Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

[300-400] - Chương 344 - Trận Chiến Giữa Con Người Và Tây Môn Thanh (12)

Chương 344 - Trận Chiến Giữa Con Người Và Tây Môn Thanh (12)

Mặt A Tàn Đức nhăn lại như quả táo tàu. Thằng ngu này! Có cần phải hét toáng lên là cái đầu đó là hàng thật không! Đúng như dự đoán, đám sơn tặc bắt đầu xôn xao, nhìn nhau thì thầm to nhỏ. Đại Chủ bị giết thật rồi sao? Con ả đó giết được cả cao thủ Hóa Cảnh, bọn mình làm gì được nó? Nỗi bất an lan rộng như dịch bệnh.

A Thanh thấy thế liền đổ thêm dầu vào lửa:

「 Ta đã thắng hắn trong một trận đấu tay đôi đường đường chính chính! Nhưng ngạc nhiên chưa! Hắn bỗng quỳ xuống lạy lục van xin ta tha mạng, bảo là muốn gì cũng được, kể cả lấy đầu Tổng Trại Chủ dâng cho ta cũng được! Đúng là hèn nhát, không đáng mặt đàn ông! 」

『 N-Nói láo! Đại ca không bao giờ làm thế! 』

「 Hóa Cảnh cái quái gì, ăn mấy đấm là cuống lên, Cương Khí cũng chả dùng được. Ta thấy hắn chỉ thiếu kinh nghiệm thực chiến thôi. Suốt ngày bắt nạt dân thường yếu đuối nên lụt nghề rồi. Phế vật toàn tập! 」

『 Cấm ngươi xúc phạm Đại ca! Ngài ấy không phải người như thế! 』

「 Thế à? Vậy giải thích sao việc Hóa Cảnh thua một Siêu Tuyệt Đỉnh đi? 」

『 Chắc chắn ngươi đã dùng thủ đoạn hèn hạ đánh lén...! 』

「 Đánh lén là Đào Vũ Tam làm chứ. Ta chỉ hóa giải nguy cơ rồi đấm lại một cái thôi mà hắn ngất xỉu luôn. Ngươi thuộc Lương Sơn Bạc Đội đúng không? Biết thừa Đào Vũ Tam giỏi món ẩn thân mà còn cãi à? 」

『 Cái đó...! 』

Chân lý muôn thuở: Lịch sử do kẻ chiến thắng viết nên. Khi kẻ thua cuộc đã bị giấu xác hoặc chặt đầu, thì lời của kẻ thắng là chân lý. Những gì xảy ra giữa A Thanh và Đào Vũ Tam, giờ đây A Thanh nói hươu nói vượn gì cũng thành sự thật.

Tất nhiên, kể cả có trừ hao đi sự bốc phét thì chuyện sơn tặc quỳ gối xin tha mạng cũng chẳng lạ. Hóa Cảnh thì cũng là người, sợ chết thì phải van xin thôi. Sĩ diện quan trọng hay mạng sống quan trọng?

「 Nào, Trại chủ có ở đó không? Đàn ông con trai đừng có trốn chui trốn lủi nữa! Ra đây solo một trận xem nào! Hóa Cảnh cũng thường thôi! 」

Một chọi một thì còn có cửa. Không thắng được thì chạy. Solo mà chạy thì dễ ợt. Vả lại, Siêu Tuyệt Đỉnh đấu với Hóa Cảnh mà bỏ chạy thì ai dám chê cười? Lại còn là đánh với trùm sơn tặc khét tiếng nữa. Chỉ có mấy đứa ngu không biết lượng sức mình mới lao đầu vào chết, chứ biết mình yếu mà chạy thì là khôn ngoan.

Ngược lại, cao thủ Hóa Cảnh chẳng có lý do gì để đấu tay đôi. Thắng là chuyện đương nhiên. Thua thì nhục để đâu cho hết. Để nó chạy thoát cũng nhục. Thậm chí, thắng mà bị thương thì cũng vẫn là nhục.

