Cuồng Loạn Tiểu Thư, Nia Liston

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 09 - Chương 1: Nỗi phiền muộn của Nia

Chương 1: Nỗi phiền muộn của Nia

Một ngày nọ, khi chỉ còn vài hôm nữa là đến kỳ nghỉ đông.

Không khí của Võ Đấu Hội đã hoàn toàn biến mất khỏi khu phố dưới chân thành Vương đô. Mới ngày nào còn cuồng nhiệt liên miên, vậy mà giờ đây im ắng đến lạ thường, cứ như mọi chuyện là dối trá vậy.

Những tấm áp phích dán khắp phố phường đã được gỡ bỏ, bóng dáng những gã vạm vỡ trông chẳng lương thiện chút nào cũng không còn, và những tên bợm nhậu tự xưng là thạo tin, ban ngày ban mặt đã uống say rồi oang oang cái giọng "Tuyển thủ A tuyển thủ B thế này thế nọ~" cũng biến mất tăm.

Thành phố trở nên yên tĩnh lạ lùng.

Không, không phải là trở nên yên tĩnh.

Thế này mới là bình thường, đây là dáng vẻ của mùa đông Artwall mọi năm, là dáng vẻ của những ngày cuối năm. Chỉ là do biên độ thay đổi quá lớn nên cảm nhận mới khác biệt mà thôi.

Đặc biệt là đội quay phim chúng tôi, những người luôn hoạt động ở gần tâm điểm của các sự kiện liên quan đến Võ Đấu Hội. Chính vì quá hiểu cái không khí lễ hội ồn ào náo nhiệt lúc đó, nên khoảng cách mà chúng tôi cảm nhận được lại càng lớn.

...Kết thúc rồi ha.

Võ Đấu Hội đã rất sôi động.

Nghe nói đây là một giải đấu quy mô quốc tế chưa từng có, nơi người ta đã huyên náo hết mình và tạo ra vô số chủ đề bàn tán. Ở các nước khác, những sự kiện tầm cỡ thế này cũng thuộc hàng hiếm có khó tìm.

Rất nhiều cường giả đã tham gia, và rất nhiều danh cảnh đã ra đời.

Diễn biến của các trận đấu ấy, bây giờ vẫn có thể xem lại trên chương trình phát lại của Magic Vision.

Cái việc "có thể nhìn lại quá khứ" thế này đúng là lợi hại thật. Bởi vì ký ức thôi thì dù sao cũng có giới hạn.

Trong các chương trình phát lại, quả nhiên trận chung kết Vòng Chính vẫn được yêu thích nhất. Vì nó kịch liệt hơn hẳn mà. Lại còn đổ máu nữa.

"— A, là bé Nia kìa!"

"— Là Nia Liston đó!"

Vâng vâng, xin chào.

Sau Võ Đấu Hội đó, độ nhận diện của những người tham gia diễn xuất như chúng tôi cũng tăng lên đáng kể. Đi bộ trên phố cũng hơi vất vả một chút. Thường xuyên bị bắt chuyện, và chỉ cần đứng lại một chút thôi là bị vây quanh ngay.

Trước đây thì chỉ dừng lại ở mức những ai xem Magic Vision mới biết thôi, vậy mà...

"—"

Tôi ra hiệu bằng mắt cho Rinokis đang đi phía sau, và chúng tôi rảo bước nhanh hơn.

Có người hâm mộ là điều đáng quý, nhưng tôi không có thời gian để bị giữ chân lại.

Hôm nay, tôi đã triệu tập các đệ tử.

Tại phòng riêng của nhà hàng cao cấp "Hương Hắc Bách Hợp" - nơi chẳng biết từ lúc nào đã trở thành quán quen, tôi gặp mặt các đệ tử.

"Tuy hơi muộn, nhưng mọi người vất vả rồi."

Kể từ ngày cuối cùng của Vòng Chính, tôi chưa gặp lại Anzel và Gandolf. Còn Fressa thì từ trước đó một chút, kể từ khi cô ấy bỏ cuộc.

Họ cũng không đến tiệc mừng công, nên đây là lần đầu tiên chúng tôi tái ngộ.

Với Linette thì thi thoảng tôi vẫn gặp vì chuyện của anh trai.

"Cảm ơn mọi người. Nhờ sự nỗ lực của mọi người mà giải đấu đã thành công ngoài sức tưởng tượng."

Hôm nay có thể xem là tiệc mừng công nội bộ. Dù rằng việc dọn dẹp và xử lý hậu quả đã khiến nó bị hoãn lại đôi chút.

Vì có nhiều chuyện bận tâm, tôi muốn gặp mặt mọi người trước khi bước vào kỳ nghỉ đông.

——Dù đã nhờ nhà hàng chuẩn bị phòng riêng, nhưng tôi chỉ gọi mỗi món tráng miệng.

Bởi bữa tối của tôi đã được chuẩn bị sẵn ở ký túc xá rồi, còn đám này kiểu gì chẳng đi tăng hai để uống rượu. Uống chứ gì? Đi chứ gì? Kiểu gì chả đi? Bỏ mặc tôi mà đi uống rượu chứ gì? ...Tóm lại là, tôi phải để dành bụng, không được ăn quá no.

Tuy nhiên, đây là nhà hàng cao cấp. Cả món chính lẫn tráng miệng đều rất "nặng đô". Không vấn đề gì.

"Trước tiên, thực hiện lời hứa đã nhé."

Sau khi trao đổi sơ qua vài chuyện liên quan đến Đại hội Võ thuật, tôi đi vào vấn đề chính.

Rinokis đứng dậy, xếp bốn tờ chứng khoán lên bàn.

Đó là ngân phiếu có đóng dấu của Thương hội Sedoni.

"Vì Rinokis đã vô địch, nên đúng theo lời hứa, tiền thưởng năm trăm triệu Clam sẽ được chia làm năm phần. Mỗi người một trăm triệu."

"Kyaa!" Fressa thốt lên đầy vui sướng. Đó là âm thanh lần đầu tiên tôi được nghe. Một giọng nói trong trẻo như thiếu nữ chưa biết mùi đời.

Nếu cô ta vui đến mức đó thì cũng bõ công tôi trao thưởng. Chứ nếu chỉ cho tiền tiêu vặt bình thường thì chắc chẳng bao giờ nghe được cái giọng đó đâu.

"Dạ thưa, Tiểu thư..."

