Công chúa nhút nhát và u ám đã đến học viện

Truyện tương tự

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

8 18

Các Death Flag nhìn tôi với ánh mắt si tình

(Đang ra)

Các Death Flag nhìn tôi với ánh mắt si tình

IncessantQuill

Mọi chuyện chắc sẽ không thể tệ hơn được nữa đâu, nhỉ?...

3 11

Bầu trời nơi vầng trăng khuyết vươn lên-Hanbun no Tsuki ga Noboru Sora-

(Đang ra)

Bầu trời nơi vầng trăng khuyết vươn lên-Hanbun no Tsuki ga Noboru Sora-

Tsumugu Hashimoto

Giải thưởng Năm 2006: Kono Light Novel ga Sugoi! - 2006: Xếp thứ 10. Top 10 female characters rankings 2006: Rika Akiba: Xếp thứ 6.

45 1547

Xin đừng nói cho bạn trai tôi rằng tôi là đàn ông

(Đang ra)

Xin đừng nói cho bạn trai tôi rằng tôi là đàn ông

Bỉ Nhĩ Đức Nhãn Lệ

Hay ngay từ khoảnh khắc chạm mắt nhau giữa trời tuyết ấy… đã là một sai lầm của định mệnh?

4 7

Web Novel - Ch 2 - Bữa trưa thư giãn

Ch 2 - Bữa trưa thư giãn

Nhìn chằm chằm vào miếng steak, nhưng có nhìn nữa cũng không thay đổi được gì. Loài người có bao giờ hành động dựa trên lý trí không đấy ? Dù biết là vô ích, nhưng tôi vẫn nhìn chằm chằm vào thức ăn. Không phải là nó tệ hay gì. Xứng với nhà ăn quý tộc, món ăn này có nhiều tầng lớp hương vị mà vẫn giữ được vị nguyên bản của nguyên liệu

 

Để mà so sánh với những món ăn ở quê nhà, thì những món này không hề kém cạnh. Ngay cả khi món ăn này thiếu tình yêu thương của mẹ thì tôi vẫn cảm nhận được nỗ lực của người nấu ra nó. Vấn đề ở đây là khẩu vị của tôi

 

Vị giác của tôi, vốn đã quen với nhiều gia vị, nên dù các món ăn ở đây, dù được chế biến rất tinh tế nhưng vẫn không thể nào thưởng thức được trọn vẹn. Dù có cảm giác rằng các món ăn rất ngon, nhưng sự kích thích yếu ớt lên đầu lưỡi làm tôi có chút chán ăn. Đồ ăn ở đây thiếu sự cay dữ dội của dầu ớt hay những gia vị độc đáo và hương vị phong phú. Tệ nhất là, ở đây KHÔNG CÓ GẠO. 

 

Với một người Hàn, chạy bằng “máy phát gạo”. Thì điều này là không thể chấp nhận được. Tôi vẫn không có dũng khí để phàn nàn, nhưng tôi vẫn không rũ được cảm giác bị phản bội này. Thế quái nào mà một học viện danh giá như này lại không có một bát gạo trắng, nóng đơn giản chứ ?

 

Tự dựng tôi lại nhớ tới câu nói “ Chỉ khi kỳ vọng mới có thất vọng”... nhưng để mà không có kỳ vọng thì rất khó. Nhất là khi đây là nơi hầu hết câu chuyện diễn ra trong nguyên tác. Làm sao mà tôi không có kỳ vọng được chứ ?

 

Hoặc là thứ sai duy nhất ở đây là… Tôi ? Có lẽ trên lục địa này, mọi thứ ở đây đều được coi là mỹ vị chăng ? Có lẽ là khẩu vị của tôi đã bị biến đổi bởi việc ăn đồ ăn ngập tràn trong gia vị và dầu ớt mỗi ngày.

 

Ngay cả trong kiếp trước, mỗi lần tôi thử ăn đồ ăn xu hướng như tapioca hay mấy loại tteokbokki lạ cùng với những người bạn ít ỏi của tôi. Tôi vẫn là người duy nhất thấy những thứ đó không ngon. Ngẫm lại thì,... vẻ mặt của bọn họ lúc đó hơi….sao nhỉ…..gượng gạo nhỉ? Có phải do thức ăn thực sự dở tệ không ? 

 

Nếu như mọi thứ đều dở nhưng mọi người đều khen lịch sự rằng nó ngon, vậy tôi là cái đứa duy nhất trong nhóm phá bầu không khí bởi vì chê đồ ăn dở tệ à ? 

 

Cái suy nghĩ tồi tệ này hiện lên nhưng tôi nhanh chóng gạt bỏ nó đi. Hẳn là do ăn trúng món dở tệ nên mọi người mới có vẻ mặt như vậy. 

Chắc hẳn là như vậy rồi.

