Chương 24
Ngày hôm sau. Hôm nay chính là ngày Thất Tịch. Vì làm việc lệch giờ nên Shirosaki đến Dream Box vào đầu giờ chiều. Sau khi mặc áo blouse ở tủ đồ dãy nhà phía Nam như thường lệ, anh lập tức tiến về phía căn phòng của Koharu nằm ở cuối dãy.
Vừa đến nơi, Shirosaki quan sát xung quanh để chắc chắn không có ai rồi mới gõ cửa và cất tiếng:
"Koharu. Tôi đến rồi đây."
Gần như ngay lập tức, tiếng cửa và bản lề khô khốc vang lên. Đợi sẵn trong phòng là một Koharu đang có tâm trạng cực kỳ tốt.
"Anh đến sớm hơn hôm qua tận năm phút đấy, Shirosaki."
"Đừng có mà bấm giờ."
"Thì có sao đâu. Nào, vào đi."
Gương mặt cô gái Khuyển Nhân bừng sáng. Cô hớn hở mời người nghiên cứu viên vào phòng.
Căn phòng phía trong vẫn không có gì thay đổi so với hôm qua, duy chỉ có trên mặt bàn là trông hơi khác lạ. Shirosaki bất chợt mỉm cười khi nhớ về việc trước đây cô nàng từng lầm lũi thu gom những chiếc kim khâu. Giờ đây, thứ rải rác trên bàn không còn là những chiếc kim sắc nhọn hay những lý thuyết suông nữa, mà là vài mảnh giấy tanzaku đủ màu sắc được đặt ngẫu nhiên.
Vừa ngồi xuống ghế, Shirosaki đã đưa mắt nhìn chúng.
"Giấy tanzaku? Ở đâu ra thế này?"
"Chịu thôi. Sáng ra em vừa ngủ dậy, kiểm tra hòm thư nhận bánh quy đã thấy chúng ở trong đó rồi. Không phải Shirosaki bỏ vào à?"
"Đời nào. Tôi vừa mới đến mà... đưa tôi xem nào."
"Ừm. Đây."
Koharu thu dọn tất cả số giấy trên bàn rồi đưa cho Shirosaki. Anh nhận lấy, lật đi lật lại xem xét kỹ lưỡng. Trên mặt giấy không có lấy một chữ nào, chỉ là những mảnh giấy tanzaku bình thường có thể tìm thấy ở bất cứ đâu. Đếm đi đếm lại thì có tổng cộng sáu tờ.
"Kỳ quặc thật. Chắc không phải là ông già Noel đâu nhỉ..."
"Đang mùa hè mà."
Trả lại xấp giấy, Shirosaki ngáp dài một tiếng. Đêm qua anh không ngủ được mấy vì mải suy nghĩ về chuyện của Shiro và Koharu.
"...Có khi là do ma làm đấy."
"Ma á?"
"Ừm. Biết đâu vào ngày Thất Tịch lại có một con ma hào phóng đi loanh quanh bỏ giấy ước vào hòm thư thì sao."
"Shirosaki thỉnh thoảng cứ nói mấy câu kỳ cục. Làm gì có chuyện đó chứ."
Koharu ngơ ngác nhìn anh. Shirosaki vốn định đùa một chút, nhưng đành cười khổ khi bị cô nàng ngó lơ.
"Thế thì giả thuyết khả thi nhất là Chức Nữ và Ngưu Lang à?"
"Hì hì," Koharu bật cười, đôi tai chó cụp xuống đầy vẻ khoái chí.
"Hôm nay Shirosaki toàn nói đùa thôi. Cơ mà vui ghê."
"Vậy à..."
Nhìn Koharu mỉm cười ngây ngô như một đứa trẻ, Shirosaki bỗng cảm thấy tội lỗi và khẽ buông thõng người.
Thú thật, Shirosaki đã hy vọng Koharu sẽ thấy sợ. Anh muốn cô dễ dàng tin vào chuyện ma quỷ và tỏ ra sợ hãi. Bởi nếu như thế, nỗi lòng đang thắt lại của anh có lẽ sẽ được giải tỏa. Trong dòng suy nghĩ đêm qua, có một nan đề cực kỳ rắc rối chiếm lấy tâm trí anh.
