Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Web Novel - Chương 39 - Nói thật lòng thì chuyện này phải thông cảm cho người ta (2)

Chương 39 - Nói thật lòng thì chuyện này phải thông cảm cho người ta (2)

"Thắt lưng thì sao. Ông muốn nói cái gì?"

Nghe vậy, lão ăn mày ngồi phịch xuống đất.

Ý bảo là Ta sẽ không cướp rượu của cô đâu.

"Hừm hừm, đừng có cay nghiệt thế chứ."

"Haizz. Thế rốt cuộc là có chuyện gì."

Thấy bảo không cướp rượu nên tha cho đấy.

"Lão phu là kẻ ăn mày tên Lâu Cốc (누곡). Đôi khi người đời còn gọi là Thủ Bí Khẩu (수비구) ."

Thủ Bí Khẩu Lâu Cốc.

A Thanh tuy mù tịt nhưng đây là một ăn mày rất nổi tiếng.

Ngay từ cái biệt hiệu đã nói lên rằng ông ta rất giỏi giữ bí mật, một phẩm chất đạo đức không thể tìm thấy ở đám ăn mày Cái Bang khắp chốn Trung Nguyên.

Tất nhiên, lý do ông ta giữ bí mật không phải vì những giá trị đạo đức cao siêu như chữ Tín đâu.

Chính ông ta từng công khai tuyên bố rằng: Ta muốn biết tất cả bí mật trên thế gian này.

Ý là: Ta sẽ là người kín miệng nhất thế gian nên hãy kể bí mật cho ta nghe đi.

Chẳng phải có câu chuyện Tai vua là tai lừa đó sao.

Con người ta hễ biết bí mật là ngứa ngáy chân tay muốn đi kể cho người khác nghe, đó là bản năng tự nhiên.

Thế nên vô số người đã tìm đến lão ăn mày tự nhận là "Cánh đồng lau sậy sống" này để trút bầu tâm sự và tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn.

A Thanh chẳng biết gì về sự tình này, chỉ thở dài thườn thượt.

"Tiểu tiên tử, sao lại thở dài thế kia?"

"Đến cả ăn mày cũng đòi làm quen, số tôi đúng là khổ. Trông tôi dễ bắt nạt lắm hay sao ấy."

Lông mày lão ăn mày giật giật.

Nếu đứa trẻ xấc xược này là con trai thì ông đã tẩn cho một trận ra trò để dạy cho bài học về lễ nghi võ lâm rồi.

Nhưng đây lại là một cô nương đang tuổi trăng tròn.

Đường đường là nguyên lão võ lâm mà đi đánh con gái nhà người ta thì thật là nhẹ tay và mất mặt quá.

Cái con ranh khó ưa này.

Nó coi ăn mày như rác rưởi, đúng là cái loại con gái "hãm" như ăn mày.

Hửm?

Lâu Cốc giật mình.

Nó coi thường ăn mày thì đã làm sao.

Mình là ăn mày mà lại đi chửi người ta là "hãm như ăn mày" thì hóa ra tự chửi mình à.

Từ bao giờ mình lại ra vẻ ta đây là bậc tôn trưởng được kính trọng thế này.

Đúng là cái thằng ăn mày.

Điều này chạm đến đạo lý của Lý Thiết Quải (이철괴) , vị Bát Tiên coi trời là màn, đất là chiếu, chu du thiên hạ chỉ với bầu rượu bên mình.

Trong khoảnh khắc, chân khí trong đan điền Lâu Cốc cuộn trào.

Một dòng chân khí lảo đảo, xiêu vẹo, cợt nhả không ra thể thống gì.

Nhưng bên trong lại chứa đựng sự bao dung ôm trọn cả đất trời.

Lâu Cốc lờ mờ nhận ra mình vừa bước một chân vào cảnh giới Siêu Tuyệt Đỉnh Hậu kỳ.

Ông bật cười khanh khách.

A Thanh, kẻ đến giác ngộ của mình còn chưa lo xong, hoàn toàn không biết mình vừa vô tình ban tặng sự giác ngộ to lớn cho người khác.

Nàng chỉ làm mặt nghiêm trọng.

