Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

0 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

[300-400] - Chương 307 - "Cháy Lớn" Ở Trường An (9)

Chương 307 - "Cháy Lớn" Ở Trường An (9)

A Thanh không ngờ trong thành phố lại tồn tại nhiều văn phòng môi giới sát thủ đến thế.

Tất nhiên, A Thanh vốn dĩ có biết cái quái gì đâu, nên không biết cũng chẳng có gì lạ.

Nhưng lần này thì khác, ngoại trừ người trong nghề ra thì chẳng ai biết rõ điều này, bởi vì thị trường sát thủ đột ngột tăng trưởng nóng khiến số lượng văn phòng mọc lên như nấm.

Vốn dĩ văn phòng môi giới sát thủ trong thành phố chỉ có lèo tèo hai ba cái, và thường đặt trụ sở tại các Hắc Điếm. Nhưng do các Hắc Điếm đồng loạt "bốc hơi" khiến việc tiếp khách gặp khó khăn, nên giới sát thủ đành phải mở thêm nhiều văn phòng dân sự trong thành phố để nhận đơn đặt hàng.

Vì thế hệ thống vẫn chưa được tổ chức chặt chẽ, đây là thời điểm vàng để A Thanh – dù không cố ý – chọc ngoáy vào lũ sát thủ.

Tuy nhiên, việc Hắc Điếm bốc hơi thì A Thanh đóng góp một trăm phần trăm công sức, hoàn toàn là chiến tích của nàng. Suy cho cùng, chính A Thanh đã tự tạo ra thời cơ tốt đẹp này cho mình. Trời giúp kẻ tự giúp mình, câu nói đó quả không sai.

Đi qua một quán trà ế ẩm nằm ở vị trí phong thủy xấu tệ, vòng qua khu vực bốc mùi gần nhà xí ở sân sau, sẽ thấy một cánh cửa bán hầm cũ kỹ.

Mở cửa bước xuống tầng hầm, A Thanh ngạc nhiên thấy cơ sở vật chất bên trong được trang bị khá đàng hoàng. Xung quanh là những gã đàn ông to con, đeo đao bên hông, mặt mũi bặm trợn hung dữ đứng gác.

Hừm. Toàn bọn tép riu. A Thanh thầm đánh giá.

Ở Trung Nguyên, mấy gã to xác mà mặt mũi hung dữ thường bị xếp vào loại yếu nhất trong giới võ lâm. Đó là đặc điểm nhận dạng của bọn côn đồ hạng ba, loại không có nội công, cũng chẳng có kỹ thuật bài bản, chỉ biết múa may vài đường đao dọa người.

Dùng để dọa nạt dân thường đến thuê sát thủ thì tốt, nhưng trong mắt vị Siêu Tuyệt Đỉnh Cao Thủ Siêu Tuyệt Thanh này, bọn chúng chỉ là lũ rác rưởi yếu nhớt, vô dụng chẳng khác gì nhau.

Nói trắng ra thì thảm hại ngang ngửa Tuyết Y Lý...

「 Haizz. 」

A Thanh thở dài thườn thượt.

Nàng cũng chẳng có tư cách gì để chê bai bọn sát thủ dùng người vô dụng. Bởi ngay bên cạnh nàng lúc này cũng chỉ có mỗi con bé họ Tuyết vô dụng toàn tập.

Tuyết Gia Liên hôm nay bận việc ở Tuyết Gia Thương Hội nên không đi cùng. Tất nhiên, A Thanh không đi một mình với cục nợ này, Thôi Lý Ông đang đợi ở bên ngoài.

Ông bảo sẽ dẫn theo đám hộ vệ của Thương hội giăng lưới bao vây bên ngoài đề phòng A Thanh để sổng con mồi.

Hộ vệ Thương hội á? Nghe oai phết. Thôi Lý Ông cũng khéo lo, cứ nói toẹt ra là người Ma Giáo, là dân tị nạn từ phương Bắc xuống thì ai dám động vào.

