“Cuộc sống đào hoa của nam sinh tác giả web: Cô bạn thanh mai trúc mã từng nói ‘Làm gì có chuyện cậu là tác giả thần thánh’ và đá tôi, giờ thì hối hận… nhưng đã quá muộn.”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 04 - Chương 123: Mei-san

Chương 123: Mei-san

Được gọi đến ban biên tập, tôi đã đọc bản thảo của Giải thưởng Tân binh và chấm điểm cho chúng.

Dù có khoảng 5000 tác phẩm, nhưng nhờ chia nhau làm nên toàn bộ công việc đã kết thúc trong một ngày!

Nghe bảo việc quyết định Giải Nhất sẽ do bố - Tổng biên tập, chị Mei - biên tập viên phụ trách, và chẳng hiểu sao người cuối cùng lại là tôi, ba người cùng quyết định. Chuyện đó để sau.

"Cảm ơn em đã đến hôm nay nhé, Sensei! Phiền em quá."

"Không có gì đâu ạ, đằng nào em cũng muốn lấy sách tặng mà."

Sách tặng là sách được trao cho tác giả khi xuất bản. Thường thì được khoảng 10 cuốn.

Tác phẩm đầu tay Digimas (bản Bunko) và tập mới nhất của tác phẩm thứ hai Boku-Koko sẽ được phát hành cùng lúc vào tháng 12, nên ngay từ đầu tôi đã định đến lấy sách tặng rồi.

"Muộn mất rồi nhỉ. Em có muốn gọi taxi không?"

Hakuba-sensei đã về trước một bước. Tôi vì có cuộc họp về tác phẩm đạt giải nhất nên về muộn hơn một chút.

"A, nhờ chị ạ."

"Okie! Vậy đợi chị ở sảnh nhé."

Chị Mei một tay cầm điện thoại gọi cho hãng taxi.

Tôi vừa đi thang máy vừa suy nghĩ vẩn vơ.

"Chị Mei có bạn trai không nhỉ?"

Cảm giác lúc nào cũng thấy chị ấy làm việc. Gửi mail vào ngày nghỉ cũng thấy trả lời ngay trong ngày.

Sắp đến Giáng sinh rồi, không biết chị ấy có đi hẹn hò không ta. Thế nào nhỉ.

Đợi ở sảnh một lúc thì chị Mei đi xuống.

"Chắc xíu nữa là xe đến. Cho chị đi nhờ một đoạn được không? Sau khi đưa Sensei về, chị muốn ghé qua nhà chị chút."

"Được thôi ạ."

Chẳng mấy chốc taxi đến. Tôi và chị Mei lên xe, xuất phát.

"Chị về nhà luôn ạ?"

"Không, về lấy quần áo thay thôi."

"Hả? Muộn thế này rồi mà?"

"Dạo này chị có về nhà đâu."

Chị Mei nói nhẹ tênh như không có chuyện gì.

K-Không không, phát ngôn có vấn đề đấy.

"Sao lại... tại sao ạ?"

"Dạo này công việc bận rộn quá mà. Nào là liên quan đến việc thành lập nhãn hiệu mới, rồi anime của Sensei, lại còn bắt đầu giải thưởng tân binh nữa."

"Nh-Nhưng mà phải nghỉ ngơi tử tế chứ. Bố em bảo sao ạ?"

"Ừm. Tổng biên tập Agematsu cũng nhắc chị nghỉ ngơi suốt. Nên là, đây là vấn đề của chị thôi."

"Của chị Mei?"

"Ừm. Chị muốn cố gắng làm việc. Bây giờ."

Cảm giác có gì đó gấp gáp, dồn nén. Có chuyện riêng tư gì chăng?

Tôi phân vân không biết có nên hỏi sâu hay không.

Đang suy nghĩ mông lung thì xe đã đến trước cửa nhà tôi.

"A, em xuống ở đây. Vậy nhé, chị Mei."

Đúng lúc đó.

Đột nhiên, chị Mei lảo đảo rồi dựa hẳn vào người tôi.

"Mei-san? Mei-san!"

Mặt đỏ bừng, chị Mei nhắm nghiền mắt.

Trên trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở nặng nhọc, gấp gáp.

"Ng-Nguy rồi...!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!