Chương 342 - Trận Chiến Giữa Con Người Và Tây Môn Thanh (10)
A Thanh chống nạnh, hít một hơi thật sâu. Nào. Nhập vai. Diễn sâu bắt đầu.
「 Tôi chịu. Chịu chết luôn. Ông nhìn lại xem đây là cái tình cảnh gì? Ông bảo muốn tôi sinh quý tử cho ông hả? Đã nhờ người ta đẻ hộ mà cái thái độ lồi lõm thế này à? Bà đây không dám mơ đến chăn gấm nệm nhung hay nến thơm lãng mạn như ngôn tình, nhưng ít nhất cũng phải có tí "người" chứ? 」
『 K-Khoan đã... 』
「 Lại còn cho bà uống thuốc xổ... à nhầm, Tán Công Độc nữa chứ. Đàn ông con trai gì mà gan bé như hạt vừng, sợ bà làm phản à? Lại còn định trói bà lên cái Ghế Tình Yêu Bạo Chúa kia như lợn nái chuẩn bị xuất chuồng? Ông coi bà là con vật à? Ông đối xử với mẹ của con mình như thế sao? Hả thằng Bad Boy già nua kia? 」
『 Ưm? 』
「 Nghĩ mà tủi thân muốn khóc. Nhìn con Quân Anh nhà bên xem, chồng nó trải hoa hồng, rắc cánh đào từ cửa vào tận giường, thơm nức mũi như tiên cảnh. Còn tôi? Tôi có đòi ông sính lễ vàng ròng hay kim cương hột xoàn đâu? Ông chỉ coi tôi là cái máy đẻ, là công cụ thỏa mãn dục vọng thôi đúng không? Đồ tồi! 」
A Thanh trút hết mọi uất ức tưởng tượng lên đầu Đào Vũ Tam. Dù ở thế giới nào, đàn ông nghe phụ nữ càm ràm, trách móc kiểu "Anh không hiểu em", "Anh chỉ yêu thể xác em" đều sợ xanh mặt. Đó là nỗi sợ bản năng.
『 Không, không phải thế... Ta đâu có... 』
「 Không phải thì là gì? Trong đầu ông bây giờ chỉ toàn nòng nọc bơi lội chứ có tí não nào đâu. Có nghĩ cho cảm xúc của bà không? Biết bà đang sợ thế nào không? 」
『 Ờ... ừm... Ta xin lỗi... 』
「 Mồm thì xoen xoét muốn có con trai nối dõi. Con cái là lộc trời cho, ông tưởng cứ bắn phụt một cái là dính ngay à? Chẳng lẽ mỗi lần "hành sự" ông lại định trói tôi như súc vật thế này? Rồi lúc chán chê ông lại ném tôi cho đám đệ tử hưởng sái chứ gì? Thế mà dám mở mồm ra sủa hai chữ "Nghĩa khí"? 」
Cái lưỡi không xương của A Thanh uốn éo, tiêm từng giọt nọc độc vào tâm trí đối phương.
「 Nghĩa khí của ông là thế à? Mẹ của con mình mà ông coi như cỏ rác. Sau này con nó lớn, ông dẫn nó xuống cái hầm thối hoắc này, vỗ vỗ vào cái khung sắt gỉ sét kia rồi bảo: "Con trai à, tự hào lên, ngày xưa bố xích mẹ mày như chó ở đây để đẻ ra mày đấy. Mẹ mày la hét điếc cả tai. Sau này có người yêu nhớ học tập bố nhé" hả? 」
『 Thôi! Dừng lại! Ta sai rồi! Là ta suy nghĩ nông cạn, đừng nói nữa! 』
Hức.
A Thanh sụt sịt mũi. Đồng thời vận công ép thanh quản, tạo ra tiếng nấc nghẹn ngào, run rẩy, đáng thương đến xé lòng.
「 T-Tôi... đây là... lần đầu tiên của tôi mà... hức... Tôi vẫn còn là con gái nhà lành... Sao ông nỡ thô bạo thế? Đồ cầm thú... 」
Lần đầu tiên!
Từ khóa có sức công phá mạnh hơn cả bom nguyên tử đối với đàn ông phong kiến. Đào Vũ Tam hoảng hốt tột độ, tay chân luống cuống.