A Thanh vừa suy nghĩ linh tinh vừa lóc cóc bước đi trong tầng hầm.

Đến trước một cánh cửa được sơn màu bạc sơ sài, hai tên Tuyết-Y-Lý-phiên-bản-lỗi (bọn tép riu vô dụng) đứng gác hai bên cửa trầm giọng ra lệnh:

「 Cởi mạng che mặt ra, ghi tên vào sổ. 」

「 Hừm. Lát nữa có trả lại không đấy? 」

「 Nhanh lên. 」

Chuyện này A Thanh đã nghe Tuyết Gia Liên dặn trước.

Cách tốt nhất để bọn sát thủ đảm bảo an toàn cho bản thân là gì? Là nắm giữ thông tin cá nhân của khách hàng, kiểu như: "Mày mà phản bội thì tao biết nhà mày ở đâu đấy nhé".

Tất nhiên, với những nhân vật tai to mặt lớn thực sự thì chúng không dám hó hé hỏi thân phận, vì bản chất của lũ sống trong bóng tối là Kẻ mạnh hiếp kẻ yếu, kẻ yếu sợ kẻ mạnh.

Thế là A Thanh và Tuyết Y Lý cởi mạng che mặt ra. Khoảnh khắc đó, căn hầm tối tăm dường như bừng sáng rực rỡ.

Đó là hào quang tỏa ra từ hai đóa hoa trong "Võ Lâm Lục Hoa".

「 …… 」

Hai tên phiên bản lỗi bị hớp hồn, há hốc mồm đứng ngẩn tò te nhìn chằm chằm.

「 Này anh giai, không đưa sổ à? 」

「 Dạ, dạ có đây ạ, à không, có đây. 」

A Thanh ngoan ngoãn ghi tên vào sổ. Nét chữ rồng bay phượng múa từng khiến Hàn Lâm Viện Thị Giảng Học Sĩ kinh hãi và Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân trầm trồ khen ngợi.

A Thanh. Tuyết Cẩu Nương.

Dùng tên giả cũng chẳng cần động não làm gì.

Bọn côn đồ hạng ba này làm gì có khả năng thẩm định thư pháp, vì chúng nó... mù chữ. Với chúng, chữ nghĩa chỉ là những vệt mực đen trên giấy trắng mà thôi.

Cánh cửa mở ra. Bên trong, một gã đàn ông đội nón lá sụp xuống che mặt đang ngồi ở bàn, cố tạo dáng vẻ nguy hiểm. Trong căn phòng nhỏ hẹp, phía sau và hai bên còn có hai gã nữa đứng khoanh tay làm màu.

「 Hú hú. Những mỹ nhân tuyệt sắc thế này sao lại lạc bước đến nơi tồi tàn này nhỉ? Chắc hẳn kẻ phải chết đã phạm một tội ác tày trời nào đó. Nào, các cô nương muốn giết kẻ nào đây? 」

Gã đội nón lá huýt sáo một cái rồi hạ giọng nói, cố tỏ ra "ngầu". Đàn ông thường nghĩ giọng trầm là nam tính, và gã đội nón lá này cũng là đàn ông.

「 Ông có biết thợ mộc tên Trương Dịch không? Ông ấy là thợ cả nổi tiếng đấy. 」

「 Thợ cả Trương Dịch. Được thôi. Bình thường thì giá của vụ này là một thoi vàng, nhưng hôm nay được rửa mắt bằng nhan sắc của các cô nương, ta lấy sáu lạng bạc thôi, giảm giá đúng một nửa nhé. 」

A Thanh nhíu mày.

