Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

0 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

[300-400] - Chương 311 - "Cháy Lớn" Ở Trường An (13)

Chương 311 - "Cháy Lớn" Ở Trường An (13)

A Thanh cho rằng thật khó tin khi một tổ chức sát nhân khét tiếng như vậy lại có thể tồn tại công khai giữa thanh thiên bạch nhật.

Hơn nữa, đây không chỉ là một tổ chức sát nhân bình thường, mà là "Tổ chức sát nhân nổi tiếng".

Thực tế, việc một quốc gia ngấm ngầm điều hành các đội ám sát như một cơ quan không chính thức là chuyện thường tình. Từ những sát thủ lừng danh ở Trung Đông thời Trung Cổ, cho đến những thuyết âm mưu từ quê hương A Thanh về các đội ám sát công khai của các cường quốc trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh... và biết đâu chừng nó vẫn còn tồn tại đến tận bây giờ dưới hình thức nào đó.

Nhưng đây là một tổ chức sát thủ dân sự.

Lại còn nổi tiếng đến mức được xếp hạng Tứ Đại Sát Thủ hay Ngũ Đại Sát Thủ trong cái trò chơi xếp hạng nhảm nhí của đám người Trung Nguyên cổ đại nguyên thủy này.

A Thanh tự hỏi: Làm thế quái nào bọn chúng chịu nổi hậu quả?

Ngoài "Siêu Tuyệt Thanh" ra, chẳng lẽ trong danh sách mục tiêu ám sát lại không có ai là người quen của các Tuyệt Thế Cao Thủ sao?

Ở cái thế giới mà chỉ cần qua sáu người quen là kết nối được với tất cả mọi người, chỉ cần đụng nhầm một người là cả tổ chức bị diệt môn như chơi. Vậy mà làm sao chúng vẫn tồn tại được?

Nếu có người trong nghề nghe được thắc mắc của A Thanh, hắn sẽ trả lời thế này:

Không tồn tại được đâu.

Làm sao chịu nổi sự trả thù? Không chịu nổi đâu.

Có cách nào tránh đụng phải người quen của Tuyệt Thế Cao Thủ không? Có cách thì làm ơn chỉ cho tao với. Giết nhầm một người là cả lò nhà tao chết chùm đây này.

Tình người là thứ khó lường, giữa người tôn quý và kẻ bần hàn đôi khi lại có mối thâm tình, nên cứ nhận tiền giết bừa thì kiểu gì cũng gặp họa sát thân.

Lịch sử đã chứng kiến vô số tổ chức sát thủ bị xóa sổ vì lý do đó, và hiện tại, Sát Mạc cũng đang lâm vào tình cảnh tương tự.

Bí Tác Bộ của Thiên Ma Thần Giáo toàn là cựu sát thủ, và những kẻ tinh nhuệ nhất trong số đó không dám lộ diện trước mặt A Thanh. Bởi vì họ chưa sống đủ "lương thiện".

Theo giáo lý Thần Giáo: Trước kia, Thiên Ma là hiện thân của Ác Thần, là Chân Ma đời đầu, nên nghiệp chướng của sự hủy diệt và hận thù là điều chấp nhận được.

Nhưng giờ đây, Tân Thiên Ma đã giáng thế. Ngài vẫn là Thiên Ma, nhưng đồng thời là Thiên, là Ánh sáng Quang minh, là hiện thân của Thiện Thần, là Mặt trời rực rỡ. Ngài chẳng phải đã ra lệnh chinh phục thế giới bằng cái Thiện đó sao?

Bên lề: Các Chiến binh Giáo lý của Thiên Ma Thần Giáo dành cả đời để "xào nấu" các giáo lý kiểu này cho hợp thời thế.

Vì thế, những kẻ mang tội ác của thời đại cũ đang phải chịu hình phạt tàn khốc: Chỉ được nhìn ngắm Chủ nhân từ xa với lòng khao khát chứ không được trực tiếp hầu hạ.

Nói thêm là, những kẻ "hàng thật" này đang nỗ lực hết mình để sống lương thiện.

