Công chúa nhút nhát và u ám đã đến học viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

8 18

Các Death Flag nhìn tôi với ánh mắt si tình

(Đang ra)

Các Death Flag nhìn tôi với ánh mắt si tình

IncessantQuill

Mọi chuyện chắc sẽ không thể tệ hơn được nữa đâu, nhỉ?...

3 12

Bầu trời nơi vầng trăng khuyết vươn lên-Hanbun no Tsuki ga Noboru Sora-

(Đang ra)

Bầu trời nơi vầng trăng khuyết vươn lên-Hanbun no Tsuki ga Noboru Sora-

Tsumugu Hashimoto

Giải thưởng Năm 2006: Kono Light Novel ga Sugoi! - 2006: Xếp thứ 10. Top 10 female characters rankings 2006: Rika Akiba: Xếp thứ 6.

45 1547

Xin đừng nói cho bạn trai tôi rằng tôi là đàn ông

(Đang ra)

Xin đừng nói cho bạn trai tôi rằng tôi là đàn ông

Bỉ Nhĩ Đức Nhãn Lệ

Hay ngay từ khoảnh khắc chạm mắt nhau giữa trời tuyết ấy… đã là một sai lầm của định mệnh?

4 7

Web Novel - Lời mở đầu

Lời mở đầu

Cứ đứng trước cổng trường là tâm trí tôi ngập tràn trong lo lắng. Liệu tôi có mùi lạ ? Hay cái áo này có bị dài quá không ? Lỡ như bước vào ngay lúc mọi người bàn tán về mình ? Và cứ thế.

 

Hầu hết những lo lắng đó đều vô căn cứ, nhưng luôn có những thói quen không thể nào bỏ được, ngay cả khi tái sinh thành một người phụ nữ và xuất hiện trong một cuốn tiểu thuyết.

Sau một lần để lại bình luận châm chọc một tác giả, người đã đùa cợt rằng những ai bình luận ác ý sẽ chuyển sinh sang thế giới khác. Thật lòng thì, tôi không nghĩ rằng nó sẽ thật sự xảy ra. Việc để cho nhân vật chính bị cô lập và tẩy chay chỉ vì lỡ miệng có vẻ hơi quá đáng.

 

Để mà nói thì tôi chưa từng bị cô lập chỉ vì nói sai gì đó trong cuộc sống trước đây, và tôi cũng không quá quan tâm tới việc trở thành trung tâm của sự chú ý. Như giới thiệu bản thân với tư cách là một học sinh trao đổi, hay đột ngột tham gia các nhóm học sinh khi đã chia thành các phe và đang chuẩn bị cho học kỳ đầu tiên tại học viện

 

Bị ném vào tiết học đầu tiên—nơi diễn ra khoảnh khắc quan trọng khi giáo viên chủ nhiệm và học sinh gặp nhau lần đầu—và giới thiệu bản thân như 1 kẻ đã không tham gia lễ khai giảng nhưng từ hôm nay sẽ gia nhập với họ

 

“Dorothy, em không cần quá lo lắng đâu……..

học sinh tiếp theo…………”

 

Ah, ngay cả khi tôi là trưởng nữ của một gia tộc nổi tiếng, thế mà giáo viên chủ nhiệm còn không nhớ đúng tên tôi. Sự hiện diện của tôi đúng thật là đáng thương hại mà.

 

Tôi có thể cảm nhận lòng tự trọng của tôi đang bị xẻ ra thành từng mảnh. Nếu ngay cả giáo viên còn không nhớ đúng tên tôi, thì liệu các học sinh khác sẽ nhớ đúng chứ ? Trong khi mọi người đều được đặt tên mang đậm chất tây thì tên của tôi là có nguồn gốc từ Đông lục địa. Liệu họ có chế giễu tôi vì quê mùa hay kỳ lạ không?

 

Tôi tự hỏi ở đây có ai đến từ Đông lục địa không nhỉ ? Tôi nhớ rằng trong thế giới này, xung đột sắc tộc là thứ xảy ra rất nhiều, vậy nên ngay cả khi có xuất thân danh giá, tôi cũng khó tránh được sự phân biệt

 

Ngay ở trong nguyên tác, cũng đã cho thấy rõ sự phân biệt đối xử đối với thú nhân, vậy làm sao mà tôi có thể tránh được những định kiến đã khắc sâu vào thế giới này ?

 

Theo những gì tôi nhớ, học sinh ở đây toàn con nhà quyền quý, nếu không có dòng máu hoàng gia thì ít nhất cũng là quý tộc. Ngay cả tên của câu chuyện này là “Thường dân tại học viện quý tộc”, vậy nên nếu tôi lỡ sai phạm trước những người thừa kế cao quý này, họ có thể nói “Con thú hoang này phải bị nhốt trong lồng!” và xa lánh tôi chăng ?

 

Có vẻ tôi hơi phân tâm thì phải ? Quan trọng hơn—-Tôi nên giới thiệu bản thân như nào đây? Ngay cả trong kiếp trước, tôi luôn lo lắng trong khi thuyết trình trước đám đông và thường đùn đẩy cho nhóm trưởng.

