Con game sinh tồn này dễ ợt

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 169

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18466

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2255

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 535

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

Lịch sử chat - 2016-07-03 (Màn 2. Ghi chú 1)

13:15:54

【admin】game sinh tồn: @[đời là game], vậy là bạn đã quyết định làm theo những gì được viết trong tờ ghi chú đầu tiên.

Và chúc mừng! Bạn chắc thích thiên đường lắm ha!

【chatter box】đời là game: Ừm, rồi sao nữa? O(∩_∩)O~

【admin】game sinh tồn: À không, tôi không chúc mừng bạn tiến thêm mà tôi chúc mừng bạn tiến “lùi” xuống thiên đường.

【chatter box】đời là game: Hừ! Ý là sao?

【admin】game sinh tồn: bạn làm theo chỉ dẫn trong tờ ghi chú kia và hướng về phía con đường bên trái.

Xa xa thấp thoáng bóng dáng một “vườn nhiệt đới”. Có lẽ do công viên đã bị bỏ hoang nên cơ sở kia không còn được bảo trì nữa, con đường mọc đầy rẫy cỏ cây, nhiều loại bạn còn chưa thấy bao giờ. Con đường này dẫn bạn đến nguồn cội của tất cả, một khu rừng nhiệt đới nguyên sinh. Chẳng còn cách nào khác ngoài việc tốn thêm khối sức để đẩy đám cây cỏ sang một bên mà tiến lên từ từ. 

Không biết đã trôi qua bao lâu, bạn chợt nhận ra hai bên đường xuất hiện nhiều loại cây cao, mỗi cây ước chừng 8 đến 9 mét, cành cây uốn lượn chạm đến cả đất, nhiều không đếm xuể. Bạn theo quán tính dùng tay gạt chúng sang một bên và ngay lập tức bị sốc khi nhận ra “sự sống” của cái cây vào khoảnh khắc chạm vào cành của nó. Cùng lúc, cành cây bắt đầu quấn lấy tay bạn, chúng bao vây bạn như thể những con rắn đang lăm le con mồi, rồi chúng ép bạn chặt thật chặt, bạn càng vùng vẫy chúng càng xoắn điên cuồng. Bạn vốn là người có nhiều kiến thức, kinh nghiệm (theo bạn) nên một mảnh thông tin nào đó mà bạn từng đọc trong quyển từ điển bỗng gợi lại trong khoảnh khắc ấy: trong thế giới này có tồn tại một số loại cây ăn thịt người, tên của nó hình như là Mobai…

Chúng vẫn siết khiến cơ thể bạn ngứa ngáy, khó chịu đến đau đớn, cả việc thở thôi cũng khó, khó hơn qua từng giây từng phút… 

Nhưng phần tệ nhất lại là thời gian, ta chẳng biết nó sẽ kéo dài trong bao lâu trước khi mọi chuyện kết thúc, một giờ? Hay cả ngày?