Nhưng A Tàn Đức lại thấy lạnh gáy. Con ả này lấy đâu ra tự tin thách đấu Hóa Cảnh thế? Chẳng lẽ nó giấu nghề? Nhưng mới hai mươi tuổi đầu, làm sao đạt cảnh giới cao hơn được? Có khi nó tự tin thật. Người ta bảo "Trăm trận đánh thường không bằng một trận sinh tử". Đào Vũ Tam hay Tổng Trại Chủ đã bao lâu rồi không đánh trận sinh tử nào ra hồn? Có khi lụt nghề thật rồi cũng nên.

『 Quân sư, hay là mời Trại chủ ra... 』

Nghe thấy thế, A Tàn Đức hoảng hốt hét lên:

『 Không được! Tuyệt đối không! Làm thế là— 』

『 TÂY - MÔN - THANH!!! 』

Nhưng đã quá muộn. Tiếng gào thét chứa đầy oán hận ngút trời vang lên cắt ngang lời A Tàn Đức, khiến lục phủ ngũ tạng mọi người như muốn rớt xuống đất. Không gian im bặt. Mọi người quay lại nhìn, thấy một đôi mắt rực lửa xanh lè như ma trơi đang tiến lại gần. Sát khí cô đặc đến mức biến thành luồng chân khí mắt thường có thể nhìn thấy được. Đám sơn tặc nuốt nước bọt "ực" một cái, cúi đầu tránh ánh mắt đó. Đám đông tách ra hai bên như sợ lây bệnh dịch.

Một đôi mắt rực lửa tiến đến. Wao, cái gì thế kia, ngầu vãi. Hóa Cảnh là mắt bắn ra lửa được à? Tủi thân ghê, chắc mình cũng phải cày lên Hóa Cảnh thôi, nhìn oách xà lách thật.

A Thanh ghen tị với đôi mắt rực lửa của người ta mà không biết rằng chính mắt mình còn đáng sợ hơn gấp bội, khiến người ta nhìn vào là run rẩy bản năng. Khổ nỗi thời này gương soi hiếm, lúc đánh nhau lại càng không soi gương được.

A Thanh thản nhiên hét lớn:

「 Tôi chưa điếc đâu! Tổng Trại Chủ đấy phỏng? Nào! Ra đây làm ván cho ra trò đi! 」

『 Được! Anh em Lục Lâm nghe lệnh! Bắt lấy con ả đó! Bắt sống mang về đây! 』

Đúng lúc đó. "Bốp!!" Tiếng va chạm chói tai vang lên, một tên sơn tặc bay vèo lên không trung rồi ngã "uỵch" xuống đất.

「 Không thấy tôi ném đá à? Thử kéo cả bầy sang đây xem. Thằng nào đi trước thì ăn đá trước. Để xem qua được sông thì chết bao nhiêu thằng. Tôi nói rõ rồi đấy. Thằng nào đi đầu thằng đó ăn đá. Ở đây nhiều đá lắm. Cả núi đá cơ mà. 」

Đám sơn tặc khựng lại. Chúng đã chứng kiến uy lực của những viên đá chết chóc đó rồi. Sông rộng mười lăm trượng. Bơi qua đó thì ăn bao nhiêu viên đá vào đầu? Lại còn "ưu tiên thằng đi đầu".

Thế là không ai dám bước chân xuống nước, cứ lấm lét nhìn nhau đùn đẩy. Nếu có sử gia ở đây, chắc chắn sẽ ghi lại cảnh tượng hào hùng này: Đại hiệp một mình chống lại ngàn quân, khí thế ngất trời. Một viên đá trừng trị ác nhân, như thiên thạch từ trời rơi xuống. Đại Hiệp Lưu Tinh Đạn!

Thực tế, chiến thuật ném đá chặn bờ sông là chiến thuật phòng thủ kinh điển từ cổ chí kim.

Đám sơn tặc chần chừ không dám tiến. Vương Thiết Quân giải quyết vấn đề rất đơn giản. "Rầm", hắn dậm chân, vung đao chẻ đôi đầu một tên sơn tặc đứng gần nhất.

『 Dám kháng lệnh à! Tao bảo bắt nó! Ngay lập tức! 』

"Vút, Bốp! Vút, Bốp!"

