiết của Hắc kỵ sĩ (A)] [Tỷ lệ Cường hóa thành công: 4%]

[※Cảnh báo! Nếu cường hóa thất bại, trang bị sẽ tự động bị phá hủy!]

[Găng tay Hắc thiết của Hắc kỵ sĩ (A)] [Tỷ lệ Cường hóa thành công: 8%]

[※Cảnh báo! Nếu cường hóa thất bại, trang bị sẽ tự động bị phá hủy!]

[Mũ bảo hiểm Hắc thiết của Hắc kỵ sĩ (A)] [Tỷ lệ Cường hóa thành công: 6%]

[※Cảnh báo! Nếu cường hóa thất bại, trang bị sẽ tự động bị phá hủy!]

Hy vọng mỏng manh của tôi vụt tắt như đống tro tàn. Không, tôi không cho phép mình gục ngã ở đây.

Cứ coi như mình vốn chẳng có kỹ năng nào từ đầu cho nhẹ lòng. Phải tích cực lên, mình là ai cơ chứ? Một Death Knight không cần ăn, không cần ngủ cũng không cần đi vệ sinh thì chẳng phải đây là một sự may mắn sao?

Chuyện ăn, mặc và ở đã được giải quyết mà chẳng cần động tay chân. Điều quan trọng bây giờ là tìm cách trốn khỏi con người mà không bị phát hiện.

Khu rừng tôi đang ở trông có vẻ nguy hiểm. Những chiếc bẫy do con người đặt rải rác và nhiều cây cối đã bị đốn hạ. Nó giống như một tấm biển quảng cáo ghi rằng: Làng của con người ở gần đây vậy. Lang thang vào ban ngày chẳng khác nào tự sát.

Hơn nữa, đây là nơi có suối. Nơi nào có nước, thú rừng sẽ tụ tập và thợ săn sẽ tuần tra những khu vực như vậy để săn bắn. Đó có lẽ là lý do bẫy được đặt ở xung quanh. Nếu nghĩ theo hướng tiêu cực một chút thì có khi đã có ai đó nhìn thấy tôi qua các bụi rậm rồi cũng nên. Hy vọng là không phải vậy.

‘Bây giờ mà di chuyển bất cẩn thì không khôn ngoan chút nào.’

Trong khi con người có thể đi vào rừng vào ban ngày thì khu rừng vào ban đêm lại là nơi nguy hiểm đối với họ. Nếu muốn tránh mặt con người, buổi đêm là lựa chọn lý tưởng. Hơn nữa, undead sẽ bị tổn thương nếu tiếp xúc lâu với ánh nắng mặt trời. Đêm tối sẽ là bức màn che hoàn hảo cho một Death Knight như tôi.

Ước gì tôi có kỹ năng ẩn thân, nhưng đen đủi thay tôi lại bị kẹt với đống kỹ năng hệ pháp sư.

Cho đến khi trời tối, tôi có thể tìm đâu ra một chỗ trốn tốt đây? Trong một khu rừng thưa thớt này, chắc chắn phải có nhiều nơi để ẩn nấp. Tôi nên tìm nơi nào đó phù hợp với một undead, nơi ánh sáng mặt trời không chiếu tới. Nếu mọi cách đều thất bại, có lẽ tôi nên đào một cái hố rồi tự chôn mình chăng?

“Hửm?”

Ngay lúc đó, tôi phát hiện ra một cái hố đằng sau mấy bụi dây leo và một tảng đá lớn, bên trong tối om không nhìn rõ gì. Nhờ đám dây leo, sẽ rất khó để nhận ra cái hang từ xa.

“Duyệt.”

Với lớp ngụy trang tự nhiên cho sẵn thì chẳng có lý do gì để bỏ qua nó.

***

“Này, lính mới. Lần đầu đi thám hiểm hầm ngục hả?”

“Dạ? Gì cơ? Chúng ta đang đi đến hầm ngục sao?”

“Thám hiểm hầm ngục cái nỗi gì. Sao anh cứ hù dọa cậu ta thế? Này lính mới, đứng thẳng lưng lên!”

Bộp! Bộp!

Henry suýt thì ngã dúi dụi vì bị vỗ bôm bốp vào lưng mình. Các thành viên kỳ cựu của đội thám hiểm cười rộ lên trước cảnh tượng đó.

“Chà... sao thằng bé này lại giống con gái thế nhỉ?”

“Nếu nó sinh ra là phụ nữ thì với mặt thế kia chắc chắn sẽ nổi tiếng lắm đấy. Mà kể cả bây giờ, cậu cũng được lòng mấy gã có gu biến thái lắm đúng không Henry?”

“Haha...”

Henry gãi má và cười gượng gạo cùng họ.

