Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

[200-300] - Chương 284 - Chuyến Đi Tới Chung Nam (7)

Chương 284 - Chuyến Đi Tới Chung Nam (7)

Tên đánh xe hóa ra lại là người tử tế bất ngờ , ngoại trừ việc chém giá hơi chát và cố tình đi đường vòng xa hơn, thì chuyến đi có thể coi là suôn sẻ.

Và cũng cực kỳ nhàm chán. Chán muốn chết đi được.

Trời mưa nên chỉ ngồi lì trong xe ngựa, con ả họ Tuyết thì câm như hến nên chẳng giúp ích gì cho việc giải sầu.

Mặt mũi xinh xắn, ướt như chuột lột trông cũng hay hay đấy. Để đề phòng bất trắc, cô nàng tắt Băng công chịu nóng nên giờ người ướt đẫm mồ hôi.

Cứ thế một ngày, hai ngày, đến ngày thứ ba thì có vẻ không chịu nổi nữa, cô nàng bỗng nhiên ngồi sát rạt vào A Thanh. Rồi nắm lấy tay A Thanh áp lên má mình.

【 Ồ. 】

Gì thế? Định quyến rũ kiểu này à?

Chỉ có điều Tuyết Y Lý trông như vừa bước ra từ phòng xông hơi. Mồ hôi nhỏ tong tong từ cằm, áp tay người khác lên má mình khiến tay A Thanh dính đầy mồ hôi nhớp nháp.

「 Muốn mượn tay người khác thì cũng phải lau mồ hôi đi chứ? 」

『 Lại ra. 』

A Thanh giải mã ba chữ này. Ý là đằng nào áp tay vào cũng dính mồ hôi, lau hay không lau thì cũng thế thôi.

Tay A Thanh lạnh ngắt.

Tố Thủ của Tố Thủ Ma Công sau này sẽ tiến hóa thành Kim Cương Bất Hoại. Lúc ở Tuyệt Đỉnh Hậu Kỳ thì phòng thủ cỡ "Mạ vàng bất hoại", giờ lên Siêu Tuyệt Đỉnh thì đã trang bị giáp trước, giáp sau, giáp bên hông chuẩn Kim Cương Bất Hoại rồi. Đổi lại phòng thủ cao là mất đi hơi ấm.

Nhưng với người đang kiệt sức vì nóng thì cái lạnh này là cứu cánh tuyệt vời.

「 Nóng quá thì dùng Băng công đi. 」

『 Nguy hiểm. 』

「 Có tôi ở đây mà. 」

『 Võ nhân phải tự bảo vệ mình. 』

「 Ồ. 」

Đây là câu nói ra hồn nhất của Tuyết Y Lý từ trước đến nay. Quả thật, cứ dùng nội công làm mát rồi phó mặc an nguy cho người khác thì không phải là tác phong của một võ nhân chân chính.

Nhưng A Thanh thà để Tuyết Y Lý cứ vô dụng như mọi khi còn hơn.

Kẻ xấu trên đời có hạn, nhiều người tranh nhau chém thì phần của mình bị ít đi à?

「 Nào. Hây a. 」

A Thanh áp tay vào gáy Tuyết Y Lý, vận Thái Âm Ngọc Nữ Thần Công truyền hàn khí sang. Tuyết Y Lý rùng mình một cái, vai co lại, miệng phát ra tiếng rên rỉ ư ử.

『 Ha-ư-ư... 』

Có vẻ sướng lắm đây. Thích à? Thế thì chiều đến đây thôi. Chiều quá lại sinh hư.

A Thanh ngừng truyền hàn khí, Tuyết Y Lý nhìn A Thanh với ánh mắt đầy tiếc nuối. A Thanh giả vờ không biết.

Dù tiếc nuối nhưng cô nàng không dám đòi hỏi thêm. Tuyết Y Lý tuy vô dụng nhưng cũng biết liêm sỉ. Được bao ăn thì biết cúi đầu cảm ơn. Vì đang ở thế "ăn bám" nên không dám đòi hỏi gì, tiếc thì cứ tiếc thế thôi. A Thanh thuê phòng thì ở ké, giờ mà đuổi đi thì chắc chắn lại dầm mưa đứng chờ bên ngoài cho xem.

