Chương 352 - Hành Trình Đến Nam Ninh (5)
A Thanh nghiến răng ken két, hận không thể lao ra băm vằm lũ khốn kia ra trăm mảnh ngay lập tức. Nhưng tiếng rên rỉ đau đớn của các tiêu sư và phu khuân vác như những sợi dây xích vô hình níu chân nàng lại. Ở cái chốn khỉ ho cò gáy này, chỉ có nàng – nữ y tá tập sự bất đắc dĩ – mới biết cách sơ cứu để giật lại mạng sống cho họ.
「 Cố chịu chút nhé, hơi đau tí thôi, như kiến cắn ấy mà. 」
A Thanh vừa dỗ dành vừa "phập" một cái, cắt phăng mũi tên đang xuyên qua vai nạn nhân.
『 Á! 』
Hắn hét lên thất thanh, tay chới với. A Thanh gạt tay hắn ra lạnh lùng:
「 Giỏi lắm, nhưng bỏ tay ra đi, còn khối người đang chờ đấy. 」
Trong số hơn hai mươi người thì một nửa đã chết, nửa còn lại cũng đang thoi thóp chờ Diêm Vương gọi tên. Lang Trung Đại Nhân từng dạy rằng trong thảm họa phải biết phân loại bệnh nhân (Triage): Kẻ sống dai thì kệ nó, kẻ cứu được thì cứu ngay, kẻ cứu cũng khó sống và kẻ chắc chắn chết thì... bỏ qua. Nghe thì tàn nhẫn, nhưng đó là cách duy nhất để cứu được nhiều sinh mạng nhất.
Cuối cùng chỉ còn lại tám người sống sót. Trong đó Trương Tiêu Đầu may mắn chỉ bị thương nhẹ nhờ võ công cao cường (hoặc do nhanh chân chạy trước). Bốn người đang ngấp nghé cửa tử, hai người liệt giường phải khiêng lên xe nằm chung với đống lúa, và một tay số đỏ bị găm năm mũi tên mà toàn vào chỗ mềm nên vẫn sống nhăn.
「 Mọi người quay về đi, mạng người quan trọng hơn chuyến hàng. Mà chuyện quái gì thế này, lũ đó đâu phải sơn tặc Lục Lâm? Chúng nhắm vào hàng hóa à? 」
A Thanh thắc mắc. Đây chỉ là chuyến đi định kỳ chuyển lúa và thư từ vặt vãnh, chẳng có gì giá trị để cướp.
「 Đừng lo, tôi sẽ trả thù cho mọi người. Tôi sẽ giết sạch không chừa một mống. 」
A Thanh hùng hồn tuyên bố, nhưng Trương Tiêu Đầu lắc đầu quầy quậy, thì thầm với vẻ sợ hãi tột độ:
『 Đừng, cô nương ơi... Bọn chúng là quân triều đình đấy. 』
「 Cái gì cơ? 」
A Thanh trố mắt.
『 Đó là Thiết Cương Nỗ, bắn xuyên giáp sắt từ ba mươi trượng, tầm sát thương hơn trăm trượng. Không cần nội công mà uy lực kinh hồn thế này chỉ có quân đội mới có. 』
Trương Tiêu Đầu giải thích về thứ vũ khí mà ở quê A Thanh gọi là "Nỏ thần" (Crossbow).
「 Quân triều đình làm trò mèo gì ở đây? 」
『 Chắc có vụ gì mờ ám trên núi. Chúng giả danh sơn tặc để đuổi người đi, ai bén mảng đến là giết, rồi đổ vạ cho Lương Sơn Bạc Đội tàn ác để dân tình sợ không dám lên núi nữa. Chắc chúng cố tình thả vài người sống về để loan tin dữ đấy. 』
Trương Tiêu Đầu thì thầm bí mật quốc gia.
「 Lũ chó đẻ! 」
A Thanh chửi đổng. Trương Tiêu Đầu bỗng quỳ sụp xuống dập đầu lia lịa tạ ơn cứu mạng, thề sống thề chết sẽ báo đáp ân tình. A Thanh xua tay:
「 Thôi dẹp đi, đại hiệp cái gì, tôi còn trẻ lắm. Ông mau đưa người bị thương về đi, vết thương nặng lắm rồi đấy. 」
『 Thế ân nhân định làm gì? Nếu định đánh nhau thì tôi... 』
Trương Tiêu Đầu định ở lại giúp nhưng bị A Thanh cắt ngang:
「 Về đi. Tôi đi đường rừng núi tắt qua, bọn chúng không biết đâu. Bảo trọng nhé. 」
Vũ khí đáng sợ nhất của triều đình là "Mưa".