 

Ah, đuôi của tôi lại đang vẫy loạn lên một cách vô thức nữa rồi. Cha tôi từng dạy cách để kiểm soát biểu cảm và ánh mắt, nhưng ông ấy chưa từng dạy tôi cách để kiểm soát đuôi như thế nào.

 

-Soạt-

 

Cánh cửa mở ra. Cảm giác giờ tôi như một tử tù và đang bị kéo lên đài hành hình vậy. Tôi có thể cảm nhận được ánh nhìn mọi người hướng về tôi. Nhiều ánh mắt quá…. ư. Quá nhiều…. ưuuuu…. 

 

Hửm? Cô giáo có vẻ đang nói gì đó nhưng tôi thật sự không thể nghe được tiếng nào. Cô ấy đang nói gì vậy?

 

“Um…. vậy, em Ho-yeon ? Liệu em có muốn giới thiệu bản thân bây giờ không ?

 

Ah. Đến lúc rồi.

 

“.... Tôi là trưởng nữ của hoàng tộc Baek. Tên tôi là Baek Ho-yeon.” 

 

Không khí trong lớp yên tĩnh tới mức không thể nghe tiếng lạch cạch của ghế hay tiếng học sinh trò chuyện với nhau. Vậy là kế hoạch gây ấn tượng nhẹ nhàng cho một cuộc sống học đường thoải mái đã đổ bể rồi

 

Ah, chắc chắn tôi sẽ bị cô lập rồi. Ngày mai, có lẽ tôi sẽ thấy bàn học bị bao phủ trong graffiti “Đồ bất hạnh”, “Kinh tởm” hay “Con thú hoang”

 

Tuy nhiên thì, tôi vẫn chưa giới thiệu xong, vậy tôi nên kết thúc nó một cách trọn vẹn. Hít một hơi sâu nào…….

 

“.... Haahh, rất mong được cùng làm việc với mọi người!”

 

Thật lòng thì tôi không nhớ rõ những gì xảy ra tiếp theo. Có vẻ giáo viên chủ nhiệm của tôi nói điều gì đó để phá vỡ im lặng và chỗ ngồi của tôi đã được chọn.

 

Chỗ của tôi được đặt bên cạnh thường dân duy nhất của học viện – người cũng là nhân vật chính của thế giới này

_ _ _ _ _ _

 

Tôi không chắc liệu sự xuất hiện của tôi có phá vỡ cốt truyện không, nhưng nó đã chệch hướng rồi. Hay có thể đây không chỉ đơn thuần là cuốn tiểu thuyết mà là một thế giới thật sự ?

Tôi phát hiện một nhân vật hoàn toàn mới, không xuất hiện trong nguyên tác! 

 

Đặc biệt khi xuất thân của người ấy lại liên quan tới phe phản diện ở phần sau của tiểu thuyết: Đế chế Baek. Một đế quốc độc tài quân sự, với diện tích lãnh thổ chiếm gần 90% Đông lục địa. Nếu tôi nhớ chính xác thì hoàng gia Baek không có người kế vị, vậy nên người đang đứng trước mặt tôi là ai ?

 

Với mái tóc trắng cùng đôi mắt ánh kim cùng với vẻ mặt hững hờ như thể chẳng ai ở đây đáng bận tâm với cô ấy.

 

“....Trưởng nữ của hoàng tộc Baek. Tên tôi là Baek Ho-yeon.”

 

Từng âm tiết được phát ra trong sự khó chịu, như thể cô ta chẳng hiểu được tại sao mình lại ở đây. Dù ở học viện, mọi học sinh đều bình đẳng với nhau, nhưng nếu so sánh với cô ấy, tất cả đều lu mờ. 

 

Trong tiểu thuyết kia, các độc giả từng tranh cãi về việc tại sao các nữ chính lại khó ưa và vô lễ đến như thế. Một câu trả lời hợp lý là do họ đều được nuông chiều từ nhỏ. Việc sống dưới sự chăm sóc và nuông chiều từ mọi người xung quanh là một bằng chứng khá thuyết phục cho sự vô lễ của họ và lời thoại của một nữ chính khi bị phạt càng khẳng định điều đó “ Ngay cả cha ta cũng chưa từng đánh ta”

 

“.... Haahh, rất mong được cùng làm việc với mọi người!”

 

Khó để đoán được tính cách của cô nàng này đây. Đánh giá khách quan từ thái độ—thở dài trong khi miễn cưỡng nói rằng rất mong được được làm việc với mọi người. Thật khó để đoán được mà.. 

 

“Um.. để cô xem nào…. chỗ trống à…”

 

Giáo viên chủ nhiệm, người dễ thương duy nhất trong toàn bộ giảng viên, nhìn quanh lớp một vòng và dừng ánh mặt ở chỗ ngồi ngay cạnh tôi.

 

Khỉ thật.

___________________

Hello, đây là dự án đầu tay của mình. Đang thấy thời gian rảnh còn nhiều và bộ này đang drop thì tự hỏi sao lại không nhỉ.

Vì đây là lần đầu nên không tránh khỏi sai sót, nên nếu có ý kiến thì xin mời các bác góp ý 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!