Hôm nay thấy rác bên đường? Nhặt ngay. Ta là ai? Là tín đồ của Thiên Ma Chí Tôn.

Thấy người già đi lại khó khăn? Thay vì nhổ nước bọt khinh bỉ như xưa, giờ chạy lại đỡ đần. Thấy kẻ yếu bị đánh? Lao vào can ngăn, hỏi han sự tình. Giúp đỡ trẻ mồ côi, góa phụ, người già neo đơn, người tàn tật, ngăn chặn côn đồ quấy phá, nỗ lực giữ gìn trật tự khu phố...

Do đó, những nhân viên của Tuyết Gia Thương Hội mà A Thanh tưởng là "người tị nạn từ phương Bắc" thực chất là những đặc vụ ôn hòa chuyên về tình báo và dân vận, chứ không phải sát thủ chuyên nghiệp.

Và giờ đây, cơ hội ngàn vàng để những "hàng thật" này trổ tài đã đến.

Hiện Nhân Thần giáng thế, Thiên Ma Chí Tôn tôn quý đã ra lệnh dọn dẹp lũ sát thủ rác rưởi kia!

Vốn dĩ, sát thủ hiểu rõ sát thủ nhất. Lại thêm việc đã nắm được mật mã cấp thấp và sơ đồ cấu trúc của Sát Mạc.

Thế là, ông Kim đang xúc gạo ở tiệm lương thực bỗng nhiên bị lôi đi, ông Vương đang xây nhà cũng bị mấy gã to con vây bắt; có cửa tiệm thì người lạ ập vào, mở cánh cửa hầm bí mật mà chính chủ tiệm cũng không biết tồn tại, rồi cả đám kéo xuống dưới.

Kết quả, những sát thủ của Sát Mạc may mắn giữ được mạng thì bị nhốt xuống hầm ngục nơi không thấy ánh mặt trời, còn đám sát thủ tép riu gây rối trật tự xã hội thì đã bị Thiên Ma Chí Tôn phán quyết: Tử hình.

Trong lúc đó, A Thanh ngồi mát ăn bát vàng, chỉ số Thiện Nghiệp cứ thế tăng vùn vụt vì được chia sẻ công đức với tư cách là người ra lệnh cuối cùng.

Với người dân Trường An, rác rưởi trong thành phố tự nhiên biến mất là chuyện tốt. Với thế giới, bớt đi kẻ xấu cũng là chuyện mừng. Đúng là lợi cả đôi đường.

『 Kể từ giờ phút này, đóng cửa Chi nhánh. Chỉ mang theo sổ sách Đặc biệt và Danh sách thành viên, còn lại đốt sạch hết. Mẹ kiếp, rốt cuộc là đụng phải thằng nào ở phe nào thế này? 』

Hắc Sát, Chi nhánh trưởng Sát Mạc tại Tây An nghiến răng ken két.

Lịch sử của Sát Mạc là lịch sử của sự diệt vong. Lúc đào tạo nhân viên mới thì chém gió về truyền thống lâu đời song hành cùng lịch sử Trung Nguyên, nhưng thực chất chỉ là cái vỏ rỗng được các thế hệ sát thủ khác nhau nhặt lại sau mỗi lần sụp đổ.

Nói chính xác thì Sát Mạc hiện tại – Sát Mạc của Tổng thủ lĩnh Thiên Sát – mới là đời thứ hai, tồn tại được hơn ba mươi năm một chút.

Tuy lịch sử ngắn ngủi, nhưng nỗ lực để không bị diệt vong thì lại rất dài và bài bản. Tổ chức theo mô hình mạng lưới tế bào, phân tách mật mã cấp cao và cấp thấp, tách biệt hoàn toàn quy trình nhận đơn hàng Đặc biệt và Bình dân...

Ngoài ra, khi tuyển nhân sự mới, chỉ chọn những kẻ có thù hận với thế giới, rồi nhồi sọ tư tưởng "Nghĩa khí" để quản lý lòng trung thành.

Nhưng cái gì đến cũng sẽ đến. Mấy năm trước vừa mất đi hàng chục sát thủ tinh nhuệ ở Hồ Bắc, tưởng chừng vừa mới hồi phục được chút ít thì lại gặp họa sát thân.