A. Lúc này A Thanh mới nhớ ra.

Phải rồi. Con nhỏ này đâu phải bạn đồng hành. Nó bám theo mình như đỉa đói chỉ vì mình là manh mối duy nhất để tìm lão họ Tuyết Gia thôi mà.

Hừm. Thôi kệ. Dễ thương là được. Dù ít nói nhưng hỏi gì cũng trả lời đầy đủ đấy chứ.

「 Tuyết tiểu thư. Chán quá, kể chuyện Bắc Hải nghe chơi đi. Ở đó thế nào? Lạnh lắm không? 」

『 Không thích. 』

A Thanh ngớ người. Hỏi lạnh không mà trả lời là 'Không thích' là sao?

Một lúc sau A Thanh mới hiểu đó là lời từ chối thẳng thừng yêu cầu kể chuyện. Trời nóng ẩm nhớp nháp, tay thì dính đầy mồ hôi người khác đang áp vào gáy cô nàng. Chỉ số khó ở của A Thanh cũng đang tăng cao.

「 Này, sao cô kỳ cục thế? Đi cùng nhau thì phải nói chuyện phiếm cho vui, ăn cơm cùng nhau... à cơm thì có ăn cùng. Nhưng mà tóm lại là sao? Ghét nói chuyện với tôi à? Ghét đi cùng tôi à? Bị ép buộc nên mới đi cùng à? 」

Tuyết Y Lý mở to mắt nhìn A Thanh. Rồi trả lời với vẻ mặt thê lương:

『 Không phải thế... 』

「 Thế là sao? Rõ ràng là không muốn nói chuyện với tôi còn gì. 」

『 Không phải. 』

「 Vậy thì sao? Muốn nói chuyện với tôi à? 」

『 Không phải. 』

Lông mày A Thanh giật giật. Thấy thế, Tuyết Y Lý vội vàng bồi thêm:

『 Nhưng mà không ghét. 』

Tóm lại là không né tránh nhưng cũng không muốn nói chuyện. Nhưng kể chuyện Bắc Hải thì dứt khoát không.

A Thanh trừng mắt nhìn Tuyết Y Lý.

Tuyết Y Lý mọi khi hay nhìn thẳng vào mắt A Thanh, lần này lại lảng tránh, nhìn xuống mũi hoặc môi A Thanh. Tuyết Y Lý ngáo ngơ đến mức nhìn cô nàng lâu một chút là A Thanh lại tự soi lại bản thân mình. Đây gọi là liệu pháp soi gương à?

A Thanh kìm nén sự bực bội và suy ngẫm.

Tại sao nhỉ? Xấu hổ về quê hương à?

Nghĩ lại thì hỏi Bắc Hải có lạnh không có khi lại là thất lễ. Giống như ở quê A Thanh, hỏi dân tỉnh Khoai Tây (Gangwon-do) là "Nhà các bạn trồng khoai tây ở sân trước sân sau sân vườn thật à?" thì họ cáu là cái chắc. Nghe bảo vì họ trồng thật nên không cãi được mới cáu.

Hừm. Bắc Hải chắc chắn có điểm hay ho nên người ta mới sống ở đó. Tự nhiên hỏi lạnh không thì hơi vô duyên thật.

「 Hừm. Vậy chuyện khác thì được chứ? Tuyết tiểu thư thích món gì? Chắc phải có sở thích ăn uống chứ? 」

『 Đồ nóng. 』

「 Đồ nóng thiếu gì món? 」

『 Hừm. Cháo. 』

「 Rồi sao nữa? 」

Lại ngậm miệng. Lông mày A Thanh lại nhếch lên. Tuyết Y Lý vội trả lời:

『 Không biết tên... 』

【 A. 】

Tuyết Y Lý là kẻ nghèo kiết xác không một xu dính túi. Hơn nữa, tuy có trí tuệ (nhưng không có phẩm hạnh) vả lại cũng không có bạn bè. Nghèo rớt mồng tơi lại cô độc, làm sao biết ẩm thực Trung Nguyên phong phú thế nào. Cũng không phải kiểu người dám túm lấy đầu bếp hay tiểu nhị mà hỏi "Món này tên gì". Chỉ là cô gái dầm mưa dãi nắng, cho gì ăn nấy thôi.

