Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[300-400] - Chương 356 - Hành Trình Đến Nam Ninh (9)

Chương 356 - Hành Trình Đến Nam Ninh (9)

Lăng Ba Vi Bộ không chỉ là bộ pháp (bước chân) mà còn là trận pháp. Dựa trên tám biến hóa của Bát Quái, lý lẽ Âm Dương, và một trăm lẻ tám phương vị chia từ ba mươi sáu Thiên Môn và Tam Tài. Tổng cộng có một ngàn bảy trăm hai mươi tám khả năng di chuyển, và nó luôn chọn con đường an toàn nhất.

Cứ mỗi khi tính toán xong một trục Bát Quái (hai trăm mười sáu biến hóa), một tàn ảnh sẽ xuất hiện. Và khi đạt đến đại thành, tám tàn ảnh sẽ biến mất vào hư vô cùng với bản thể. Yên Ba nhìn thấy mà không tin vào mắt mình. Con bé ngây ngô này? Thật ư?

『 Hừm. Cũng có chút tài vặt đấy. 』

「 Cháu vốn nhiều tài vặt mà. 」

『 Chậc chậc. Đó chính là vấn đề. Con gái được khen thì phải e thẹn, đằng này lại phổng mũi lên trời, đúng là không biết phép tắc. 』

「 Hề hề. 」

A Thanh tung tuyệt chiêu Cười trừ đáng yêu. Yên Ba thở dài thườn thượt.

『 Xưa kia giang hồ có một môn phái thần bí, võ công của họ môn nào cũng kinh thiên động địa, có thể phá núi ngăn sông. 』

「 Môn phái thần bí? Tên gì ạ? 」

『 Không biết tên. Nghe đồn môn quy của họ là giết bất cứ kẻ nào biết tên môn phái, nên những người biết tên đều là người trong môn, người ngoài biết là chết, thành ra cái tên cũng chìm vào quên lãng. 』

「 Thế thì sao ạ? 」

『 Lăng Ba Vi Bộ chính là võ công của môn phái đó. Mày hỏi tại sao cứ phải xuất hiện sau lưng địch đúng không? Vốn dĩ Lăng Ba Vi Bộ được sáng tạo để đi đôi với Bắc Minh Thần Công. Nếu không luyện thần công đó thì dù có tinh thông biến hóa đến đâu cũng không thoát khỏi quỹ đạo định sẵn, nên mới bị hạn chế như vậy. 』

「 Á. 」

Bắc Minh Thần Công. Hình như là phần thưởng khi luyện max cả Thập Đại Ma Công thì phải?

「 Thế Yên Ba là người của môn phái đó... 」

『 Ta đã bảo không biết tên rồi mà. 』

「 À, đúng rồi. 」

Nếu Yên Ba là người trong môn thì bà phải nói "Không thể tiết lộ" chứ không phải "Không biết". Trừ khi bà nói dối. Nhưng nhìn cái mặt cau có kia thì chắc là nói thật.

『 Mặt mày cứ xị ra thế, con gái mà không biết quản lý cảm xúc, haizz. 』

「 Thế sao bà có bí kíp? 」

『 Môn phái lụi bại rồi, bí kíp lưu lạc giang hồ, ai nhặt được chả là chuyện thường. 』

「 Ủa. Lụi bại á? Võ công phá núi ngăn sông mà lụi bại? 」

『 Nghe đồn nội bộ đánh nhau tranh giành bí kíp rồi tự diệt vong. Hừ. Đến cái tên sư môn còn không dám công khai, những kẻ không dám sống thật với bản thân thì kết cục bi thảm là đáng đời. Giống như lũ tôi tớ hèn mọn hầu hạ Vương gia này thôi, bao gồm cả bà già này. 』

A Thanh nhớ lại đám thuộc hạ của Tự Do. Yên Ba - Bà già chanh chua. Kiến Lão - Ông già khó tính. Lương Thượng Quân Tử - Tên trộm vặt kiêm chó săn. Thương Nữ - Ả ca kỹ lẳng lơ. Toàn những kẻ có chỉ số Ác Nghiệp đỏ lòm trên đầu.

