Chương 82: Chiến thắng của Kou-chan!
Một ngày sau khi ngủ lại nhà Michiru.
Tôi đã đến nhà họa sĩ minh họa Misayama Kou-chan.
Tôi đã từng đến nhà cô bé một lần vào dịp Summer Comiket.
"""Mời vàoooo~!"""
Người ra đón tôi là hai nữ sinh đại học xinh đẹp tóc vàng mắt xanh.
Là hai chị gái sinh đôi của Kou-chan.
"Chào hai chị, Sou-san, You-san."
Chị sinh đôi là Sou-san, em là You-san. Nghe bảo hai người thân thiết lắm, lúc nào cũng dính lấy nhau.
"""Lâu quá không gặp ha Yuu-kun~. Đến chơi với Kou hả."""
"Vâng. A, đây là quà ạ."
Tôi đưa hộp thạch nước Mizu Yokan. Hai người cười khúc khích vui vẻ "Kya kya". Giống nhau thật đấy, Sou-san và You-san.
"""Bắt em đến đây cũng ngại quá, cơ mà con bé Kou ấy, nó ru rú trong phòng suốt à."""
"Ru rú trong phòng? Tại sao ạ?"
"""Ai biết~? Nghe bảo công việc chưa xong gì đó."""
"A..."
Kou-chan là họa sĩ minh họa cho series thứ hai của tôi Boku-Koko.
Boku-Koko đã được quyết định Anime hóa. Và sắp tới sẽ phát hành tập 3. Chắc là đang vẽ tranh cho tập đó.
"""Với lại á~, hình như từ tuần trước, con bé lạ lắm nha~."""
"Lạ ạ?"
"""Cứ ngẩn ngơ, rồi mặt đỏ bừng... mà, thú vị nên cũng kệ thôi!"""
Tôi chia tay chị em You-Sou và đi đến trước cửa phòng Kou-chan.
Cốc cốc.
'Kou-chan vắng nhà!'
"Là anh đây, Kou-chan."
'Kami-nii-sama!'
Rầm! Cửa mở toang. Đứng đó là...
Misayama Kou-chan với miếng dán hạ sốt trên trán và quầng thâm dưới mắt.
Hệ động vật nhỏ. Tóc ngắn màu bạc và đôi mắt màu lục bảo đặc trưng.
'Oaaaaaan! Kami-emooooon! Bài tập mãi không xonnnnggg!'
Kou-chan thường nói bằng tiếng Nga.
Nội dung cuộc trò chuyện thì người Nhật chính gốc như tôi chịu chết.
Nhưng gần đây tôi nhận ra là, hễ cô bé lẩm bẩm bằng tiếng Nga thì y như rằng là chuyện chẳng đâu vào đâu.
Một lúc sau.
"Uwa... phòng ốc bừa bộn quá."
'Đang Shuraba (chạy deadline sấp mặt) mà...'
Khắp nơi vương vãi Manga và quần áo.
Kou-chan trùm chăn trên giường, tay nắm chặt cái... bảng vẽ điện tử?
Hơn nữa phòng này, lạnh cóng.
"Điều hòa 19 độ... Kou-chan cảm lạnh mất thôi."
"Con gái xứ Bắc... mà lị!"
"Chị em You-Sou bảo em lớn lên ở Tokyo mà."
'Mấy bà chị chết tiệt! Cướp mất cá tính của Kou-chan à! Kííí!'
Cơ mà dáng vẻ làm việc của Kou-chan đây sao. Nhắc mới nhớ tôi chưa từng biết họa sĩ minh họa làm việc thế nào cả.
Tôi quay lại thì thấy Kou-chan đang nằm ườn chơi game điện thoại.
"Tịch thu điện thoại."
"Aaan, ác quỷ~"
"Minh họa chưa xong đúng không? Deadline là bao giờ?"
"Tháng 7."
Quá hạn cả tháng rồi! Khoan, hả? Quá deadline rồi mà vẫn đi Comiket với lễ hội mùa hè tỉnh bơ vậy á?
'Hừm... ngại quá đi.'
"Chắc là anh không khen em đâu Kou-chan. Làm việc đi."
'Uwaaaan! Gian xảo quá! Kami-nii-sama cũng ôm đồm bao nhiêu việc mà. Làm xong cái vèo là Cheat kiểu gì thế hả! Cái này là Cheat rồi, Cheater rồi!'
Buu buu, Kou-chan càu nhàu.
Tôi quyết định giữ điện thoại cho đến khi em ấy hoàn thành minh họa.