Thấy Linette định nói gì đó, tôi liền chặn họng.

"Đây là phần chia chính đáng. Vốn dĩ là tiền do tất cả cùng kiếm được, nên không có lý do gì để khách sáo cả.

Cứ nhận lấy rồi cất tạm vào túi đi. Không cần thì vứt, quyên góp, hay cho ai đó cũng được. Biết đâu sau này sẽ có lúc cần dùng đến.

Mà nói đi cũng phải nói lại, tầm một trăm triệu thì nằm trong tầm tay các người mà? Với trình độ hiện giờ ấy."

Tôi nghĩ số tiền này chưa lớn đến mức cả đời không chạm tới được.

Nếu là họ của hiện tại, chỉ cần "cày" cật lực thì chắc một năm là kiếm đủ.

"Gandolf cũng không có ý kiến gì chứ?"

"À, cái đó... Tôi đã nhận được tiền thưởng Á quân rồi mà."

"Không liên quan. Cái nào ra cái đó."

"V-Vậy sao. Thế thì tôi xin nhận... Nhưng mà số tiền lớn thế này cũng khó nghĩ cách tiêu thật."

Khó nghĩ cách tiêu, hả.

...Tôi cũng thế. Chẳng có thứ gì đặc biệt muốn mua, không có chỗ dùng nên tạm thời cứ giữ đó, hoặc gửi tiết kiệm thôi. Cách dùng tiền tẻ nhạt thật.

Nếu tiền mà mua được, tôi chỉ mong mua được một kẻ mạnh hơn mình.

"Nè Gandolf, bé Gan, hay là gửi chỗ tiền đó cho tôi đi? Tôi dùng bài bạc nhân bản nó lên cho."

Fressa, kẻ vừa nãy còn như một bé gái ngây thơ, giờ đang thì thầm những lời xúi giục của ác ma.

"Dù không biết tiêu vào đâu, nhưng chắc chắn tôi sẽ không nướng vào cờ bạc."

Cờ bạc à.

Chà, thích tiêu sao thì tiêu. Tiêu xả láng một trận cũng vui mà. Rượu chè chẳng hạn. Đi uống rượu chẳng phải tốt sao? Hay là uống cho đến khi tắm trong rượu luôn đi? Mặc kệ tôi ở lại đây.

À, nhắc đến rượu mới nhớ.

"Anzel có ổn không đấy?"

"Hả? Gì cơ?"

Anzel, người vừa lặng lẽ cất tờ ngân phiếu vào túi áo, ngước nhìn tôi.

"Đây là thắc mắc cá nhân thôi, không muốn trả lời cũng không sao.

Là người của thế giới ngầm, chẳng những lộ mặt mà còn vô địch luôn, đúng không? Có ổn không đấy? Quán rượu không bị ảnh hưởng gì à?"

Tôi nghĩ là không thể nào ổn được.

Nhưng hôm nay, việc hắn xuất hiện với dáng vẻ không có chút thay đổi hay bất thường nào quả là ngoài dự đoán.

Nói sao nhỉ... nói toạc ra thì Anzel và Fressa đều là tội phạm. Chắc chắn tội trạng cũng không ít.

Với thân phận đó mà Anzel lại đi vô địch một giải đấu tầm cỡ quốc tế.

Phản ứng của xung quanh chắc chắn rất đa chiều.

Hơn nữa hắn còn mở quán đàng hoàng, lẽ ra đám khách có "máu mặt" phải kéo đến đòi nợ máu hay gì đó rồi chứ.

"À... Khá là khó trả lời, nhưng vì tôi không muốn giấu giếm cô nên sẽ giải thích ngắn gọn.

Năm trăm triệu tiền thưởng vô địch của tôi, đã bay sạch để rửa tội rồi."

Hửm?

Bay sạch để rửa tội?

"Nghĩa là dùng để hối lộ à?"

"Hiểu theo cách đó cũng được. Nhờ vậy mà tôi có thể tiếp tục duy trì hiện trạng.

Nên là chẳng có gì thay đổi cả. Dù năm trăm triệu tiền thưởng cũng bốc hơi sạch sẽ."

Ra là vậy.

...Thôi được, tôi sẽ không hỏi sâu thêm.

Dù vẫn còn thắc mắc, nhưng trông hắn có vẻ không muốn nói.

Sau đó, tôi để đám người lớn tự vui vẻ với nhau, còn tôi, Rinokis và cả Linette quyết định ra về. Ký túc xá cũng có giờ giới nghiêm mà.

Vậy là đối với tôi, Đại hội Võ thuật đã hoàn toàn kết thúc.

Anzel, Fressa, Gandolf đã hợp tác giúp đỡ tôi trong quá trình chuẩn bị cho giải đấu.

Giờ mọi chuyện đã xong, không còn lý do gì để tiếp tục duy trì mối quan hệ như trước nữa.

Tôi định nói về chuyện đó, nhưng rốt cuộc lại thôi.

Vì tôi nghĩ không cần thiết phải nói ra. Họ cũng đâu phải trẻ con, chắc chắn họ tự hiểu.

Chà, chắc quan hệ sau này sẽ dừng ở mức thỉnh thoảng ghé qua xem tình hình thế nào.

Nếu có chuyện gì tôi sẽ gọi, và nếu rảnh rỗi chắc họ cũng sẽ giúp thôi. Tất nhiên, nếu họ lôi tôi vào mấy chuyện rắc rối thì tôi cũng không phiền đâu. Nếu có kẻ mạnh liên quan thì tôi càng hoan nghênh nhiệt liệt.

——Ba người đó, không cần phải lo lắng.

Có lẽ họ sẽ tiếp tục rèn luyện.

Như từ trước đến nay, và cả sau này nữa.

Tất cả bọn họ mới chỉ đứng ở cửa ngõ nhập môn của "Khí". Thậm chí từ bây giờ mới là giai đoạn thật sự của "Khí", cá tính và độc bản của mỗi người sẽ bắt đầu phát triển mạnh mẽ từ đây.

Hiện tại, họ chỉ như những hạt sồi có hình dáng khác nhau xếp cạnh nhau thôi. Đến tầm này thì ai cũng sàn sàn như ai, chưa có khác biệt lớn. Vì mới là cơ bản mà.

Từ giờ trở đi, họ sẽ trưởng thành như thế nào với tư cách là võ nhân.

Thật sự rất đáng mong chờ.

"——Nè, một trăm triệu cô định dùng làm gì?"