Đội Thám hiểm Wemad Ivory. Họ không đặc biệt nổi tiếng, chỉ là một trong số rất nhiều đội thám hiểm rải rác khắp lục địa. Chỉ có một vài người coi thám hiểm là sự nghiệp cả đời, phần lớn chỉ là những kẻ rảnh rỗi hy vọng đổi đời bằng cách tìm thấy kho báu trong các tàn tích.

Dù thái độ có vẻ tùy tiện, nhưng kinh nghiệm của họ là không thể phủ nhận. Ngoại trừ lính mới Henry, các thành viên khác đều đã làm thám hiểm hơn một năm và đội trưởng là một lão làng với hàng chục năm kinh nghiệm.

“Đội trưởng, kia chẳng phải là nó sao? Cái nơi mà dân làng nhắc tới ấy?”

“Chắc là vậy rồi.”

“Oa, đúng là không nhìn kỹ thì không thấy được. Nhưng trông nó chẳng giống tàn tích tí nào cả.”

“Có còn hơn không.”

“Cũng đúng.”

Khi họ leo lên đến lưng chừng ngọn núi phía sau làng, họ tìm thấy một cái hang được che khuất bởi dây leo và đá tảng. Chỉ nhìn vào lối vào thôi đã thấy rợn người, nhưng với đội thám hiểm thì nó cảm giác như là nhà của họ vậy. Các thành viên đội theo chân đội trưởng tiến vào trong hang mà không chút do dự.

‘Chúng ta định vào đó thật sao?’

Chỉ có Henry là đứng chôn chân tại chỗ. Cậu mới chỉ nghe tin đồn rằng các tàn tích cổ đại có thể nằm ở những nơi đáng sợ như thế này. Nhưng nghe kể và tận mắt chứng kiến là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Đi vào một cái hang đáng sợ như vậy ư? Trông nó y hệt như một hầm ngục!

Henry, người tham gia với hy vọng trúng số độc đắc như những người khác, giờ mới nhận ra rằng công việc này không thể làm với một tâm thế hời hợt.

“Cậu làm gì ở đó thế? Lính mới? Này lính mới! Henry!!!”

“Vâng, vâng có mặt!”

“Chết tiệt thật. Ngơ ngác cũng có giới hạn thôi chứ, tập trung vào.”

“Em xin lỗi, tiền bối!”

Ngay cả những bước chân lảo đảo đi theo đội cũng chẳng hề nhẹ nhàng. Khi đội thám hiểm bước vào lối vào, thành viên dẫn đầu thắp một ngọn đuốc tẩm dầu. Khi tầm nhìn được cải thiện, họ thấy không có gì đặc biệt ở trong. Henry, người vốn đang căng thẳng, thở phào nhẹ nhõm.

“Sao? Sợ à?”

“Dạ, vâng. Một chút ạ.”

“Một chút cái con khỉ. Nhìn mặt chú mày tái mét rồi kìa, anh hiểu cảm giác đó mà. Khi mới vào một nơi như thế này thì cảm giác nó giống một hầm ngục hơn là tàn tích, đúng không?”

“Hả. Sao anh biết ạ?”

“Ai chả thế, nhóc. Chúng ta đều là con người cả mà.”

Tiếng nói của họ vang vọng trong cái hang trần thấp. Lẽ ra nó phải rất ồn ào nhưng không có tiếng phản đối nào. Ngay cả khi đã quen với những chuyến thám hiểm dài ngày, bản năng gốc rễ của con người vẫn sợ bóng tối và việc tạo ra bầu không khí náo nhiệt như vậy trong bóng tối mang lại sự an tâm cho tâm trí họ.

“Chú mày nghĩ anh đùa khi nói chúng ta đi vào hầm ngục à?”

“Haha. Đúng vậy. Nếu anh mà lừa em thì em đã thực sự nghĩ đây là một hầm ngục rồi.”

“Chú mày còn chẳng dám vào ấy chứ. Chắc chắn sẽ hét toáng lên rằng chúng ta không phải đội thảo phạt và tại sao đội thám hiểm lại vào nơi này?”

Các thành viên nghe giọng cao vút của Henry khẽ cười khúc khích. Henry ước gì mình có thể giả vờ như không nghe thấy liền buột miệng nói bất cứ điều gì để thay đổi chủ đề.

“Nhưng nơi này không thể thực sự là một hầm ngục, đúng không ạ?”

“Dĩ nhiên là không. Chú mày nghĩ bọn anh vào mà không điều tra trước à? Bọn anh kiểm tra mọi thứ trước khi vào rồi.”

“Thật sao ạ? Thực sự không có khả năng nào sao?”

“Nhóc, chú mày nhát quá đấy. Nghĩ mà xem, dân làng bảo cái hang này đã ở đây từ lâu rồi đúng không?”

“Vâng, đúng ạ.”

“Chú mày không nghĩ là cũng có những người có suy nghĩ giống chú mày sao? Ngay cả khi không có báo cáo, nếu có một nơi như thế này được phát hiện thì sẽ có ít nhất một đội từ hiệp hội thảo phạt sẽ được cử đến để nhận diện mana.”

