Chương 38: Cuộc trò chuyện bí mật?
Ở trường, Luna cư xử như một người khác vậy, cô ấy luôn cư xử thanh lịch và mỉm cười trang nhã với những học sinh đang vây quanh cô ấy.
Nhưng Aira luôn cản họ lại nên có lẽ tôi cũng không cần lo lắng về điều đó lắm.
Sự nổi tiếng của Luna ngày càng tăng khi người ta luôn truyền tai nhau về sự tốt bụng của cô ấy và dường như điều đó đã khiến cô ấy trở thành ngôi sao mới nổi của trường tôi.
Cô ấy thực sự đã có thời gian vui vẻ ở trường nhưng mà ở nhà thì—
“Ehehe…. Ngày mai,... công viên giải trí, tớ thực sự rất mong chờ nó đấy….”
—Cô ấy đã biến thành một thứ gì đó bám víu lấy tôi và dường như chưa từng có ý định bỏ ra…
Cô ấy ngồi trên sofa, ôm chặt lấy cánh tay và tựa đầu lên vai tôi, nếu cô ấy là một thứ gì đó ắt hẳn nó thực sự rất dễ thương.
“Cậu đang rất háo hức nhỉ?”
Tôi vừa nói vừa xoa đầu Luna.
Luna đã thực sự mong ngóng về chuyến đi chơi này ngay từ ngày đầu tiên tôi đề cập đến nó.
Cảm giác đó dường như tăng lên từng ngày và đến ngày hôm qua dường như cô ấy bắt đầu có sự mâu thuẫn với chính mình.
Cô ấy thực sự muốn đi ngay vào hôm đó, cho dù điều đó đồng nghĩa với việc sẽ phải nghỉ học, nhưng bản thân cô ấy lại không muốn gây khó khăn cho tôi.
Cô ấy cảm thấy rằng việc bỏ học là sai dù vậy, bản thân Luna lại mâu thuẫn với chính nó.
Còn lý do tôi biết thì…
Đó là do Aira-chan, người luôn ở bên Luna đã bí mật kể cho tôi. :))))))))) -nuoi ong tay ao, nuoi bao trong nha-
“Tớ mong rằng ngày mai trời sẽ là một ngày thật đẹp trời, nếu mưa thì chắc có lẽ tớ sẽ khóc mất.”
Theo dự báo thời tiết thì dường như thời tiết đang ủng hộ chúng tôi.
Nếu hôm đó mưa và nó phá hỏng mọi thứ cô ấy mong chờ thì Luna sẽ thực sự sốc và thâm chí cô ấy còn có thể bật khóc.
Nếu nó xảy ra thật khả năng cô ấy sẽ trốn trong nhà suốt cả ngày, điều đó có vẻ dễ thương nhưng thực tế nó sẽ rất tệ đối với cô ấy nên tôi vẫn mong rằng ngày mai sẽ là một ngày thật đẹp trời.
“Chắc là nhờ Luna lúc nào cũng cư xử rất tốt nhỉ?”
“Seito-sama cũng vậy mà?”
Đáp lại lời tôi, Luna mỉm cười.
Ừ, đúng là… dễ thương thật.
“Hôm nay Luna nhớ đi ngủ sớm nhé?”
Tôi đã làm xong bài tập, ăn tối, tắm rửa đầy đủ, nên giờ chỉ còn việc lên giường ngủ.
Trước đó tôi chỉ xem anime như thường lệ, rồi đợi tới giờ đi ngủ.
“Tớ háo hức quá, chắc là không ngủ được mất…”
Đúng kiểu trẻ con trước ngày đi dã ngoại.
Nghĩ là vậy, nhưng tôi chỉ cảm thấy vui, vì rõ ràng cô ấy mong chờ đến mức đó.
“Vậy thì… tụi mình ngủ sớm nhé?”
Dù còn sớm hơn giờ ngủ thường ngày của tôi, nhưng chỉ cần nằm xuống là có thể ngủ tự nhiên thôi.
