Chương 40 - Nói thật lòng thì chuyện này phải thông cảm cho người ta (3)
Những sở thích của A Thanh bao gồm:
Giết chóc, đập phá, tra tấn, hành quyết. Tắm máu.
Tự tay làm thì tốt, mà đứng xem cũng vui.
Tất cả đều là những hiện tượng xảy ra trong khi chiến đấu.
Tuy nhiên, bản thân việc đánh nhau thì nàng không thích.
Đánh nhau mà không thỏa mãn được sở thích thì chỉ là lao động chân tay mệt nhọc thôi.
Vừa phiền phức, vừa vất vả, lại tốn sức.
Lúc đối đầu với Thực Nhân Ma Quân, A Thanh không vui vẻ gì cũng vì lý do này.
Huống chi là Đối luyện? Đốiiiii luyện á?
Sinh Tử Quyết sướng hơn bao nhiêu không làm, lại đi làm cái trò mèo đó?
Phải có tí cắt da xẻ thịt, phải được ngắm nghía xương trắng hếu lòi ra thì mới bõ công vận động chân tay chứ.
Hơn nữa trước khi trở thành đệ tử của Tây Môn Tú Lâm, A Thanh chưa từng có khái niệm đối luyện.
Còn sau khi thành đệ tử, đối luyện thực chất là những màn trừng phạt "lên bờ xuống ruộng" của sư phụ.
Nàng ngán tận cổ rồi.
Đã thế tinh thần của A Thanh hiện đang ở trạng thái cực kỳ tồi tệ.
Hơn nữa gã thanh niên này không phải người già như lão Lâu Cốc.
Chẳng có lý do gì để tôn trọng cả.
Tuy hắn không phải kẻ ác để A Thanh "chơi đùa", nhưng nàng cũng chẳng việc gì phải giấu đi sự khó chịu của mình.
"Gì đây, thằng này. Biến đi."
Gã thanh niên ngớ người ra.
Đó là những lời thô lỗ mà chỉ bạn bè thân thiết mới nói với nhau.
"Đ-Đó là lời nói với ta sao?"
"Sao? Ở đây còn ai khác à?"
"Mới gặp lần đầu sao cô nương lại buông lời thô lỗ như vậy……"
"Thế mới gặp lần đầu mà sấn sổ đòi đối luyện thì lễ phép lắm à? Trông bà đây dễ dãi lắm hả? Thấy bà đây thân gái dặm trường đi một mình nên tưởng dễ bắt nạt hả?"
Nói xong tự nhiên thấy tủi thân dâng trào.
Ai mà muốn trở thành thế này đâu cơ chứ.
Miệng nàng tự động tuôn ra.
"Thiếu gia nhà giàu quần là áo lươt thì muốn đòi đối luyện lúc nào cũng được à? Thấy con bé không rõ gốc gác ở đâu chui ra nên muốn sấn vào làm gì thì làm hả?"
A Thanh xả một tràng như súng liên thanh.
Đúng là lên cơn tăng ga đột ngột (Kkeup-bal-jin) .
Gã thanh niên đúng là có hơi vô duyên.
Nhưng xui cho hắn là chọn sai thời điểm quá.
Sự bực bội của A Thanh đã dâng lên tận cổ họng, chỉ chờ trực trào ra thôi.
Không biết ý tứ mà chọc vào thì đương nhiên là hứng trọn "cơn mưa rào".
"Tiểu thư, có lẽ có hiểu lầm gì đó. Tại hạ tuyệt đối không có ý đó."
Thế là A Thanh bỗng nhiên chỉnh đốn tư thế.
Từ dáng vẻ cợt nhả, nàng đứng thẳng lưng, hai tay chắp lại e ấp, khuôn mặt dịu dàng, ôn hòa pha chút nũng nịu.
Khi mở miệng, giọng nói vẫn là giọng cũ nhưng pha thêm sự nũng nịu, ngọt ngào thánh thót đến lạ thường.
"Công tử à. Đa tạ công tử đã có lời mời tiểu nữ ngu muội này. Nhưng vốn dĩ hoa dại bên đường chỉ đứng yên để khách qua đường ngắm nhìn cho vui mắt, cớ sao người lại muốn hái xuống để nó héo hon vì sầu muộn chứ?"