『 Ơ... thấy cô bạo dạn, chém người như chém chuối, ta tưởng... ta tưởng cô sành sỏi tình trường lắm rồi, ai ngờ... 』
「 Quá đáng! Sao ông dám xúc phạm nhân phẩm tôi... 」
『 Ta xin lỗi! Ta lỡ lời! Thôi được rồi, hôm nay cô nghỉ ngơi đi, mai ta sẽ cho người dọn dẹp phòng ốc, trải hoa, đốt nến... 』
「 Thôi... đừng nói nữa... Nắm... nắm tay em đi. 」
A Thanh chìa đôi bàn tay trắng muốt về phía trước.
Đào Vũ Tam cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Một sự thôi thúc mãnh liệt, một khao khát được chạm vào đôi tay ấy. Dù không gian hôi thối, hoàn cảnh trớ trêu, nhưng trái tim già cỗi cô đơn của hắn bỗng rung động. Hắn ngập ngừng đưa tay ra.
"Phập."
A Thanh lập tức nắm chặt lấy, đan mười ngón tay vào nhau thật chặt (kiểu khóa tay tình nhân). Rồi nàng nở một nụ cười rạng rỡ như hoa xuân nở rộ, chói lòa, thánh thiện đến mức làm lu mờ cả cái gương thủy ngân phía sau.
Đồng tử Đào Vũ Tam giãn ra hết cỡ. Hắn ngẩn ngơ, miệng há hốc, cảm nhận những ngón tay xương xương nhưng mềm mại, mát lạnh như ngọc thạch thượng hạng luồn vào kẽ tay mình.
Cả đời Đào Vũ Tam không màng nữ sắc, hắn từng lo mình bị liệt dương hay có vấn đề sinh lý. Nhưng giờ thì hắn hiểu rồi. Không phải hắn không thích phụ nữ, mà là chưa gặp đúng "Định mệnh". Tim đập "Thình thịch! Thình thịch!" như muốn vỡ lồng ngực. Ở cái tuổi ngũ tuần, hắn mới biết thế nào là Tình Đầu.
Dường như cảm nhận được nhịp tim loạn nhịp đó, A Thanh e thẹn cúi đầu, đôi má ửng hồng (do vận công dồn máu lên mặt), rồi ngước lên nhìn hắn với ánh mắt long lanh, quyến rũ chết người. Đôi mắt to tròn chứa cả hình bóng hắn, ánh lên vẻ van lơn, khao khát, mời gọi.
Đôi môi nàng hé mở, mấp máy như muốn nói điều gì, nhưng lại thôi. Đôi môi ấy... căng mọng, ướt át...
Đào Vũ Tam biết thời khắc đó đã đến. Hắn từ từ cúi đầu xuống, nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút thăng hoa. Môi kề môi...
A Thanh cũng biết thời khắc đó đã đến.
THỜI KHẮC TUYỆT CHỦNG.
Đầu gối A Thanh phóng lên như một mũi khoan kim cương được gia tốc bằng tên lửa đẩy. Mục tiêu: Hạ bộ.
Hai người cao ngang nhau, nhưng chân A Thanh dài hơn (tỉ lệ cơ thể chuẩn siêu mẫu), hông cao hơn một gang tay, tạo nên góc độ hoàn hảo cho cú đánh TUYỆT TỬ TUYỆT TÔN
Những thứ vướng víu ở giữa nát bấy.
RỐP!
Tiếng nát vụn của trứng gà, tiếng gãy của cành khô, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một âm thanh kinh hoàng.
『 Khụaaaa...!!! 』
Dù là Hóa Cảnh, hay ông nội Hóa Cảnh, hay có luyện Thiết Đả Công đến mức mình đồng da sắt thì cũng không thể chịu nổi nỗi đau chuyển đổi giới tính cưỡng bức này. Mắt Đào Vũ Tam trợn ngược, lòng trắng dã ra, hồn xiêu phách lạc.
「 HIẾP DÂM CÁI BEEP! THUẦN ÁI MUÔN NĂM! ĐẶT MÌNH VÀO VỊ TRÍ PHỤ NỮ ĐI THẰNG CHÓ! GIỜ TAO CHO MÀY LÀM PHỤ NỮ LUÔN! THÊM CÁI LỖ NỮA CHO ĐỦ BỘ! 」
Chân A Thanh vừa chạm đất liền bật nảy lên như lò xo, tung cú gối thứ hai vào cùng một điểm.
