“Cuộc sống đào hoa của nam sinh tác giả web: Cô bạn thanh mai trúc mã từng nói ‘Làm gì có chuyện cậu là tác giả thần thánh’ và đá tôi, giờ thì hối hận… nhưng đã quá muộn.”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 04 - Chương 133: Thần tác giả được tỏ tình

Chương 133: Thần tác giả được tỏ tình

T-Tôi... Agematsu Yuuta, 17 tuổi. Chỉ là một học sinh cấp 3 âm trầm mà thôi.

Thế nhưng hôm nay, tôi đã được biên tập viên phụ trách Light Novel của mình, Sakudaira Mei-san, tỏ tình.

Thích á, bảo là thích á, hể, hểểểểểểểểểểể!?

"Xin lỗi nhé, Sensei. Làm em giật mình rồi."

Mei-san vừa bồn chồn xoắn tay vừa cúi đầu xin lỗi.

"A, không, chị không cần xin lỗi đâu ạ."

Ơ, nh-nhưng mà... hả, sao lại thế. Mei-san thích tôi từ bao giờ thế nhỉ?

Tôi lại lỡ làm gì rồi sao?

"Sensei, mặt em lộ rõ vẻ bất ngờ quá nhỉ."

"Không, th-thì là... đương nhiên rồi ạ. Em có làm gì đâu."

Mei-san ngơ ngác một chút, rồi cười khổ nói.

"Thần linh cứu người xong cũng không có cảm giác là mình đã cứu người ta sao?"

"Cứu...?"

"Ừm. Lúc chị đang phân vân có nên tiếp tục làm biên tập hay không, những lời của Sensei đã dẫn lối cho chị."

Mei-san đã chọn ở lại Tokyo thay vì trở về Nagano. Và chị ấy bảo rằng tôi có liên quan đến quyết định đó.

"Từ trước, chị đã thấy Sensei rất tốt rồi. Nhưng mà, nếu hẹn hò bây giờ, chị sợ người ta nghĩ là chị nhắm vào tiền bạc hay danh tiếng."

"L-Làm gì có chuyện đó. Ai lại nghĩ thế chứ?"

"Mọi người xung quanh, và hơn hết là... từ phía Sensei, chẳng hạn."

Hóa ra Mei-san lại bận tâm chuyện đó sao. Nhưng mà, thật kỳ lạ.

"Em biết Mei-san không phải người như thế mà. Chị dịu dàng, làm việc giỏi, lúc nào cũng động viên em. Mei-san?"

Cô ấy ôm mặt bằng hai tay, lăn lộn trên giường. Ơ, cái gì thế này?

"Không được! Không được đâu Sensei! Bị nói... bị nói những lời như thế thì sao chị dám nhìn thẳng mặt em nữa!"

"Ơ, t-tại sao ạ?"

"Thì tại người ta ngại chứ sao nữa! Aaa làm sao bây giờ! Thế này thì sao mà làm việc nghiêm túc được nữa chứ!"

Mei-san quằn quại trên chăn một lúc. Đúng là, làm việc với người mình yêu thì có lẽ khó thật.

"Lời tỏ tình, chị có muốn rút lại không ạ?"

"Không, chị không rút lại đâu."

Mei-san ngồi dậy, nhìn thẳng vào tôi nói.

"Sensei... không. Agematsu Yuuta-kun."

"A, vâng."

Dù đôi má ửng hồng, nhưng Mei-san vẫn hướng ánh nhìn nghiêm túc về phía tôi và nói.

"Chị thích em. Em... hẹn hò với chị nhé."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!