Chương 27
Tháng Tám, mùa hè chính thức bước vào giai đoạn khắc nghiệt nhất. Sau bận đó, Koharu vẫn chẳng mảy may có ý định chủ động bắt chuyện với người lạ.
Chẳng còn cách nào khác, Shirosaki đành tự mình cùng cô nàng luyện tập phỏng vấn như mọi khi. Thế nhưng khi đối diện với anh, Koharu chẳng hề thấy căng thẳng, cô nàng chỉ toàn bày ra vẻ làm nũng mà tham gia huấn luyện. Tình trạng này kéo dài khiến Shirosaki thực sự sốt ruột. Mùa thu đã cận kề ngay trước mắt.
Tuần này vẫn là chế độ làm việc lệch giờ. Shirosaki đến Dream Box vào quá trưa, anh lập tức tiến thẳng về phía phòng của Koharu.
"Shirosaki! Mừng anh đã về! "
Vừa thấy bóng dáng anh ở cửa, cô nàng Khuyển Nhân đã sán lại gần đầy vẻ vòi vĩnh. Dù muốn hay không, Shirosaki đã quá quen với những cú “vật” kiểu ôm hôn tốc độ cao của Khuyển Nhân, anh đón lấy Koharu đang lao ra từ căn phòng phía trong.
"…Đây không phải nhà tôi đâu nhé."
Người nghiên cứu viên buông lời hờ hững như muốn xua đuổi, nhưng cô nàng trước mặt chẳng có vẻ gì là muốn dừng lại. Một khi đã bị cô nàng ôm chặt thì rất khó để gỡ ra. Nếu Khuyển Nhân thực sự tung hết sức, việc bẻ gãy xương người là dễ như trở bàn tay. Anh phải hết sức thận trọng thương lượng để cô nàng tự rút lui mà không gây kích động.
"Không đâu. Đây cũng là nhà của anh mà. Vì anh và em làm đủ thứ chuyện ở đây còn gì."
"Cũng có thể. Nhưng đây là nơi làm việc."
"Hứ. Đồ ác độc, anh không biết buổi sáng không có anh bên cạnh em cô đơn lắm hả?"
"Biết rồi mà."
Shirosaki vỗ vào vai cô nàng bảo cô lui ra, nhưng lực ôm của cô trái lại càng mạnh hơn. Cô nàng cứ thế vùi mặt vào ngực người chủ yêu quý.
"Hì hì~ Em thích mùi của Shirosaki lắm nha."
"Này..."
Nén câu "buông ra mau" vào tận sâu trong cổ họng, Shirosaki giáng một cú chặt nhẹ lên đầu Koharu.
Thế nhưng cô nàng chỉ mỉm cười đáp lại như đang đùa nghịch. Trông cô chẳng khác gì một chú chó con cứ khăng khăng tin rằng chủ nhân đang chơi đùa với mình. Giữa lúc Shirosaki đang nửa phần bất lực thì tiếng chuông điện thoại vang lên từ túi áo blouse của anh.
"À, xin lỗi. Điện thoại."
Khi anh lấy thiết bị di động ra định nghe máy thì Koharu ngước mặt lên. Cô nàng nhíu mày, bĩu môi phồng má đầy vẻ bất mãn.
"…Shirosaki? Ai đấy. Này!"
"Ai mà chẳng được."
"Không được đâu. Anh đang ở bên em cơ mà, đừng có nghe điện thoại."
"Cô nói cái gì vậy Koharu… Chuyện đó sao mà được?"
Dạo gần đây cô nàng rất dễ nổi cáu. Chỉ cần Shirosaki vì lý do nào đó chuyển sự chú ý sang công việc là cô nàng lại bùng lên ngọn lửa ghen tuông hừng hực. Và cô nàng giờ đây đang gầm gừ đầy vẻ oán trách, cho dù đó chỉ là một cuộc điện thoại ngắn ngủi để xác nhận công việc đơn thuần.
"Vâng. Alo... à, vâng. Đúng rồi ạ──. À... tôi hiểu rồi. Vậy thì... vâng. Phiền ông điều chỉnh như thế giúp tôi."
Anh bỏ điện thoại ra khỏi tai.
"Cuối cùng cũng xong ha."
Koharu thở phào nhẹ nhõm. Lần này cũng chỉ là một cuộc gọi xác nhận công việc nhỏ, nhưng đối với cô nàng có vẻ là một chuyện trọng đại.
"Đừng có bận nào nghe điện thoại cũng làm thế chứ Koharu. Là công việc nên phải chịu thôi."
"Chịu là chịu thế nào! Anh là người phụ trách của em đúng không? Thế thì chỉ cần quan tâm đến em thôi chứ. Đó cũng là công việc mà."
