“Cuộc sống đào hoa của nam sinh tác giả web: Cô bạn thanh mai trúc mã từng nói ‘Làm gì có chuyện cậu là tác giả thần thánh’ và đá tôi, giờ thì hối hận… nhưng đã quá muộn.”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 05 - Chương 195: Trưởng thành

Chương 195: Trưởng thành

Tôi và Michiru đang ở Odaiba. Dù lẽ ra đã qua cái thời điểm bận rộn đầu năm rồi, nhưng mà...

"Đông người ghê nhỉ."

Chúng tôi ra khỏi ga Tokyo Teleport và đi dạo quanh Odaiba. Có thể thấy các cặp đôi ở khắp mọi nơi.

"Thì đương nhiên rồi, nghỉ 3 ngày liền mà lị."

"A, đúng ha."

Thứ Bảy, Chủ Nhật, cộng thêm ngày lễ vào thứ Hai nên thành nghỉ 3 ngày liên tiếp. Là Lễ Thành Nhân ha.

Còn 2 năm nữa là 20 tuổi. Và năm nay là lên lớp 12. Năm học cuối cùng rồi.

"Thời cấp 3 trôi qua nhanh thật đấy."

"Đúng thế. Đặc biệt là năm nay có nhiều chuyện xảy ra quá mà."

Nhiều chuyện, quá nhiều chuyện luôn ấy chứ. Nhất là... uuu.

"Đúng là có nhiều chuyện thật."

Sự kiện gây chấn động nhất đối với chúng tôi. Một ngày tháng 7, tôi tỏ tình với Michiru, và bị đá với câu nói: "Cậu mà là thần tác giả á, nằm mơ đi".

Cái đó đúng là sốc nhất thật.

"Đ-Đúng thế... xin lỗi..."

"Không, không cần xin lỗi đâu. Chuyện đó qua rồi mà."

"Uuu~... xin lỗi."

"Đã bảo là... không sao mà. Nhé? Chuyện đã qua rồi."

"Yuuta..."

Đúng vậy. Chuyện đã kết thúc, là chuyện của quá khứ rồi. Mấy chuyện đó giờ sao cũng được.

Quan trọng là hiện tại.

"Michiru, hôm nay hãy vui lên nào. Nhé? Tớ... đã cố gắng khá nhiều vì ngày hôm nay đấy?"

Michiru nhìn vào mắt tôi. Sau khi khẽ thở dài, cô ấy nói.

"Đúng vậy ha. Ừm, xin lỗi nhé, làm bầu không khí kỳ cục quá."

Michiru đã mỉm cười với tôi. Cô ấy là kiểu người hay day dứt về chuyện cũ. Nếu là mọi khi, tôi nghĩ chắc cô ấy sẽ ủ rũ thêm một lúc nữa.

Nhưng mà nụ cười đã trở lại trên môi Michiru. Chắc là chúng tôi đã trưởng thành rồi. Cả tôi, và cô ấy.

"Vậy, đầu tiên chúng ta đi về phía DiverCity nhé."

"OK."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!