Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

[200-300] - Chương 280 - Chuyến Đi Tới Chung Nam (3)

Chương 280 - Chuyến Đi Tới Chung Nam (3)

『 M... Mười hai tên ạ. 』

Tên đánh xe bỗng nhiên trở nên lễ phép lạ thường. Trong mắt A Thanh, chuyện này thật đáng hài lòng.

Quả nhiên, với mấy kẻ không biết điều thì cứ phải kề dao vào cổ mới học được lễ nghĩa. Vốn dĩ lễ nghĩa và phép tắc là đặc điểm chỉ có ở người có học. Vì lễ nghĩa là thứ phải học mới có.

Chỉ có những kẻ thiểu năng và ngu dốt không được học hành mới tưởng mình hành xử vô lễ là ngầu, là mạnh mẽ. Nhưng thực ra nhìn vào chẳng thấy mạnh mẽ đâu, chỉ thấy giống loại "không có cha mẹ dạy bảo" thôi.

Nhưng ở Trung Nguyên làm gì có giáo dục phổ cập bắt buộc, nên loại vô học nhiều vô kể. Vì thế trong võ lâm, người ta thường dùng phương pháp "Kề dao vào cổ" để giáo dục lại một cách nhanh chóng và hiệu quả. Như thế này này.

「 Mười hai. Hừm. Hơi ít nhỉ. Thế là hết rồi à? 」

『 D... Dạ vâng ạ! 』

Tên đánh xe tối sầm mặt mũi! Nghe tin có mười hai tên đồng bọn mà cô ả này còn chê ít, chứng tỏ đây không phải cao thủ bình thường.

Chết tiệt, đáng lẽ lúc thấy nhan sắc phi phàm kia mình phải nhận ra ngay chứ. Hắn hối hận muộn màng. Nhưng lúc ra tay, suy nghĩ của hắn chỉ đơn giản là: 'Kệ mẹ, đằng nào cũng sống kiếp sâu bọ, chết một lần hay hai lần cũng thế, trước khi chết được đè tuyệt thế mỹ nhân ra mà "xả láng" một lần thì cũng đáng kiếp người!'

「 Có vẻ đây không phải lần đầu các người làm chuyện này nhỉ? Chắc nhờ cái tướng mạo lương thiện này mà lừa được khối người rồi đúng không? 」

Thực tế, trong đám này còn có hai tên đánh xe khác có nghiệp chướng cao hơn tên này nhiều. Đánh xe là nghề chính, buôn người, cướp của, hiếp dâm là nghề phụ thì bảo sao không ác. Nhưng bọn kia mặt mũi hung tợn, nhìn phát biết ngay phường trộm cướp. Chọn mấy tên đó thì bị cướp cũng coi như "ngu thì chết" .

A Thanh cố tình chọn tên này vì hắn có tướng mạo quá tốt. Nếu ở thời hiện đại thì hắn thừa sức làm trùm đa cấp hay giáo chủ tà giáo chứ chẳng chơi, khuôn mặt nhân từ phúc hậu thế kia cơ mà.

Cái bản mặt chuyên dùng để tạo ra nạn nhân vô tội thế này thì phải loại bỏ thôi. Nhìn chỉ số ác nghiệp thì chắc đã tiễn đưa vô số nạn nhân về chầu ông bà rồi, nhưng phải ngăn không cho hắn hại thêm người khác nữa.

「 Nào. Rung lắc đi. 」

『 D... Dạ? 』

「 Xe ngựa phải rung lắc dữ dội thì bọn kia mới tưởng chú mày đang 'lên đỉnh', thấy vui chúng nó mới mò đến chứ. Chú mày cứ gọi ới ời ơi thì chúng nó lại nghi ngờ 'Thằng này sao không hưởng thụ một mình mà lại gọi?' thì sao. 」

『 Vậy thì... 』

「 Không lắc đi còn đợi gì nữa? Nào. Cứ tưởng tượng cái sàn xe ngựa là cô nương xinh đẹp đi, mau tạo dáng đi chứ? 」

Lưỡi kiếm của A Thanh dần chuyển sang màu đen. Và trên thân kiếm Nguyệt Quang Kiếm (Số 8) đen tuyền, những con mắt gớm ghiếc bắt đầu bộp bộp hiện lên.

Khi đạt đến Siêu Tuyệt Đỉnh, nàng đã có thể hòa trộn thêm một chút Phá Thiên Ma Khí vào để sử dụng. Đằng nào thì cái thứ chân khí này người khác nhìn vào cũng chẳng biết là gì, nên cứ dùng lúc không ai thấy (trừ tên sắp chết) để tiết kiệm nội công chính tông cũng tốt.

Trước hình dạng gớm ghiếc của thanh kiếm, tên đánh xe sợ hãi vào tư thế nửa quỳ nửa bò.