"Lý luận cùn. Để công việc được suôn sẻ, tôi còn không ít việc khác phải làm nữa. Nhớ cho kỹ đấy."
"Gừ..."
Lực cánh tay của cô nàng lại siết chặt thêm.
"Đau đấy."
"Không buông đâu. Trừ khi anh hứa hôm nay chỉ ở bên mình em thôi."
Shirosaki bắt đầu cảm thấy khó thở, anh đành cam chịu xoa đầu cô nàng.
"Được rồi. Thế nên cô buông ra đi."
"Ơ? Thật á? Thật không? Thật là anh chỉ ở bên mình em thôi chứ?"
"Tôi bảo là Koharu buông ra đi mà."
"Hì hì~ Tuyệt quá! Thế là chỉ có hai người chúng ta thôi nhé!"
Dù đã nới lỏng vòng tay nhưng Koharu vẫn dính chặt lấy cơ thể Shirosaki khiến anh chùn bước. Chiếc đuôi của cô nàng vẫy lia lịa đầy phấn khích, đôi mắt to tròn lấp lánh sắc xanh thẳm, đôi tai chó dựng đứng hướng về phía anh. Hình ảnh đó giống hệt như Shiro ngày xưa, mỗi khi đã quấn quýt là không chịu rời xa anh nửa bước.
Shirosaki cố nặn ra một nụ cười để không bị lộ vẻ khổ sở.
"Nhưng mà phải cho tôi gọi điện đấy nhé. Chuyện đó là không tránh khỏi đâu."
Nghe vậy, gương mặt cô nàng thoáng chút mây mù nhưng rồi lại nhanh chóng chuyển sang nụ cười khổ.
"Ừm. Vậy thì, Shirosaki đừng có chủ động gọi điện cho người khác là được."
Nếu chỉ có vậy thì... Shirosaki thầm nghĩ. Đằng nào đến giờ huấn luyện đêm cũng chẳng có ai tiếp xúc với họ, nên anh quyết định chấp nhận đề nghị của cô nàng.
"Tối nay cũng làm mấy bài huấn luyện kiểu chó dẫn đường ha. Từ giờ đến lúc đó cứ tập phỏng vấn đã."
*
Sắp đến giờ tan tầm của nhân viên bình thường, một người và một "thú" vừa kết thúc buổi tập phỏng vấn và định bắt đầu ăn tối thì lại có một cuộc điện thoại gọi đến. Thấy Shirosaki lấy điện thoại ra định nghe, Koharu lại bày ra vẻ mặt nghi hoặc và khó chịu. Shirosaki không nghe máy. Koharu ngơ ngác nhìn anh đầy vẻ thắc mắc.
"Sao thế Shirosaki? Không nghe à?"
"Chỉ là tôi đang phân vân thôi."
Trong lúc đó tiếng chuông vẫn không ngừng reo.
"Sao lại không nghe. Em đâu có giận gì anh đâu? Tuy em ghét việc anh chú ý đến thứ gì khác ngoài em... nhưng cuộc gọi từ bên ngoài thì em đã hứa hôm nay không tọc mạch gì rồi mà."
"Thì đúng là vậy nhưng mà..."
Thấy thái độ ngập ngừng của Shirosaki, Koharu bèn đứng dậy, vòng ra sau lưng và giật lấy điện thoại của anh. Trên màn hình hiển thị cái tên "Oteki".
"Này! Cô làm cái gì thế?"
Shirosaki giật mình lớn tiếng trước hành động đó của cô nàng.
"Hửm...? Oteki à. Em biết người này. Cái người mà hồi trước anh đang huấn luyện chó dẫn đường cho em mà cũng bắt anh dừng lại để gọi đi bằng được đúng không."
"Trả đây cho tôi."
Shirosaki đưa tay ra với tông giọng không cho phép cự tuyệt, nhưng Koharu chẳng hề có ý định nghe theo.
"…Alo."
Tiếng chuông dứt hẳn. Koharu rốt cuộc đã nghe máy. Shirosaki lập tức chộp lấy tay cô nàng định ngăn lại, nhưng sức anh không thể đấu lại Khuyển Nhân nên cuối cùng vẫn không lấy lại được. Một người đàn ông trưởng thành như Shirosaki có dùng cả hai tay kéo một tay của cô nàng cũng chẳng hề lung lay chút nào.
"Shirosaki...?"
"Là 204 đây."
Trước giọng nói nhỏ nhẹ của Oteki, Koharu đáp lại một cách lạnh lùng.
"À, ra là cô à. Xin lỗi nhé, cô chuyển máy cho Shirosaki giúp tôi được không?"
"…Shirosaki không có ở đây."
"Đừng có nói dối ── 204. Đưa máy cho tôi."
Shirosaki cố tình nói lớn để Oteki ở đầu dây bên kia nghe thấy.