Hai tên nữa bị đá ném bay, máu me be bét. Bị đá ném mà bay như bị xe tông, tiếng gió rít "Vút" và tiếng va chạm "Bốp" tạo nên nỗi kinh hoàng cả về thính giác lẫn thị giác. Đám sơn tặc lại chùn bước. Vương Thiết Quân lại chém thêm một thằng.

A Thanh sướng rơn trong bụng. Thằng Trại chủ ngu ngốc này đang giúp mình à? Cứ đà này thì chúng nó tự giết nhau hết. Nhưng Hóa Cảnh ở gần đáng sợ hơn Siêu Tuyệt Đỉnh ở xa.

Cuối cùng, chúng cũng liều mạng lao xuống sông cùng lúc. Thì sao? Thì chạy chứ sao. Đợi A Thanh ném đá hạ gục bảy tên, Vương Thiết Quân chém chết ba tên, tiếng hò reo gượng gạo "Waooo! Xông lên!" mới vang lên.

Đợt tấn công bắt đầu. A Thanh chuồn lẹ.

Vương Thiết Quân đạp nước lao qua sông đuổi theo, nhưng tìm đâu ra A Thanh trong rừng đêm đen kịt?

『 Ááá! Tây Môn Thanh! TÂY - MÔN - THANH!!! 』

Tiếng gào thét phẫn nộ vang vọng khắp núi rừng.

『 Khụaaaa! Ááá!!! 』

Hắn đá tung đống lửa, lật úp nồi niêu xoong chảo, nhưng cũng chẳng xả được cục tức. Tổng Trại Chủ phát điên, đập phá lung tung. Một lúc lâu sau, đám cao thủ biết bơi mới sang tới nơi.

Cũng không trách chúng chậm được. Sông rộng mười lăm trượng, nhảy một phát qua bờ là điều không tưởng, kể cả với cao thủ. Người thường có khỏe như trâu cũng chỉ nhảy xa được ba trượng. Cao thủ khinh công giỏi lắm được bảy trượng. Muốn qua sông thì phải dùng kỹ thuật "Đạp thủy", nhưng cái đó cần trình độ rất cao. Nên đám lâu la phải bơi qua dòng nước lạnh buốt đêm đông.

Nhưng sang đến nơi thì A Thanh đã cao chạy xa bay.

『 Ááá!!! 』

Chỉ còn tiếng gào của Vương Thiết Quân. Nghe tiếng gào đó, đám sơn tặc cũng điên tiết lây. Mẹ kiếp, tại con ả đó mà mình khổ thế này. Nhưng sự phẫn nộ không chỉ hướng về A Thanh. Mà đù má, sao tự nhiên bọn mình lại phải chịu khổ lây? Thằng cha Hóa Cảnh kia không chịu solo, ép con người ta xuống nước, thì nó phải chạy chứ ngu gì nó đứng lại chờ chết.

Mà kể cả nó không chạy. Nó giết được cả Đại Chủ Lương Sơn Bạc, bọn mình tuổi gì mà bắt sống nó? Giết thì còn may ra, chứ bắt sống á? Mẹ kiếp, nghề sơn tặc bạc bẽo vãi. Sĩ khí và lòng trung thành tụt dốc không phanh. Đêm nay chắc khối thằng đào ngũ.

Lý do là "chắc", vì chưa kịp qua đêm thì A Thanh đã quay lại. Qua sông rồi nhưng chẳng làm được gì. Tìm kiếm ban đêm vô ích, chỉ tổ thiệt hại. Đứng lại chịu rét cũng chẳng giải quyết được gì, quần áo ướt sũng, sức khỏe giảm sút. Thôi thì về.

『 Chắc chắn nó sẽ quay lại. Ngày mai trời sáng, ta sẽ cho tinh nhuệ mai phục sau bờ sông. Trại chủ cũng mai phục cùng. Kiểu gì nó cũng mò ra, lúc đó ta tóm gọn. 』

『 Đây là lần cuối cùng đấy. Sự kiên nhẫn của ta có giới hạn. A Tàn Đức. 』

『 ...Xin lỗi ngài. 』

A Tàn Đức cúi rạp đầu xin lỗi. Nhưng trong lòng thì xin lỗi cái beep. Quay về trại, đốt lửa lớn sấy quần áo, đun nước nóng, hâm rượu nóng, nấu canh nóng chia cho anh em... cả trại náo loạn một hồi. Đến khuya, mọi người mới được đặt lưng xuống ngủ.