「 Này. 'Tương tác' với phụ nữ mà tư thế lúng túng thế à, đang bị phạt úp mặt vào tường đấy hả? Chống đẩy à? Đã bảo sàn xe là tuyệt thế mỹ nhân cơ mà? 」

Nghe vậy, tên đánh xe nằm rạp xuống sàn. Rồi bắt đầu nhấp nhổm lên xuống tạo phản lực.

「 Ah-ssi. 」

Phập. Lưỡi kiếm A Thanh cắm phập xuống sàn, tiện thể xẻ đôi vành tai tên đánh xe (tách phần trên và dưới). Nhưng khi lưỡi kiếm cắm ngay sát đầu thế này thì dù có đau cũng không dám hé răng kêu.

『 Hự. 』

「 Làm cho tử tế vào. Tử tế vào. 'Chén' tuyệt thế mỹ nhân mà cứ hùng hục cắm đầu vào lắc thôi à? Phải hôn hít chứ. Dùng lưỡi nhiệt tình vào. Không hiểu tiếng người à? 」

『 D... Dạ vâng! 』

Tên đánh xe lại giác ngộ thêm lần nữa. Không phải chỉ gặp cao thủ, mà là gặp phải cao thủ biến thái thực sự rồi. Thế là hắn dốc hết sức bình sinh diễn sâu, hôn hít, liếm láp, dùng tay vuốt ve cái sàn xe bẩn thỉu như đúng rồi.

「 Hi hi. 」

A Thanh cười khúc khích nhìn cảnh tượng đó.

「 Chú em dạo đầu kỹ quá đấy, không định 'đóng gạch' thật lực à? Cho xe nó lật luôn đi xem nào. 」

『 V... Vâng ạ! 』

Thế là Cót két... Cót két, chiếc xe ngựa bắt đầu rung lắc. Khi đã có đà, biên độ rung lắc ngày càng nhanh và mạnh hơn. Nhờ diễn xuất nhập tâm (vì mạng sống) của tên đánh xe, chiếc xe ngựa phát ra tiếng kêu kẽo kẹt đầy kích thích, như đang chửi rủa lũ hành khách khốn nạn.

Lúc này, tai A Thanh bắt đầu nghe thấy tiếng bước chân lộp bộp và tiếng xì xào của đám đàn ông đang kéo đến trong mưa.

- Thằng chó này sướng đến mức nào mà xe rung như sắp đổ thế kia.

- Đại ca cũng thấy mặt con nhỏ đó rồi còn gì? Em mới nhìn thôi đã 'ra' một lần rồi đấy.

- Thằng điên này, phí của giời. Phải 'ra' ở bên trong chứ, kể cả có chảy ra ngoài cũng phải hốt lại nhét vào rồi đóng nút chai lại, để con nhỏ đó khóc lóc van xin mới đã.

【 Hừm. Tử hình. 】

A Thanh nhanh chóng đưa ra phán quyết. Và cuối cùng, cửa xe ngựa mở toang.

『 Này, có sướng thì phải cho anh em sướng cù... Hử? 』

「 Đương nhiên rồi. Niềm vui chia sẻ thì nhân đôi, nỗi buồn chia sẻ thì vơi nửa, còn nỗi đau chia sẻ thì... ta thấy vui lắm. Để người ta chờ lâu quá đấy. Nào! BÙM! 」

A Thanh hét lên rồi tung cước đạp thẳng vào chấn thủy tên đang đu bám ở cửa xe. Cả đám ngã dúi dụi vào nhau như domino.

A Thanh nhẹ nhàng đặt một chân lên đống thịt đó. Rắc, hi hi. Tiếp thu một cái mắt cá chân trước đã. Phải triệt hạ khả năng chạy trốn trước.

Có hai mươi bốn cái mắt cá chân tất cả, nhưng thực tế chỉ cần xử lý một nửa là xong.

Thế là A Thanh dẫm đạp, Ồ, đá, Ồ, dùng kiếm rạch nhẹ một cái là gân chân đứt phựt, Wao, cảm giác tay này.

Thấy một tên nhanh trí quay đầu bỏ chạy, một cây trâm sắt bay vút đi. Cây trâm cắm phập vào mắt cá chân hắn, chỉ còn trơ lại phần đầu trâm.

Bị tập kích bất ngờ khi đang... cởi thắt lưng, cộng thêm tên cầm đầu đè lên cả đám khiến chúng ngã lăn lốc. Hơn nữa, mưa như trút nước làm tầm nhìn hạn chế, trời lại tối đen như mực.

Trong hoàn cảnh đó, Siêu Tuyệt Thanh tung hoành ngang dọc, bước chân nhẹ nhàng dẫm lên những "bãi mìn" (mắt cá chân), tạo ra hiện trường "Thảm sát mắt cá chân" hàng loạt.