Nhắm mắt lại, đầu óc thả lỏng, tôi cũng dần chìm vào trạng thái buồn ngủ.
“Ừm, theo ý Seito-sama.”
Luna lại mỉm cười, rồi đưa mắt nhìn sang Ayla-chan đang đứng bên cạnh.
Ngay sau đó, Aira-chan như hiểu ý, liền dùng điều khiển tắt TV.
Mấy việc kiểu này dường như luôn là phần của Aira-chan và khi Luna định làm thì cô ấy lại có vẻ không thích cho lắm.
Đúng là hoàng tộc cũng có người này người kia thật.
“Aira-chan, em chưa đi ngủ sao?”
Bình thường cô ấy sẽ theo tụi tôi về phòng ngủ, nhưng hôm nay lại đứng yên trong phòng khách, nên Luna gọi.
“Tôi còn vài việc cần xử lý.”
“Không làm ngày mai được sao?”
Luna hơi ngạc nhiên, nghiêng đầu hỏi.
“Vâng, em sẽ về phòng ngủ ngay thôi.”
Rốt cuộc là việc gì nhỉ?
Bình thường Aira-chan sẽ nói thẳng là việc vặt, nhưng lần này… có cảm giác như cố tình nói lảng.
“Aira cũng đi công viên giải trí cùng tụi mình ngày mai mà, nên đừng thức khuya nhé?”
Tôi vẫn còn tò mò, nhưng Luna đã chủ động kết thúc câu chuyện.
Rồi cô ấy quay sang tôi.
“Chúng ta đi thôi, Seito-sama?”
“À, ừ…….”
Sao thế nhỉ?
Dù Aira-chan làm gì thì cũng là tự do của cô ấy.
Nhưng dù vậy, tôi vẫn thấy có gì đó hơi không ổn.
Tuy nhiên, tò mò quá mức về kế hoạch của con gái thì cũng không hay.
Vậy nên tôi cùng Luna rời khỏi phòng.
[—Seito-sama, anh đúng là rất tốt bụng, nhỉ?]
Vừa bước ra hành lang, Luna bỗng mỉm cười dịu dàng nói vậy.
“Hả, sao lại thế?”
“Cậu đang băn khoăn về “việc” của Aira, đúng không?”
“…………”
B-Bị nhìn thấu rồi…!
“Ừm, thì…….”
“Fufu, em thấy hết trên mặt anh mà.”
Khi tôi còn đang nghĩ cách trả lời, Luna đã nói ra lý do.
Là… lộ hết trên mặt sao……
Phải cẩn thận hơn mới được…….
“Nhưng đúng là chuyện đó khá lạ. Luna không để ý sao?”
Tôi nghĩ cô ấy không bận tâm lắm, vì đã cắt ngang câu chuyện sớm như vậy.
Nhưng—
“Nếu Aira không nói rõ, mà tớ lại hỏi, thì cô ấy sẽ buộc phải trả lời. Nên tớ không hỏi thôi.”
À, ra là vậy.
Quả nhiên, người thật sự dịu dàng là Luna.
Cô ấy luôn nghĩ cho người hầu của mình.
“——Khoan, xin lỗi. Tôi quên mang điện thoại rồi.”
Thường thì tôi để điện thoại trên bàn khi ngồi sofa, nhưng vừa nãy bị Aira-chan làm phân tâm nên quên mất.
“Vậy tớ quay lại lấy nhé?”
“Không cần đâu, Luna cứ đi trước. Tớ sẽ quay lại liền mà.”
Chỉ quay lại phòng khách lấy điện thoại thôi nên tôi nghĩ nó sẽ nhanh thôi.
Không cần để Luna theo cùng.
Chúng tôi mới rời phòng chưa lâu, chắc Aira-chan cũng chưa bắt đầu xử lý việc gì.
Theo lời tôi nói, Luna đi về phòng ngủ trước.
Không thể để cô ấy chờ lâu, nên tôi vội quay lại phòng khách.
[—Vâng, mọi thứ đều ổn. Không có chuyện gì như ngài lo lắng cả.]