Double Tap!
CỐP!!
Lần này là tiếng xương va vào xương khô khốc. Xương chậu vỡ nát. Đầu gối A Thanh tê rần. Wao, đúng là Hóa Cảnh, hàng họ cứng phết, phản chấn kinh thật.
Dù đau đến mất hồn, bản năng cao thủ khiến tay Đào Vũ Tam vùng vẫy điên cuồng định thoát ra. Nhưng mười ngón tay đang đan chặt vào nhau kia là Tố Thủ Ma Công cứng nhất thiên hạ, và chủ nhân của nó là Nữ Hạng Vũ có lực bóp mạnh nhất nhân loại hiện nay. Thực ra gọi là Nữ Hạng Vũ là sai. Hạng Vũ ngày xưa cũng yếu hơn A Thanh, nên phải gọi Hạng Vũ là "Nam A Thanh" mới đúng.
A Thanh vận kình, bẻ ngược cổ tay Đào Vũ Tam xuống dưới như bẻ cành củi khô. Cảm nhận lực kháng cự của nội công Hóa Cảnh, A Thanh ngửa đầu ra sau hết cỡ, lấy đà như dây chun kéo căng, rồi đập mạnh về phía trước!
THIẾT ĐẦU CÔNG!
RẮC!
Tiếng xương mũi vỡ vụn truyền qua trán A Thanh, cảm giác "sần sật" sướng rơn như khoan thẳng vào não. A, phê quá, nghiện cái món cụng đầu này mất rồi.
Có lý thuyết vô căn cứ cho rằng kích thước mũi đàn ông tỉ lệ thuận với "cái ấy". Không biết nhân tướng học có nói thế không. Nhưng giờ thì lý thuyết đó đúng tuyệt đối với Đào Vũ Tam. Vì cả mũi lẫn "cái ấy" đều đã bị nghiền nát như nhau.
『 ÁÁÁ!!! 』
Khi hắn hét lên vì đau đớn đến tột cùng, sức mạnh ở tay giảm sút.
"Rắc rắc rắc rắc!"
Tiếng nổ lách tách giòn tan vang lên như pháo tết. Những ngón tay ngọc ngà của A Thanh siết chặt, bẻ gãy từng khớp ngón tay, nghiền nát cổ tay Đào Vũ Tam. Ba ngón tay trật khớp, cổ tay gãy vụn, dây chằng đứt hàng loạt. Tay trái cộng tay phải, khuyến mãi Mua Một Tặng Một. A Thanh luôn hào phóng trong việc tàn sát.
「 ĐAU KHÔNG CON CHÓ! BỐ MÀY KHÔNG ĐAU! LÊU LÊU! 」
BỐP!!
Đó là tiếng mũi giày cứng như thép của A Thanh đá thẳng vào ống quyển của Đào Vũ Tam.
BỐP! BỐP! BỐP! BỐP!
Hai tay bị khóa chặt, bẻ ngược ra sau. Hạ bộ nát bấy. Mũi sập. Mặt đối mặt, không đường lùi. Cú sốc chuyển giới (từ Nam sang Vô tính), phẫu thuật chỉnh hình mũi cấp tốc và gãy nát hai tay khiến hắn không thể tỉnh táo nổi.
「 CÁI! QUÁI! GÌ! XƯƠNG! CỨNG! THẾ! HẢ! UỐNG! NHIỀU! SỮA! CANXI! LẮM! À! 」
RẮC!
Cuối cùng tiếng gãy xương giòn giã cũng vang lên! Ống quyển địch thủ, đã gãy đôi! Xương trắng lòi ra ngoài da thịt.
「 Câu hỏi: Tay phế cộng Chân phế bằng gì? 」
A Thanh cười khanh khách, nụ cười của một con quỷ dữ đội lốt thiên thần.