Kẻ phản bội là ai thì biết ngay. Nhưng tại sao lại bị lộ thì chịu chết.

Dù sao cũng có chút may mắn trong cái rủi. Kẻ phản bội nằm ở vị trí "lưng chừng", chính xác là tầm "chấn thủy" trong sơ đồ tổ chức, nên phần "từ vai trở lên" – tức những lực lượng nòng cốt quý giá nhất của Sát Mạc – vẫn chưa bị lộ.

Tuy nhiên, cộng thêm thảm họa ở Hồ Bắc lần trước với vụ này, coi như Sát Mạc đã mất sạch tứ chi, chỉ còn lại cái đầu. Lần này Thiên Sát đại ca chắc phải dành cả đời để khôi phục lại tổ chức rồi mới chuyển giao cho thế hệ sau được.

Tóm lại, tình hình rất rõ ràng. Sát Mạc sẽ phải đóng cửa nghỉ bán ít nhất mười năm để nuôi lại tay chân mới.

Ông chú Tiêu đầu, Chiến binh Giáo lý Thượng cấp Sơ Đại Nham quỳ sụp xuống đất "Bịch".

Rồi ông rút con trường đao ra, cầm ngược cán với vẻ mặt bi tráng cùng cực. Tư thế chuẩn bị mổ bụng tạ tội.

『 Tiểu nhân không còn mặt mũi nào... Xin dùng cái mạng hèn này để tạ tội. 』

「 Ấy ấy, cất dao đi. Mà chú cũng tài thật, giấu con dao to thế ở đâu mà lôi ra nhanh vậy? 」

『 Ôi, Người thật từ bi, lòng từ bi chói lòa khiến mắt con muốn mù lòa... 』

「 Thôi được rồi, diễn sâu quá. Hừm. Tóm lại là không tìm thấy à? 」

『 Dạ. Chúng tôi đã bắt giữ hăm tám tên của Sát Mạc để tra khảo, nhưng toàn là lũ tép riu không biết gì về các nhân vật cấp cao, hức hức. 』

Sơ Đại Nham cuối cùng cũng nhỏ một giọt nước mắt "tách". A Thanh cạn lời hỏi lại:

「 Ơ hay, sao lại khóc? 」

『 Tại tiểu nhân thấy mình vô dụng quá. Ngay cả việc nhổ cỏ tận gốc lũ sát thủ cỏn con này cũng không làm xong, để tiểu thư phải chứng kiến cảnh tượng xấu hổ này. 』

Sơ Đại Nham lẩm bẩm thêm phía sau.

Lũ Sát Mạc... không, lũ sát thủ chó chết. Ta thề sẽ không đội trời chung với chúng bay. Từ nay về sau, có ta thì không có chúng bay...

Lời lẩm bẩm chứa đựng sự hận thù lạnh lẽo đến rợn người.

Hừm. Việc thất bại trong việc tìm ra sát thủ của đám thợ cả làm ông chú mất mặt đến mức sinh lòng hận thù thế cơ à? Cũng phải, bọn Trung Nguyên coi trọng thể diện hơn mạng sống mà.

A Thanh tự lý giải như thế rồi cho qua. Nhìn chỉ số Ác Nghiệp giảm gần ba mươi điểm chỉ trong bốn ngày, có thể nói đây là sự hận thù thiện lành và có ích cho xã hội.

『 Không thể giúp ích cho Đại Nghiệp của Người, tiểu nhân thực sự hổ thẹn, xin lỗi, nỗi đau này lục phủ ngũ tạng như đang thối rữa, không ngôn từ nào diễn tả xiết. 』

『 Thôi mà. Đừng tự trách nữa. Nhờ các chú mà tôi cũng có mấy ngày vui vẻ. 』

Đôi mắt A Thanh lấp lánh trong veo. Mấy ngày nay dẫn theo ông già và đám đàn em đi càn quét mỗi ngày hai ba ổ sát thủ, tuy không bắt được nhân chứng vụ án Trường Hưng Thương Bang, nhưng được xả stress dọn rác thỏa thích, coi như cũng hời.