"Ơ? Shirosaki đang ở đó à? Thế là sao?"
Bị lộ việc nói dối, Koharu miễn cưỡng trả lại điện thoại cho chủ nhân của nó. Cô nàng ngồi xuống ghế chống cằm, cứ thế ngước nhìn Shirosaki với vẻ bực bội. Sự chiếm hữu của loài chó mạnh mẽ đến bất thường. Đặc biệt, điều đó được thể hiện đối với người chủ là con người còn hơn cả với những con chó khác giới.
"Nghe máy rồi đây. Có việc gì thế, cô Oteki?"
"À, ừm... về chuyện bận trước tôi nói ấy mà. Về chuyện đó, tôi muốn được nói chuyện trực tiếp thêm một lần nữa thôi."
"Chuyện trước à? Xin lỗi nhé nhưng không được đâu. Chẳng có gì để nói cả. Mong cô từ bỏ đi."
"…Dù thế nào cũng không được à?"
"Cô phiền quá đấy. Tôi chỉ đang làm công việc của mình thôi."
Chuyện đề nghị điều chuyển sang phụ trách Khuyển Nhân khác mà Oteki đưa ra, nói giảm nói tránh thì đó là một sự can thiệp thái quá. Quan điểm của Shirosaki là không cần phải nói chuyện với người như vậy. Vừa rồi anh vội vàng ngăn Koharu và giục cô nàng trả máy, nhưng thực tâm anh cũng chẳng muốn nghe điện thoại của Oteki chút nào.
"Này nhé... thực ra, tôi đang ở gần rồi."
"Hả?"
"Shirosaki, tuần này cậu vẫn làm lệch giờ đúng không? Đến giờ tan tầm là cậu được nghỉ giải lao mà, nói chuyện một chút không được sao? Tôi xong việc rồi nên không sao đâu."
Lắng tai nghe kỹ, Shirosaki có thể nghe thấy tiếng bước chân đang dần tiến lại gần ở hành lang, không phải qua điện thoại mà là nghe trực tiếp. Koharu cũng phản ứng nhạy bén với âm thanh đó. Có vẻ Oteki đã đến nơi.
"…Tôi biết rồi."
Shirosaki nén một tiếng tặc lưỡi rồi tắt nguồn điện thoại.
"Shirosaki, chẳng lẽ anh gọi người đấy đến đây hả?"
Có lẽ tưởng rằng anh thất hứa, Koharu cất tiếng phản đối đầy đau đớn như tiếng rên rỉ.
"Không, không phải. Là bên kia tự tiện đến thôi ──. Cô cũng nghe cuộc hội thoại rồi đúng không? Tôi đã từ chối lời mời của người ở đầu dây bên kia mà."
"Thì đúng là vậy nhưng mà... sự thật là anh vẫn không thể từ chối dứt khoát còn gì? Với lại, chuyện bận trước là chuyện gì? Sao em chẳng biết gì hết vậy?"
Khuyển Nhân có thính giác cực kỳ nhạy bén. Có vẻ cô nàng đã nghe lỏm được cả giọng nói ở đầu dây bên kia dù âm lượng đã được vặn nhỏ. Shirosaki cho rằng nếu nói ra chuyện đề nghị điều chuyển công tác sẽ khiến cô nàng lo lắng và bất an vô ích, nên anh đã giữ kín cho đến tận bây giờ.
Mới chỉ khoảng một tháng nay thôi mà mức độ lệ thuộc và cố chấp của Koharu dành cho Shirosaki đã tăng lên từng ngày. Dù Shirosaki có kiên quyết từ chối việc điều chuyển đi chăng nữa, anh cũng chẳng muốn tưởng tượng xem một Koharu vốn dĩ đã có xu hướng bất an và đôi chỗ không hiểu đạo lý thông thường sẽ làm gì những kẻ định chia rẽ mối quan hệ giữa mình và người chủ yêu quý.
"Là chuyện công việc bên này thôi. Koharu không cần biết đâu."
"Shirosaki? Anh giấu giếm làm gì sau lưng em thế?"
"Không có chuyện đó. Là chuyện không liên quan đến cô."
"Nói dối. Vừa rồi giọng anh hơi lạ đấy nhé."
"Ai cơ?"
"Đừng có giả vờ. Là Shirosaki đấy. Lúc Shirosaki nói dối, tông giọng sẽ thay đổi một chút xíu đấy?"
Qua vụ mảnh giấy tanzaku hay vụ ép cô nàng đi tán gẫu với các nhân viên khác, Shirosaki từng nghĩ Koharu rất tệ khoản nói dối. Thế nhưng giờ anh mới nhận ra chính bản thân mình cũng chẳng giỏi giang gì cho cam.
——Mình và Shiro có nét gì đó giống nhau, và với Koharu cũng vậy...