"Khuyển Nhân không tồn tại cái gọi là "linh hồn", thứ vẫn thường được mô tả là cái tôi, ý thức hay cảm chất (qualia)."
Đó là một câu văn nằm trong tập tài liệu về Khuyển Nhân mà cấp trên Notoya đã đưa cho anh xem ngay sau khi chuyển công tác đến Dream Box. Câu văn đó cứ bám riết lấy đầu óc Shirosaki. Trước đây, khi Koharu bỏ trốn và liều chết kháng cự đội an ninh Khuyển Nhân, nhìn vào gương mặt vô hồn, vô cảm của đám lính gác đó, Shirosaki đã lập tức liên tưởng đến câu nói này.
Cái tôi, ý thức, cảm chất. Trái tim… Linh hồn.
Dù Khuyển Nhân là một sự tồn tại bí mật không được công khai với thế giới, nhưng việc từ "linh hồn" xuất hiện trong một tài liệu khoa học vẫn khiến Shirosaki cảm thấy bất nhất. Nội dung của nó quá đỗi trừu tượng. Tuy nhiên, anh có thể dễ dàng hình dung ra điều mà tác giả muốn nói.
Tóm lại... đó là nan đề về việc liệu Khuyển Nhân có tính chủ thể hay không. Đêm qua, Shirosaki đã vận dụng mọi suy nghĩ để tìm kiếm bằng chứng khách quan cho việc này, nhưng cuối cùng anh vẫn không thể chứng minh được sự tồn tại của nó. Shirosaki là một nghiên cứu viên. Dù sao thì anh cũng mang danh là một nhà khoa học. Thế nhưng, tận sâu trong lòng, anh vẫn thiết tha mong cầu rằng Khuyển Nhân ── hay chính xác là Koharu ── có được tính chủ thể và thứ gọi là linh hồn giống như con người.
Từ xa xưa đã có quan điểm cho rằng loài chó không có cái tôi hay ý thức, với thuyết "Động vật máy móc" của Descartes là một ví dụ điển hình. Những người không hiểu rõ về loài chó có thể coi học thuyết này hay bản thân Descartes là dị thường, nhưng đó chỉ là vì họ đang nhân hóa động vật quá mức mà thôi. Sự thật không thể chối cãi là thế giới trong mắt động vật và con người hoàn toàn khác nhau. Nếu dựa trên khái niệm "Thế giới riêng" (Umwelt) của Jakob von Uexküll, thật khó có thể nói rằng loài chó với lối sống khác biệt lại có hệ thống ý thức giống con người, cũng giống như chẳng ai nghĩ kiến hay ong lại sở hữu một linh hồn cao thượng cả.
Đúng là các loài sinh vật bậc cao như tinh tinh hay cá voi sát thủ đã được công nhận là có ý thức. Thế nhưng, riêng loài chó thì mọi thứ vẫn còn rất mập mờ. Chính vì vậy, nếu cô nàng này tin vào sự tồn tại của linh hồn ở thế giới bên kia, Shirosaki sẽ cảm thấy được an ủi đôi chút. Bởi việc lo lắng về cái chết và mơ mộng về một tương lai không có thật là đặc quyền của con người ── hay nói rộng hơn là của những loài động vật có linh hồn. Thế nhưng, có vẻ như cô lại rất tỉnh táo vào những thời điểm quan trọng. Koharu đang mỉm cười với Shirosaki cũng là một Khuyển Nhân giống hệt đám lính gác kia. Cả hai bên đều là mẫu thiếu nữ loại F. Trong phút chốc, Shirosaki thấy gương mặt của tên lính gác dẫn đầu và Koharu như chồng lấp lên nhau. Vẻ lạnh lùng đến đáng sợ của kẻ trước đã xóa nhòa nụ cười ngây thơ của người sau.
Lỡ như── Nghĩ đến đó, Shirosaki bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát.