「 Thế Chuyển Luân Ma Kiếp cũng là của môn phái đó à? 」

『 Không phải. Cái đó là... thiên vận. 』

Nhặt được Lăng Ba Vi Bộ, lại vớ được Chuyển Luân Ma Kiếp. Bà già này là "Máy dò bí kíp" à? Hay bà cũng có Bảng Kỹ Năng? Nhưng giọng bà đượm vẻ hối tiếc, đau thương thấu xương tủy, nên A Thanh không dám hỏi sâu, đành đánh trống lảng.

「 Thế Chuyển Luân Ma Kiếp là cái gì? Phải biết thì mới quyết định học hay không chứ. 」

『 Là thế này đây. Cương Khí xoay tròn như bánh xe, gia tăng uy lực gấp bội... À quên, mắt mày đang mù dở. 』

Yên Ba vận công tạo ra Thủ Cương, nhưng thấy A Thanh cứ nheo mắt nhăn trán kiểu "Cái quái gì thế kia?", bà thở dài.

「 Bà dí sát vào tí được không? Cháu không thấy gì cả. 」

『 Hà. Mày muốn ta dí Cương Khí vào mắt mày à? Con ranh này không biết sợ là gì. 』

「 Bà có định đánh cháu đâu mà sợ. 」

『 Chậc. Đây. Thấy chưa? 』

「 Tí nữa. 」

『 Nguy hiểm lắm, nhìn tạm đi. Chuyển Luân Ma Kiếp là thế này. 』

Dù muốn gần hơn nhưng bà bảo nguy hiểm nên thôi. A Thanh nheo mắt hết cỡ để lấy nét. Trên tay Yên Ba, một luồng Cương Khí lởm chởm như răng cưa xuất hiện. Á. Nó quay! Răng cưa bắt đầu xoay tròn, càng lúc càng nhanh tạo thành tàn ảnh. Cuối cùng, lớp Cương Khí dày lên bằng chiều dài của răng cưa.

Trông quen quen. Cái này là... Cưa Máy! Chính xác là Cưa Máy Chạy Bằng Cơm!

「 Là Cương Khí Công, tức là thay đổi tính chất Cương Khí đúng không? Dùng cho Kiếm Cương, Đao Cương đều được? 」

『 Đương nhiên. 』

Cưa máy! Làm sao mà từ chối được? A Thanh nuốt nước miếng "ực" một cái.

「 Có tác dụng phụ gì không? Trừ việc trở nên hung dữ vì là ma công ra. 」

『 Mắt sẽ bị biến đổi. Gọi là Chuyển Luân Nhãn. Dùng trước mặt người khác chẳng khác nào hét lên "Tao đang dùng Chuyển Luân Ma Kiếp, một trong Thập Đại Ma Công đây!". 』

「 À, thế thì chỉ cần dùng với những kẻ chắc chắn sẽ chết là được chứ gì? 」

『 Mày... mày vừa nói cái gì? 』

Yên Ba không tin vào tai mình. Đây là lời của một nữ hiệp Chính phái ư? Dùng ma công sẽ bị lộ. Giải pháp: Giết sạch nhân chứng là xong. Tất nhiên nói thì dễ, làm mới khó. Khi dùng ma công, sát ý dâng trào, khó mà kiềm chế được.

「 Đeo khăn che mặt có được không? Bà cho cháu xem Chuyển Luân Nhãn đi. 」

『 Con ranh này, lại dí mặt vào à? 』

「 Không thấy thì xem kiểu gì. 」

『 Cái con này... sao mày cứ tự nhiên như ruồi thế hả? 』

「 Nhanh lên đi mà. 」

Mắt A Thanh lấp lánh như cún con chờ được cho ăn. Yên Ba nhăn nhó vận công. Trong con ngươi bà, ba ngọn lửa ma trơi bắt đầu đuổi nhau xoay tròn "vù vù".

