Công Chúa Xương Rosalie

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11283

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Web Novel - Chương 10: Nhà Của Tôi

Chương 10: Nhà Của Tôi

—Thời gian lại trôi về phía trước, ngay sau khi giải đấu kiếm thuật kết thúc.

“Tôi về rồi đây~”

Kể từ khi nhập học, Rosalie sống trong một quán trọ bình dân tên là “Tổ Dơi” nằm trong thị trấn quanh lâu đài Mistral. Đó là một căn phòng đơn rẻ tiền gồm một chiếc giường, một chiếc ghế, một cái bàn gắn tường và một tủ quần áo âm tường. Dù căn phòng rất nhỏ, nhưng chẳng thấy bóng dáng người lẽ ra phải ở đây đâu.

“Hugo?”

Không có tiếng trả lời.

Rosalie chợt nảy ra một ý tưởng và nhấc tấm nệm giường lên. Ở đó, dưới gầm giường, một người đàn ông kỳ quái với làn da tái nhợt đáng sợ đang nằm thu mình, hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt. Bên cạnh hắn là vài cuốn sách giáo khoa mà Rosalie dùng ở Sorcière.

“Ít nhất thì cũng phải thưa một tiếng chứ, Hugo.”

“Hê-hê, mừng người đã về, thưa chủ nhân. Tôi đã mòn mỏi chờ đợi người quay lại đấy.”

“Đó có phải là điều mà một người đang nằm ườn ra nên nói không?”

“Đây là nhà của tôi mà. Tôi cực kỳ yêu cái sự chật chội, tối tăm và ẩm thấp này.”

“Đúng là lời lẽ của một xác sống.”

“Dù người là một pháp sư chiêu hồn, mà người lại nói thế sao? Thật là một tình cảnh đáng buồn cho thế giới chúng ta đang sống.” Hugo nói, rồi hắn quay lại đọc tiếp cuốn sách giáo khoa.

Rosalie giật phắt cuốn sách một cách thô bạo. “Đó là của tôi.”

Ngay lập tức, Hugo giành lại cuốn sách. “Cuốn sách này thuộc về người. Tôi, kẻ bề tôi của người, cũng thuộc về người. Hửm? Có phải tôi là cuốn sách và cuốn sách là tôi không? Nói cách khác, tôi và cuốn sách là một, và chúng tôi luôn phải ở bên nhau!”

“Thôi đi, đừng có ngụy biện nữa.” Rosalie thở dài và liếc nhìn Hugo. “Ông thực sự thấy mấy cuốn sách giáo khoa đó thú vị đến thế sao?”

“Thú vị chứ. Mọi cuốn sách đều hấp dẫn. Chúng lấp đầy khoảng trống kiến thức rộng lớn suốt năm trăm năm của tôi.”

“Hừm, vậy sao? …Tôi chỉ ghé qua để cất đồ thôi. Giờ tôi phải đi làm thêm đây.” Rosalie nói rồi ném chiếc túi lên giường.

Cô định rời khỏi phòng thì Hugo ném một câu hỏi vào lưng cô. “Sao hôm nay người về muộn thế?”

Rosalie khựng lại và trả lời mà không quay đầu lại. “Ehh. Không có gì lạ đâu, vẫn như mọi khi thôi.”

“Hôm nay là giải đấu kiếm thuật. Tôi đã bảo người hãy thua ngay từ mấy vòng đầu rồi về nhà, vậy mà người lại về rất muộn.”

“À thì, tôi mải xem các trận đấu với mọi người.”

“Nói dối. Tôi không tin người có thể kiên nhẫn xem một chuỗi những trận đấu chán ngắt, trình độ thấp như thế đâu.”

“Cũng không tệ đến thế, bọn tôi vừa xem vừa tán gẫu mà…”

“Không cần phải giấu đâu. Thế người thua ở vòng nào? Vòng một? Vòng hai?”

Rosalie bĩu môi và lầm bầm đáp lại. “…Chung kết.”

“Cái gì cơ? Tôi không nghe rõ.”

“Trời ạ! Tôi thua ở trận chung kết!”

Hugo đứng bật dậy, mồm há hốc. “Chung kết…? Người bị ngốc à? Nghĩa là người đứng thứ hai đấy!”

“Tôi biết rồi! Ông định bảo tôi đừng có nổi bật quá chứ gì?! Tôi hiểu rồi!”