"——Vẫn chưa quyết định. Chắc sẽ gửi một ít về quê."

Linette và Rinokis đang thì thầm to nhỏ.

Ừm.

Tôi sẽ không để các cô thoát đâu.

Dù ba tên kia có vì lý do gì mà bỏ bê luyện tập, thì tôi cũng quyết không để hai cô chạy thoát.

Đặc biệt là Linette.

Cái giá của việc dạy "Khí" cho anh trai, tôi sẽ bắt cô trả đủ. Tôi sẽ rèn cho đến khi nào tôi thấy hài lòng mới thôi.

Giờ thì cứ tranh thủ mà suy nghĩ cách tiêu một trăm triệu đi. Tôi sẽ bắt các cô mạnh lên đến mức coi số tiền lẻ đó chẳng là cái thá gì.

Chắc chắn đấy.

Vài ngày sau buổi tiệc mừng công nội bộ, chúng tôi có mặt tại cảng Vương đô.

So với thời điểm trước và trong Đại hội Võ thuật, nơi này có vẻ vắng tanh vắng ngắt. À không, thực ra thế này là đủ nhộn nhịp rồi.

Lễ bế giảng của Học viện đã xong, giờ là lúc chúng tôi về lãnh địa Liston để nghỉ đông.

Ngắm nhìn bến cảng từ chiếc phi thuyền mang phong cách hoài cổ, tôi lại nhớ về bến cảng những ngày diễn ra giải đấu.

Tại đây, tôi đã tìm thấy Sauzan và Tohawrow của Dũng Tinh Hội. Và hình như còn thấy cả mấy lão già biết dùng "Khí" đến từ Wuheighton nữa.

Ứng cử viên Dũng giả à.

Ngay cả trong thời đại hòa bình này mà vẫn có những kẻ như thế nhỉ. Hơn nữa lại còn là cơ quan đào tạo Dũng giả "Dũng Tinh Hội". Chắc chắn vẫn còn nhiều kẻ giống như bọn Sauzan.

Và cả lão già người Wuheighton định nhắm vào Anzel nữa.

Đó hẳn là sát thủ. Chắc chắn đã quen tay giết chóc.

Và lão ta rất mạnh.

Nếu lão trẻ hơn năm mươi, à không, ba mươi tuổi thì tốt biết mấy. Rèn giũa lại thì chắc cũng có triển vọng đấy. Không biết Anzel có tiếp tục bị nhắm đến không nữa... Mà thôi, đó là vấn đề giữa hắn và lão già kia, tôi không có ý định chõ mũi vào.

Rồi tôi lơ đãng nhớ lại những đấu thủ đã để lại ấn tượng trong giải đấu.

Không có ai mạnh hơn tôi cả.

Mà, tôi cũng chẳng định tìm kiếm cái ảo vọng đó vào lúc này.

Nhưng tôi cảm thấy đã nhìn thấy hy vọng.

Ở đâu đó trên thế giới này, tôi cảm giác vẫn có người mạnh hơn tôi, hoặc ngang ngửa tôi, hoặc không cần đòi hỏi cao sang, chỉ cần một đối thủ mà tôi có thể đấm nhau nghiêm túc mà không lăn ra chết là được.

...Nếu không có, cũng chẳng sao.

Trong trường hợp đó, tự tay tôi đào tạo ra một người cũng tốt. Đặc biệt là Dũng Tinh Hội. Nếu ở độ tuổi trẻ như vậy mà đã sở hữu sức mạnh đó, thì biết đâu có thể vươn tới tầm của tôi.

Chà, nói sao nhỉ.

Nếu bây giờ có một vị thần, mà phải là Võ thần, giáng lâm xuống đây thì mọi phiền não của tôi sẽ được giải quyết trong một nốt nhạc.

Với tôi của hiện tại, chắc chắn không thể thắng nổi thần linh. Nhưng thế cũng tốt. Chỉ cần được đấm nhau hết mình là được.

Thần linh vốn tùy hứng, nên biết đâu cái may mắn đó sẽ đến vào một ngày nào đó.

Cứ kiên nhẫn chờ đợi thôi.

Rất nhiều thứ.

"Nia."

Đang đứng hứng gió lạnh và suy nghĩ miên man, tôi nghe tiếng anh trai Niel gọi.

"Sắp xuất phát rồi, vào trong bàn bạc chút đi."

"Dạ?"

Bàn bạc? Về cái gì?

"Có chuyện gì cần nói ạ?"

"Hả? ...À, phải rồi. Anh chưa nói với em nhỉ.

Từ kỳ nghỉ đông này, anh quyết định sẽ tham gia vào các công việc liên quan đến Magic Vision. Anh đã bàn bạc với Cha và Mẹ rồi. Hôm trước trong buổi tiệc mừng công anh có nói, nhưng lúc đó Nia không có mặt."

Cái gì!?

"Đúng là anh có nói gì đó về việc xuất hiện liên quan đến Wing Road hay không..."

Hình như là lúc bàn về việc tham gia bay đội hình biểu diễn trong giải đấu thì phải.

Chính miệng anh trai đã nói, nên tôi không thể nào quên được.

Nhưng mà, sao nhỉ.

"Anh cứ chơi cũng được mà?"

Anh trai là người thừa kế tương lai của nhà Liston, chuyện sau này sẽ bận rộn là điều chắc chắn.

Tôi nghĩ ít nhất trong thời gian còn học Tiểu học ở Học viện, anh ấy cứ chơi thoải mái là được. Đặc biệt là nên nhiệt huyết với kiếm thuật hay gì đó. Không hứng thú với tay không à? Tự tay đấm người khác cũng khá thú vị đấy chứ?

"Hoạt động phổ cập Magic Vision cũng quan trọng, nhưng anh muốn phổ biến Wing Road ra khắp đất nước này. Đằng nào cũng là việc phải làm, thì bắt tay vào làm sớm vẫn tốt hơn."

Thì đúng là vậy... nhưng mà, ra là thế.

Biểu cảm của anh trai không hề dao động.

Có lẽ anh ấy đã hạ quyết tâm rồi.

"Cảm giác hơi buồn nhỉ. Vậy là em không còn được nhìn thấy ông anh trai luôn tìm cách từ chối lên hình nữa rồi."

"Yên tâm. Anh sẽ từ chối đàng hoàng."

...Vẫn từ chối à. Ừm, mà cũng được.