Mưa đại bác trừng phạt kẻ thù, mưa hoa giấy trong lễ hội, mưa thức ăn ban ơn, hay mưa máu khi tru di cửu tộc. Cái gì cũng làm thành mưa được, trừ mưa nước thật (cái đó của Trời, hạn hán thì ráng chịu). Và Mưa Tên cũng là tuyệt kỹ trấn phái. Sách sử ghi lại cảnh hàng vạn mũi tên che kín bầu trời, biến ban ngày thành đêm tối, khiến quân địch khiếp vía.
A Thanh chưa thấy vạn mũi tên, nhưng trăm mũi tên thép bắn ra cùng lúc thì nàng đã nếm mùi. Dù là nỏ bắn chậm nhưng số lượng tên dày đặc chứng tỏ quân số địch không ít, hoặc chúng có Liên Châu Nỗ (Nỏ liên thanh) - công nghệ mà A Thanh cứ tưởng là lạc hậu nhưng hóa ra Trung Nguyên đã phát minh từ ngàn năm trước.
Bài học Lục Lâm số 1: Biết người biết ta, dự đoán tình huống và chuẩn bị đối sách! Địch có nỏ thép xuyên táo, bắn liên thanh trăm phát. Giải pháp: Tránh chỗ trống trải, lợi dụng địa hình rừng núi làm bia đỡ đạn, và quan trọng nhất là... Chạy.
Lần này chạy kiểu khác. Không cần hét to "Ta là Tây Môn Thanh của Thần Nữ Môn" để giữ tiếng thơm (hoặc tiếng xấu) cho sư môn nữa. Cứ âm thầm giết chóc rồi chuồn êm, ai biết đấy là đâu.
A Thanh vận khinh công Thần Thâu, mũi chân điểm nhẹ trên thảm lá khô dày cộp mà không phát ra tiếng động, lướt đi như bóng ma trong rừng già.
Nhưng kẻ địch thì ồn ào vãi chưởng. "Sột soạt!" Hai gã mặc áo lông thú xịn sò (quá xịn so với tiêu chuẩn sơn tặc) xuất hiện, vừa đi vừa chém gió:
『 Mẹ kiếp, lạnh vãi linh hồn. Này, có cỏ không? 』
『 Mua mà hút, cứ xin mãi. 』
『 Keo kiệt thế, cho xin một điếu, tí tao trả cả bó. 』
『 Bó cái đầu mày, ai cuốn cho mà trả? Toàn chém gió. 』
Mắt A Thanh nheo lại. Hút cần à? Quân triều đình mà dám hút cần trong giờ làm việc là tội chết, chém đầu không tha! (Luật do A Thanh tự biên tự diễn, nhưng trùng hợp thay lại đúng luật quân pháp).
Nhìn cái điệu bộ lấy bật lửa xịn ra châm thuốc chuyên nghiệp thế kia là biết dân chơi, nghiện ngập lâu năm rồi.
『 Phê... Cỏ mày cuốn là nhất, bí quyết gì thế? 』
『 Nói cũng có làm được đếch đâu. 』
『 Thằng chó này... Khà khà khà... Đúng không? 』
『 He he... Đúng vậy... Khục khục... 』
Đặc điểm của mấy thằng phê cần là cười ngu vì những chuyện nhạt toẹt, người mềm nhũn ra như bún, nên A Thanh chẳng tốn sức mấy.
"Rắc."
A Thanh bẻ cổ một tên, đầu hắn ngoẹo sang một bên chạm vai. Tên kia thấy thế cười hô hố:
『 Ôi vãi, lạnh quá co rút cổ à? Vẹo hẳn sang bên kìa? Ha ha, để tao nắn lại cho nhé? Này, dậy đi. 』
「 Ủa. Cỏ xịn thật à? Phê đến mức thành phế nhân luôn cơ à? 」
『 Xịn đét. Thằng này có bí kíp gia truyền, hút mười điếu của thằng khác không bằng một điếu của nó. 』
「 À. Bí kíp gia truyền. Chắc tẩm thuốc phiện chứ gì? 」
『 Có lý. Mà em gái là ai thế? Lạnh thế này hay là mình làm tí mây mưa cho nóng người nhỉ? 』
Tên nghiện phê quá nên thấy gái lạ xuất hiện giữa rừng cũng coi là chuyện bình thường, lại còn nổi máu dê. Đúng là ma túy hủy hoại con người.