Ơ… có ai đang nói chuyện sao…?
Mở cửa phòng khách ra, tôi nghe thấy giọng Aira-chan.
Nhìn qua thì thấy cô ấy đứng ở góc phòng, đang gọi điện thoại.
Aira-chan nhận ra tôi, liếc sang một cái, rồi có vẻ cũng đoán được lý do tôi quay lại khi nhìn thấy chiếc điện thoại trên bàn.
Không—có lẽ cô ấy đã biết trước tôi sẽ quay lại vì điện thoại.
[—Tôi không nghĩ làm vậy là hay đâu. Dù Luna-sama có hiền đến mấy, nếu ngày mai ngài lén làm gì đó, chắc chắn cô ấy sẽ nổi giận.]
Aira-chan tiếp tục nói chuyện, dường như không để ý đến sự có mặt của tôi.
Có lẽ vì tôi không hiểu tiếng Anh, nên cô ấy cũng không ngại.
Tôi có nghe thấy tên Luna, nên cảm giác như cô ấy đang báo cáo cho ai đó……?
Có thể vì khó nói chuyện trước mặt Luna, nên cô ấy mới gọi riêng thế này.
[—Ra vậy. ……Dù tôi không đồng ý. Vâng, tôi hiểu. Cậu ấy đúng như tôi nghĩ.]
Trong lúc tôi cầm điện thoại và chuẩn bị rời đi, ánh mắt Aira-chan lại hướng về phía tôi.
Lần này… là đang nói về tôi sao?
[—Tôi mới ở cạnh cậu ấy vài ngày nên không thể khẳng định, nhưng ít nhất tôi nghĩ cậu ấy có nhân cách rất tốt. Luna-sama đã chọn cậu ấy, tôi tin là có lý do.]
Rốt cuộc họ đang nói chuyện gì vậy…?
Tôi không hiểu tiếng Anh, nhưng vì sao Aira-chan lại mỉm cười dịu dàng với tôi thế này?
[—Năng lực ư? Tôi nghĩ là mức trung bình của học sinh Nhật. Xin đừng gọi cậu ấy như vậy. Nếu Luna-sama chấp nhận năng lực “bình thường” đó thì—không, nói thêm cũng vô ích. Tôi phải đi đây. Xin phép.]
Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác, Aira-chan đã kết thúc cuộc gọi, rồi thản nhiên bước về phía tôi.
“HÌnh như tớ nghe thấy đầu dây bên kia hét khá lớn thì phải……?”
Gần như chắc chắn là người kia đang hét, vì Aira-chan phải kéo điện thoại ra xa tai.
Không biết chuyện gì khiến người đó nổi giận đến vậy……
“Xin đừng lo. Chuyện thường ngày thôi. Đối phương là người khá trẻ con.”
Đúng là Aira-chan… nhưng cô ấy không nói rõ hơn.
“Vậy sao……?”
Có phải là cấp trên của Aira-chan không nhỉ?
Nghe có vẻ là người rất khó tính……
Tôi nhớ người dạy dỗ Luna cũng hay quát tháo, có lẽ trong giới đó nhiều người như vậy.
“Công việc của cậu cũng vất vả thật đấy, Aira-chan……”
“Vâng… đúng là khá phiền phức.”
Hiếm khi Aira-chan than vãn như vậy.
Có vẻ cô ấy chịu áp lực không nhỏ.
Tôi cứ nghĩ cô ấy chỉ theo sát mỗi mình Luna, nhưng hóa ra cũng có nhiều chuyện khó xử.
Lần sau tôi mua bánh gì đó cho cô ấy ăn cho đỡ mệt vậy.
Vừa trò chuyện như thế, chúng tôi cùng đi về phòng ngủ.
“Em thấy… bí mật nói chuyện với Aira như vậy đúng là không hay chút nào…!”
—Rốt cuộc thì tôi đâu có về phòng ngủ ngay sau khi nói đi lấy điện thoại, còn quay lại cùng Aira-chan nữa, nên Luna phồng má giận dỗi, trách tôi như vậy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