“Người thậm chí còn không hiểu rằng vào được chung kết là một chuyện tày đình!”

“Đâu phải lỗi của tôi! Nếu tôi thua quá dễ dàng, người ta sẽ thấy ngay là tôi đang nhường!”

“Chẳng phải vì năm ngoái người đã quá đà và thắng sạch mọi trận sao?”

“Nên năm nay, tôi đã nghĩ nếu Glenn thua thì tôi cũng thua! Sẽ không có gì bất tự nhiên nếu tôi ở cùng đẳng cấp với bạn cùng lớp, đúng không?”

“…Vậy ra cậu ta cũng vào được chung kết sao?”

Rosalie gật đầu lia lịa.

“Khéo thật, cậu ta có tiềm năng đấy. Một cậu nhóc khá hứa hẹn.”

“Chỉ có thế thôi sao? Vậy tôi đi đây.”

“Ừ. Đi cẩn thậ—” Trước khi Hugo kịp dứt lời, cánh cửa đã đóng sầm lại. Hugo bị bỏ lại, nghiêng đầu thắc mắc. “…Có phải con bé đang ở tuổi nổi loạn không nhỉ?”

***

Rosalie ghé thăm một quán ăn nổi tiếng. Tên của quán là “Tiệm Ăn Của Abe.” Từ bên ngoài nhìn vào, nơi này trông rất tấp nập, nên Rosalie quyết định đi vòng cửa sau thay vì vào bằng cửa trước. Cô mở cửa sau và gọi chủ quán. “Cháu chào chú. Cháu đến giao hàng đây!”

Chủ quán ăn, người có vóc dáng tròn trịa như một cái thùng gỗ, quay lại, đôi tay vẫn làm việc thoăn thoắt. “Ồ, Rosalie! Xin lỗi vì lại làm phiền cháu nữa nhé.”

“Đó là việc của cháu mà. Cháu định chuyển hàng vào kho luôn đây, nên là—”

“—Đừng có nhìn lén chứ gì? Chú biết rồi.”

“Vậy, hẹn gặp lại chú sau.” Rosalie mỉm cười rạng rỡ, khẽ cúi chào và biến mất sau cánh cửa kho.

Một nhân viên mới đứng quan sát nãy giờ liền hỏi chủ quán. “Cô bé đó là người bốc vác ạ?”

“Phải.”

“Một cô bé mảnh khảnh như vậy sao?”

“Đúng thế.”

“Nhưng cô ấy đi tay không mà.”

“Đúng vậy.”

“Hàng hóa ở đâu ạ? Cô ấy định đi bê bây giờ à?”

“Rosalie luôn đi tay không. Nhưng con bé vẫn vận chuyển hàng hóa rất chuẩn chỉnh.”

“Ý chú là sao ạ?”

“Con bé là học sinh của Sorcière. Chắc là nó đang dùng loại pháp thuật bốc dỡ hàng nào đó thôi.”

Người nhân viên bật cười. “Thực sự có loại pháp thuật tầm thường như vậy sao ạ?”

“Ai mà biết được? Miễn là hàng được giao đến nơi, tôi chẳng quan tâm lắm. Dù sao thì hàng của chúng ta toàn đồ nặng như thịt, cá và rượu mà.”

“Không lẽ… tất cả nguyên liệu của chúng ta đều do cô bé đó giao sao?”

“Đúng thế. Nhìn kìa, bàn kia trống rồi đấy. Đi dọn dẹp đi.”

“Vânggg…”

Rosalie bước vào căn nhà kho gần cửa sau. Cô đóng cửa và chốt lại cho chắc ăn. Bên trong kho tối om, Rosalie ra lệnh. “Ra đây đi, mấy gã kia.”

Cái bóng của Rosalie tan chảy vào bóng tối và gợn sóng. Trên sàn kho, những hộp sọ trắng hếu bắt đầu trồi lên hết cái này đến cái khác. Những hộp sọ quan sát xung quanh, rồi bò ra khỏi bóng tối với những cử động trật tự.

Khác với những “xác chết” cô từng thấy ở cơ sở nghiên cứu ngày trước, những thứ này không có da thịt. Hoàn toàn là những bộ xương, với hốc mắt tỏa ra ánh sáng u tối, nói ngắn gọn, chúng là những bộ xương khô.

