Cuộc đời tôi đã thay đổi: Sau khi tôi bị phản bội và buộc tội oan, cô gái xinh đẹp nhất trường lại trở nên thân thiết với tôi~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1281

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2593

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 466

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 887

Light Novel - Tập 2 - Extra - Truyện ngắn kỷ niệm phát hành sớm (2)

Trans + Edit: M1NO

-----------------------

“Nhân tiện lúc nãy em có thấy người ta đang dọn dẹp sau lễ hội ở gần ga.”

Ichijou-san chợt lên tiếng trong lúc chúng tôi nghỉ giải lao

Như thường lệ, buổi học nhóm của chúng tôi vẫn diễn ra ở phòng nghỉ của cửa hàng. Cô ấy nói ra điều đó một cách rất thản nhiên trong khi vẫn ung dung giải quyết bộ đề thi thử đại học danh tiếng – thậm chí còn chẳng đổ một chút mồ hôi nào.

Chỉ cần liếc qua bài làm của Ichijou-san thôi ai cũng phải giật mình trước độ chính xác đáng kinh ngạc của nhỏ.

Mà đây mới chỉ là mùa thu năm nhất cấp ba thôi đấy...

Nhỏ kouhai này trông đáng gờm quá.

“À vào tháng 9 người ta sẽ tổ chức lễ hội ở đây. Họ tổ chức vào thứ Bảy, nên chắc là lễ hội đó rồi.”

Hầu hết các lễ hội mùa hè đều diễn ra trong kỳ nghỉ, nên một lễ hội vào mùa thu thế này có vẻ hơi "lệch mùa" một chút.

Nhắc đến lễ hội, tự dưng tôi lại thèm yakisoba hay món gì đó quá. Hồi bố tôi còn khỏe, ông thường dựng quầy bán đồ ăn ở đó.

Nhưng hiện tại cửa hàng của chúng tôi đang thiếu người nên quầy hàng cũng không còn được dựng lên như trước nữa.

Anh trai tôi nói rằng anh ấy muốn tái dựng lại quầy hàng lại vào một ngày nào đó, nhưng năm nay thì chắc chắn là không thể rồi.

“Lễ hội… Em hầu như không được đi. Vì hoàn cảnh gia đình nên việc đi đến những sự kiện như vậy thường dễ gây ra sự chú ý không mong muốn.”

Tôi không rõ chính xác gia đình cô ấy làm công việc gì, nhưng việc Ichijou-san từng nhắc đến chuyện học ở một trường cấp hai tư thục danh tiếng tại Tokyo chứng tỏ cô ấy xuất thân từ một gia đình giàu có.

Thêm vào đó, việc cô ấy có vài người phục vụ riêng và một tài xế riêng càng củng cố thêm suy đoán này. Đối với một người xuất thân từ gia đình có tiếng tăm trong vùng như vậy, việc đi dự lễ hội có khi lại chẳng khác gì một buổi xã giao trang trọng cả.

“Thế sao? Vậy thì… năm sau em có muốn đi không?”

Tôi buột miệng nói ra mà chẳng hề suy nghĩ trước.

Ichijou ngạc nhiên "Hả?" một cái và đánh rơi cây bút đỏ đang cầm của mình.

Chờ đã, không phải như em nghĩ đâu.

Tôi cười gượng

“Ý anh là, năm nay thì lỡ hẹn rồi, nhưng năm sau thì được đấy. Để anh hỏi mẹ xem, có khi bà ấy còn chuẩn bị cả yukata cho em nữa đấy.”

Mẹ tôi vốn đã cưng Ichijou-san như thể nhỏ ấy là ánh sáng của cuộc đời bà vậy

Về mặt lý thuyết, chỉ cần thuê một bộ yukata là đủ cho một lễ hội rồi, nhưng tôi dám chắc mẹ tôi sẽ không đồng ý đâu.

“Nhưng em đã nhận được từ anh quá nhiều rồi nên em cảm thấy ngại lắm …”

Ichijou-san rõ ràng đang khá tự ti về chuyện này. Nhưng đây lại điều mà mẹ tôi muốn làm nên cô ấy chẳng cần phải bận tâm nhiều làm gì cả. Với lại, có lẽ bà ấy chỉ muốn được ngắm nhìn Ichijou-san trong bộ Yukata mà thôi.

“À chuyện đó để tính sau đi.”

Tôi bất giác mơ màng tưởng tượng sẽ ra sao nếu em ấy mặc yukata.

Chẳng hiểu sao, tôi lại hình dung em ấy trong một bộ Yukata màu xanh lam nhạt nhẹ nhàng...

Tôi mong chờ đến lúc đó quá.

"Đừng có đánh trống lảng như thế chứ!"

Tôi thì cứ để mẹ tôi và Ichijou-san tự quyết định chuyện yukata vậy.

"Nhưng..."

Hai má Ichijou-san ửng hồng rồi ngập ngừng nói với nụ cười e thẹn trên môi.

"Vậy... năm sau anh vẫn sẽ ở bên em chứ?"

Những ký ức về những lời tôi vô tình nói ra trước đó bỗng ùa về và đâm thẳng vào trái tim tôi.

Cả hai chúng tôi đỏ bừng mặt rồi vội vàng úp mặt xuống cuốn vở.