"Đột nhiên nhận một nửa công việc thì quá sức lắm. Chúng ta cứ chia dần dần nhé."

"Không, ý anh không phải là làm thay việc của Nia, mà anh hình dung là khối lượng quay phim dành cho anh sẽ tăng lên... mấy cái liên quan đến thuyền đơn ấy."

"Thôi nào, chuyện đó chúng ta cứ từ từ quyết định kỹ lưỡng."

Nếu anh trai đã quyết, thì tôi không còn gì để nói.

Từ giờ tôi sẽ đùn đẩy công việc cho anh ấy, à không, chia sẻ công việc chứ.

Công việc lớn đã giải quyết xong, anh trai cũng bắt đầu suy nghĩ tích cực về việc kinh doanh của gia đình.

Không hiểu sao.

Từ khoảnh khắc này, tôi bỗng nhiên suy nghĩ vẩn vơ.

Về sự tồn tại, và vai trò của bản thân.

——Phải chăng màn trình diễn của tôi đã kết thúc?

Đại hội Võ thuật mà tôi mong muốn từ lâu đã kết thúc, số lượng diễn viên hoạt động trên Magic Vision như Hildethora, Leliared, Kikirila hay Josecot ngày càng tăng, những mầm non trẻ như đài bán công lập cũng đang lớn mạnh.

Hoạt động phổ cập Magic Vision vốn trì trệ suốt thời gian qua, giờ đây có lẽ đã bắt đầu khởi sắc.

Cá nhân tôi cảm thấy vô cùng vui mừng.

Nhìn vào quy mô của buổi tiệc mừng công hoành tráng kia, có thể thấy quốc khố của Artwall đã bội thu. Hiệu quả của giải đấu lớn đến mức đó.

Nếu cứ đà này, tỷ lệ phổ cập chắc chắn sẽ tăng dần.

Ngay lúc này mà ông anh trai với nhan sắc cực phẩm cũng tham gia vào, thì chẳng có lý do gì để dừng lại cả.

Nói cách khác.

Dù không có tôi, Magic Vision vẫn sẽ lan rộng.

Vấn đề đã trở thành việc tôi có tham gia hay không cũng không còn quan trọng nữa rồi chăng.

Ít nhất, chắc chắn một giai đoạn hoạt động của tôi đã khép lại.

Vì thế tôi mới nghĩ.

Tại đất nước này, những việc mà Nia Liston có thể làm, phải chăng đã hết rồi?

"——Dạo này trông Tiểu thư không được rạng rỡ lắm. Người có tâm sự gì sao?"

Rinokis, người mọi khi định nói lại thôi, cuối cùng cũng thốt ra câu hỏi đó.

Có vẻ cô ấy đã nhận ra tôi đang suy nghĩ gì đó, nhưng Rinokis đã chọn im lặng——cho đến tận chuyến tàu trở về Vương đô sau khi kỳ nghỉ đông kết thúc, cô ấy mới cất lời.

Tôi cũng đoán là cô ấy sắp hỏi rồi.

Hiện tại đang là chuyến hải trình đêm.

Theo lịch trình quen thuộc thì ngủ một giấc, mở mắt ra là sẽ đến Vương đô.

"Tâm sự hiện tại của ta là cái thứ đang nằm ngay trước mắt đây này."

Thứ đang trải rộng trên bàn, chính là cái gọi là bài tập nghỉ đông.

"Cô làm hộ ta được không?"

"Cái đó xin mời Tiểu thư tự lực cánh sinh ạ."

Biết ngay là sẽ nói thế mà. Rinokis là kiểu người như vậy đấy.

"Kỳ nghỉ dài hạn là cái quái gì không biết. Vừa bị lịch quay phim đuổi, lại còn phải gánh thêm đống bài tập. Mang tiếng là nghỉ mà chẳng được nghỉ chút nào. Lần nào cũng y như thế này."

Đại hội Võ thuật, sự kiện quy mô lớn như vậy đã kết thúc, thế mà cách tiêu pha ngày nghỉ chẳng thay đổi chút nào. Cứ như dậm chân tại chỗ. Bài tập thì vẫn còn đó. Và tôi vẫn muốn đấm tên Benderio.

"Tiểu thư có lầm bầm thì bài tập cũng không vơi đi đâu ạ."

Biết ngay là sẽ nói thế mà. Rinokis đúng là kiểu người như vậy.

"...Vậy, Người có tâm sự gì sao?"

Tâm sự à.

Nên gọi là tâm sự, hay là cái gì nhỉ.

"Đúng là ta đang suy nghĩ. Về nhiều thứ."

Chính tôi cũng thấy không giống mình chút nào.

Kiếp này, đây có lẽ là lần đầu tiên tôi suy nghĩ nhiều đến thế.

Đại hội Võ thuật kết thúc, năm cũ qua đi, năm mới lại đến.

Về thăm nhà Liston vào kỳ nghỉ đông, trải qua những ngày tất bật như mọi khi, rồi kỳ nghỉ dài hạn chẳng đọng lại ký ức gì cũng kết thúc.

Bây giờ, tôi chuẩn bị trở về Vương đô.

Sắp tới là kỳ thi lên lớp, tôi sẽ trở thành học sinh năm tư Sơ đẳng bộ.

Đã năm tư rồi sao? Thời gian trôi nhanh thật.

— Nia Liston thật sự chỉ sống được khoảng bốn năm.

Tính ra, thời gian tôi đóng vai Nia Liston còn lâu hơn cả quãng đời cô ấy từng tồn tại.

"Này Rinokis."

Tôi đặt bút xuống, đan hai tay vào nhau trên mặt bàn.

"Tiểu thư, bài tập về nhà..."

"Cứ để đó đi."

Bài tập hay gì thì cũng mặc kệ. Thứ này biến mất khỏi thế gian liệu có ai phiền lòng không? Thà dẹp quách đi cho rồi. Nếu không có nó, giờ này tôi đã được đi ngủ.

Tôi đang có hứng nói chuyện quan trọng hơn thứ đó... mà cũng chẳng biết có quan trọng hay không, nhưng tự dưng lại muốn nói.

Chẳng biết bao giờ mới lại có hứng thế này.

Khi quay lại ký túc xá, chắc Leliared sẽ thường xuyên ghé chơi. Chưa biết chừng lại chẳng có thời gian mà thong thả trò chuyện.

Dù gì cũng bận rộn lắm.