"Shirosaki. Em viết vào đây được không?"
Câu hỏi của Koharu khi đưa lên mảnh giấy tanzaku cuối cùng mới khiến Shirosaki bừng tỉnh. Anh cố lấy lại bình tĩnh rồi gật đầu.
"Tất nhiên rồi. Nhưng treo ở đâu bây giờ? Ngặt nỗi ở đây chẳng có cây tre nào cả..."
"Ra vậy, giấy tanzaku thì phải treo lên tre mới được nhỉ."
"Đúng rồi đấy. Dù ở đây không chuẩn bị được tre nhưng Koharu cứ viết đi. Dù sao cũng bõ công có giấy mà."
"Ừm."
Koharu ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, lấy từ túi áo ra chiếc bút máy mà Shirosaki đã tặng trước đó. Cô đặt mảnh giấy tanzaku màu cam nhạt xuống chỗ dễ viết rồi nhìn sang Shirosaki.
"...Nhưng mà viết gì bây giờ?"
"Bất cứ điều ước nào Koharu muốn đều được mà."
"Điều ước à. Ừm. Có lẽ là việc được ở bên cạnh Shirosaki mãi mãi."
"Ở bên tôi... mãi mãi sao."
"Ừm! Mãi mãi, mãi mãi luôn. Vĩnh viễn nhé. Giống như Chức Nữ và Ngưu Lang ấy. Nếu biến thành những ngôi sao, liệu hai người có được ở bên nhau mãi không nhỉ? Kiểu vĩnh viễn luôn ấy."
Ánh sáng lấp lánh từ ngôi sao đôi của chòm Thiên Nga.
Shirosaki bật cười như thể vừa trút ra một hơi thở dài.
"Lãng mạn quá nhỉ. Nhưng mà Koharu này. Koharu và tôi, chuyện đó..."
"Em biết mà. Nhưng chẳng phải vì thế người ta mới ước sao?"
"Cũng đúng. Có lẽ từ xưa đến nay nghi lễ này được kế thừa cũng là để con người ta cầu nguyện như thế."
"Ừm. Chính vì không thể thành hiện thực nên em mới muốn ước đấy."
Thấp thoáng trong nụ cười ngây thơ của cô là một nụ cười pha lẫn sự chấp nhận thực tại một cách thấu đáo. Shirosaki đột nhiên cảm thấy trống rỗng vô cùng.
"Dù Koharu có vượt qua kỳ thi, thoát án tiêu hủy và tiếp tục sống, thì một ngày nào đó Koharu cũng sẽ đi trước tôi... Koharu sẽ..."
Koharu sẽ phải chết. Anh không thể thốt ra những từ cuối cùng.
"Thì em là Khuyển Nhân mà. Em không thể ở bên Shirosaki đến cùng được. Xin lỗi anh nhé."
Koharu khẽ nhíu mày cười khổ với vẻ buồn bã, nhưng tông giọng vẫn vui vẻ như cũ. Không bận tâm đến sự im lặng của Shirosaki, cô tiếp tục nói:
"Thế nên là, Shirosaki này. Cho đến lúc đó, hãy cứ cho em lệ thuộc vào anh thật nhiều nhé. Và anh cũng hãy lệ thuộc vào em đi. Dù anh có bảo là em làm nũng hay mãi chẳng chịu lớn cũng không sao... Shirosaki là người chủ duy nhất của em thôi. Từ giờ và mãi mãi về sau. Mãi mãi thật nha."
***
Vài giờ trôi qua kể từ sau lời tỏ tình lệch lạc của Koharu, trời đã về chiều. Tiếng ve Higurashi lại bao trùm không gian như hôm qua, và buổi huấn luyện tạm dừng lại. Sau khi ăn xong hộp cơm tối mà Shirosaki mang đến, màn đêm lại một lần nữa kéo đến với cả hai, thay thế cho tiếng ve sầu.
