Ngoại truyện 7
Sau khi về nhà, tôi kể cho Michiru nghe về lời đề nghị của chị Mei. Vì nếu nói chi tiết thì sẽ vi phạm bảo mật thông tin, nên tôi nói tránh đi.
Rằng có công việc mới, nhưng là kịch bản Otome Game.
"Hể..."
Michiru suy nghĩ một lúc rồi nói.
"Yuuta nghĩ sao?"
"Nghĩ sao thì... tớ chưa viết Otome Game bao giờ nên..."
"Ưm... vậy đổi câu hỏi nhé. Cậu không muốn viết à?"
"Không phải thế. Không phải là tớ không muốn viết."
Chỉ là chưa viết bao giờ nên tớ băn khoăn liệu mình có viết được không thôi. Nghe vậy, Michiru thở dài.
"Thế thì, cậu viết rồi còn gì."
"Hả?"
Michiru đang nói cái gì vậy. Nếu là 'viết được chứ' thì còn hiểu, đằng này là 'viết rồi còn gì' là sao...?
"Yuuta, hôm nay đi họp cậu mang theo cái gì?"
"Thì cái laptop tớ hay dùng thôi."
'Cái máy bị đại tỷ Michiru đập nát ở đầu truyện ấy, mua mới rồi đấy.'
Kou-chan nằm dài trên sofa, nói với vẻ mặt biết tuốt.
'Michiru thay đổi tính cách thật rồi ha. Đến cả phần bình luận trên Manga UP cũng có người chỉ ra đấy.'
"Chị không hiểu nhóc con nói gì nhưng mà biết thừa là đang bị nói xấu rồi nhé."
Michiru kéo má Kou-chan ra như kéo bánh dày. Trong lúc đó, tôi mở laptop lên.
'Kami-nii-sama!? Nữ chính đang bị bạo hành này!? Hãy trục xuất nữ chính bạo lực đi!'
"Rồi rồi."
'Kami-nii-sama!? Anh hờ hững quá vậy!? Ta là nữ chính chính thức đấy!? Là nhân vật yêu thích của tác giả đấy!?'
Để xem nào, trong máy tính... ủa? Có một file Word lạ hoắc.
"Sao thế?"
Michiru hỏi tôi. Nhưng tôi cảm giác như Michiru đã biết câu trả lời rồi.
"Không, có file Word lạ ở đây."
"Mở ra xem nào?"
Tôi rụt rè mở file ra. Trong đó... là một kịch bản dài khoảng 500 trang sách khổ Bunko.Tiêu đề là:
"[Thế Giới Tràn Ngập Niềm Vui]?"
"Đó là tiêu đề Otome Game chứ gì."
"Hả!? Không, đâu phải chứ?"
"Không phải cái gì. Lại là Yuuta viết chứ gì nữa. Trong vô thức."
Vô thức mà viết được kịch bản 500 trang sao!?
"A, viết được thật."
'Quái vật.'
Michiru vừa thở dài vừa nói.
"Chắc lại viết trong lúc di chuyển hay lúc đang họp với Mei-san chứ gì."
"Ơ, không, ưm, thế nào nhỉ... nhưng mà vật chứng sờ sờ ra đây rồi."
"Tạm thời cho tớ đọc đi. Tớ sẽ cho cảm nhận."
"Ư, ừm..."
Tôi quyết định để Michiru đọc tác phẩm mà tôi (được cho là) đã viết.
'Nói lại lần nữa nhé, Kami-nii-sama đúng là quái vật. Cái gì mà viết tiểu thuyết trong vô thức chứ. Lovely Ghost Writer hả?'
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
