Cuộc Hẹn Với Khuyển Nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Phần Ba: Hạ Về - Chương 18

Chương 18

Một lát sau khi tan làm, tiếng gõ cửa vang lên khô khốc nơi phòng riêng của Koharu. Cô gái đang ngồi trong phòng khẽ vỗ vai Shirosaki – lúc này vẫn đang mải miết viết báo cáo – rồi chỉ tay ra phía cửa ra vào. Sau khi Shirosaki gật đầu ra hiệu đã hiểu, Koharu liền đứng dậy, lon ton chạy ra phía hiên. Cánh cửa vừa đẩy mở, luồng không khí mùa hè hầm hập tràn vào phòng, kéo theo ánh nhìn lạnh lẽo của một người phụ nữ. Đó là Oteki trong bộ áo blouse trắng. Shirosaki liếc nhìn cô từ phía cuối phòng rồi tháo bộ nút tai ra.

“Tôi làm phiền chút nhé.”

Sau nhiều giờ chìm đắm trong thế giới tĩnh lặng của buổi huấn luyện, giọng nói của Oteki là âm thanh đầu tiên Shirosaki nghe thấy. Anh cất tập báo cáo vào bìa hồ sơ, cố giữ vẻ mặt phẳng lặng rồi đứng dậy khỏi ghế. Koharu từ cửa quay lại, lập tức nép sau lưng anh. Đôi bàn tay cô túm chặt lấy vạt áo blouse, dù đã bớt thô bạo hơn trước nhưng lực nắm vẫn rất mạnh. Có vẻ cô đang cực kỳ căng thẳng trước một người lạ không phải Shirosaki.

“Vất vả cho cậu rồi, Shirosaki. Cả 204 nữa. Hôm nay vẫn huấn luyện à?”

“...Kiểu thế.”

Trong khi Shirosaki đáp lại đầy gượng gạo thì Koharu chẳng nói chẳng rằng, cứ dính chặt lấy lưng anh. Oteki khẽ cười khổ, đôi mắt nheo lại.

“Xin lỗi nhé. Có vẻ tôi làm cô bé sợ à?”

“Cô đừng bận tâm. Cá thể này vẫn chưa quen hơi người, tôi cũng đang tập cho nó dần. Đó cũng là một phần của huấn luyện thôi.”

“À, ra thế... Chào 204 nhé. Tôi là Oteki, người đã gọi điện lúc nãy đây. Cô còn nhớ không?”

Bất chấp giọng nói dịu dàng của Oteki, Koharu vẫn vùi mặt sau lưng Shirosaki, không mảy may có ý định đáp lời.

“204...? Này, ít nhất cũng phải chào một câu chứ.”

“...Không.”

Giọng Koharu run rẩy. Shirosaki thở dài trước cái tính khí thất thường của cô. Nỗi sợ người lạ của cô gái này xem ra vẫn chưa thể chữa khỏi ngày một ngày hai. Chứng kiến cảnh đó, Oteki khẽ mỉm cười nhạt.

“Shirosaki này, báo cáo hôm nay cậu vẫn chưa nộp lên bàn Notoya đúng không? Đi cùng tôi nhé, tôi cũng có chuyện muốn nói.”

“Được thôi. 204, buổi tập hôm nay kết thúc tại đây. Mai gặp lại nhé.”

“Không chịu đâu!”

“Hở?”

Shirosaki định gỡ đôi tay đang bám sau lưng mình ra, nhưng Koharu chẳng những không buông mà còn vòng tay ôm chặt lấy anh từ phía sau.

“Đừng về mà Shirosaki! Hôm nay ở lại với tôi thêm chút nữa đi!”

Dù trước đó Shirosaki đã dặn đi dặn lại rằng phải dùng kính ngữ và xưng hô đúng mực khi có người ngoài, nhưng Koharu lúc này dường như đã quên sạch, giọng cô lạc đi đầy vẻ khẩn thiết. Tình huống đột ngột khiến Shirosaki sững sờ.

“Cái gì thế? Tự nhiên cô bị làm sao vậy? Bình thường giờ này tôi vẫn về mà? Sao giờ lại giở quẻ?”

“Không! Tôi đã bảo là không chịu mà! Đừng về! Shirosaki! Ở lại với tôi đi!”

“Đau đấy 204.”

“Không! Shirosaki mà về là tôi cô đơn lắm!”

“204! Đau đấy. Đã bảo đau mà... Này! Cô vừa phải thôi chứ!”

“...A! T-Tôi xin lỗi... Shirosaki.”

Bị một Khuyển Nhân dùng hết bình sinh siết chặt, cơ thể con người yếu ớt của Shirosaki bắt đầu gào thét vì đau đớn, buộc anh phải quát lên để chấn chỉnh cô. Koharu giật mình buông tay, lùi lại một khoảng. Ánh mắt cô giờ đây nhuốm màu lo âu và bi thương, cứ thế dán chặt vào Shirosaki không rời.