Nếu hôm sau có lịch quay thì phải chuẩn bị, rồi lại còn bài tập thế này nữa. Cũng sẽ có những lúc chẳng muốn mở miệng nói năng gì.

"Dạo gần đây, tôi hay tự hỏi liệu cứ thế này có ổn không."

"Dạ?"

"Mục tiêu hàng đầu của tôi là phổ cập Magic Vision, kèm theo đó là giải quyết vấn đề tài chính của nhà Liston. Chuyện này cô cũng biết mà, đúng không?"

"V-Vâng..."

Rinokis tỏ vẻ bối rối.

Chắc cô ả không ngờ tôi lại trăn trở về chuyện này. Hẳn là đang đoán già đoán non xem tôi lo nghĩ về chuyện tu luyện hay gì đó. Rinokis là kiểu người như vậy mà.

"Thật bất ngờ. Tôi cứ đinh ninh là Người đang tính xem tiếp theo nên tu luyện thế nào..."

Đấy thấy chưa, biết ngay là Rinokis mà! ...Bộ suy nghĩ của tôi đơn điệu thế sao? Mà đúng là tôi cũng có nghĩ về chuyện tu luyện thật.

"Chuyện tu luyện thì sao cũng được.

Hoạt động phổ cập Magic Vision ấy, cô không thấy là dù không có tôi thì mục tiêu vẫn đạt được sao?

Sau Đại hội Võ thuật vừa rồi, Magic Vision đã được biết đến rộng rãi. Có lẽ chẳng còn cư dân nào ở Artwall là không biết đến nó nữa.

Đã đến nước này thì tỷ lệ phổ cập sẽ tự động tăng lên thôi.

Thêm vào đó, các diễn viên cũng đang trưởng thành. Anh trai cũng đã bắt đầu tham gia quay phim chính thức, sắp tới sẽ còn nhiều gương mặt mới xuất hiện. Tôi nghĩ chẳng bao lâu nữa nó sẽ lan rộng ra cả nước ngoài.

Thấy không? Tình hình thế này thì vắng tôi vẫn ổn mà, phải chứ?"

"Tiểu thư có cả núi người hâm mộ đấy ạ! Ai ai cũng bị vẻ đáng yêu và kiều diễm của Tiểu thư đánh cắp trái tim cả rồi! Ví dụ như tôi nè! Tiếp theo là tôi nè! Sau đó nữa vẫn là tôi! Có ai ý kiến gì không!?"

À ừ, rồi rồi, nói chung là tôi cũng cảm kích người hâm mộ, nhưng mà...

"Động cơ của tôi khác. Không phải tôi muốn xuất hiện trên Magic Vision, mà vì đó là gia nghiệp của nhà Liston nên tôi mới giúp đỡ. Vì là việc nhà nên tôi mới cố gắng.

Nhưng nếu anh trai đã tham gia, tôi cảm thấy mình nên rút lui thì hơn.

Nhà Liston sẽ do anh trai kế thừa.

Việc tôi quá nổi bật chắc chắn là không tốt."

Vốn dĩ tôi cũng chẳng phải Nia thật.

Người một nhà mà cùng hoạt động ở một chỗ, làm những việc na ná nhau, tôi cảm giác không hay cho lắm. Ít nhất thì cũng nên tiết chế lại cho đến khi anh trai quen với việc quay phim.

...Hay là tôi lo xa quá nhỉ?

Nhưng tuyệt đối không được cản trở con đường anh trai đi.

Nói rộng hơn là không được cản trở nhà Liston.

Hiếu thảo với cha mẹ, với gia đình là vai trò của Nia. Là nghĩa vụ mà tôi đã tiếp nhận từ cô ấy. Tôi sẵn sàng đánh cược cả cuộc đời này để hoàn thành nó.

Miễn là nhà Liston không đi sai đường.

"...Đó là suy nghĩ với tư cách Nia Liston. Nhưng dù suy nghĩ của tôi thế nào, tôi vẫn định tuân theo ý muốn của gia đình."

Từ nay về sau vẫn tiếp tục gắn bó với Magic Vision, hay là tạm thời hạn chế lại cho đến khi anh trai ổn định.

Kỳ nghỉ đông này, đúng như tuyên bố, anh trai đã tham gia quay phim.

Tôi từng nghĩ có thể đó chỉ là phút bốc đồng nhất thời, hoặc làm thử rồi thấy không hợp thì thôi. Rằng anh ấy sẽ đổi ý.

Nhưng anh trai đã hoàn thành xuất sắc.

Với tình hình đó, chắc chắn anh ấy sẽ còn tiếp tục.

Vậy thì vấn đề nằm ở sự tồn tại của tôi. Tôi không thể làm kỳ đà cản mũi anh ấy được.

Tôi định sẽ tổng hợp lại suy nghĩ trước kỳ nghỉ xuân, rồi lần về thăm nhà tới sẽ thưa chuyện với cha mẹ.

"Nghe thật sự rất đáng tiếc..."

"Vậy sao?"

Chà, kết luận lại là có thể tôi sẽ không xuất hiện trên Magic Vision nữa. Với một người mê Magic Vision như Rinokis thì chắc là tiếc thật.

"Nếu không lên Magic Vision nữa, thì sẽ chỉ còn mỗi Rinokis là được nhìn thấy tôi thôi."

Dù gì thì cũng dính lấy nhau như hình với bóng suốt ngày mà.

"Hả!? Nghĩa là tôi được độc chiếm Tiểu thư sao!?"

...Nghe cô ả nói thế tự nhiên thấy hơi rợn người.

"Với lại, nhân cơ hội này tôi cũng thử suy nghĩ về bản thân mình."

Tiện thể, tôi cũng nghĩ về chính bản thân tôi.

Về tôi của kiếp trước, với tư cách là một võ sĩ.

"Bản thân Người ạ... Người có nhớ ra tên mình chưa?"

"Hoàn toàn không."

Thứ tôi nhớ được hầu hết chỉ là những mảnh vỡ của võ thuật. Tên của tôi à... Tôi cũng chưa từng bận tâm lắm.

Đã là kẻ chết từ đời tám hoánh nào rồi, giờ có nhớ lại cũng chẳng để làm gì.

Một võ sĩ vô danh là đủ.

"Cô không muốn trở nên mạnh hơn sao?"

Việc tu luyện của Rinokis vẫn duy trì, nhưng chủ yếu là để giữ sức mạnh. Một phần cũng do bận rộn nên chúng tôi không tập luyện gì quá chuyên sâu.