Hôm qua vì có nhiều chuyện xảy ra nên họ đã không huấn luyện, vì vậy hôm nay cả hai quyết định làm việc nghiêm túc, lẳng lặng thực hiện các bài tập giả lập kỳ thi chó dẫn đường. Sau khi buổi huấn luyện kết thúc tốt đẹp và quay về phòng của Koharu, lúc Shirosaki đang dọn dẹp các thiết bị khống chế thì cũng vừa vặn đến giờ tan làm. Khi Shirosaki đứng dậy định ra về, Koharu đã gọi anh lại.
"Chờ đã, chờ đã! Shirosaki."
"Gì thế? Koharu có bảo tôi đừng về thì tôi cũng về thôi. Tôi buồn ngủ lắm rồi."
"Không phải chuyện đó. Là cái này cơ."
"Hở?"
Thứ cô đưa ra là một xấp giấy tanzaku. Shirosaki nhìn xuống chúng. Những con chữ được viết nắn nót, cẩn thận theo đúng bài tập luyện chữ mà anh đã dạy.
"Cầu mong Shirosaki luôn luôn hạnh phúc"
"Cầu mong Shirosaki không gặp phải chuyện muộn phiền"
"Cầu mong Shirosaki có thể tận hưởng sở thích của mình một cách vui vẻ"
"Cầu mong những điều bất hạnh không xảy đến với Shirosaki"
"Cầu mong Shirosaki nhận được thật nhiều tiền"
Tất cả những lời cầu chúc cho hạnh phúc của Shirosaki đều được viết tràn ngập trên các mảnh giấy. Dù không thể bênh vực nổi thói tham lam của Koharu, nhưng anh phải thừa nhận cô nàng vẫn rất quy củ khi mỗi mảnh giấy chỉ viết đúng một điều ước. Có lẽ cô đã học được điều này từ sách vở hoặc tiểu thuyết.
"Koharu viết từ lúc nào thế... Toàn bộ đều là cho tôi cả. Mà này, thế này chẳng phải là viết quá nhiều rồi sao."
"Ơ? Thế à. Thế này vẫn còn chưa đủ đâu đấy nhé."
Trong người Shirosaki dâng lên một cảm giác kỳ lạ, vừa nhột nhạt vừa ngượng ngùng. Nó giống như cảm giác của một người cha được con trai hay con gái vẽ tặng chân dung vậy.
"Cảm ơn nhé. Nhưng mà thế này thì chẳng có điều ước nào cho bản thân Koharu cả."
"Chỉ cần Shirosaki hạnh phúc là được rồi."
"Ơ, sao ở đây chỉ có năm tờ nhỉ. Koharu, còn một tờ nữa đâu?"
"...Hả? Em chỉ viết có năm tờ thôi mà."
"Thế à?"
"Ừm. Em không nói dối đâu nhé?"
Giọng Koharu hơi cao lên, ánh mắt láo liên đầy lúng túng. Nhìn thấy biểu cảm lần đầu xuất hiện này của cô, Shirosaki phải cố gắng lắm mới không bật cười. Nói cách khác, từ trước đến nay cô chưa từng nói dối anh một lần nào.
──Cô gái này cũng có những điều ước không muốn cho mình biết sao?
Shirosaki có chút tò mò, nhưng anh quyết định không dò hỏi thêm những chuyện không cần thiết.
"Thế sao lại đưa giấy tanzaku cho tôi?"
"À chuyện đó thì... em muốn Shirosaki chụp ảnh lại cho em. Lúc trước anh từng nói chụp ảnh là sở thích của anh mà. Thế nên em mới muốn nhờ anh. Được không?"
"Chụp ảnh... Ý Koharu là muốn tôi chụp lại cảnh treo những tờ giấy này lên cây tre cho Koharu xem à?"
"Đúng rồi đấy. Nếu anh mệt quá thì em không ép đâu. Từ trưa đến giờ trông Shirosaki đã có vẻ buồn ngủ rồi, thế mà anh vẫn còn theo sát huấn luyện cho em đến tận lúc này."
"Được thôi. Chuyện nhỏ ấy mà."
"Ơ, thật á? Tuyệt quá~. Nếu anh mà từ chối, chắc tôi đã trốn khỏi đây ra núi tìm tre rồi đấy."