“Cô lạ thật đấy. Có chuyện gì? Cô muốn nói gì với tôi à?”

Shirosaki bước lại gần một bước, gặng hỏi. Oteki đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng nhưng vẫn giữ im lặng tuyệt đối.

“Không phải. Không phải đâu Shirosaki! Chỉ là...”

“Chỉ là sao?”

“Ngày mai anh vẫn sẽ đến đây chứ? Vẫn sẽ ở bên tôi chứ...? Shirosaki, anh sẽ không bỏ rơi tôi chứ?”

“Tất nhiên rồi. Thời gian đến kỳ thi chẳng còn bao nhiêu nữa đâu.”

Định thốt ra câu "Vì đó là công việc của tôi", nhưng Shirosaki bỗng thấy nực cười trước chính lời nói của mình. Thay vì bận tâm đến chuyện mình đang quá lún sâu vào cảm xúc với Koharu, anh thấy lo lắng hơn trước những hành động bất thường của cô gái này.

“...Oteki, xin lỗi nhưng cô ra ngoài trước đi. Tôi cần nói chuyện riêng với cô bé này.”

“À, ừ. Vậy... tôi đợi ở ngoài nhé.”

Sau khi Oteki rời đi, Shirosaki lại hướng mắt về phía Koharu. Đôi mắt to tròn của cô đã phủ một màn lệ mỏng. Cô sụt sịt, dùng tay lau mắt trông chẳng khác gì một đứa trẻ vừa bị cha mẹ mắng.

“Koharu?”

Shirosaki cúi xuống cho ngang tầm mắt cô. Tiếng cửa đóng vang lên. Anh gọi tên cô bằng giọng rất khẽ để Oteki bên ngoài không nghe thấy.

“Shirosaki!”

Vừa nghe thấy tên mình, gương mặt Koharu bừng sáng trở lại. Cô nhào tới ôm chầm lấy anh, cái đuôi vẫy tít mù như muốn rụng ra. Nhìn cô trở lại trạng thái bình thường, Shirosaki vừa thấy nhẹ lòng, vừa thấy bối rối không biết nên mắng cô vì tội thất hứa hay nên hỏi cô chuyện gì.

“Lúc nãy cô bị sao thế? Làm Oteki khó xử hết cả ra.”

“Ừm, xin lỗi anh nhé Shirosaki. Tôi... tự nhiên tôi thấy sợ quá. Tôi cứ ngỡ anh đi cùng người khác rồi sẽ không bao giờ quay lại nữa...”

Đôi tai thú bỗng chốc rũ xuống, cái đuôi cũng ngừng chuyển động. Nụ cười trên môi Koharu đông cứng lại.

“Cô lo xa quá rồi. Đây là chỗ làm của tôi, làm gì có chuyện đó chứ.”

Nỗi bất ổn tâm lý của Khuyển Nhân – một định mệnh nghiệt ngã mà đại đa số những sinh vật nhân tạo này phải gánh chịu. Shirosaki đã đọc qua vô số tài liệu về điều này, nhưng nhìn Koharu lúc này, anh cảm thấy có gì đó khác thường. Anh nhẹ nhàng xoa đầu cô rồi gỡ tay cô ra.

“Với lại cô quên lời hứa rồi à? Trước mặt người khác phải dùng kính ngữ cơ mà.”

“Tôi không quên mà. Lời hứa với Shirosaki sao tôi quên được. Nhưng tại tôi cuống quá... Anh có giận không? Có bắt tôi nuốt nghìn cây kim không?”

“Tôi không giận, cũng không bắt cô nuốt kim. Koharu, nỗi sợ lúc nãy là do cô thấy bất an sao?”

Koharu khẽ gật đầu.

“Lúc nghe Shirosaki gọi tôi là 204... tôi cứ sợ là anh sẽ không bao giờ gọi tôi là Koharu nữa, tôi sợ lắm...!”

“Thôi đừng khóc nữa...”

Shirosaki đặt tay lên vai cô, im lặng chờ đợi cho đến khi cô bình tĩnh lại. Một lát sau, khi cô đã nguôi ngoai, anh mới khẽ lùi lại.

“Shirosaki... anh đi thật à?”

“Ờ.”

“Nhưng mà kiểu, cảm giác mờ mịt như sương mù trong lòng tôi vẫn chưa tan hết. Nên là... anh đợi cho đến khi nó biến mất hẳn được không?”

Koharu níu lấy tay áo Shirosaki đầy luyến tiếc. Anh nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, nở một nụ cười nhạt.

“...Hồi Oteki gọi điện, cô cũng nói những lời y hệt thế này đúng không?”