Muốn mạnh lên thì thực chiến vẫn là nhanh nhất. Nếu ý thức được điều đó và rèn luyện thì tốc độ tiến bộ sẽ tăng vọt.

Nhân tiện thì Linette bị ép buộc phải tập.

Kẻ đã dạy "Khí" cho anh trai tôi thì không còn con đường nào khác ngoài việc phải mạnh lên. Dù đương sự có ghét đến mấy tôi cũng sẽ rèn cho bằng được. Cho đến khi tôi vừa ý mới thôi!

"Sao nhỉ. Hiện tại tôi đã đủ sức hộ vệ cho Tiểu thư rồi, thú thật tôi nghĩ có mạnh hơn nữa cũng chẳng để làm gì. Vốn dĩ cái tên mạo hiểm giả Lino đã nổi tiếng dưới một thân phận khác rồi, giờ mà làm gì nổi bật hơn nữa thì..."

Ừ, tôi thấy cũng đúng.

"Chừng đó là vừa vặn rồi nhỉ."

"Vừa vặn ạ?"

"Ừ. Tôi cũng định lúc nào đó sẽ nói với Gandolf—"

Tôi chống cằm lên đôi tay đang đan vào nhau, mắt nhìn xuống.

Phía sau mí mắt chẳng có gì cả.

Lẽ ra không nhìn thấy gì, nhưng tôi lại cảm giác như nhìn thấy ký ức của quá khứ đã mất.

"Phía sau sự mạnh mẽ chẳng có gì cả. Thật sự chẳng có gì."

Ký ức về những trận chiến khốc liệt.

Ký ức về những buổi tu luyện.

Ký ức về các chiêu thức.

Tất cả kiến thức liên quan đến võ học.

Những thứ này thi thoảng lại ùa về trong một khoảnh khắc bất chợt. Tự nhiên đến ngỡ ngàng. Không chút gượng gạo.

Dù chỉ dừng ở mức "cảm giác" khá mơ hồ, nhưng chắc không đến nỗi nhớ ra những thứ không có trong ký ức đâu.

Nên tôi nghĩ cái "cảm giác" này là đúng.

Nhưng hầu hết đều là những thứ thuộc về quá trình.

Chắc chắn tôi đã leo lên đến đỉnh cao của võ thuật.

Tôi không thể nhớ mình đã đánh với "ai", hay "trận chiến thế nào".

Nhưng linh hồn tôi ghi nhớ việc mình đã trải qua vô số trận tử chiến. Đã có lúc tôi nghĩ muốn đánh nhau với Thần, thì chắc hẳn tôi cũng từng giao đấu với Thần rồi. Và vì tôi không có cảm giác mình chết trong trận đó, nên có lẽ tôi đã thắng. Ít nhất là không thua.

Mạnh hơn cả Thần, thế thì chuyện đứng trên đỉnh cao hay không là điều hiển nhiên. Về mặt sức mạnh.

Nhưng ngược lại.

Những chuyện sau khi chạm tới đỉnh cao, tôi hoàn toàn không nhớ gì cả.

Không, không phải là không nhớ.

Mà là chẳng có gì cả.

Không có lấy một sự kiện nào khắc sâu vào linh hồn.

Gia đình, có lẽ từng có.

Đệ tử thì chắc chắn có.

Nhưng không có ai sánh vai cùng tôi.

Bên cạnh tôi không có một ai.

"Sức mạnh không phải là thứ đáng để vứt bỏ tất cả mà theo đuổi."

Sau Đại hội Võ thuật vừa rồi, sở dĩ tôi cảm thấy mọi chuyện đã đến hồi kết thúc là vì tôi nhớ ra rằng trên đỉnh cao võ thuật "chẳng có gì cả". Một cách lờ mờ.

Dành thời gian suy ngẫm kỹ càng, tôi láng máng hiểu được thời đại này.

Các đệ tử trong quá khứ của tôi chắc hẳn đã truyền lại.

Truyền lại những gì tôi dạy cho các thế hệ sau khi tôi chết.

Chỉ là, tôi nghĩ không có ai ngu ngốc như tôi.

Họ không khao khát sức mạnh đến mức vứt bỏ tất cả để leo lên cao như tôi, không say mê chìm đắm trong sức mạnh như tôi, và cũng không vứt bỏ những thứ quý giá vì sức mạnh như tôi.

Kết quả chính là những võ sĩ yếu ớt của thời đại này.

Võ sĩ là kẻ cầu mạnh. Nghe tin có kẻ mạnh thì không thể nào ngồi yên được.

Nếu là đệ tử của tôi thì không lý nào lại không mạnh, chắc chắn họ đã bị rất nhiều kẻ tự tin vào tay nghề đến thách đấu.

Nhưng ngay cả những kẻ đó, ở đâu đó cũng đã hiểu ra.

Rằng phía trước của võ đạo chẳng có gì cả.

Rằng chẳng có giá trị gì đáng để vứt bỏ những thứ quan trọng mà khao khát nó.

Chỉ có tôi là không hiểu điều đó, chỉ có kẻ ngu ngốc tin vào hư vô mới bước đi trên con đường đó, và nhận lấy cái kết chẳng còn lại gì.

Không có ai ngu ngốc như tôi cả.

Chắc chắn những đệ tử mà tôi dày công dạy dỗ đã kế thừa kỹ thuật của tôi, nhưng không kế thừa cách sống của tôi.

Những võ sĩ yếu ớt ở Đại hội Võ thuật kia.

Họ là sự tồn tại phủ định cuộc đời trước kia của tôi.

Tôi đã đứng trên đỉnh cao võ thuật, nhưng đồng thời, có lẽ cũng đã trở thành kẻ ngu ngốc nhất thế giới.

Khao khát một đỉnh cao trống rỗng, không gọi là ngu ngốc thì là gì.

Và tôi cũng có phần nhẹ nhõm khi không ai bước theo con đường dẫn đến kẻ ngu ngốc đó.

Kẻ ngu ngốc mạnh nhất thế giới.

Đó là danh hiệu vừa vinh quang vừa nhục nhã, xứng đáng với kẻ đã vứt bỏ mọi thứ để cầu mạnh như tôi. Một danh hiệu tôi không muốn trao cho bất cứ ai. Thứ đó chỉ mình tôi là đủ rồi.