Có rất nhiều cách để phân biệt một nơi có phải là hầm ngục hay không từ bên ngoài. Hầu hết có thể được xác định nhanh chóng thông qua nhận diện mana. Trên thực tế, chỉ những nơi đã trải qua nhận diện mana mới được các hiệp hội thảo phạt đăng ký là hầm ngục.

Cái hang mà đội thám hiểm đang ở đã được xác định chỉ là một cái hang bình thường chứ đừng nói đến là một tàn tích. Họ chỉ tạt qua xem thử vì trưởng làng gợi ý các nhà thám hiểm nên ghé qua khi họ đang ở lại làng và họ cũng tình cờ thấy tò mò.

“À. Mà biết đâu đấy. Đây vẫn có thể là một hầm ngục.”

“...Dạ?”

Trong tích tắc, mặt Henry trắng bệch. Người tiền bối cố nhịn cười khi tiếp tục nói.

“Chú mày biết về các hầm ngục dị thường không?”

“C-cái đó là gì ạ?”

“Đôi khi có những hầm ngục không thể nhận diện được từ bên ngoài. Người ta nói ngay cả những pháp sư lành nghề nhất cũng không thể giải thích nổi chúng. Về lý thuyết, nơi này có thể là một hầm ngục bất thường.”

Ực.

Henry nuốt nước bọt. Đôi mắt người tiền bối cong lên thành hình trăng khuyết khi nhận thấy điều này. Trêu chọc những lính mới nhút nhát là đặc sản của các tiền bối ở khắp mọi nơi.

“Hầm ngục dị thường nguy hiểm hơn nhiều so với hầm ngục thường. Như anh bảo rồi đấy lúc nãy, đúng không? Chúng là những hầm ngục không thể nhận diện từ bên ngoài. Chú mày nghĩ tại sao lại thế?”

“Anh vừa bảo là không giải thích được mà...”

“Ôi, cái đồ đầu đất này! Dù không biết nguyên nhân nhưng sẽ có nhiều giả thuyết. Chú mày biết giả thuyết khả thi nhất mà các hiệp hội thảo phạt đưa ra là gì không? Đó là che giấu mana.”

“Che giấu mana ạ?”

“Ừ. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu boss hầm ngục có thể che giấu mana của hầm ngục? Vậy thì nó phải có ý đồ gì đó khi làm vậy. Và điều đó có nghĩa là tên boss đó thuộc hàng cao cấp và cực kỳ thông minh. Thực tế, những hầm ngục dị thường từng được phát hiện đều được cho là thuộc về 72 Ngục tối, và còn nằm trong hàng ngũ cấp cao nữa đấy.”

“72 Ngục tối?!”

72 Ngục tối, được biết đến là nguồn gốc của các hầm ngục và là kẻ thù chung của nhân loại. Nếu trẻ con sợ ông ba bị, thì 72 Ngục tối là nỗi khiếp sợ của mọi lứa tuổi.

Đôi môi vốn đã tái nhợt của Henry run rẩy. Nếu nơi này thực sự là một hầm ngục dị thường thì sao? Chẳng phải điều đó có nghĩa đây là một trong 72 Ngục tối sao?

“Nếu đây thực sự là một hầm ngục dị thường thì tất cả chúng ta sẽ chết thảm thôi. Chắc là cả lũ chỉ kịp hét lên một tiếng rồi tèo? Chà, nếu lúc sinh ra chú mày đã khóc thật to, thì lúc chết cũng nên làm thế nhé.”

“Thôi đủ rồi đấy, Jack. Anh đi quá xa với một đứa nhóc vừa mới gia nhập rồi.”

“Được rồi, được rồi. Nhìn cái bản mặt nó kìa, nói tiếp chắc nó tè ra quần mất.”

Keng, keng.

Ngay lúc đó, một âm thanh kim loại vang vọng từ một nguồn không xác định. Đó không phải là tiếng động do họ tạo ra, mà là âm thanh phát ra từ đâu đó trong bóng tối phía trước.

“Suỵt!”

Bắt đầu từ người đội trưởng dẫn đầu, từng thành viên trong đội lần lượt nhận ra dấu hiệu khả nghi. Đội phó dập tắt ngọn đuốc và thắp lên một chiếc đèn lồng. Sau đó, khi anh ta đưa cánh tay về phía bóng tối sâu thẳm, mọi người đều chết lặng tại chỗ.

Một bộ giáp toàn thân đen tối như những bóng ma. Một khuôn mặt đầu lâu thay vì mặt người. Khi thực thể Death Knight xoay đầu lại, đôi mắt nó rực cháy một ánh sáng xanh lam hung hãn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Kế hoạch hay đấy Đổi sang 72 Ngục tối vì ở đây không còn tên game nữa và mình muốn nó theo phong cách fantasy trung cổ nhất có thể. Và mình sẽ giữ nguyên tên gọi này về sau.