 

“Tsk”

Kể từ khi tôi vào thân xác này, che giấu cảm xúc trở nên rất khó khăn. Trước kia, tôi có thể cho qua nhiều chuyện khó chịu và mặc kệ chúng. Nhưng bây giờ, mỗi khi lo lắng hay khó chịu, đuôi của tôi sẽ vô thức vẫy lên, tai khẽ rung rung và đôi khi vô thức tặc lưỡi. Mỗi lần như thế, tôi đều nhìn phản ứng mọi người xung quanh tôi, nhưng cho đến nay chưa có vấn đề gì cả.

 

Ít nhất thì tôi vẫn chưa làm vậy trước mặt Cha và Mẹ. Ở quê nhà, với tư cách là công chúa kế vị, không ai dám nói gì với tôi, ngoài trừ gia sư. Nhưng ở đây thì mọi thứ hơi khác biệt. Tại học viện Amauros, mọi người đều bình đẳng, bất kể xuất thân.

 

Ngay cả hoàng tử hay công chúa, những người mang dòng máu hoàng gia của các vương quốc. Khi bước vào học viện này, ngay cả họ cũng được đối xử như những học sinh bình thường nên tôi cũng không phải là ngoại lệ. Đáng nói hơn, tôi là một người ngoại lai ở đây, nên tôi cần phải cẩn thận hơn.

 

Không biết bằng cách nào mà cha cho tôi nhập học ở đây được. Chắc chắn không phải thông qua đàm phán và ngoại giao rồi. Trong suốt 19 năm ở Đông lục địa, chưa có một khoảnh khắc nào mà đế quốc không tham gia chiến tranh.

Mà càng nghĩ về việc này, liệu một người đến đây bằng cách “không hợp pháp” có quyền để phàn nàn về thức ăn hay không ?

 

Nhìn về miếng steak để trước mặt, tôi nhẹ nhàng cắt 1 miếng và nhai nó một cách chậm rãi. Kết cấu không quá tệ nhưng hương vị thật là… nhạt nhòa. Miếng steak trong phút trước còn ấm nóng, giờ lại lạnh lẽo. Nó gợi nhớ về quãng thời gian tôi hay ăn trưa một mình ở cấp 3. Muốn thưởng thức bữa ăn một mình bằng cách ăn thật chậm rãi nhưng hầu như kết thúc bằng cách đổ đống thức ăn lạnh ngắt vào thùng rác.

 

Mỗi khi tôi ăn với người thân, thức ăn trở nên ngon miệng hơn. Chắc là do thức ăn vừa miệng tôi hơn chăng ? Chắc là thế rồi.

 

Bởi vì tôi không lấy quá nhiều thứ nên không quá lâu để ăn hết phần của tôi. Khi tôi đứng lên, tôi có thể cảm nhận nhiều ánh mắt đang hướng về tôi, nhưng tôi phớt lờ chúng và trả đĩa về khu vực rửa. Tôi quyết định đi đến cửa hàng trong trường–thứ không thể thiếu trong những câu chuyện học đường. 

Nghĩ về điều này khiến tôi vui vẻ hơn đôi chút. Đồ ăn vặt. Gặp gỡ nữ chính. Hẹn hò! 

 

Những điều ấy chắc chắn không dành cho tôi rồi. Nhưng trong 320 tập, chắc phải có vài cảnh nhân vật chính tán tỉnh một nữ chính nhút nhát ở cửa hàng chứ ?

 

Suy nghĩ này làm tôi có chút tức giận. Cái tên nhân vật chính chả cần làm gì mà những nữ chính cứ thế mà đến với hắn. Trong khi tôi bị cô lập ngay từ ngày đầu. Thậm chí, cái tên đó còn không đẹp trai đến thế.

Ừ thì, tên đó có diện mạo dễ nhìn đấy, nhưng trong thế giới này, hắn chỉ được điểm 5 là cùng.

 

Càng nghĩ về điều này, tôi lại thấy bản thân thật là thảm hại mà.

Bây giờ tôi nên tập trung kiếm đồ ăn vặt, tinh bột. Từ khi trở thành một người con gái, tôi không cần ăn nhiều như trước, một bát cơm là đủ để no căng. Kể ra thì giờ tôi cũng khó no rồi, nhưng sao có thể nhận là người Hàn nếu trong bữa ăn không có tinh bột được chứ.

 

Tôi dự định ăn bánh mì, và bánh mì nhân kem dù ở thế giới nào cũng là món khoái khẩu của tôi. 

……..Tôi sẽ phớt lờ việc một cô gái vừa chạm mắt với tôi và ngay lập tức quay đầu chạy

 

Tôi muốn về nhà bây giờ, nhưng không thể. Bởi vì tôi tò mò về nửa sau của câu chuyện và cũng để trả thù tên tác giả khốn kiếp kia, tôi sẽ ở lại học viện này.

Cho dù cái ý tưởng trả thù này còn nhiều vấn đề nhưng tôi còn có thể làm gì được nữa ? 

Tôi từng có ý tưởng để cả thế giới này chìm trong biển lửa, nhưng nó khá vô lý. Vả lại, mối thù của tôi đối với tác giả cũng chả sâu đậm tới mức phải hủy diệt thế giới này.