「 Á. Cái này... nhìn nguy hiểm phết. Cảm giác như có bão tố trong mắt ấy. 」

『 Tâm động thì mắt động, tự nhiên nó thế. Đừng có nói mấy câu rợn người kiểu giết người diệt khẩu nữa. Đạo sĩ mà ăn nói thế à? 』

「 Bà bảo thế gian hiểm ác mà. 」

『 Cãi nhem nhẻm. 』

「 Hề hề. 」

『 Cấm cười. Con gái con đứa cười hô hố... Hừm. Đây mới là vấn đề lớn nhất. Đừng có cười lả lơi với người lạ. Trừ chồng ra thì cấm nhe răng với thằng nào, nghe chưa? Khép cái mồm lại ngay! 』

「 Khục khục khục. 」

A Thanh ngậm miệng, cười bằng mũi. Yên Ba nhìn mà ngứa mắt, chỉ muốn tát cho một phát, thế là Chuyển Luân Nhãn lại xoay tít mù vì sát khí.

『 Đêm rồi, vào ngủ đi. 』

Rồi bà bồi thêm:

『 À. Vương gia có thể bị lạnh, mày vào ôm ấp sưởi ấm cho ngài ấy chút. Nam nữ thụ thụ bất thân nhưng tình thế cấp bách, ta nhờ mày đấy. 』

Lời nhờ vả đầy tư tâm. Nhưng A Thanh từ chối thẳng thừng:

「 Thôi. Hôm nay cháu gác đêm, bà vào nghỉ đi cho lại sức. 」

『 Mai mày còn đi thám thính cơ mà? Phải ngủ lấy sức chứ. 』

「 Siêu Tuyệt Đỉnh thức một đêm thì chết ai? Bà khỏe lại mới giúp được Tự Do chứ. Giờ bà đi còn không vững kìa. 」

『 Nói nhảm. Bà già này vẫn còn gân lắm. Con mắt mù dở biết cái gì. 』

「 Thôi đi, lúc nãy đi bà lê chân sột soạt kìa. Cháu không sao đâu, bà vào ngủ hoặc vận công tiếp đi. Cháu hộ pháp cho. 」

『 Hừm. Con ranh nằm ườn ra đấy mà tai thính gớm. Người già nói không nghe, bướng như trâu. 』

A Thanh phiên dịch lời càm ràm của Yên Ba thành: Cảm ơn cháu nhé, tuổi trẻ tài cao. Bà đi nghỉ đây.

「 Không có chi. Bà nghỉ đi. 」

『 Hừ. 』

Yên Ba quay vào khe đá. A Thanh lại nằm vật ra, tay chân dang rộng, đầu óc bắt đầu tơ tưởng về món đồ chơi mới thay vì lo lắng vẩn vơ.

Cưa máy! Làm sao mà cưỡng lại được? Không phải điện mà là Chân khí nên gọi là Khí Cưa? Hay Cương Cưa? Thôi gọi là Cưa Xoay cho dân dã. Tác dụng phụ làm mắt biến đổi trông hơi "đạo nhái" nhưng ngầu lòi, chấp nhận được. Tử Điện Ma Công mỗi khi khó ở là biến thành Pikachu phóng điện tè le, nhưng nhờ Bảng Kỹ Năng mà A Thanh kiểm soát hoàn hảo. Chắc cái này cũng thế thôi.

Dùng thì bị lộ. Nhưng giết hết là không ai biết. Ban ngày dùng thì đeo khăn che mặt chắc không sao. Ban đêm thì hơi căng vì nó phát sáng lè lè như đèn pha, che khăn cũng lộ.

Thực ra, không chỉ vì nó ngầu hay sướng tay. Tưởng tượng cảnh lưỡi cưa xoay tít cắt vào thịt xương "rè rè rè", wao, chảy nước miếng. Nhưng lý do chính là: Xuyên Giáp.

Có mấy thằng quái thai mình đồng da sắt. Huyết... Đại Pháp gì đó. Chắc chắn bọn Cẩm Y Vệ hay quân triều đình cũng có hàng này. Cú chém lẽ ra phải xẻ đôi người thì chỉ kẹt lại ở xương sọ, cú chém đứt tay thì kẹt ở xương vai. Đánh một một thì không sao, nhưng bị hội đồng mà vũ khí kẹt trong người địch là chết chắc. A Thanh đã học được bài học này từ năm đầu tiên hành tẩu giang hồ.