Kou-chan miễn cưỡng làm việc.
"Kami, nii-sama. Có việc, gì không?"
"A, ừm. Thì là... đợi em xong việc rồi nói cũng được."
"Hô, từ khóa gây tò mò. Làm việc, không tập trung được đâu."
"Chỉ là em không muốn làm thôi chứ gì?"
Kou-chan cứ liếc nhìn tôi chằm chằm.
Im lặng thế này thì lại càng mất tập trung hơn nhỉ.
"Chuyện là thế này Kou-chan. Thực ra anh... thích em."
"................................................Pardon?" (Hả?)
"Sao lại dùng tiếng Anh... à ừm, ý là anh thích Kou-chan ấy."
"................................................What!?" (Cái gì!?)
Đã bảo là sao lại dùng tiếng Anh mà...?
Awawa, Kou-chan đỏ bừng mặt, luống cuống tay chân.
'B-Bình tĩnh nào... những lúc thế này phải đếm số nguyên tố. 1, 2... 2? 2 có phải số nguyên tố không nhỉ?'
"Kou-chan bình tĩnh nào."
Phù phù, Kou-chan hít thở sâu. Quả nhiên là làm phiền em ấy rồi, biết thế để sau hẵng nói.
"À ừm... Kami-nii, sama. Thích là... thích? Like? Love...?"
"Chắc là... Love."
"~~~~~~~~!"
Phắt...! Kou-chan giơ hai tay lên trời.
Đứng dậy, và hét lên chiến thắng.
'Thắng rồi! Kou-chan đã chiến thắng cuộc đua giành vị trí nữ chính! Thú thật là gần đây bị xếp vào vị trí linh vật làm màu nên em cứ lo là không được tham gia vào cuộc đua tình ái cơ. Nhưng mà! Đại - Nghịch - Chuyển từ đây! Tới rồiiiiiiii! Hô hôoooooooooooo!'
Kou-chan nhảy điệu nhảy kỳ quái zun zun trên giường.
Vấp chân, ngã bịch xuống giường.
Lăn lộn lăn lộn qua lại trên giường.
'Hộc! Khoan... chờ đã. Là Kami-nii-sama mà, chắc chắn có bẫy. Mừng hụt là cấm kỵ!'
Yoisho, Kou-chan đứng dậy.
Ngồi ngay ngắn, giơ tay lên.
"Kami-nii, sama. Ngoài ra, còn... nói gì nữa không?"
"A, ừ. Thực ra là..."
Tôi nói với Kou-chan. Rằng tôi đã lỡ thích cùng lúc 4 cô gái, bao gồm cả Yurie.
Kou-chan gật đầu với vẻ mặt nghiêm trọng.
'Thấy chưa. Kou-chan biết ngay mà! Mấy cái mô-típ của nhân vật chính Romcom chậm tiêu này đều được nạp hết vào bộ não IQ 5 nghìn tỷ này rồi.'
Chọt chọt, Kou-chan chỉ tay vào đầu mình.
Chắc là cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu.
"Anh nói với Michiru thì bị mắng té tát. Yurie thì có vẻ Welcome."
'Cũng phải thôi. Đại tỷ Michiru... tội nghiệp... Chị hai Yurie vãi chưởng thật.'
"Thế nên là... anh muốn biết Kou-chan nghĩ sao. Quả nhiên là... ghét à?"
Phù, Kou-chan thở dài. Lắc lắc, cô bé lắc đầu.
"Ghét... thì, không... ạ."
"Thật không?"
Gật gật, Kou-chan gật đầu.
Cô bé mỉm cười, đặt tay lên ngực mình.
Bằng vốn tiếng Nhật bập bẹ, cô bé bắt đầu nói.
"Em... thích, Kami-nii-sama. Yurie... Michiru... Alyssa, thích. Mọi người... mọi người... em thích."
"Kou-chan..."
"Nên, là... vì thế, được mà. Em... muốn, mọi người, ở bên nhau!"
Kou-chan thuộc phe ủng hộ. May quá...
"Cảm ơn em, Kou-chan."
'Oa oa. Tự nhiên ôm người ta làm Kou-chan bối rối quá à~. Này này cứ thế này thì Bed-in mất thôiii!'
"Xin lỗi làm phiền em nhé. Nào... làm bài tập thôi."
'Hứ... uổng công bầu không khí đang Strawberry thế kia mà~'
Thế là, tôi đã nhận được sự cho phép của Kou-chan.