A Thanh không phải không làm được nết na thục nữ, mà là không thèm làm.
Muốn thì làm được ngay.
Cú Cốc đầu Hạt dẻ Nguyên tử quả là một bước tiến vĩ đại đưa nền giáo dục Trung Nguyên sang một trang mới.
"Không không, ý ta không phải là tán tỉnh kiểu đó……"
"Thật là, số kiếp con gái thật lắm truân chuyên. Chỉ có ước mơ nhỏ nhoi là uống rượu say rồi lăn ra ngủ yên ổn một mình, thế mà sao lại thành tội nghiệp gì để cho chó mèo lợn gà cứ bu vào làm trò mèo trước mặt thế này không biết."
Thực ra, gã thanh niên này có thói quen hễ thấy kiếm khách lạ mặt là lao ra thách đấu.
Hắn đang nghỉ chân ở Thái Bình Kiếm Môn thì nghe đồn có nữ cao thủ bí ẩn xuất hiện nên mò ra xem.
Thấy thanh kiếm dựa ở bàn, hắn vô thức buột miệng đòi đối luyện.
Tuyệt đối không phải vì coi thường A Thanh là phụ nữ.
Nhưng lời A Thanh nói cũng có phần đúng.
Lời đề nghị của một thiếu gia con nhà quyền quý chưa bao giờ gặp rắc rối cả.
Trên đời này ai dám từ chối lời đề nghị của Thiếu gia chủ Nam Cung Thế Gia cơ chứ.
"Tiểu, tiểu thư? Xin hãy bình tĩnh một chút."
Bình tĩnh? Giờ nhìn mặt bà đây có giống đang bình tĩnh không?
A Thanh bắt đầu đợt phun trào núi lửa lần 2.
"Aiss. Đúng là bọn đực rựa các người có trải qua đâu mà biết! Mày có muốn nếm mùi Nguyệt san (Kinh nguyệt) không hả? Phải trải nghiệm cảm giác đến tháng thì mới biết thế nào là đau khổ, không biết gì mà cứ mở mồm ra bảo bình tĩnh!"
"Ơ, ơ."
Nam Cung Thần Tài (Nam-gung Sin-jae) hoảng hốt tột độ, tay chân luống cuống.
"Mày thử cảm giác lúc nào bên dưới cũng ồ ạt chảy ra xem có vui vẻ nổi không hả! Tay chân thì nặng như đeo chì, ngực thì căng tức muốn chết, người thì sưng vù lên, đến ngủ cũng không yên! Thế nên bà đây mới uống rượu để ngủ cho ngon, chứ giờ này mà đối luyện cái con khỉ gì, mày nghĩ tao rảnh lắm à!"
A Thanh gào lên rồi bật dậy.
Vác hành lý lên vai, đeo thanh kiếm dựa ở bàn vào hông.
Tiện tay ôm luôn năm thanh trường kiếm chiến lợi phẩm vào lòng rồi sải bước hiên ngang.
Chứng kiến cảnh đó, An Kính Nhất Kiếm Tác Tùng Văn (작송문) , Giáo đầu của Thái Bình Kiếm Môn hốt hoảng.
Sao lại lấy kiếm của bọn ta?
Nhưng kiếm có khắc ấn tín môn phái thì không thể để người ngoài tùy tiện mang đi được.
Tác Tùng Văn vội vàng đưa tay ra.
"Tiểu thư? Khoan đã, cô định đi đâu. Chúng ta cần nói chuyện."
"Tao đi thay băng xả máu (Pi-ssa-ro gan-da) ! Làm sao!"
Đưa tay ra là sai lầm rồi.
Tác Tùng Văn hối hận ngay tắp lự.
Cơn nóng giận hay nỗi buồn tủi dâng lên đến tận đỉnh đầu, A Thanh cứ thế nhốt mình trong phòng.
Có lẽ là nỗi buồn thì đúng hơn.
Buồn vì những gì đã mất, tủi cho cái thân phận bi đát.
