Chương 477 - Không Tin Nổi Cái Giống Này Là Truyền Thuyết (14)
Người đâu mà tên là Đa Dư Rưm - Mở-Hết-Ra? Tên nghe như khẩu hiệu bán hàng rong.
Nhưng cái tên ấy lại làm được điều không tưởng: Rút hai bàn tay ra khỏi bức tường đá, và lôi theo hai thanh kiếm bị kẹt trong đó.
Ban đầu vào bằng tay không, khi ra lại cầm kiếm.
Và Nam Cung Thần Tài – chủ nhân của hai thanh kiếm đó – dang rộng hai tay, ngoan ngoãn như một đứa trẻ chờ mẹ mặc áo.
A Thanh xoay kiếm một vòng điệu nghệ, rồi tra kiếm vào vỏ hai bên hông của hắn cái Cạch. Mượt mà như diễn tập.
Hai người nhìn nhau. Mắt chạm mắt. A Thanh giơ tay lên định đập tay ăn mừng. Nam Cung Thần Tài cũng giơ nắm đấm ra định cụng tay. Một người xòe, một người nắm. Trật lất.
Hai người đứng đực ra nhìn nhau. Chậc. Không ăn ý tí nào.
「 Thôi bỏ đi. Chạy! 」
『 Ừ. Đi thôi. 』
Cả hai quay đầu bỏ chạy Vèo một cái.
『 Đứng lại! Chuyện này là sao... 』
Một ai đó hét lên, nhưng đã quá muộn. Tiếng cười lanh lảnh của A Thanh vọng lại từ xa:
「 Ta là Đa Dư Rưm! Kẻ mở toang mọi cánh cửa trên thế gian này! Không cần cảm ơn đâu! 」
『 Đừng khách sáo! 』 (Nam Cung Thần Tài bồi thêm).
Rồi hai bóng người biến mất trong rừng.
Đám đông võ lâm nhân đứng ngẩn tò te nhìn cánh cổng đá. Một vết lõm khổng lồ ở giữa. Những vết nứt lan tỏa như mạng nhện. Và hai cái lỗ sâu hoắm ở trung tâm.
Rắc... Rắc rắc...
Những vết nứt đang lan rộng ra với tốc độ chóng mặt.
“KHÔNGGGGGGG!!!”
Trong hầm ngầm, tên kỹ thuật viên Huyết Giáo gào lên thảm thiết.
“Tại saooooo! Tại sao lại phá nóooo! Ông trời ơi, sao ông lại chơi con thế này!”
Hắn đấm thùm thụp vào ngực, lăn lộn dưới đất.
Nhưng dù có tức đến hộc máu thì cũng phải báo cáo. Hắn run rẩy mở ống đồng liên lạc trực tiếp với Đoàn chủ:
『 Đoàn chủ... Cửa Bắc... sắp sập... 』
Đoàn chủ Ám Thạch Long - Quy Sơn Vạn Bác đang trong tâm trạng cực kỳ tồi tệ. Kế hoạch hai mươi năm tâm huyết cứ liên tục gặp trục trặc.
Quyết định cho nổ tung Cửa Tây là một hành động bốc đồng trong cơn giận dữ. Dù vẫn còn ba cửa, nhưng việc phá hủy công trình hai mươi năm của Tổ Tây Môn là một sự lãng phí khủng khiếp.
Nhưng đó là một lời cảnh cáo đanh thép: Đừng có nhờn! Kẻ nào dám chơi bẩn, ta cho sập hầm, chôn sống hết! Muốn vào thì ngoan ngoãn nộp tim đây!
Lão tin rằng sau màn thị uy ở Cửa Tây, đám võ lâm nhân sẽ sợ chết khiếp và ngoan ngoãn làm theo hướng dẫn sử dụng. Nhưng chưa đầy ba mươi phút sau...
『 Đoàn chủ! Cửa Bắc sắp sập rồi! Có nên phá hủy không ạ? 』
『 CÁI GÌ!? 』
Ám Thạch Long gào lên như lợn bị chọc tiết.