『 Nhưng mà, Đại Nghiệp vạch trần tội ác tày trời của ả yêu nữ Trường Hưng Thương Bang gian ác kia đã bị đám vô dụng chúng tôi làm ngáng trở. Hức, quả nhiên chỉ có cái chết mới tạ được tội— 』

Thấy Sơ Đại Nham lại lôi con dao ở đâu ra định mổ bụng tiếp, A Thanh cắt ngang cái rụp.

「 Thôi đi. Ngáng trở cái gì mà ngáng trở? 」

『 Á! Quả nhiên! Trí tuệ quang minh... à không, ý tiểu nhân là tiểu thư có trí tuệ sáng ngời như thế, chắc chắn vẫn còn diệu kế! Đương nhiên là thế rồi! Kẻ hèn mọn này sao dám đo lường năng lực vô biên của tiểu thư chứ! 』

「 Gì thế. Nịnh hót tôi thì có được thưởng gì đâu. 」

Ông chú này diễn hơi quá đà rồi đấy. Mà thôi kệ.

「 Trên đời này làm gì có bí mật. Người ta gọi là Tứ Tri đấy biết không? 」

Thiên tri, Địa tri, Tử tri, Ngã tri. Bốn người biết nên gọi là Tứ Tri.

Ngày xửa ngày xưa, vào thời Hậu Hán xa lơ xa lắc, có vị quan tên là Dương Chấn đã nói câu này khi từ chối nhận hối lộ. Ở cái thời loạn lạc Hậu Hán mà từ chối hối lộ thì Dương Chấn đúng là con người mẫu mực, nhưng xét theo tiêu chuẩn người Trung Nguyên thì ông ta là loại "mất gốc" hoặc "không giống người".

Tóm lại, Tứ Tri nghĩa là trên đời không có bí mật.

「 Tóm tắt lại nhé: Đê vỡ làm chết hơn ba nghìn người. Tại sao vỡ? Tại con ả tiểu thư Trường Hưng Thương Bang rút ruột công trình. Làm sao để xử nó? Cần nhân chứng là đám thợ cả, nhưng chúng nó bị giết hết rồi, nên cần tìm hung thủ để làm chứng. Đúng chưa? 」

『 Dạ. Tiểu nhân đang lắng nghe cao kiến. 』

「 Đằng nào thì ai cũng biết là ai làm rồi, vậy thì cứ bắt bừa vài tên sát thủ còn sống, bắt chúng khai là nhận lệnh của Trường Hưng Thương Bang đi giết đám thợ cả, thế là xong chứ gì? 」

『 Nhưng thế chẳng phải là... ngụy chứng sao ạ? 』

「 Xời, chuyện ám sát là do Sát Mạc làm thì ai chả biết. Trời biết đất biết, cần gì chính chủ xác nhận? Tiện thể bắt chúng đóng giả luôn mấy ông thợ mộc cũng được. Đã biết tỏng là con ả đó làm rồi thì cần quái gì nhân chứng thật nữa. 」

Nói trắng ra là: Dựng hiện trường giả, bịa đặt chứng cứ.

Nghe cái kế hoạch độc ác (nhưng hợp lý) đó, Sơ Đại Nham không kìm được mà hét lên sung sướng:

『 Ồ hô! Quả nhiên! Đây chính là ý Trời! 』

Và thế là, tại trung tâm thành Trường An, trên con phố chính Trường An Nhai, xuất hiện một nhóm người với bộ dạng kỳ quái.

Nhân tiện nói thêm, Trường An Nhai cũng có ở Bắc Kinh. Vì "Trường An" là danh từ chung chỉ nơi phồn hoa đô hội nhất thế gian, nên con đường chạy ngang trước cổng Hoàng thành Bắc Kinh cũng được đặt tên là Trường An Nhai.

Và cổng thành đó, nơi mang ý nghĩa ân đức của Thiên Tử ban sự bình an cho thiên hạ, được gọi là Thiên An Môn. Một địa danh lịch sử mà ở quê hương A Thanh, người ta hay nói đùa là "Nơi chẳng có chuyện gì xảy ra cả".