Nên nàng cứ ép cái cơ thể đau nhức chìm vào giấc ngủ.
Cứ ngủ chập chờn rồi lại tỉnh, lặp đi lặp lại.
Đầu óc mụ mị chẳng biết đâu là mơ đâu là thực, mình đang thức hay đang ngủ.
Ngủ nhiều quá nên đau đầu.
Mà muốn dậy thì người lại rã rời không chút sức lực.
Chỉ biết nằm đó thở thôi.
Mà đến thở cũng thấy mệt.
Mặt trời mọc rồi lặn, mọc rồi lặn không biết bao nhiêu lần.
Bỗng nhiên nàng mở mắt.
Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu.
Người thấy khoan khoái hẳn.
Chính xác là chỉ có cơ thể là khoan khoái thôi.
Ký ức ùa về tấn công A Thanh.
Cái này người ta gọi là Nghiệp quật.
"Aiss……."
A Thanh ôm mặt.
Xấu hổ chết đi được, aiss. Đm.
Bình thường đến ngày thì cũng đau và khó ở.
Nhưng chưa bao giờ nàng làm trò lố bịch đến mức này.
A Thanh nhìn vào góc phòng.
Sáu thanh kiếm đang xếp hàng ngay ngắn dựa vào tường.
Nguyệt Quang Kiếm (Đời thứ 8) và năm thanh chiến lợi phẩm.
Mình bị điên thật rồi à?
Sao lại còn "cầm nhầm" về tận đây chi cho chật nhà thế này?
Trong những lời dạy của Tây Môn Tú Lâm, có điều răn là không được cướp vũ khí đồng phục của môn phái.
Cướp vũ khí được chế tạo hàng loạt của môn phái thì kiểu gì bọn chúng cũng sẽ kéo đến đòi lại.
Đương nhiên rồi.
Đó là vấn đề thể diện của môn phái.
Dưới góc nhìn của người Hàn Quốc hiện đại thì mất mặt tí có sao đâu, nhưng ở Trung Nguyên thì thể diện là vấn đề sống còn.
Xưa nay, mất "thể diện" nghĩa là……!
Ngoài thể diện ra còn có vấn đề thực tế.
Giết đại một thằng ất ơ bên đường rồi cắm cái kiếm đó vào, thế là đổ vạ xong ngay. Kể cả sau này có được minh oan thì cũng phải chịu trách nhiệm liên đới.
Và còn vô số trò "ném đá giấu tay" thâm độc khác.
Cho nên cấm tiệt việc cướp vũ khí có ấn tín môn phái.
Đây là lời khuyên sư phụ đã hốt hoảng đưa ra sau khi nghe A Thanh trả lời câu hỏi Sống bằng cái kiến thức hạn hẹp đó đến giờ bằng cách nào.
Nhặt rác bán ve chai là cơ bản mà…….
A Thanh gạt đi kỷ niệm cũ.
Ngồi thẫn thờ tổng kết lại chuyện hôm qua.
Thú thật là có hơi giống làm loạn một tí.
Nhưng mà, nói thật lòng thì chuyện này phải thông cảm cho người ta.
Bọn đàn ông các người thử bị một lần xem, bố bảo cũng không dám ho he gì đâu, thật đấy. Cái cảm giác như l này nó đúng là, đúng là như l thật.
A Thanh xốc lại tinh thần (vũ trang tinh thần) rồi bước ra khỏi phòng.
Định bụng kiếm cái gì bỏ vào cái bụng rỗng.
Nàng đi xuống tầng một.
Và gặp người đang đợi sẵn.
"A. Tiểu thư. Cơ thể, đã ổn chưa ạ?"
"……Rồi."
Kể từ hôm đó A Thanh đã ru rú trong phòng thêm ba ngày nữa.
Trong thời gian đó, tin đồn đã lan ra khắp An Khánh (안경).
Rằng Tiểu Kiếm Vương Nam Cung Thần Tài đã làm bẽ mặt một cô gái đang đến kỳ kinh nguyệt bằng cách thách đấu.
Dù có đói đối thủ đến đâu thì sao có thể làm thế với một người phụ nữ đang đến tháng cơ chứ.