『 Tại sao?! Tại sao?! Ta đã làm mẫu cho xem rồi mà! Bọn mày mù chữ à? Ta ghi rõ ràng là NỘP TIM! Nộp tim vào cái lỗ đó! Sao cứ thích đập phá thế hả! 』
『 Dạ... lại là con ả Đa Dư Rưm đó... 』
『 Lại là nó! Con chó cái đó! Nó thù oán gì với Huyết Giáo chúng ta mà phá đám mãi thế! 』
『 Đoàn chủ... Cửa sắp sập rồi... Phải làm sao đây? 』
『 Ư... hự... 』
Ám Thạch Long nghiến răng Ken két. Cửa Tây đã sập.
Giờ mà cho sập nốt Cửa Bắc thì còn gì để chơi? Kế hoạch sẽ sụp đổ một nửa.
『 Tại sao... Chỉ cần một trái tim thôi mà?
Một trái tim nhỏ bé thôi mà chúng nó cũng tiếc à? Đâu có bắt chúng nó giết cả trăm người tế thần đâu? Chỉ cần một mạng người thôi mà khó khăn thế sao? 』
Ám Thạch Long uất ức đến phát khóc.
『 Chúng ta đã bỏ ra hai mươi năm đào núi! Thế mà chúng mày không chịu bỏ ra một quả tim ghẻ lở để mua vé vào cửa à? Sao bọn mày keo kiệt bủn xỉn thế! Đạo đức suy đồi đến thế là cùng! 』
Nghe tiếng khóc nức nở của tên kỹ thuật viên Cửa Bắc qua ống đồng, Ám Thạch Long cũng thấy cay cay sống mũi. Đồng cảm quá.
Nỗi đau của những người kỹ sư bị khách hàng - võ lâm nhân - phá hoại sản phẩm.
Lão hít sâu một hơi, cố nén giận.
『 Mở cửa. Mở Cửa Bắc ra. 』
『 Dạ? 』
『 Ta bảo mở cửa! Cho chúng nó vào hết đi! Bảo Tổ Đinh - Tổ Bốn - chuẩn bị bẫy rập sẵn sàng! 』
Lệnh được ban ra với vị đắng ngắt trong miệng. Yêu cầu nộp tim Siêu Tuyệt Đỉnh không chỉ là để lấy máu. Nó là bài kiểm tra nhân tính.
Để vào được cửa, bọn họ phải bộc lộ bản chất tàn độc, sẵn sàng hiến tế đồng loại. Khi đã bước qua xác đồng đội để vào hầm, bọn họ sẽ trút bỏ lớp mặt nạ đạo đức, trở thành những con thú khát máu thực sự.
Đó là bước chuẩn bị tâm lý để biến cuộc tìm kho báu thành một lò sát sinh. Nhưng kế hoạch tâm lý chiến đó đã phá sản hoàn toàn. Bọn chúng không chịu nộp tim, mà chọn cách... phá cửa.
RẦM!!!
Cánh cửa đá ở Cửa Bắc vỡ vụn. Bụi bay mù mịt. Đám đông võ lâm nhân ho sù sụ, nhưng mắt sáng rực. Một cái hang sâu hun hút hiện ra sau đống đổ nát.
『 Thật... thật này! Mở được thật này! 』
『 Đa Dư Rưm... cô ta đúng là Khai Môn Giả - Người mở cửa - huyền thoại! 』
Nếu A Thanh nghe được chắc sẽ thấy oan ức lắm.
Lúc ở Cửa Tây, nàng định dùng kiếm cắt cửa theo lời xúi của mình thì cửa sập. Sang Cửa Bắc, nàng không dám cắt nữa, mà chọn giải pháp... đấm thẳng mặt. Ai ngờ đấm phát ăn ngay.
Kết luận: Máy móc hay con người cũng thế thôi, cứ đấm cho vài phát là ngoan ngay. (Chân lý sửa chữa đồ điện tử).
Đúng lúc đó.