「 Người chết rồi thì giết kiểu gì nữa? Sao, định nuốt không sáu lạng bạc của tôi à? 」

「 Khụ khụ. Nghề này vốn dĩ không biết là thiệt thòi. Vậy nếu không phải giết người đã chết, thì các cô nương muốn gì? 」

「 Tôi muốn biết ai là sát thủ đã giết thợ mộc Trương. Nếu bắt sống hắn mang đến trước mặt tôi thì giá bao nhiêu? 」

「 Chà chà. 」

Gã nón lá cười cợt nhả đầy khó chịu.

「 Này cô em. Bọn ta tuy là lũ cặn bã xã hội nhưng chữ Tín thì luôn giữ gìn. Cô nghĩ ta sẽ bán đứng người nhà để kiếm tiền sao? 」

「 À. Ra là người một nhà. 」

「 Trừ khi... cô em chồng đủ hai mươi quan tiền vàng, thì cấp trên có thể sẽ cân nhắc. 」

「 Hai mươi quan? Cướp cạn à? 」

「 Cô em còn gì muốn nói nữa không? Nào. Phí tư vấn là ba lạng bạc nhé. 」

Nói rồi hắn đẩy cái khay bạc về phía trước. A Thanh hỏi lại.

「 Vàng thì không có. Trả bằng "thân xác" được không? 」

Gã nón lá khựng lại.

「 Trả bằng thân xác ư? Hô hô. Với nhan sắc cỡ cô em thì... 」

Bỗng nhiên, có ngón tay chọc vào hông A Thanh. A Thanh quay sang, thấy Tuyết Y Lý đang cau mày, trán nhăn lại thành nếp, nhìn nàng với vẻ nghiêm trọng.

『 Không được làm thế. 』

「 Tại sao? Chứ cô có cách nào khác à? 」

Ánh mắt Tuyết Y Lý dao động bất an. Rồi đột nhiên, cô nàng nắm chặt lấy tay A Thanh, giọng đầy quyết tâm:

『 Thế thì, để tôi làm thay cô. 』

「 Ể? Sao Cẩu Nương lại làm thay tôi? 」

『 Tôi sẽ bảo vệ cô. 』

「 Chà chà, một tình bạn thật đẹp làm sao. Hay là thế này, hai cô chia đôi ra trả cũng được mà? Nếu còn trinh nguyên thì ta sẽ trả giá cao hơ— Ưm! 」

Gã nón lá đang cười cợt nhả nhớt thì đột nhiên bị một bàn tay đẹp nhất và cũng tàn độc nhất thế gian – bàn tay luyện Tố Thủ Ma Công – chộp lấy hàm dưới.

「 Cái ngữ trong đầu toàn cứt đái. Ai bảo là "hiến thân"? Tại đầu óc ngươi đen tối quá nên mới nghĩ đến chuyện bậy bạ đấy chứ. Ý bà là trả bằng xác thịt theo nghĩa đen! 」

「 Ưm. Ưm. 」

Ánh mắt gã nón lá run rẩy. Và ánh mắt Tuyết Y Lý cũng... run rẩy theo.

「 A. Không phải chửi Cẩu Nương đâu. Hừm. Nói thật là hơi cảm động đấy? Tấm lòng này tôi xin ghi nhận. 」

Vừa nói, A Thanh vừa lần mò bàn tay của gã nón lá đang bám lấy cổ tay mình. Rồi nàng bẻ nhẹ ngón tay út của hắn cái "Tách".

Nhẹ nhàng như ngắt một lá thông.

Tách.

Ngón tay út đứt lìa rơi xuống khay bạc.

「 Nào. Đã bảo trả bằng thân xác rồi mà? Đặt cọc trước một ngón tay nhé. Thiếu à? Ừ thì một ngón tay hơi ít thật. Chờ tí, nào, hơi nhói tí nhé. 」

Tách. Lại thêm một ngón nữa. Hai ngón tay nằm trên khay bạc.

「 Hai ngón. À. Lúc nãy ngươi bảo Nghĩa khí là quan trọng nhất đúng không? Chuẩn rồi. Nào. Vậy bắt đầu với ba ngón nhé. Nào. Nhói cái nào. 」

Ba ngón tay trên khay bạc.