Từ xưa đã có câu chủ nào tớ nấy. Điều này đã bị khoa học phủ nhận. Có vẻ chỉ là phía con người chọn nuôi những chú chó có nét giống mình mà thôi. Tuy nhiên, việc hai bên tiếp nhận những đặc tính của nhau trong quá trình chung sống là hoàn toàn có thể xảy ra. Shirosaki đã nghĩ như vậy.
Cứ nhìn những chú chó hoang là rõ, chúng hầu như không cười cho đến khi quấn quýt với con người. Ngay từ đầu, hành vi cười vốn là một cảm xúc được nhân hóa rất mạnh. Phía con người chỉ đơn thuần là đang áp đặt hình ảnh "chó cũng có cảm xúc giống người" mà thôi. Thế nhưng, chó cảnh lại cười rất tươi trước mặt con người, cứ như thể chúng là con người vậy. Nói cách khác, loài chó đã học hỏi nụ cười của con người. Chú chó có người chủ hay cười thì cũng sẽ hay cười, và ngược lại tất nhiên cũng tồn tại.
Nếu giải thích bằng sự tồn tại của các tế bào não mang đặc tính mô phỏng đối phương gọi là nơ-ron gương, thì ngay cả nhà khoa học ghét động vật nhất cũng phải đồng tình. Con người và loài chó không hẳn là giống nhau ngay từ đầu, mà họ trở thành "những kẻ giống nhau" trong quá trình chung sống. Và giờ đây, Shirosaki, người đã ở bên Koharu suốt mấy tháng trời, bỗng nảy ra một suy đoán rằng không biết từ bao giờ cách nói dối của mình đã trở nên giống với cô nàng hay không… Có lẽ Koharu cũng vô thức hiểu được điều đó, nên cô nàng mới trở nên nhạy cảm với lời nói dối của người chủ ── tấm gương phản chiếu chính mình. Con người không thể nói dối trước gương.
"Anh chẳng phải đã bảo không được nói dối là gì."
"…Mong Koharu hiểu cho. Tôi coi Koharu là người rất quan trọng. Vì trân trọng Koharu nên tôi mới đến cơ sở này để huấn luyện cô. Việc tôi không nói chuyện với Oteki cũng là ── vì Koharu cả thôi."
"Shirosaki… Em, em cũng coi Shirosaki là người quan trọng nhất. Thế nên là, chuyện đó… em không muốn giao anh cho người khác đâu. Từ quyết tâm huấn luyện để đi thi đến mong muốn ra ngoài, tất cả thực ra đều là vì Shirosaki đấy biết không? Vì nếu một sản phẩm lỗi như em trở thành bé ngoan, Shirosaki sẽ được hạnh phúc đúng không?"
"…Không phải đâu."
Shirosaki lắc đầu.
"Hả?"
"Koharu. Vừa rồi cô không phải nói dối, mà là cô nói sai rồi."
"Nói sai á?"
"Đúng thế. Koharu chẳng phải sản phẩm lỗi gì cả. Hơn nữa ngay cả bây giờ, được ở bên cạnh Koharu tôi đã thấy hạnh phúc rồi."
"…Shirosaki…! Ừm, em cũng hạnh phúc lắm!"
Gương mặt cô nàng bừng sáng, chiếc đuôi vẫy lia lịa. Trước cảnh tượng đó, người nghiên cứu viên cũng khẽ nở một nụ cười.
"Vậy à. Thế thì tốt rồi."
"Ừm! Hì hì hì!"
"Nhưng nếu thế thì, hãy cố gắng thêm chút nữa cho buổi huấn luyện phỏng vấn đi nhé."
"…Hừm. Ừm, thì em sẽ cố gắng vậy."
"Ha ha ha. Tôi kỳ vọng vào cô đấy."
Trong lúc một người và một "thú" đang nhìn nhau mỉm cười đầy thắm thiết thì tiếng gõ cửa vang lên. Như muốn nói rằng thời gian của riêng hai người họ đến đây là kết thúc, gương mặt Koharu tối sầm lại, cô nàng cúi gằm mặt xuống.
"Anh đi à?"
"Ừm. Xin lỗi nhé Koharu. Đã hứa là chỉ có hai người chúng ta nhưng… tôi phải ra ngoài khoảng mười lăm phút. Tôi sẽ về ngay thôi."
"…Anh đang thu thập gần đủ 'ngàn cây kim' rồi đấy nhé."
Koharu buông một câu đùa đầy vẻ buồn bã.
"Thôi đi. Nếu Koharu thích thì lát nữa tôi sẽ chia cho cô mấy miếng đồ ăn trong hộp cơm của tôi."
Shirosaki xoa đầu cô Khuyển Nhân rồi bước ra khỏi phòng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
