Con game sinh tồn này dễ ợt

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

62 162

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

230 2100

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

206 3962

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

527 18463

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

179 2244

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

121 1003

Lịch sử chat - 2016-05-01 (Màn 1. A)

09:04:15

【lively】lá biết thu: A

【admin】game sinh tồn: okay, chọn A là “đỗ” rồi đấy cậu thí sinh.

【admin】game sinh tồn: sau khi cân nhắc, bạn quyết định lẩn vào công viên gần đó để cắt đuôi thứ đang bám theo mình.

【admin】game sinh tồn: bạn vờ không nhận ra thứ đó mà điềm tĩnh, thản nhiên rẽ vào góc đường và tiến vào công viên, rồi lập tức nhanh tay nhanh chân hành động. Cái bóng đen không kịp phản ứng trước hành động của bạn, lợi dụng điều đó, bạn nhanh chân núp sau một bụi cây gần lối vào.

Không mất quá nhiều thời gian để cái bóng đặt chân vào công viên để tiếp tục truy đuổi, nhưng khi nhận ra đã mất dấu mục tiêu, chúng tỏ ra hơi bồn chồn và bắt đầu lục soát xung quanh với hy vọng tìm được manh mối nào đó về bạn. 

Và như người ta thường nói: nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, cái bóng đen lục tung cả công viên nhỏ chỉ chừa đúng bụi cây gần lối vào. Bạn dốc hết sức để xóa đi sự hiện diện của bản thân và chờ đợi cho cái bóng kia rời đi.

Rốt cuộc, âm thanh nặng nề từ bước chân của chúng cũng dần yếu đi, phai mờ. Bạn thở dài một hơi, rồi bắt đầu đi ra khỏi đó.

Nhưng bỗng dưng từ phía sau, một giọng lạnh lẽo vang lên: “Tìm thấy mày rồi…”

Theo sau là cơn đau thấu xương, và bạn mất dần nhận thức…