Quay lại chuyện chính, Trường An Nhai ở Tây An tuy có hơi xuống cấp nhưng vẫn từng là trung tâm thiên hạ, nên lúc nào cũng đông nghịt người, tỷ lệ không khí và người là năm mươi - năm mươi.

Trên một cái bục dựng giữa phố, nhóm người kỳ dị kia lộ diện.

Họ cởi trần trùng trục, để lộ thân trên với những vết thương: kẻ thì mất một hai ngón tay, kẻ thì cụt cả cánh tay được băng bó bằng vải thô sơ sài.

Đương nhiên có chuyện lạ thì người ta sẽ bu vào xem, nhưng lần này lại có sự xuất hiện của Thiên Hạ Đệ Nhất Mỹ Nhân (không chính thức) – Thiên Hoa Kiếm đứng giữa đám người đó.

Kể cả người không biết danh tiếng Thiên Hoa Kiếm, chỉ cần nhìn thấy một mỹ nhân tỏa sáng chói lòa như mặt trời thứ hai giữa ban ngày ban mặt, thì ai có mắt cũng phải ngoái nhìn.

Thế là chẳng mấy chốc, đầu người từ khắp các ngõ ngách đổ về chật ních, tỷ lệ không khí giảm xuống còn hai phần, người tám phần, hít thở thôi cũng thấy mùi người nồng nặc.

Đợi đến khi đám đông tụ tập đông đủ, A Thanh mới hít một hơi thật sâu. Quy tắc số 1: Phải biến đám đông thành phe mình trước.

「 Thưa bà con cô bác! Chẳng phải nơi đây chính là trung tâm của thiên hạ, là cái rốn của Trung Nguyên – Trường An Nhai lừng lẫy hay sao! 」

【 Đúng thế! 】

【 Chuẩn cơm mẹ nấu! Trung Nguyên trong Trung Nguyên chính là đây! 】

Cái mỏ dẻo quẹo của A Thanh – thứ mà Thái Thượng Gia Chủ Đường Môn từng đánh giá là "Vô Hình Chi Độc từ Địa Ngục" – bắt đầu hoạt động trơn tru.

Trung tâm thiên hạ đang dần dịch chuyển về phía Đông, trước kia là Lạc Dương, giờ là Bắc Kinh tít đằng xa. Trong hoàn cảnh bị "ra rìa" đó, bỗng nhiên có người tung hô Trường An là "trung tâm thiên hạ", dân chúng Trường An sướng rơn, hưởng ứng nhiệt liệt ngay tắp lự.

Được đà lấn tới, A Thanh tiếp tục tâng bốc:

「 Người đời gọi Trường An là Cố đô nghìn năm. Nhưng nói thế là quá coi thường rồi! Lịch sử Trường An đã hai lần cái nghìn năm rồi còn dư ra một khúc, nói một nghìn năm là cắt xén mất hơn một nửa lịch sử hào hùng, thật là thiếu hiểu biết quá đi! 」

【 Đúng quá! 】

"Đắc Quan Trung giả đắc thiên hạ" – Kẻ chiếm được Quan Trung sẽ có thiên hạ. Thời xưa uy danh Trường An lớn đến mức người ta bảo ai chiếm được nó sẽ làm vua, bằng chứng là nơi đây đã sản sinh ra mười một triều đại đế vương.

Những thông tin nịnh đầm mà Bí Tác Bộ của Thiên Ma Thần Giáo đã dày công biên soạn để lấy lòng dân chúng Trường An, giờ được A Thanh tuôn ra như suối chảy.

Lòng tự hào dâng cao, bầu không khí nóng hừng hực hòa cùng cái nắng tháng Tám oi ả. Khi mọi thứ đã "chín", A Thanh mới đi vào vấn đề chính.

「 Chính vì thế, ngay tại trung tâm của thế giới này, trước mặt tất cả các vị hào kiệt ở đây, tiểu nữ – Thiên Hoa Kiếm Tây Môn Thanh – xin được tố cáo một tội ác tày trời, một tội ác kinh tởm đến mức không thốt nên lời! 」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!