— Mà, có nói những chuyện này với Rinokis cũng chẳng để làm gì. Nhỡ đâu vì tôi mà cô ấy lại bước vào con đường không mong muốn thì khổ.

Nên tôi không thể nói với cô ấy.

Nếu muốn mạnh lên, phải là do bản thân tự nguyện. Tôi không thích mấy cái động cơ khôn ngoan kiểu như "vì ai đó". Mà cũng chẳng ghét.

Với Gandolf, người có tố chất võ nhân giống tôi, tôi định sẽ bảo cậu ta rằng "hãy mạnh lên để kết hôn và xây dựng một gia đình hạnh phúc". Hãy ôm lấy những thứ quan trọng vào lòng.

Hình ảnh tu luyện vô ngã để trở nên mạnh mẽ thật đáng quý, nhưng con người không thể mãi mãi thuần khiết, và cứ như thế mãi cũng chẳng tốt.

Người lớn thì phải chịu vấy bẩn đôi chút vì trẻ con. Một võ sĩ chỉ biết mạnh thôi thì chán lắm. Tôi không muốn họ trở nên giống tôi.

"Tôi không hiểu lắm..."

Tôi cố tình nói cho khó hiểu nên cũng đành chịu, nhưng tóm lại là thế này.

"Chuyện là tôi đã trở nên quá mạnh và gặp rắc rối. Vì chẳng có đối thủ nào để đánh. Cũng chẳng có ai thấu hiểu.

Cái đỉnh cao võ thuật nhìn từ xa thì lấp lánh, tôi thèm khát đến mức liều mạng vươn tay ra, vứt bỏ bao nhiêu thứ để nắm lấy, nhưng thực tế thì chẳng có chút hào quang nào.

Tôi chỉ nắm được một thứ rẻ tiền, sáo rỗng và vô giá trị, đó là câu chuyện của một kẻ ngốc."

— Ừm, cuộc đời trước kia của tôi, nói ra thì chỉ vỏn vẹn có thế.

Thật sự, chỉ có thế thôi.

Tôi muốn để lại cho hậu thế thứ võ thuật mà tôi đã vứt bỏ tất cả để có được, nhưng những đệ tử được tôi gửi gắm đã không lưu lại nó. Bởi vì không có ai ngu ngốc như tôi.

Thứ võ thuật tôi gửi gắm cho hậu thế đã bị thất truyền.

Đại hội vừa rồi đã làm rõ điều đó, chỉ vậy thôi.

...Nhưng mà, dù vậy.

Dù vậy thì kẻ ngu ngốc là tôi vẫn không thể bỏ được võ.

Vì tôi chỉ có mỗi nó.

Theo đúng nghĩa đen, chết rồi mà vẫn không hết bệnh ngốc.

"Tôi vẫn không hiểu lắm, nhưng việc trở nên mạnh mẽ vẫn có giá trị chứ?"

"Vậy sao?"

"Vì nhờ có sức mạnh đó, Người mới giữ cho cơ thể của Tiểu thư được sống sót mà."

Ra là vậy.

Kiếp trước của tôi tồn tại là để cứu sống cơ thể của Nia Liston kiếp này sao.

— Nghĩ thế thì cũng không đến nỗi tệ.

Chừng đó giá trị là đủ rồi. Nếu kẻ chẳng có tài cán gì ngoài sức mạnh như tôi mà giúp ích được gì đó, thì chỉ cần thế thôi.

Cảm giác trầm lắng không rõ lý do dường như đã nhẹ đi một chút.

"Nhưng mà, Người vẫn không nhớ ra tên mình nhỉ."

"Đúng thế. Cô tò mò à?"

Tôi thì hoàn toàn không bận tâm.

Cuộc đời này là của Nia Liston, tôi chỉ là kẻ thế thân cũng chẳng sao.

Tôi đã quyết định như vậy rồi.

"Dĩ nhiên là tò mò chứ. Vì Tiểu thư kiếp trước chắc chắn mạnh hơn Tiểu thư bây giờ rất nhiều đúng không? Chuyện đó tôi còn chẳng tưởng tượng nổi.

Chắc chắn cái tên đó phải được lưu lại ở đâu đó. Mạnh đến thế kia mà."

"Ai biết được."

Thật sự sao cũng được mà.

...Dù tên có còn lưu lại, thì cũng là chuyện xa xưa lắm rồi. Có lẽ tôi đã sống vào khoảng thời gian trước hoặc sau khi mặt đất nứt vỡ, thời đại xảy ra hiện tượng Phù Đảo... tôi nghĩ vậy.

Liệu những vật phẩm từ thời đại đó còn sót lại không nhỉ? Chắc chỉ còn Thánh Kiếm hay mấy thứ tương tự thôi hả? Vì mấy món đó không bị xuống cấp theo thời gian. À, thanh đao của Kudo Sasanosuke vẫn còn lưu lại đấy. Tác phẩm của gã thợ rèn bệnh hoạn ấy. Gã đó rèn đao điên cuồng luôn mà. Từ thời đó hắn đã khá nổi tiếng rồi, được mấy kẻ hiếu kỳ sưu tầm đủ kiểu. Nhờ vậy mà thời hiện đại cũng còn sót lại kha khá. ...Gã đó là người thuộc thời đại cũ hơn tôi sao?

...Chẳng biết nữa. Mọi thứ cứ mơ hồ sao ấy.

Tôi không thể nhớ lại ký ức về bản thân mình, ngay cả trình tự thời gian của thời đại tôi từng sống cũng thật đáng ngờ.

Chuyện quá khứ, chắc chỉ còn nước đợi những khoảnh khắc bất chợt nhớ ra thôi.

"Biết tên rồi thì cậu có tôn trọng người ta không?"

"Tớ thấy dễ thương mà!"

Đúng là kẻ trước sau như một.

"Chuyện đó để sau đi, sắp đến giờ làm bài tập rồi."

Thật sự là một kẻ kiên định. Rồi rồi, làm thì làm.

Kỳ nghỉ đông trôi qua trong chớp mắt, học kỳ ba đã bắt đầu.

Lúc thì lạnh, lúc thì tuyết rơi, vẫn là cuộc sống nội trú mùa đông như mọi năm. Tan học thì đi quay phim, cũng y hệt năm ngoái. Bài tập về nhà thì chẳng bao giờ tuyệt chủng, và kỳ thi lên lớp cũng vẫn lù lù ở đó.