"Keng keng keng keng keng!!!"

「 Lũ hèn hạ! Chơi xấu! Tụi bay đi tắm sông một mình, bỏ tao ở lại à! Tao cũng thích nghịch nước! Tao cũng thích tõm tõm mà! 」

A Thanh lại đốt lửa, gõ nồi niêu xoong chảo ầm ĩ. Đám sơn tặc vừa chợp mắt được chưa đầy một canh giờ. Cảm giác muốn chết quách cho xong. Nhưng biết làm sao được. Không thể lờ đi lời thách thức của nó. Lại lục tục kéo ra bờ sông.

A Thanh vẫn tỉnh như sáo, hét lớn:

「 Vương Thiết Quân ra đây! Tao bảo solo cơ mà!? Một mình tao chấp cả lò nhà mày à? Này, cắt cụt "cái ấy" đi! Đồ hèn! Bảo trả thù cho con mà tính toán chi li thế thì chắc cũng chả oan ức, đau khổ gì cho cam nhỉ!? 」

『 Mày! Con khốn! Sao dám! 』

Lần này Tổng Trại Chủ ra mặt sớm, run lên bần bật vì tức giận, vì nhục nhã, vì uất ức. Từng lời của A Thanh như dao cứa vào tim hắn. Ruột gan hắn lộn tùng phèo, răng nghiến "ken két" muốn nát cả hàm.

Và rồi cơn giận vượt quá giới hạn chịu đựng của con người. Máu trong người như rút sạch, cơn giận hóa đá lạnh băng, toát ra sát khí tử thần.

『 Con ta chết rồi. Những đứa con quý giá mà ta nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Sợ chúng đau ta còn không dám mắng nửa lời. 』

Giọng nói trầm đục, rung lên bần bật, chực chờ bùng nổ như núi lửa.

『 Nỗi đau mất con của người cha, loại súc sinh máu lạnh như ngươi sao hiểu được? Thiên hạ có phỉ nhổ ta đê hèn cũng mặc kệ. Ta sẽ dùng mọi thủ đoạn tàn độc nhất. Ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết, chết đi sống lại trong địa ngục trần gian. 』

Lời nói chứa chan oán hận thấu tận xương tủy khiến đám sơn tặc xung quanh lạnh gáy, không dám thở mạnh. Nhưng với A Thanh thì vô tác dụng. Nàng chỉ thấy buồn cười.

「 Ồ. Giọng trầm kìa! 」

A Thanh vỗ tay "bộp bộp", vẻ mặt chế giễu tột độ.

「 Tưởng hạ giọng xuống, làm mặt nguy hiểm là thành nhân vật chính bi kịch à? Bớt diễn sâu đi bố già! Nhìn ngứa mắt vãi! 」

A Thanh gân cổ lên, chỉ thẳng mặt Tổng Trại Chủ mà xỉa xói:

「 Tò mò thì hỏi cho lịch sự vào! Muốn hỏi bố mày thì phải quỳ xuống, dập đầu xin chỉ giáo! Mẹ kiếp, làm sơn tặc lâu quá quên mất Tiếng Người rồi à? Không được học Giáo dục công dân hả? 」

Nàng cười khẩy, nụ cười tàn nhẫn như ác quỷ:

「 Ông hỏi cái gì cơ? Nỗi lòng của thằng bố đẻ ra một bầy phế vật, cặn bã xã hội rồi bị người ta dọn rác hộ á? 」

A Thanh đặt tay lên ngực, giả bộ thanh cao:

「 Vị Đại Hiệp cao quý, thánh thiện đang đứng đây có biết cảm giác đó không ư? Hừm... Nếu Đại Hiệp biết, thì cái thằng sơn tặc hạ đẳng, rác rưởi, đẻ con không biết dạy kia có muốn quỳ xuống nghe giảng đạo lý làm người không hả?! 」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!