Hugo gọi chúng là “Đội Quân Người Chết.” Thông thường chúng sẽ được vũ trang đầy đủ, nhưng giờ đây chúng lại bê những thùng gỗ lớn thay vì khiên và vũ khí. Rosalie trìu mến gọi chúng là “mấy gã kia”, vì chúng rất ngoan ngoãn và làm việc chăm chỉ.

“Đồ tươi để ở đó. Thịt khô để ở đây. Này, đừng có đặt thùng trái cây cẩu thả thế chứ.”

“Mấy gã kia” làm theo hướng dẫn của cô, xếp các thùng gỗ ngay ngắn, và sau khi dỡ hàng xong, chúng xếp hàng trật tự rồi quay trở lại vào cái bóng của Rosalie.

Để kiếm sống, Rosalie đã chọn công việc bốc vác. Ở thành phố lớn như Mistral, bốc vác là một nghề quan trọng. Mỗi ngày, hàng trăm cỗ xe ngựa mang đến hàng vạn thùng gỗ. Những kiện hàng xếp cao ngất ngưởng tại kho bốc dỡ ở cổng thành sau đó được những người bốc vác chuyển đến các địa chỉ khác nhau khắp thành phố. Những người bốc vác này giống như huyết mạch của thành phố, đảm bảo các nhu yếu phẩm đến được mọi ngóc ngách của Mistral.

Tuy nhiên, không phải ai cũng đủ khả năng thuê bốc vác. Vì Mistral nằm trên đồi, làm bốc vác ở đây là một công việc cực nhọc, nhưng bù lại tiền công rất khá. Đó chính là lý do Rosalie để mắt đến nó. Cô để “mấy gã kia” bê hàng tại kho ở cổng thành, giấu chúng vào trong cái bóng, rồi thản nhiên đi tay không khắp nơi. Sau đó, tại địa điểm đã định, cô triệu hồi chúng từ cái bóng ra để dỡ hàng. Đó là cách làm việc của Rosalie. Hugo từng phàn nàn “Sao người lại đối xử với Đội Quân Người Chết như lao động thời vụ thế?”

Sau khi xong việc, Rosalie mở cửa sau của quán ăn. “Xong hết rồi ạ, chú Abe.”

“Hả, xong rồi cơ à?!” Người nhân viên mới trợn tròn mắt ngạc nhiên.

“Lúc nào cũng nhanh nhẹn.” Chủ quán ăn lạch bạch bước tới và đặt ba đồng bạc vào tay Rosalie.

Rosalie nhìn vào mặt chủ quán. “Chú Abe, chú vẫn chưa kiểm tra hàng mà.”

“Chú tin cháu. Hôm nay chắc cũng chẳng khác mọi khi đâu, đúng không?”

Rosalie mỉm cười vui vẻ và đút mấy đồng bạc vào túi.

“À phải rồi, Rosalie. Cháu nghĩ mình có thể lên được năm thứ ba không?”

“Vâng, nếu mọi chuyện suôn sẻ ạ.”

“Nếu thế thì cháu cũng sẽ chuyển vào ký túc xá chứ?”

“Chắc là vậy ạ.”

“Chú hiểu rồi. Vậy cháu cũng sẽ bỏ việc bốc vác này luôn sao?”

“Ưm… có lẽ ạ?”

Chủ quán cười lớn, cái bụng rung rinh. “Cháu cứ suốt ngày ‘chắc là’ với ‘có lẽ’ thôi.”

Rosalie vẻ lúng túng, xoa xoa khuỷu tay. “Cháu thực sự không biết nữa. Có lẽ là vẫn chưa quyết định được ạ. Chắc phải đợi đến lúc đó mới biết được.”

“Được rồi, được rồi. Nếu cháu có nghỉ thật, cháu có thể giới thiệu cho chú một người làm thêm nào đó từ Sorcière được không?”

“Việc đó có hơi khó ạ. Hầu hết những người dùng được pháp thuật đều là con cái quý tộc.”

“Đám trẻ quý tộc thì không đi làm thêm đâu nhỉ. Dù sao thì, nếu cháu có thể thử hỏi xem, dù hy vọng mong manh, chú vẫn rất biết ơn.”

“Cháu hiểu rồi ạ.” Rosalie khẽ cúi chào và chia tay chủ quán.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!