Tin đồn vốn dĩ hay được thêm mắm dặm muối.
Nào là Nam Cung Thần Tài cố tình làm thế để sỉ nhục cô gái, khiến cô ấy khóc lóc bỏ chạy, v.v...
May mà An Kính gần Hợp Phì (합비), nằm trong địa phận tỉnh An Huy (sân nhà của Nam Cung gia) nên tin đồn chỉ dừng lại ở mức đó.
Ở An Huy mà chửi Nam Cung thế gia thì có khi giữa ban ngày ban mặt đầu cũng lìa khỏi cổ.
Dù sao thì Nam Cung Thần Tài cũng phải chịu trách nhiệm về tin đồn này và xin lỗi.
Thực ra, Nam Cung Thần Tài cũng thấy hơi oan ức.
Biết thế thì ai mà đòi đối luyện làm gì.
Nhưng đó lại là loại câu hỏi tuyệt đối không được phép hỏi phụ nữ.
Cuối cùng đàn ông phải tự nhìn mặt mà đoán ý, nhưng mới gặp lần đầu thì bố ai mà biết được.
Nhưng hắn cũng nhận thấy việc bỏ qua màn giới thiệu mà sấn sổ đòi đối luyện là sai, nên đã nhờ trưởng lão Cái Bang đang có mặt ở đó giúp đỡ.
Nhờ mạng lưới tình báo của Cái Bang, Lâu Cốc đã tìm ra khách điếm nơi cô nương vô danh kia tá túc.
Vẫn là cô nương vô danh.
Lâu Cốc cũng chỉ nghe thông tin nhân dạng sơ sài chứ chưa kịp hỏi tên A Thanh.
Đúng là làm ăn bát nháo.
"Tiểu thư, tại hạ chân thành xin lỗi về chuyện hôm trước. Nếu biết tình trạng của tiểu thư thì tại hạ tuyệt đối sẽ không thất lễ như vậy."
"Thôi. Coi như không có chuyện gì đi, hừm……."
A Thanh cũng thấy hơi chột dạ nên gật đầu cho qua.
"Vậy thì, xin cho phép tại hạ được giới thiệu chính thức. Tại hạ là Thần Tài của Thiên hạ đệ nhất kiếm gia, Đại Nam Cung ở Hợp Phì."
"Oa âu."
A Thanh cảm thán.
Thiên hạ đệ nhất kiếm gia cơ đấy. Ngầu đét.
Thấy Nam Cung Thần Tài làm mặt kiểu Mình nghe nhầm à?, A Thanh nhanh chóng tiếp lời.
"Tôi là Tây Môn Thanh."
A Thanh trả lời cụt lủn vì chẳng biết nói gì thêm.
Vụ đập phá hôm qua vẫn làm nàng thấy ngượng.
Thế mà Nam Cung Thần Tài lại tỏ ra thân thiết.
"Tại hạ nghe Lâu Cốc tiền bối nói rằng tiểu thư đã đạt đến cảnh giới Tuyệt Đỉnh (Nhất Lưu) Hậu kỳ."
Lâu Cốc giữ bí mật rất kỹ, nhưng A Thanh chưa bao giờ bảo việc tiết lộ cảnh giới của mình là bí mật cả.
Tất nhiên không phải Lâu Cốc chơi chiêu gì đâu.
Ông ta thừa biết A Thanh là loại người thích khoe khoang cảnh giới chứ chẳng thèm giấu giếm gì.
"Thì sao?"
"Tại hạ thật xấu hổ vì vẫn còn kẹt ở mức Sơ nhập. Vì thế nên."
Mắt Nam Cung Thần Tài sáng rực lên.
"Tiểu thư, hãy đối luyện với ta. À không, Nam Cung mỗ xin khẩn cầu tiểu thư. Làm ơn đi mà."
A Thanh nheo mắt nhìn Nam Cung Thần Tài.
Gì nữa đây. Thằng này, lại nữa à?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
người dạy võ Chỉ việc ai đó đột nhiên nổi nóng, mất bình tĩnh hoặc "nhảy dựng lên" một cách thái quá Pi (Máu) + Ssa-da (Thải ra/Đi vệ sinh).