"...Koharu đùa chẳng vui tẹo nào đâu."
Shirosaki rùng mình khi tưởng tượng cảnh mình vừa về nhà chợp mắt đã nhận được cuộc gọi giận dữ từ Dream Box, và hình ảnh thảm hại của chính mình trong bộ đồ ngủ phải cúi đầu xin lỗi qua điện thoại. Nếu vào thời điểm này mà cô lại bỏ trốn một lần nữa, chắc chắn việc đăng ký dự thi sẽ đổ sông đổ biển.
"A! Chờ chút đã. Để em gom chúng lại."
Koharu giục Shirosaki trả lại xấp giấy tanzaku cho mình một lát. Shirosaki vừa đưa lại vừa hỏi với vẻ nghi hoặc:
"Gom lại á?"
"Ừm. Thì là cái đó đấy. Để Shirosaki không lỡ tay làm mất... em làm giúp anh thôi mà. Đừng bận tâm."
Nói đoạn, Koharu nhặt chiếc dập ghim đang nằm trên bàn lên. Và rồi, cô làm một việc chẳng ai ngờ tới: cô dập ghim dọc theo mép những mảnh giấy như thể đang khâu máy để cố định chúng lại. Tiếng "tạch, tạch" vang vọng khắp phòng. Giấy tanzaku khá dày để mực bút máy không bị thấm sang mặt sau, nên việc dập ghim nhiều tờ cùng lúc đòi hỏi một lực khá lớn, nhưng với sức mạnh của Khuyển Nhân thì việc đó chẳng là gì. Shirosaki thầm lo không biết dụng cụ văn phòng của mình có bị cô làm hỏng không.
Quan trọng hơn, anh đã nhận ra Koharu đã giấu mảnh giấy thứ sáu vào giữa xấp giấy rồi mới dập ghim cố định lại.
"Xong rồi đấy. Này, Shirosaki."
Cô đưa lại cho anh xấp giấy có chứa đựng điều ước bí mật của mình.
"Này. Để thế này thì lên ảnh xấu lắm. Mở ra—"
"Không được đâu đấy! Cái đó ngày mai anh phải trả lại cho em đấy."
"Biết rồi."
Giọng cô trầm xuống như đang đe dọa. Nụ cười tươi rói đó trông thật đáng sợ. Shirosaki xua tay trước mặt để dỗ dành cô. Bị ghim chặt thế này, nếu anh gỡ ghim ra rồi lắp lại y như cũ thì chắc chắn sẽ bị phát hiện ngay lập tức. Anh từ bỏ ý định xem mảnh giấy của Koharu và cất nó vào túi quần thay vì túi áo blouse.
"Mà suy cho cùng thì rốt cuộc ai là người đã bỏ giấy tanzaku vào hòm thư của Koharu nhỉ? Đến giờ vẫn chẳng biết là ai."
"Biết đâu thực ra là Shirosaki làm thì sao...?"
"Không phải tôi."
Điều đó đối với Shirosaki vẫn là một ẩn số. Trong lúc huấn luyện dẫn đường, thỉnh thoảng anh đã tháo bịt mắt ra để tìm kiếm khắp nơi, nhưng chẳng thấy bóng dáng cây tre nào được trang trí bằng giấy tanzaku cả.
"Thôi kệ đi. Tôi về đây. Hẹn gặp lại ngày mai nhé, Koharu."
"Ừm. Hẹn mai nhé. Tạm biệt Shirosaki."
Shirosaki rời khỏi phòng của Koharu. Thỉnh thoảng anh ngoảnh lại khi đang bước đi, vẫn thấy cô gái ấy đứng ở cuối hành lang vẫy tay thật mạnh. Bình thường Koharu vẫn luôn làm như vậy. Shirosaki cũng vẫy tay đáp lại. Đây là chuyện xảy ra ngoài giờ làm việc. Nếu là với người khác, anh sẽ không bao giờ làm vậy, nhưng chỉ với cô gái ấy, anh mới thể hiện sự dịu dàng từ tận đáy lòng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
