Ngoại truyện 9
Tôi quyết định sẽ nhận dự án Otome Game. Tôi định sẽ trả lời OK với chị Mei ngay, nhưng mà --
"Yuu-kun, chị về rồi đây~!"
Cửa phòng khách mở ra đầy năng lượng, chị Mei đã về. Có vẻ chị ấy vừa xong việc.
Pyon, chị ấy ôm chầm lấy tôi.
"Cảm ơn em nhé Yuu-kun~!"
"Ơ, em đã trả lời đâu ạ."
Tôi còn chưa nói một lời nào là sẽ nhận việc mà.
"Michiru-chan nhắn cho chị rồi."
"A, ra là thế."
Nhanh thật. Mà nói chứ, cậu ấy nhắn lúc nào thế nhỉ?
"Thế, kịch bản thú vị lắm đúng không? Cho chị xem với nào Yuu-kun!"
"V-Vâng... trong máy tính ấy ạ..."
Chị Mei buông tôi ra, ngồi xuống trước máy tính trên bàn.
"Đâu nào đâu nào~."
Chị Mei bắt đầu đọc. Trong khi đó, Michiru thở dài.
"Để tớ đi chuẩn bị cơm."
"Cảm ơn cậu, Michiru."
Michiru mỉm cười rồi đi vào bếp. Trong lúc đó, Kou-chan tiến lại gần, kéo kéo tay áo tôi.
"Sao thế?"
"Vẽ, tranh nhé."
Kou-chan nói bằng tiếng Nhật. Tranh?
"Của [Bini-chiru] (Viết tắt của Thế Giới Tràn Ngập Niềm Vui) á?"
"Oui. Kou-chan, sẽ cố gắng vì chồng ☆"
Đến đây thì tôi không thể ngây thơ nghĩ "Em ấy làm vì mình, vui quá" được nữa.
"Vì nhu cầu được thừa nhận chứ gì?"
"Đương nhiên."
Biết ngay mà.
'Otome Game đầu tay của Kamimatsu. Cái này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý cực khủng từ công chúng! Thế thì họa sĩ cũng sẽ được thơm lây! Kou-chan sẽ... thỏa mãn nhu cầu được thừa nhận!'
Kou-chan liến thoắng bằng tiếng Nga. Chắc lại nói mấy điều tào lao rồi. Nhưng mà, con bé là thế mà lị.
"Anh không thể tự quyết định được, nhưng anh sẽ đề xuất ý kiến."
"Yattaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa ♡"
Kou-chan ôm chầm lấy tôi, hôn lên má. Quả nhiên, vẫn thấy hơi ngượng.
'Gehehe... Thế này thì chỉ số thừa nhận của Kou-chan sẽ tăng vùn vụt. Tiện thể tăng luôn cả chỉ số nữ chính. Chàaa! Kou-chan đúng là mưu sĩ mà!'
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
