Ngoại truyện 14
Tôi mang cơm tối đến cho Kou-chan, người đang cố gắng thiết kế nhân vật.
Tại phòng Kou-chan.
'Ngon, ngon quá. Ngonnn.'
Kou-chan ngồi ngay ngắn trên sàn, vừa khóc vừa ăn cơm. Hôm nay là món Bò hầm của Michiru.
'Đây là bữa ăn cuối cùng của đời người sao~'
Kou-chan nhìn về nơi xa xăm. Chắc là tiếng Nga nên vô nghĩa thôi.
"Mei-san, tiến độ thế nào rồi ạ?"
Tôi hỏi Mei-san, người đang ngồi trên ghế của Kou-chan ăn cơm.
"Đương nhiên là thuận lợi rồi ♡ Nhỉ, Misayama-sensei~ ♡"
"Tôi, vẽ, tranh... Rất, thuận lợi."
Kou-chan đang nói tiếng Nhật bập bẹ. Không hiểu gì cả. Nhưng mà chắc là tiến độ tốt lắm. Chắc em ấy đã cố gắng dưới đòn roi tình yêu của Mei-san.
"Giỏi lắm Kou-chan."
"Khen nữa đi màààààààààààààààààààààààààààààààà!"
"Cố lên nhé."
"Khen nữa đi màààààààààààààààààààààààààààààààà!"
Bảo khen nữa thì...
"Vốn dĩ người hoàn toàn không động tay vào là em mà?"
"Gư."
Giả vờ ngủ luôn rồi. Thật tình, con bé này ~
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