“Hồi mùa mưa ấy hả?”

“Phải. Trên đường từ thư viện về. Lúc đó tôi đã dạy cô tên của cảm giác đó là gì rồi mà?”

“Ghen? Là lòng đố kỵ sao?”

“Đúng là nó đấy. Cô vẫn nhớ mà. Chắc giờ trong lòng cô đang tràn ngập cái cảm giác đó rồi.”

“Ừm... đúng thế. Cứ nghĩ đến chuyện Shirosaki bị người khác cướp mất... tôi thấy uất ức lắm. Kiểu vừa sợ, vừa thấy ghét cái cô đó nữa.”

“Cô ghét tôi sao?”

“Ghét cả anh, cả cái cô Oteki đó... chắc vậy. Này, Shirosaki có thích cô ta không?”

“Làm gì có chuyện đó.”

“Thật không đấy?”

“Với Oteki chỉ thuần túy là công việc thôi. Đã bảo rồi, người lớn có những mối quan hệ xã giao bắt buộc mà.”

“Nhưng mà, chẳng phải cô ta đang muốn thân thiết với Shirosaki hay sao...?”

Shirosaki sực nhớ lại lời Koharu từng chỉ ra về thâm ý của Oteki, nhưng anh vẫn lắc đầu phủ nhận.

“Cô đa nghi quá. Dù có là vậy đi nữa thì tôi với Oteki cũng chẳng bao giờ có mối quan hệ đó đâu.”

“Vậy anh hứa nhé? Hứa luôn ở bên cạnh tôi nhé?”

Koharu rụt rè đưa ngón út ra. Shirosaki im lặng ngoắc tay đồng ý. Cái chạm giữa một người và một “thú” nóng hổi lạ thường. Anh khẽ ho một tiếng rồi buông tay.

“Koharu không cần phải ghen với Oteki làm gì. Vì tôi là người phụ trách của cô mà. Dù muốn hay không tôi cũng chẳng thể rời bỏ cô, và tất nhiên là tôi cũng không có ý định đó.”

Cái từ "cô" ấy đang ám chỉ Koharu, hay là vật thay thế cho chú chó năm xưa? Chính Shirosaki cũng chẳng còn phân định rõ ràng được nữa. Không hề hay biết tâm tư rối bời của anh, Koharu cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Có vẻ anh đã dỗ dành được cô.

“Đ-Đúng thế nhỉ! Shirosaki là người phụ trách của tôi mà. Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi đâu nhỉ. Hì hì hì, vui quá đi mất!”

“...Phải rồi. Thế nên đừng có ghen tuông vớ vẩn nữa. Thôi tôi đi đây. Mai gặp lại nhé, Koharu.”

“Ừm! Chào anh nhé Shirosaki! Mai gặp lại!”

Shirosaki vò rối mái tóc cô một cách thô bạo rồi rời khỏi phòng. Vừa bước ra ngoài, anh đã thấy góc nghiêng của Oteki đang đứng chờ cạnh hộp nhận thực phẩm của Koharu. Cô liếc nhìn anh bằng một gương mặt vô hồn như mặt nạ kịch Noh, chẳng rõ là đang nghi hoặc hay đơn giản là không cảm xúc.

***

“Thế... cô có chuyện gì muốn nói?”

Sau khi nộp báo cáo lên bàn Notoya, Shirosaki và Oteki đứng nói chuyện ở một đoạn hành lang vắng người. Oteki cầm lon nước mua từ máy bán hàng tự động nhưng chẳng thèm mở, cô hít một hơi thật sâu như đã hạ quyết tâm rồi lên tiếng.

“Shirosaki này, cậu có muốn chuyển sang phụ trách Cá thể khác không?”

“...Cô nói cái gì cơ?”

Shirosaki tự hỏi liệu mình có nghe nhầm hay do năng lực thấu hiểu của mình có vấn đề, nhưng rồi anh nhận ra đây là một lời đề nghị mang đầy thâm ý xấu.

“Nghe tôi nói này, chuyện là—”

“Khoan đã. Đây là chỉ thị của ai? Của Notoya à?”

Anh ngắt lời cô, gặng hỏi xem ai là kẻ đứng sau quân bài này.

“Kh-Không phải. Đây thuần túy là đề xuất cá nhân của tôi thôi.”

Câu trả lời bất ngờ khiến Shirosaki khoanh tay tựa lưng vào tường. Tiếng nước trà trong lon khẽ vỗ lách tách.

“Thế thì tôi càng không hiểu ý đồ của cô. Tại sao tôi phải rời bỏ 204?”