Nhưng đúng là kẻ xấu thì thường nhanh nhạy. Vài tên phản ứng nhanh bắt đầu bỏ chạy thục mạng, trâm của A Thanh lại bay, bay nữa, bay mãi, cho đến khi cây trâm cuối cùng nằm gọn trong tay nàng.

Mái tóc dài thường ngày được búi cao giờ xõa tung trong mưa, nặng trĩu rũ xuống tận sau đầu gối. Sư phụ bảo mái tóc đen nhánh bóng mượt này cắt đi thì phí lắm, nên bắt nuôi dài.

May mà cây trâm cuối cùng không phải bay đi, vì không còn tên nào chạy thoát, tất cả đều đang ôm cổ chân lăn lộn trong bùn lầy.

A Thanh túm gọn mái tóc sũng nước, buộc tạm một nút rồi dùng cây trâm dài còn lại cố định gọn gàng.

Làm xong xuôi, nàng bắt đầu đếm. Một, hai, ba... mười hai, mười ba, mười bốn, mười lăm!

【 Gì thế? Sao lại dư ra ba thằng? Dám nói dối ta à? 】

Tất nhiên, loại nói dối mang lại niềm vui (thêm "đồ chơi") thế này thì bị lừa bao nhiêu lần cũng được. Nhưng tội dám cả gan lừa dối Siêu Tuyệt Thanh thì không thể tha thứ.

「 Này chú tài xế. Bảo có mười hai thằng cơ mà? Sao đếm ra mười lăm thế này? 」

『 Hả, làm sao... làm sao lại nhanh thế... 』

「 Nào. Giải thích đi. Sao lại dư ra ba thằng? Hay là chú không biết đếm? 」

『 K... Không thể nào. Rõ ràng là mười hai mà. 』

「 Gì đây, ý là ta nói dối à? Nào, lại đây mà đếm. 」

『 Ơ hơ! K... Khoan đã! 』

A Thanh tóm lấy cổ chân tên đánh xe, quét mạnh một đường ném hắn ra ngoài. Hắn rơi bõm xuống vũng bùn lầy lội, vất vả lắm mới ngóc đầu dậy vuốt mặt.

Kết luận là: Tên đánh xe không lừa A Thanh!

Nghe tin được "chén" tuyệt thế mỹ nhân, hắn đã rủ thêm ba thằng bạn thân đến chung vui.

【 Hừm. Tình bạn đẹp đấy, ta sẽ tiễn các ngươi xuống suối vàng để tiếp tục giữ gìn tình bạn nhé. 】

Tóm lại là tên đánh xe đã khai thật. Nhưng đấy, người ta nói thật mà vẫn lừa được người khác đấy thôi.

「 Thế thì sao chứ. Người bị lừa đang đứng đây này. Kết luận là ta đã bị lừa, tức là chú mày lừa ta còn gì? Đúng không? Tử hình. 」

『 K... Khoan đã! 』

「 Đừng có hét sớm thế. Còn nhiều thời gian để hét lắm. Hét sớm quá khản cổ, tí nữa kêu hự hự yếu ớt thì chán lắm, phải giữ sức để hét cho to, cho vang, cho lâu chứ. Phải biết điều tiết nhịp độ nghe chưa. 」

【 Sự khác biệt giữa Kiếm Khí và Kiếm Cương là gì nhỉ? 】

Mình cũng tò mò lắm, nên giờ mình sẽ thực hành để tìm hiểu xem sao. Thế là A Thanh bắt đầu đâm, chém, lạng, cắt xương, lọc thịt, lột da, khoét lỗ... thử đủ mọi thao tác có thể làm với vật sắc nhọn, luân phiên so sánh giữa Kiếm Khí và Kiếm Cương.

Đây quả là quá trình tu luyện nhiệt huyết của một võ nhân chân chính nhằm tìm ra sự khác biệt căn bản giữa hai loại kình lực.

Kiếm Khí thì cắt rất ngọt. Nhưng Kiếm Cương thì cắt... quá ngọt , ngọt xớt!

Nếu Kiếm Khí cho cảm giác Sẹc, sẹc, thì Kiếm Cương là Vút.

Về cảm giác tay thì Kiếm Khí thắng. Kiếm Cương sắc quá nên chẳng có cảm giác gì cả. A Thanh thất vọng tràn trề.

Thực ra, khi đặt quá nhiều kỳ vọng vào điều gì đó thì rất khó để thỏa mãn hoàn toàn khi đạt được. Tâm trạng của A Thanh khi dùng Kiếm Cương cũng y như vậy.