「 Xời. Không biết thì học. Sau này ăn cái gì thấy ngon quá thì cứ hỏi tôi. Phải biết tên món mình thích chứ. 」

Tuyết Y Lý chớp mắt. Rồi cúi đầu cảm ơn.

Cái đồ biết điều này. Vì mặt đẹp nên tôi tha cho đấy. Thật tình.

A Thanh định bỏ qua lần nữa thì...

Rầm! Xe ngựa rung lắc dữ dội, rồi Uỳnh oàng chao đảo trái phải, cảm giác êm ái tan biến sạch.

「 Bác tài? Sao thế? 」

『 Aigoo. Chắc do mưa nên đường xá nát bét rồi ạ. Tôi đã cố hết sức nhưng đoạn đường này chưa được tu sửa, đành chịu thôi ạ. 』

「 A. Vâng. 」

Đường xấu thì A Thanh làm gì được. Đánh xe chứ có phải thợ làm đường đâu.

『 Quý khách chịu khó chút ạ. Khoảng nửa giờ nữa là đến làng bên cạnh rồi. Quá bữa tối rồi chắc quý khách đói bụng, nhưng làng đó người dân tốt bụng lắm, đảm bảo quý khách sẽ hài lòng. Khục khục. 』

Xe ngựa lắc lư trái phải, nhấp nhô lên xuống, lại còn nghiêng ra sau như đang leo dốc cao. Đang định nói chuyện với Tuyết Y Lý mà thế này thì cắn vào lưỡi mất, chỉ giữ thăng bằng thôi cũng tốn sức. Tất nhiên A Thanh có khả năng giữ thăng bằng siêu việt nên không xi nhê gì. Nhưng Tuyết Y Lý thì bị quăng quật như cọng rơm, lúc đập vào người A Thanh, lúc đập bộp vào vách xe.

Nhìn cảnh đó A Thanh thầm nghĩ.

Đường đường là cao thủ Tuyệt Đỉnh mà xe lắc tí đã mất thăng bằng thế kia à? Cảnh giới Tuyệt Đỉnh nhưng thực chiến là gà mờ à?

Nhưng Tuyết Y Lý là thợ săn của Bắc Hải cơ mà. Tên Tuyết Gia trình độ cũng không vừa, phái người đi bắt hắn thì phải mạnh hơn hắn chứ.

Nghĩ lại thấy lạ. Bắt kẻ đào tẩu mà lại cử một đứa ngáo ngơ, mù tịt sự đời thế này đi á?

Nhưng nếu A Thanh là người quản lý Băng Cung, nàng sẽ không đời nào cử đứa vô dụng này đi làm nhiệm vụ quan trọng. Không biết làm gì thì sao mà truy bắt tội phạm được.

A! A Thanh chợt nhận ra chân tướng.

Chắc ở Băng Cung con nhỏ này cũng chỉ ăn không ngồi rồi, nên bị tống cổ đi 'thực tập' cho khôn ra đây mà!

Dù sao thì xe ngựa vẫn lắc lư điên cuồng như muốn tẩm bột chiên xù hành khách bên trong, nhưng Tuyết Y Lý vẫn không ngã sấp mặt, âu cũng là bản lĩnh.

A Thanh chuyển sang ngồi đối diện để tha hồ ngắm cảnh Tuyết Y Lý bị quăng quật tơi tả.

Thời gian trôi qua thật lâu, khoảng một canh giờ sau, thính giác siêu phàm của A Thanh bắt được âm thanh bên ngoài.

- Đứng lại! A! Trương Gia à? Thằng Trương đấy à?

- He he. Là em đây các đại ca.

- Sao đến muộn thế?

- Aigoo. Đừng nhắc nữa. Mưa gió đường trơn như đổ mỡ. Xe không lật là may lắm rồi ạ. He he.

- Ừ thì cũng đúng. Này, mở cổng ra!