「 Hả? Bằng 'Tao' á? Sai bét. Dù mày đúng là phế vật toàn tập rồi, nhưng tao làm gỏi cả đống thằng như mày rồi. Trả lời sai, phạt! VÒNG QUAY TỬ THẦN! 」
A Thanh siết chặt tay, xoay tròn tại chỗ. Giống trò chơi "máy bay" bố hay chơi với con, nhưng phiên bản kinh dị R-Rated. Đào Vũ Tam khá nặng, nhưng với sức mạnh siêu nhân của A Thanh thì hắn nhẹ như bông gòn.
A Thanh quay tít mù. Vốn dĩ nàng đã hơi điên, giờ thì đúng là "con điên đang quay". Cơ thể Đào Vũ Tam bay là là mặt đất theo lực ly tâm, chân gãy văng lủng lẳng.
Kiến thức y học: Ngón tay không có cơ bắp, chỉ có gân và da.
Lực ly tâm khổng lồ tác động lên khối lượng cơ thể Đào Vũ Tam, trong khi điểm kết nối chỉ là những ngón tay đã gãy xương đứt gân, chỉ còn dính chút da thịt mong manh.
Kết quả:
A Thanh chưa buông tay. Nhưng cơ thể Đào Vũ Tam tự động văng ra khỏi quỹ đạo, bắn đi như đạn pháo.
RẦM!!!
Hắn đập mạnh vào tường đá, trượt xuống như một đống thịt nhão.
Ủa. Mình chưa thả tay mà?
A Thanh nhìn xuống tay mình. Giữa các kẽ ngón tay xinh đẹp của nàng, vẫn còn kẹp nguyên những ngón tay đứt lìa của đối thủ. Tổng cộng sáu ngón tay bị bỏ lại. Máu tươi nhỏ "tỏng tỏng".
「 Ơ kìa, sao vội đi thế? Chơi thêm tí nữa đã chứ. Khách khứa kiểu gì thế này? 」
A Thanh thong thả bước lại gần Đào Vũ Tam, vẩy vẩy tay cho rơi bớt mấy ngón tay thừa. Nhìn cái xác (sống) nát bấy dưới đất, A Thanh nhận ra một sự thật thú vị.
Trời đất ơi! Giống hệt thằng Thiếu chủ! Wao, nổi da gà. Déjà vu cực mạnh!
Ngón tay đứt lìa, xương ống chân gãy lòi ra ngoài, người ngợm nát bấy. Con trai cả và thuộc hạ số một của Tổng Trại Chủ đều bị cùng một người hành hạ ra cùng một bãi nôn. Định mệnh trêu ngươi hay sự trùng hợp kỳ diệu? Chuyện này mà lên báo "Chuyện lạ đó đây" sáng Chủ nhật thì hot phải biết. Tiêu đề: "Cặp đôi hoàn cảnh: Chủ tớ cùng chung số phận nát bấy". Tất nhiên, thời này làm gì có báo lá cải.
『 Khụ... Ọc... 』
Đào Vũ Tam nằm vặn vẹo trong tư thế nghệ thuật sắp đặt, thổ huyết òng ọc. Nhưng hắn vẫn còn tỉnh táo.
『 Tại... tại sao...? 』
「 Sao trăng gì? Hỏi cho rõ ràng vào. Sắp chết rồi nói năng cho gãy gọn đi. 」
『 Tại sao... lời hứa... tốt cho cả hai mà... 』
「 Vẫn chưa tỉnh ngộ à? Này. Thử đặt cái não tàn của ông vào vị trí của tôi xem. Tự nhiên có thằng biến thái nhảy xổ ra, ép uống thuốc độc rồi bảo: "Ngủ với anh đi, đẻ cho anh đứa con rồi anh thả cho em đi". Gặp loại súc vật đó ông có muốn xiên chết nó không? 」
『 A... 』
Đào Vũ Tam hiểu ra vấn đề ngay lập tức. Sức mạnh của sự thấu cảm. Hóa ra mình là thằng khốn nạn à? Một nụ cười chua chát hiện lên trên môi hắn.