Giống như đi câu cá mà dùng cần câu cứng (cần One-two) vậy, chẳng ai thích cả. Cần cứng, dây khỏe, máy câu xịn, quay rè rè cái là cá lên bờ, chẳng tốn tí sức nào.

Nhưng đi câu cá đâu phải chỉ để bắt cá? Nếu chỉ cần cá thì dùng lưới cào quét sạch cho nhanh.

Xét về điểm này, Kiếm Khí giống cần câu, còn Kiếm Cương giống lưới cào của tàu đánh cá. Hiệu quả trong việc "bắt cá" thì tuyệt vời, nhưng để giải trí thì chán ngắt, chỉ tổ tốn sức như đang làm việc chân tay.

Nhưng nếu kết hợp với Vô Ảnh Thần Thủ thì lại có thể làm được những trò hay ho bất ngờ.

Nhờ Kiếm Thủ Luyện , A Thanh điều khiển thanh Thanh Tử Kiếm sắc lẹm như ngón tay mình. Và Vô Ảnh Thần Thủ là tuyệt kỹ móc túi, có thể xâm nhập vào mục tiêu ở khoảng cách "chạm mà như không chạm".

Nghĩa là, nếu điều chỉnh khoảng cách một chút, sát sạt hơn một chút, ví dụ như lướt đi giữa lớp da và lớp cơ, tách da ra khỏi thịt...

【 Nhưng mà lột được miếng da người dài ngoằng mỏng tang thế này thì làm được cái tích sự gì? 】

Dùng làm giấy, lấy máu làm mực viết bí kíp Cương Thi Thuật thì may ra đời sau vớ được tưởng là bảo vật. Nhưng A Thanh mù tịt về Cương Thi Thuật, nên đáng tiếc là tương lai đó sẽ không xảy ra.

A Thanh mải mê tận hưởng thú vui tao nhã của mình, cuối cùng chỉ còn lại mỗi tên đánh xe.

A Thanh nở nụ cười mệt mỏi vì làm việc quá sức, bước từng bước chậm rãi về phía hắn. Chợt một ý nghĩ thoáng qua.

【 Ủa. Gì thế nhỉ? Hình như mình định không giết tên này mà? Mình đã nghĩ thế mà nhỉ. Tại sao ấy nhỉ? Sao lại định tha cho hắn? Có lý do gì à? 】

A Thanh ngẫm nghĩ lại dòng tư duy của mình. Kết luận là: Hừm! Méo biết!

Chắc lúc đó nghĩ ra trò gì hay ho để giết hắn sau nhưng giờ quên béng mất rồi, kệ đi.

A Thanh mang theo sát khí bước tới, nhưng tên đánh xe lúc này đã hồn xiêu phách lạc.

Cũng phải thôi, nhìn thấy con ả cười toe toét với cái miệng rộng ngoác như ác quỷ, tay chân thoăn thoắt xẻ thịt đồng bọn mình thành từng mảnh nhỏ ngay trước mắt thì bố ai mà chịu nổi. Thậm chí thỉnh thoảng ả còn lăn đùng ra đất co giật dữ dội (do phản phệ võ công) rồi lại bật dậy làm tiếp, nhìn không giống người chút nào.

Dù có tỉnh táo thì hắn cũng chẳng chạy được. Hai bàn chân bị thủng lỗ chỗ, lúc ngã khỏi xe ngựa thì gãy luôn xương ống chân rồi.

Nhìn khuôn mặt ngẩn ngơ của tên đánh xe đang ngước nhìn mình, A Thanh tặc lưỡi Chậc, rồi quyết định kết thúc bằng Tố Thủ Ma Công. Bàn tay nàng xuyên qua lớp da thịt dưới chấn thủy, tóm gọn lấy trái tim hắn.

Wao! Giờ cái này là của ta! Ta muốn làm gì thì làm! Ta có thể điều khiển trái tim tên này! Ta đang thống trị nó!

Như một bác sĩ phẫu thuật đang thực hiện phương pháp cuối cùng của cuối cùng, A Thanh bóp mạnh trái tim hắn, cưỡng ép máu tuần hoàn điên cuồng. Nàng tăng tốc nhịp tim lên gấp ba lần, máu bắt đầu rỉ ra từ mọi lỗ chân lông trên người hắn.

Huyết áp tăng vọt khiến toàn bộ mạch máu trên cơ thể đồng loạt vỡ tung. Lòng trắng mắt vỡ mạch máu sưng phồng lên đỏ lòm.

【 Ồ, gì thế này. Tim đập nhanh gấp ba thì mắt chuyển màu đỏ à? Nguyên lý thú vị ghê? 】

Và rồi, ngay khoảnh khắc sợi dây sinh mệnh mỏng manh đứt phựt, cái khoản khắc giãy dụa như đã từng được sống ấy .

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!