『 Con ả Đa Dư Rưm đâu! Bước ra đây! 』
Tuấn Cơ Trùng - Tuyệt Lạc Thành Chủ - lao đến như một cơn lốc, mặt đằng đằng sát khí. Hắn nhìn quanh, rồi ngẩn người khi thấy cái hang toang hoác.
『 Ủa? Mở rồi à? 』
Hắn quay sang hỏi Nghĩa Long Xương - Quảng Long Thành Chủ:
『 Này, có thấy con ả Đa Dư Rưm ở đây không? 』
『 Có. Nó đấm thủng cửa rồi chạy mất dép rồi. Ông quen nó à? 』
『 Quen cái gì... Hửm? 』
Tuấn Cơ Trùng nhìn vào trong hang. Phụp... Phụp... Những ngọn đuốc trên vách hang tự động bùng cháy, trải dài sâu vào trong lòng núi như mời gọi.
Tuấn Cơ Trùng khựng lại. Bây giờ đuổi theo con ả đó để trả thù? Hay vào hang lấy bí kíp trước? Hấp Tinh Ma Công đang nằm ngay trước mặt.
Hắn bắt đầu tự biện hộ - Kỹ năng đặc biệt của Tà phái:
Tại sao phải đuổi theo nó? Vì nó lừa tiền ta? Nhưng nó mở được cửa thật mà? Cửa Bắc mở toang hoác đây này. Vậy là nó không lừa đảo.
Nó là chuyên gia thật. Chắc tại Cửa Tây có tên Quái Tăng thò tay vào phá đám nên mới sập thôi. Nếu nó không lừa ta... thì việc gì phải giết nó? Quan trọng là bí kíp!
『 Con ả đó chạy về phía Đông rồi. Muốn bắt thì đi nhanh lên. 』
Nghĩa Long Xương xua tay đuổi khéo. (Để một mình tao độc chiếm chỗ này). Tuấn Cơ Trùng hắng giọng:
『 À... khụ khụ... Chắc cũng chẳng cần bắt đâu. Cửa mở rồi thì vào thôi... 』
Mặt Nghĩa Long Xương chảy dài. Lão già này dai như đỉa.
Cửa Bắc đã mở.
Ám Thạch Long cay đắng chấp nhận thất bại bước đầu. Nhưng chưa hết.
『 Đoàn chủ! Báo cáo từ Cửa Đông! 』
『 Gì nữa? Chúng nó nộp tim rồi à? 』
『 Không ạ... Con ả Đa Dư Rưm lại xuất hiện... 』
『 CÁI GÌ?! LẠI LÀ NÓ?! Tại sao nó mở cửa xong không vào mà lại chạy sang cửa khác phá đám thế hả?! 』
『 Dạ... nó bảo nó đã mở toang các cửa khác rồi, xúi giục bọn ở Cửa Đông cũng phá cửa luôn... 』
『 MỞ! MỞ HẾT CHO TA! 』
Ám Thạch Long gào lên tuyệt vọng.
『 Mở ngay lập tức! Đừng để nó đập nữa! 』
Lão nhận ra rồi. Con ả đó không muốn vào hầm.
Mục đích của nó là phá sập tất cả các lối vào! Ở Cửa Tây và Bắc nó đã cố tình gây hấn để kích hoạt cơ quan tự hủy - dù Cửa Bắc may mắn không sập hẳn.
Giờ nó sang Cửa Đông, chắc chắn cũng định làm trò đó.
『 Mở Cửa Đông ngay! 』
『 Vâng! 』
『 Cửa Nam! Cửa Nam nghe rõ trả lời! Mở luôn! 』
『 Dạ? Nhưng ở đây chưa có ai... 』
『 Mở hết! Mở toang hoác ra! Kế hoạch Huyết Lam Đại Kế chính thức bắt đầu! 』
Ám Thạch Long hô hào đầy khí thế để che giấu sự thật đau lòng: Đại Kế đã biến thành một trò hề ngay từ vòng gửi xe.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