Cuối cùng cũng đến nơi. Làng có người dân tốt bụng (Nhân tâm hậu hĩnh) à.

Thực ra A Thanh không thích lắm. A Thanh không quan trọng lòng tốt, quan trọng là chất lượng đồ ăn và chỗ ngủ. Lòng tốt mà đồ ăn dở thì cũng bằng thừa, thà trả nhiều tiền để ăn ngon còn hơn. Rẻ và nhiều mà không ngon thì chỉ tổ tốn bụng.

Xe ngựa đi vào làng, bớt xóc hơn hẳn. Và dừng lại rất nhanh.

Ồ. Dừng rồi à? Khách sạn ngay đầu làng à? Vị trí đắc địa đấy.

Cửa xe mở ra, mùi ẩm mốc xộc vào mũi.

Á. Mùi này không ổn. Mới ngửi đã thấy ghê.

A Thanh đang lo ngại về chất lượng khách sạn thì tên đánh xe giục giã.

『 Đến nơi rồi ạ. Mời quý khách vào nghỉ ngơi. 』

「 Có khách sạn nào khác không? Mới ngửi đã thấy mùi rồi. Khách sạn này ổn thật chứ? 」

Chuyện người đánh xe nhận tiền hoa hồng để đưa khách vào khách sạn "ruột" là chuyện thường ngày ở huyện. Nên họ thường đưa khách đến chỗ trả hoa hồng cao chứ không phải chỗ tốt.

『 Aigoo. Làng nhỏ nên chỉ có mỗi cái này thôi ạ. Nào. Leo đường núi vất vả rồi, mời quý khách xuống nghỉ ngơi. 』

「 A. Vâng. Thì... 」

Có mỗi một cái thì đành chịu.

A Thanh ngoan ngoãn xuống xe, nhưng mà... ủa, cái gì đây.

Không phải chuồng ngựa, mà là một không gian rộng lớn chỉ có mái che và cột trống hoác, giống như... nhà kho? Một không gian không rõ mục đích sử dụng.

Xung quanh xe ngựa, đám đông "người hâm mộ" ùa ra đón chào. Khắp nơi toàn là những gã đàn ông đen đúa, ở trần trùng trục vây kín mít.

「 Bác tài? 」

Tên đánh xe nhanh chóng lẩn vào đám đông.

『 Khục khục, các tiểu thư, đây là Cam Sơn Trại, địa bàn của các vị anh hùng Lục Lâm . Chắc các cô đói rồi nhỉ, các anh hùng Lục Lâm sẽ cho các cô ăn 'no nê' , đảm bảo sau đêm nay các cô sẽ no đủ mười tháng luôn. Hê hê. 』

Một tên to con vỗ đầu tên đánh xe cười hô hố.

『 Nhìn thằng này nói kìa. Mười tháng no bụng cơ đấy. Khà khà, ta thích cái tính của thằng Trương này. Được, hàng ngon đấy. Chà, đúng là tuyệt thế mỹ nhân. 』

Lúc này A Thanh mới vỡ lẽ.

Thảo nào thằng cha đánh xe này tận tụy thế. Hóa ra là chở thẳng cả xe vào hang ổ sơn tặc.

A. Đáng lẽ mình phải thấy lạ chứ. Làng mạc quái gì mà lại nằm tít trên đỉnh núi, phải leo đường đèo dốc mới tới? Làng xóm bình thường phải ở dưới chân núi, gần nguồn nước chứ!

Mải ngắm Tuyết Y Lý lắc lư nên không để ý, giờ nghĩ lại mới thấy kỳ quặc.

【 Tên đánh xe này. Sao mà hắn lại... đáng yêu thế này...! 】

Biết trước thì mình đã háo hức chờ đợi rồi.

Gì đây? Hôm nay là sinh nhật mình à? Hay sinh nhật Phật Tổ? Hay sinh nhật ông Tây mũi to? Hôm nay là Giáng Sinh à?

Trong phim có cái gì mà Tháng Bảy... à không Tháng Tám (Giáng sinh tháng 8)?

Dù sao thì, món quà bất ngờ này.

Thế này thì, cảm kích quá đi mất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!