 

Trong lúc suy nghĩ, tôi đi về phía cửa hàng thì đột nhiên có một cô gái dừng tôi lại. Khá chắc là tôi không biết cô ấy, vậy thì cô ấy là ai ? Người đầu tiên định áp lực tôi chăng ? 

 

Cuối cùng thì, bộ mặt đen tối của giới thượng lưu đã hướng về tôi rồi. Trong lúc than thở về số phận, tôi không muốn nằm im chịu trận nên đã cất tiếng hỏi cô ấy với một chút cảm xúc. 

 

_

 

“Cô là ai ?”

 

 

“Cô là ai?”

Iris không thể hiểu được tại sao Stefania bắt cô ấy phải hỏi Baek Hoyeon thay vì tự minh làm điều ấy.

Cô không thể hiểu được tại sao, về mặt cảm xúc hay trí tuệ. Cô đã xây dựng được một mốt quan hệ tốt đẹp với Stefania, đổi lại quyền lợi cho gia tộc của mình: quyền cung cấp cho đội thương lái của Stefania những đặc sản từ lãnh địa gia tộc. 

Ít nhất thì cô chưa từng làm gì để bị ghét, vậy tại sao ? 

Tại sao cô lại bị ép vào vị trí này ?

 

Về góc nhìn chính trị thì gần đây, một thành viên trong gia tộc bị vướng vào một cuộc tranh chấp với Đế quốc Baek, nhưng cô không biết bản thân nên hỏi về thứ gì hay nên mở lời như nào? Gia vị hay vải vóc ? 

 

Nhưng khi đứng trước Ho-yeon, Iris nhận ra những suy nghĩ trở nên vô nghĩa. Nếu giờ ai hỏi cô về cảm giác đưa đầu vào miệng thú như nào. Cô chắc chắn có thể trả lời được ngay.

 

Một áp lực vô hình đè nặng lấy cô, khiến cho việc hô hấp trở nên khó khăn. Đôi mắt ánh kim ấy như nhìn thẳng vào tâm hồn, sự thù địch rõ rệt đến mức cô không dám động đậy.

 

Một điềm báo rằng cô sẽ chết tại đây xoẹt qua tâm trí cô. 

“Tiếng đập của tim mình có bao giờ lớn đến thế không nhỉ ?”

Iris chỉ bừng tỉnh khi Ho-yeon lên tiếng

“ Nếu cô không có việc gì, tôi sẽ rời đi”

“T-tôi là Iris Stargazer!”

 

Lý do duy nhất mà cô ấy có thể nói lên tên mình là bởi vì Stefania, cô ta ghét những kẻ thất tin. Bởi vì Iris đã “hứa” với cô ấy, sẽ tìm hiểu về tình hình chính trị tại đế quốc Baek. 

Trong nỗ lực tuyệt vọng, cô đã có thể nói được một điều gì đó. Nhưng sau đó thì sao ?

Cô có thể nói điều gì để giữ chân Ho-yeon mà không làm phật lòng cô ấy. 

Iris chỉ nghĩ được về một thứ. 

“V-về vấn đề gần đây…. vụ việc xảy ra tại đất nước của người, t-tôi muốn xin lỗi thay cho người chú ngốc nghếch của thần- à không- của tôi” 

Kể cả đối với cô, câu nói này đầy vụng về. Nhưng nó là thứ tốt nhất mà cô có thể nghĩ ra bây giờ.

 

“Hừm, Stargazer?....Star…Ah, cô nhắc tới nhà truyền giáo cuồng tín đấy nhỉ. Cô không cần lo về việc đấy. Một gia tộc không nên chịu tội với tội lỗi do một tộc nhân gây ra”

 

Trong khoảnh khắc, Iris thở nhẹ nhõm. Áp lực của Ho-yeon chưa biến mất nhưng ít nhất thì nó cũng nhẹ đi chừng nào. Đấy là một dấu hiệu tích cực.

 

“Nếu cô đến để xin lỗi, thì lời xin lỗi được chấp nhận. Giờ thì, ta đang bận nên ta sẽ rời đi trước”

 

Iris, người cần phải tìm hiểu tình hình chính trị tại Đế quốc Beak bằng mọi cách, tái nhợt đi sau khi Ho-yeon lên tiếng. Ngay khi định nói gì đó để giữ nhân Ho-yeon, Iris đã nhìn thấy “nó” 

Đôi mắt vàng kim nhìn thẳng vào cô, cảnh cáo rằng thời gian cho cô mở miệng đã hết. Nỗi sợ mà nãy giờ cô đã cố gắng kiềm chế đã mất kiểm soát. Sự can đảm mà cô đã tích tụ, trong tưởng tượng và thực tế, tan biến, rồi cô gục ngã.

 

Để lại một Iris đáng thương sau lưng, Ho-yeon vội vã bước đi. Như thể Iris chẳng đáng để cho cô ấy bận tâm

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!