Nhưng gã nón lá cũng là dân chuyên nghiệp dạn dày sương gió. Hắn lập tức rút dao găm trong ngực áo đâm thẳng vào mắt A Thanh.

Rắc.

「 Aisss. Giật cả mình. Làm ta lỡ tay bẻ gãy cổ tay ngươi mất rồi. Đừng lo. Gãy gọn lắm, lát nữa nối lại là được. Nhưng mà... 」

Nụ cười của A Thanh trở nên rùng rợn.

「 Ý ngươi là ba ngón vẫn chưa đủ chứ gì? Thế thì nói một tiếng, sao lại rút dao ra làm gì cho mất hòa khí? Thiếu nhiều thế cơ à? 」

Bốn ngón. Năm ngón.

Gã nón lá vung vẩy bàn tay trụi lủi ngón, máu văng tung tóe khắp nơi.

「 Nào. Hai thằng kia. Đứng im. Đố biết cái này là cái gì? Đáp án là Thủ Cương. Lấp lánh đúng không? Các ngươi không trả lời được nên bị phạt. Vứt dao xuống, quỳ gối xuống, chịu không? 」

Dù đã rút dao ra, nhưng chứng kiến cảnh giao dịch thân thể kinh hoàng ngay trước mắt, hai tên côn đồ đứng hình. Nhìn bàn tay trắng muốt đang nhỏ máu và tỏa sáng mờ ảo kia, chúng ngoan ngoãn vứt dao, quỳ sụp xuống.

「 Ưm ưm!! Ư ưm!!! 」

「 Nhột quá, đừng có phả hơi vào tay ta nữa. À, vẫn thấy thiếu à? Được rồi, bà đây hào phóng khuyến mãi thêm. Sáu ngón. 」

Lúc này, gã nón lá giơ tay phải lên quá vai, cố gắng vung vẩy cái cổ tay đã gãy lủng lẳng. Tay trái A Thanh đang bóp hàm hắn, nên tay phải của nàng không với tới mấy ngón tay còn lại trên bàn tay phải đang giơ cao kia.

Giờ sao nhỉ, thả hàm ra thì nó hét, mà muốn bẻ tiếp thì phải dùng hai tay. Aisss. Sao con người chỉ có hai tay thế nhỉ?

Như nghe được tiếng lòng của A Thanh, Tuyết Y Lý hành động. Bàn tay sinh ra là để giúp đỡ nhau làm việc mà.

Tuyết Y Lý đã đứng dậy từ lúc nào, tóm lấy bàn tay lủng lẳng của gã đàn ông, tay kia nắm lấy ngón cái của hắn và bẻ Rắc.

Á đù. Y Lý nhà ta nay lanh lợi thế? Biết đọc tình huống cơ đấy?

Nhưng mà... nhìn cái cách nó làm kìa. Có mỗi cái ngón tay mà bẻ mãi không xong. Nó xoay lên, xoay xuống, vặn trái, vặn phải, lắc qua lắc lại mà ngón tay vẫn dính chặt, làm khổ chủ đau đớn quằn quại.

Đương nhiên rồi, phải có sức mạnh quái vật và kỹ thuật như A Thanh mới bẻ cái tách được, chứ ngón tay người có xương, gân, cơ, dai lắm chứ đùa đâu.

「 Không bẻ được thì dùng dao đi. Lúc nãy hắn làm rơi con dao đấy? 」

『 Vâng. 』

Thế là trên khay bạc có sáu ngón tay.

Năm ngón có vết đứt nham nhở do bị bẻ, còn một ngón có vết cắt ngọt xớt. Những ngón tay nằm trên chiếc khay bạc sạch sẽ, điểm xuyết những giọt máu tươi trông thật ấn tượng.