「 Sơn tặc mà cũng biết dùng từ mây mưa cơ à? Đồ rác rưởi. 」
『 Hê hê, con ranh này không biết thái sơn. Ông mày đây là Bách Hộ của Bắc Chế Quân đấy, lương bổng cao ngất ngưởng, biết chưa? 』
「 Wao. Quan Bách Hộ cơ à? Oai nhỉ? Quan quân mà giả làm sơn tặc, lại còn hút cần, muốn bị treo cổ à? 」
『 Thật mà, hê hê, tao cũng thấy buồn cười. Quan văn võ song toàn đi làm sơn tặc, ha ha, nhưng lệnh trên bảo thì phải nghe thôi, đm đời. 』
「 Thế các ông làm gì ở đây? 」
A Thanh tranh thủ moi tin.
『 Đéo biết. Bảo là bắt giết thằng phản nghịch nào đó. Thấy ai khả nghi là bắn pháo hiệu. Ủa? Em gái trông cũng khả nghi phết nhỉ? Hả? 』
「 Khả nghi gì? Bảo bắt thằng phản nghịch chứ có bắt con phản nghịch đâu? 」
A Thanh lươn lẹo, tay đã đặt lên chuôi kiếm.
『 À. Ừ nhỉ. Thế thì em gái phục vụ quan anh đêm nay nhé? Anh có nhà ba gian ở Bắc Kinh đấy, về làm thiếp anh sướng lắm. 』
「 Wao. Nhà mặt phố Bắc Kinh. 」 (A Thanh ở nhà tranh vách đất bé tí hin). 「 Thế tóm lại là không biết mặt mũi thằng phản nghịch đó ra sao à? 」
『 Phản nghịch là phản nghịch, cần gì mặt mũi? Đã là phản nghịch thì chỉ có chết. Hừm. 』
Nghe cũng có lý. Thấy tên này bắt đầu tỉnh táo lại, A Thanh rút điếu cần trên miệng cái xác (đã ngoẹo cổ) ra nhét vào mồm hắn:
「 Nào quan bác, hết thuốc rồi kìa. Làm thêm hơi nữa cho phê. 」
『 À, ừ. Rít... phù... Phê quá. Mà này con kia, bỏ cái khăn che mặt ra xem nào. Thời buổi này chó mèo gì cũng che mặt theo trào lưu Thiên Hoa Phong, cười ỉa, tưởng che mặt là thành đệ nhất mỹ nhân chắc? Khà khà. 』
Hừm. Mốt Thiên Hoa Phong lan tới tận Bắc Kinh cơ à? Thông tin vô dụng vãi. A Thanh chiều lòng hắn, vén nhẹ lớp mạng che mặt lên.
「 Đây. 」
『 Hự. 』
Tên Bách Hộ hít một hơi lạnh, rồi bỗng nhiên quỳ sụp xuống lạy như tế sao:
『 Ôi trời ơi, Thiên Nữ giáng trần! Tiên nữ hạ phàm! 』
Lại diễn sâu. A Thanh nhập vai luôn:
「 Phải. Ta thấy các ngươi chịu rét khổ sở nên xuống ban phước lành đây. 」
『 Ôi, ban phước... ý là cho ... à? 』
「 Nhưng ta phải kiểm tra xem ngươi có phải tôi trung của Thiên Tử không đã. Khai hết nhiệm vụ ra đây. Nếu đúng, ta sẽ cho ngươi thoát khỏi cái lạnh này vĩnh viễn. 」
『 Dạ dạ! Con là Thang Đồng Lương, Bách Hộ Bắc Chế Quân, ở đây đang có... 』
Hắn tuôn ra một tràng giang đại hải. Dù lời của kẻ phê cần không đáng tin lắm, nhưng bắt thêm vài thằng nữa đối chiếu là ra ngay.
Sau khi nghe xong, A Thanh giữ đúng lời hứa, giúp Thang Đồng Lương "thoát khỏi cái lạnh vĩnh viễn" bằng một nhát kiếm ngọt sớt. Giờ thì hắn không bao giờ biết lạnh là gì nữa (vì chết rồi).
Nhưng khoan đã? Nghe bảo làm ma thì lạnh lẽo lắm? Địa phủ không có lò sưởi à?
Thế là thất hứa rồi à? Thôi kệ mẹ nó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