Chà, nếu so với giai đoạn chuẩn bị cho giải đấu thì chắc cũng dư dả thời gian hơn một chút.

Với lại, anh trai đi cùng đến trường quay nhiều hơn, dù điểm đến của hai đứa khác nhau.

"—Nè nè, nghe nói ông Uevee sẽ xuất hiện trong chương trình của nhà tớ đấy."

"—Uevee? Cái gã bình luận viên tự xưng là đã tinh thông sáu mươi sáu loại võ thuật ở Vũ Dũng Quốc Wuheighton ấy hả? ...Hừm."

Một trong những gã bình luận viên trận đấu đầy mùi ám muội mọc lên như nấm sau giải đấu. Hắn hoàn toàn là dân nghiệp dư. Ít nhất thì mời anh em nhà Kedo có phải hơn không? Không mời à? Mấy gã đầu hổ đó, cứ chuốc rượu vào là thú vị lắm đấy. Có hơi men là mạnh lên liền. Ngay cả vòng loại, chỉ cần có rượu vào thì... Cậu thích Uevee à? Hừm. Ra vậy.

Chia tay Leliared cùng đường về, tôi trở lại phòng mình.

"Mừng tiểu thư đã về. Có khách đến thăm đấy ạ."

Vừa mở cửa, cùng với tiếng nói của Rinokis, tôi nhận ra một mùi hương thanh mát lạ lẫm.

"Làm phiền cậu nhé. Nia."

Hildethora đang ở đó.

Chúng tôi không hề hẹn trước, tôi về thì đã thấy cô ấy ngồi đấy rồi. Cô ấy hay chơi kiểu này lắm.

"Mùi hương lạ thế."

Trong phòng lan tỏa hương thơm của trà mà chắc là Rinokis vừa pha, nhưng mà... Cái mùi này có lẽ không phải hồng trà.

"Là Mạt trà của Musashi Hội mà tớ mang đến đấy. Nói nôm na thì là loại trà được làm từ lá trà xanh xay thành bột."

Ồ, của Musashi Hội cơ à. Vậy là hàng cao cấp rồi.

"Đắt lắm không?"

"Đúng vậy nhỉ, chắc cũng tốn kém chút đỉnh."

Hẳn rồi.

Nghe nói Musashi Hội là một đất nước xa xôi, đi bằng tàu bay cũng mất hơn một tháng. Chắc cũng ngang ngửa hoặc xa hơn cả Ngự Kiếm Đại Quốc Slencrad, nơi đặt trụ sở Dũng Tinh Hội mà đám Sauzan trực thuộc.

Tính cả phí vận chuyển thì dù chỉ là một gói trà cũng sẽ có giá trên trời.

"Nhưng đừng bận tâm. Là quà tặng của Phụ vương dành cho Nia đấy."

"Quà của Đức vua sao?"

"Ừ. Gọi là gửi gắm chút tấm lòng tri ân cho giải đấu võ thuật vừa rồi."

Hể, ông vua đó mà lại thế cơ à.

Chẳng phải điển hình của câu "của biếu là của lo" sao? Ông vua đó đời nào làm chuyện vô ích.

"Với lại tớ có nhận một lời nhắn."

Thấy chưa, đến rồi đấy.

"Ông ấy bảo có chuyện muốn bàn bạc với Nia nên muốn cậu đến gặp."

À, ra là vậy.

"Cái thứ gọi là Mạt trà này, có mùi của rắc rối nhỉ."

"Thay mặt cha xin lỗi cậu. Nhưng có vẻ ông ấy thực sự chỉ muốn bàn bạc thôi."

Vậy sao.

Nếu đối phương ở vị thế ngang hàng thì chắc đúng là chỉ dừng lại ở mức bàn bạc thật.

Nhưng với vị thế giữa một vị vua của một nước và con gái một quý tộc, thì tôi nghĩ cái mác bàn bạc ấy gần như là mệnh lệnh rồi.

Cũng đâu thể nói "tôi không nhận bàn bạc gì sất" được. Nếu không sợ làm phiền đến nhà Liston thì tôi đã có thể cười khẩy mà từ chối rồi.

Chẳng biết là việc gì và cũng chẳng hứng thú, nhưng đành phải đi thôi.

"Hả? Ông Uevee đó á? Đến chương trình của lãnh địa Silver sao?"

Hả? Gã đó nổi tiếng thế cơ à?

Giọng Hildethora cao hơn mọi khi một chút. Là nhân vật đáng để phấn khích đến thế sao? Gã đó là dân nghiệp dư đấy. Bình luận trận đấu cũng toàn nói hươu nói vượn thôi. Thật đấy.

"—Tớ đến chơi nè Nia! A, Hildethora điện hạ!"

Xong việc, đang ngồi uống trà với Hildethora - người bảo hôm nay rảnh rỗi - thì Leliared lao vào. Có vẻ cô nàng này cũng rảnh.

Chà, một lát cắt thường nhật hay thấy.

Từ lúc dự án giải đấu võ thuật bắt đầu chạy thì bận tối mắt tối mũi, nhưng xong rồi thì cũng quay về với đời thường thôi.

Tuy nhiên, tình hình đang cực kỳ tốt.

Nhờ hiệu ứng giải đấu mà tỷ lệ phổ cập Magic Vision tăng vọt, và một khi người ta đã biết nó là gì thì chuyện nảy sinh nhu cầu sở hữu chỉ là vấn đề thời gian. Doanh số sẽ dần dần tăng lên thôi.

Tức là, nỗi lo âu của chúng tôi cũng đã vơi đi phần nào.

Sắp sửa lên lớp rồi.

Hình như chu kỳ là hai năm, nên hết mùa đông này, vị trí phòng ký túc xá sẽ lại thay đổi.

Tôi và Leliared, người ở phòng bên cạnh suốt năm hai và năm ba, chắc sẽ lại bị tách ra như hồi năm nhất.

Mà, dù có xa hay gì đi nữa thì cũng là trong cùng một tòa nhà. Cô nàng đã quen thói lê la sang đây rồi thì sau này chắc cũng sẽ hùng hổ mò sang thôi.

Hildethora sẽ lên năm sáu. Cô ấy bằng tuổi anh trai, hơn tôi hai tuổi mà.

Thời gian trôi nhanh thật.

Tôi có thể sẽ giữ khoảng cách với Magic Vision, nhưng tôi cảm giác cuộc sống thường nhật này sang năm cũng sẽ chẳng đổi thay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!