『 Vậy... nếu ta làm khác đi... liệu chúng ta... khụ... có thể không tệ đến mức này không? 』
「 Chắc thế. Nếu lúc đó ông quỳ xuống bảo: "Đại hiệp tha mạng! Ta chán làm sơn tặc rồi. Ta muốn làm người lương thiện. Hãy cho ta giúp cô dọn rác. Cùng nhau giết Tổng Trại Chủ, đốt sạch Lục Lâm", thì biết đâu tôi đã nhận ông làm đệ tử rồi. 」
『 Phải... lẽ ra nên thế. Tại sao ta không nghĩ ra nhỉ... Dù sao ta cũng định... nuôi dạy con trai tử tế... để nó không bị người đời khinh rẻ như ta... 』
「 Tại ông quen thói cướp bóc trấn lột, quen thói Trap Boy lừa tình rồi. "Không muốn chết thì đẻ con cho tao". Ông nghĩ cách đó nhanh và tiện hơn là phải làm quen, kết bạn từ từ chứ gì. 」
『 Ta... đâu có nói thế... 』
「 "Sinh con cho ta thì ta tha mạng", khác gì nhau? Chỉ là nói giảm nói tránh thôi. Thôi. Nói nhiều tốn nước bọt. 」
『 Đằng nào cũng chết... cho ta đi thanh thản chút. 』
Đào Vũ Tam nhắm mắt lại, vẻ mặt cam chịu. Nhưng trái ngược với vẻ ngoài, trong lòng hắn đang ủ mưu đen tối tột cùng.
Lại gần đây, lại gần chút nữa đi con khốn... Đợi lúc mày sơ hở nhất để tao kết liễu... Cao thủ Hóa Cảnh dù tàn phế nhưng chỉ cần vận Hộ Thân Cương Khí lên cũng biến cơ thể thành vũ khí sống. Tay cụt ngón thì dùng cùi tay như búa tạ đập vào huyệt tử, chỉ cần phá vỡ tư thế của nó một lần là lật kèo.
Lần này ta sẽ chặt tứ chi nó, nhốt lại trong hầm tối vĩnh viễn. Phải rồi, đẻ con thì cần gì tay chân. Không thể để mình ta hưởng, Tổng Trại Chủ cũng cần người nối dõi... À không! Nó là của ta! Của riêng ta! Chặt tay chân, rồi tự tay bón cơm, tắm rửa, thay tã cho nó... dần dần nó sẽ phụ thuộc vào ta, mở lòng với ta. Nó sẽ hoàn toàn lệ thuộc vào ta, không có ta là không sống nổi, không thấy ta là sẽ khóc lóc điên cuồng. Tuyệt vời. Kế hoạch hoàn hảo.
Đào Vũ Tam nhắm mắt che giấu tâm địa bệnh hoạn, tập trung cảm nhận tiếng bước chân. Tuy hèn hạ, nhưng với tình trạng nát bấy này, hắn chỉ có thể thắng bằng cách đánh lén. Biết làm sao được. Sinh tồn mà.
Nhưng giọng nói ngạc nhiên đầy sự chế giễu của A Thanh khiến hắn giật mình mở mắt thao láo.
「 Nói cái gì thế? Ông biết thừa con trai và con gái Tổng Trại Chủ chết thảm thế nào mà còn đòi chết thanh thản à? Mơ ngủ à? 」
A Thanh nhìn quanh căn hầm.
「 Nghe bảo ở đây cách âm tốt lắm hả? Tốt quá rồi. Hóa Cảnh cao thủ chắc sinh mệnh lực dai lắm, không chết lãng xẹt đâu nhỉ. Để xem nào... 」
Nàng nhìn quanh tìm kiếm dụng cụ.
「 Có bàn là nung nóng không? Lò than? Aisss, dao để trên kia rồi. Chỗ nào trói được nhỉ... À! 」
A Thanh chỉ tay vào cái dụng cụ tra tấn tình dục mà Đào Vũ Tam vừa tự hào giới thiệu.
「 Dùng cái kia đi. Gọi là gì nhỉ? Bàn Giao Phối Thú Vật? Hay Ghế Tình Yêu Bạo Chúa? Dù là gì thì cũng hợp với ông lắm. 」
『 ......!!!! 』
Gậy ông đập lưng ông. A Thanh mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhưng trong mắt Đào Vũ Tam, đó là nụ cười của Diêm Vương.
「 Lên bàn mổ nào bé cưng. Để xem sức chịu đựng của Hóa Cảnh đến đâu nhé? 」
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