Nhìn thế này cũng nghệ thuật phết nhỉ? Nghệ thuật đương đại? Tên tác phẩm: "Bẻ và Cắt".

「 Này. Sáu ngón rồi đấy. Phải trả thêm bao nhiêu nữa mới biết danh tính tên sát thủ và nơi ẩn náu của hắn? 」

「 Ưm ưm. Ưm ưm! 」

「 A. Đã bảo nhột mà. Phả hơi vào tay ta nghĩa là "Chưa đủ". Nháy mắt nghĩa là "Đủ rồi". Hiểu chưa? 」

Gã nón lá nháy mắt liên hồi như đèn nháy. A Thanh lúc này mới buông hàm hắn ra, rồi chùi tay vào ngực áo hắn soàn soạt.

Hừ hừ. Aisss, hôi mùi nước dãi...

「 Nói ngay từ đầu có phải tốt không. Cứ để ta phải vất vả trả bằng "thân xác" thế này. Sao, sáu ngón tay này có giá trị bằng hai mươi quan vàng không? 」

「 Có ạ! Có ạ! 」

「 Nào. Hắn ở đâu? Ngoài hắn ra còn những thằng nào đâm mấy ông thợ cả nữa? 」

「 Tha, tha mạng cho tôi. 」

「 Ai bảo giết đâu? Bảo đưa thông tin cơ mà. 」

「 Cái đó... tôi thật sự không biết. 」

「 Cái gì? Rõ ràng bảo hai mươi quan vàng là có thông tin mà. Bán đồ không có thật lại còn hét giá trên trời à? Wao, cái này hơi bị láo đấy nhé? Láo bằng bốn ngón tay nữa. 」

「 Xin cô nương! Tên đó thuộc Sát Mạc, là người của Sát Mạc đang giao dịch với Đại Hưng! Loại tép riu như tôi làm sao biết được thông tin của bọn VIP đó! 」

「 Ể? Thế ai biết? 」

「 Ra, ra khỏi đây, đi vào tận cùng bên trong, có cái cửa trang trí bằng vàng rực rỡ ấy ạ. Tên ở đó là quản lý trực tiếp của Sát Mạc, hắn chắc chắn biết, chắc chắn biết ạ! 」

「 Cửa rực rỡ à? Nhìn phát biết ngay không? 」

「 Dạ! Nhìn phát biết ngay ạ! 」

「 Hừm. Nhưng thế này thì giá cả hơi lệch nhỉ? Sáu ngón tay ở đây trị giá hai mươi quan vàng, mà đổi lại chỉ được mỗi cái thông tin chỉ đường đến cái cửa lòe loẹt. Ta thấy mình bị lỗ nặng đấy. 」

Nếu Thiên Du Học biết chuyện này chắc sẽ tặc lưỡi lắc đầu.

Bảo làm Siêu Đạo Chích thì lại biến thành Siêu Cướp Cạn. Đã thế còn bẻ ngón tay người ta rồi quy đổi ra tiền của mình để tiêu, đúng là loại cướp cạn tàn độc hết chỗ nói.

Nhưng Thiên Du Học làm gì được nào?

A Thanh – kẻ kế thừa danh hiệu Thần Thâu tương lai – đã học hết bí kíp rồi, đây là chiến thắng của nàng.

Và thế là, nữ cường đạo tàn độc nhất thiên hạ nở nụ cười trên khuôn mặt thiên hạ đệ nhất mỹ nhân:

「 Biết cái gì thì nôn hết ra đây. Nếu thông tin đáng giá hai mươi quan vàng thì ta sẽ tha mạng cho. 」

Hừm. Tiếc thay, thông tin của hắn toàn là rác.

Và lời hứa là tuyệt đối. Đã bảo là "Nếu thông tin trị giá hai mươi quan thì tha mạng", nhưng thông tin không đủ hai mươi quan.

Chà. Làm sao bây giờ? Thế thì không tha được rồi?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!