“Tại vì dạo gần đây cậu quá lún sâu vào con bé đó rồi. Trong đám nhân viên Tòa nhà Nam đang rộ lên những tin đồn không hay đấy. Nào là cậu bị 204 đe dọa... đủ thứ chuyện cả. Cậu ổn thật không đấy? Tôi lo cho cậu lắm nên mới—”

“Đó là công việc. Phụ trách 204 thì phải để tâm đến nó là đương nhiên.”

Thấy Shirosaki bắt đầu nổi nóng, Oteki khẽ rụt vai xuống.

“Nói ra thì hơi phũ, nhưng 204 sẽ chẳng mang lại thành tích gì cho cậu đâu.”

“Hở?”

“Chẳng phải sang năm con bé đó sẽ bị tiêu hủy sao? Nếu cậu chuyển sang phụ trách đối tượng khác ngay từ bây giờ thì tương lai của cậu ở Dream Box sẽ rộng mở hơn... Xin lỗi, tôi biết nói thế này là bạc bẽo. Nhưng tôi thực sự muốn tiếp tục làm việc cùng cậu.”

Shirosaki lấy tay che mặt để giấu đi sự bực tức. Anh thở dài, nhấp một ngụm trà. Lau vệt mồ hôi trên trán, anh tránh ánh nhìn của Oteki.

“Người tôi phụ trách là cô bé đó. Và tôi sẽ không để nó bị tiêu hủy. Tôi sẽ giúp nó vượt qua kỳ thi mùa thu này để bọn chúng phải rút lại lệnh tiêu hủy.”

“...Nếu giúp nó đỗ kỳ thi thì đúng là cậu sẽ được đánh giá cao. Nhưng Shirosaki à, con bé đó là tạp chủng. Nó là một phế phẩm! Làm sao mà đỗ được kỳ thi đó chứ!”

Lời nói của Oteki khiến gương mặt u sầu của Koharu lúc mới gặp lại hiện về trong tâm trí anh – một sinh vật bị con người tạo ra một cách ích kỷ, bị khinh miệt và tổn thương bởi những lý lẽ nực cười. Một cô gái không biết cười, không vẫy đuôi, đôi tai thú luôn dựng đứng chỉ để cảnh giác với bước chân người lạ. Một mảng khuất tăm tối trong tâm hồn cô gái mà anh không bao giờ muốn khơi lại.

—Vậy mà cô ta lại dám nói về Koharu như thế.

Bàn tay cầm lon nước của Shirosaki bất giác siết chặt.

“Có những chuyện cô nên nói, và có những chuyện tuyệt đối không được phép thốt ra.”

Anh thốt ra lời cảnh cáo bằng một giọng trầm đục đầy khinh bỉ khiến Oteki đứng hình.

“Th-Thì đúng là vậy mà! Chẳng phải vì nó là phế phẩm nên bấy lâu nay chẳng ai thèm nhận, năm ngoái còn chẳng được nộp đơn dự thi, rồi bị bỏ mặc cho đến khi cậu đến hay sao... Tất cả là tại nó lỗi thời, đành ch—”

“Đủ rồi. Tôi chẳng thấy ý đồ gì tốt đẹp ở đây cả.”

Sự kiên nhẫn đã cạn sạch, Shirosaki uống cạn lon trà rồi ném nó vào thùng rác cạnh máy bán hàng tự động.

“Muộn rồi, tôi về đây. Dù ý đồ của cô là gì thì tôi cũng không có ý định rời bỏ 204. Nhớ lấy điều đó. Nếu đây là lời của ai khác nhờ cô nói hộ, thì cứ chuyển lại nguyên văn như thế cho họ.”

“Shirosaki! Xin lỗi... Đợi đã. Làm ơn nghe tôi nói! Tôi làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho cậu thôi!”

“Phiền phức quá. Tôi đã bảo rồi cơ mà. Tôi... tôi chỉ còn có loài chó mà thôi. Nếu tôi từ bỏ chúng, tôi sẽ hoàn toàn cô độc. Tôi tuyệt đối không bao giờ làm vậy!”

“Á... Đợi đã!”

Bỏ mặc tiếng gọi của Oteki, Shirosaki chạy biến dọc hành lang vì chỉ muốn thoát khỏi nơi đó ngay lập tức. Anh chẳng buồn ghé qua tủ đồ, cứ thế vo tròn chiếc áo blouse cầm tay rồi lao thẳng ra bãi đỗ xe. Vì đã quá giờ tan tầm nên hành lang vắng lặng không một bóng người. Hình ảnh mùa hè năm nào khi anh chạy dọc hành lang trường tiểu học bỗng hiện về như cầu vồng hiện ra sau cơn mưa rồi tan biến. Mùi đặc trưng của cơ sở nghiên cứu nồng nặc chất sát trùng hòa quyện với mùi mùa hè bám lấy gương mặt anh. Và trong làn không khí ấy, anh thoáng ngửi thấy cả mùi hương của loài chó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!