Nên là... vận may đến, bí kíp rơi trúng đầu, Sư phụ cũng bảo nên học Cương Khí Công. Yên Ba cũng bảo có nền tảng Đạo gia thì học Ma công không sao. Đã học bao nhiêu thứ rồi, thêm cái nữa chắc không điên đâu nhỉ?

Tuyệt đối không phải vì sướng tay đâu nhé. Là vì nhu cầu cấp thiết. Quyết định hoàn toàn lý trí. Thêm nữa, biết đâu sau này cần đến Bắc Minh Thần Công thì đây là bước đệm tốt.

Trong khi suy nghĩ "lý trí", đôi mắt A Thanh đã bắt đầu nhuốm màu sắc u ám không thuộc về thế giới này. Lý trí cái con khỉ. A Thanh đang gác đêm. Bảo vệ một người thường và một thương binh. Trong tình huống này mà dám trợn mắt, duỗi tay chân, sùi bọt mép, rên rỉ những âm thanh quái dị để luyện công - tức là rơi vào trạng thái hoàn toàn không phòng bị - thì đúng là điên rồ.

Nhưng có lẽ nàng... không có não thật. Thế là, Tây Môn Thanh. Thập Đại Ma Công - Chuyển Luân Ma Kiếp: Tầng Sáu. (Học phát lên luôn tầng sáu, hack game).

Trong lều chỉ huy quân triều đình đóng tại núi Nam Lương. Một gã đàn ông mặc áo gấm, đội mũ trụ có hình đầu gà trống oai vệ.

『 Con thú đó đâu? Vẫn chưa tìm ra à? 』

『 Bẩm, chưa ạ. 』

『 Nó thoát rồi à? 』

『 Bẩm, không thể nào. Vòng vây vẫn kín mít, không có dấu hiệu đột phá. 』

『 Hay là nó lén lút chuồn êm mà không ai biết? 』

『 Quân ta là tinh nhuệ nhất. Tuy không phải một địch trăm, nhưng trăm người kết trận có thể cầm chân cả vạn quân. Con ruồi cũng không lọt qua được. 』

『 Hừm. Tốt. Chỉ cần nó chưa thoát thì vẫn là cá nằm trong rọ. Việc làm đường băng cản lửa thế nào rồi? 』

『 Đã xong, nhưng thầy phong thủy bảo còn nhiều chỗ nguy hiểm, cần gia cố thêm. 』

Gã mũ đầu gà cười nham hiểm.

『 Hừm. Thế à? Tức là châm lửa lúc nào cũng được chứ gì? Đốt luôn đi. 』

『 Nhưng... Nếu lửa lan ra thì không chỉ dãy Nam Lĩnh mà cả Hồ Nam, Quý Châu, Quảng Tây, Quảng Đông sẽ biến thành biển lửa. Số người chết cháy sẽ lên đến hàng vạn... 』

Vị tướng quân báo cáo lo lắng can ngăn. Nhưng gã đầu gà chỉ cười khẩy:

『 Hừ. Hoàng thượng muốn đốt chút tài sản riêng của ngài ấy, lũ sâu kiến chết cháy thì có gì to tát? Vốn dĩ chúng chỉ là ký sinh trùng bám vào núi sông của Thiên Tử mà sống thôi. Vài vạn? Xưa kia Tào Tháo chôn sống dân Từ Châu cả chục vạn, chết vài vạn thì thấm tháp gì, chả bõ dính răng. 』

Đây chính là Tinh thần Trung Hoa. Tào Tháo làm cỏ Từ Châu, chết chóc vô số kể, nhưng so với loạn Đổng Trác chết cả chục triệu người thì Từ Châu chỉ là con số lẻ. Ngàn năm sau, các nhà lãnh đạo tương lai của vùng đất này vẫn giữ vững tinh thần đó: Hạn hán? Lũ lụt? Dịch bệnh? Dân số cả tỷ người, chết vài triệu thì có đáng là bao. Phải nhìn vào đại cục!

『 Nhưng mà... 』

『 Thôi. Đủ rồi. Nghe nói con mụ già ma quỷ kia bị thương nặng lắm đúng không? Chắc chúng nó chưa chạy được đâu. Mau hoàn tất việc chuẩn bị. 』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!