Gì thế? Bị rối loạn lưỡng cực à?

Cũng phải thôi, già đầu rồi mà vẫn làm ăn mày thì chắc cũng có vấn đề thần kinh.

Cười chán chê một hồi, giọng Lâu Cốc trở nên hiền từ.

"Phải rồi, lão già này lẩm cẩm quá. Cứ nghĩ mình là ăn mày nổi tiếng thì ai cũng biết tên, đúng là cái thói tham danh vọng của người già. Xấu hổ quá đi mất."

"Sao, bộ ông nổi tiếng lắm hả?"

"Cũng gọi là có chút tiếng tăm. Ít ra ở vùng này nói tên ra thì ai cũng biết."

"Làm ăn mày nổi tiếng thì có gì đáng tự hào đâu."

Phản ứng của A Thanh khá gay gắt.

Vốn dĩ lòng tốt chỉ sinh ra khi bản thân hạnh phúc, mà trạng thái hiện tại của A Thanh thì không thích hợp để ban phát lòng tốt chút nào.

Tuy nhiên Lâu Cốc vẫn giữ vẻ mặt vui vẻ.

"Đúng. Đúng thế thật. Ăn mày nổi tiếng thì có gì hay ho đâu. Đến con chó đi ngang qua nó còn cười cho."

Đánh vào bông thì không thấy đau.

Cà khịa mà đối phương không cay cú khiến A Thanh mất hứng.

"Nhưng mà này tiểu tiên tử. Thái Bình Kiếm Môn cũng không đến nỗi tệ đâu, ừm, xét trong đám Bạch đạo Chính phái thì bọn họ thuộc dạng khá khẩm đấy."

"Hừm. Có vẻ là thế."

Nhìn chỉ số Nghiệp chướng của đám tép riu Nhị Lưu đó thì đúng là như vậy.

A Thanh ngoan ngoãn đồng tình.

"Vậy mà vẫn cần thiết phải đánh cho tơi bời rồi cướp kiếm đuổi đi sao?"

"Thấy bọn nó cũng ra dáng Chính phái nên tôi mới tha cho đấy. Chứ gặp phải bọn Tà phái hay lũ khốn nạn nào đó thì không có thằng nào sống sót mà lết ra khỏi đây đâu."

Được thế thì tốt hơn biết mấy.

A Thanh chép miệng tiếc rẻ.

"Ồ hô. Gặp Tà phái là giết sạch à? Quả là một tiểu tiên tử đáng sợ."

Miệng thì nói thế, nhưng ánh mắt Lâu Cốc càng trở nên hiền từ hơn.

"Dù vậy, có nhất thiết phải xen vào chuyện này không?"

"Đang bực mình mà lại thấy ngứa mắt."

"Ngứa mắt?"

A Thanh thở dài thườn thượt.

Dù sao thì có người nói chuyện cùng cũng đỡ hơn là ngồi uống rượu một mình như con dở hơi.

Thôi được rồi. Hôm nay đại khai ân huệ.

May cho ông đấy, lão ăn mày.

"Đã nhận tiền bảo kê thì đương nhiên phải bảo vệ người ta khỏi bị bọn khác trấn lột chứ. Ông chủ quán này hiền lành dễ bắt nạt, còn cái bọn gì ấy nhỉ. Bọn khác ấy."

"Tào Hổ Bang."

"Đấy, bọn đấy nhìn có vẻ không dễ xơi nên bọn Thái Bình mới đi bắt nạt kẻ yếu thế hơn, thế thì khác gì lũ côn đồ? Mang tiếng là môn phái, nếu đông người thế thì sao không đàn ông lên mà đi đánh nhau với bọn kia, không dám đánh thì đừng có thu tiền bảo kê nữa."

"Thì cũng đúng là vậy, nhưng đó là do tiểu tiên tử chưa hiểu cách vận hành của các bang phái võ lâm thôi."

Lâu Cốc giải thích.

Nếu đánh nhau thì không phải là môn phái sụp đổ ngay lập tức, mà là máu sẽ chảy trong một thời gian dài.

Hơn nữa các môn phái vừa và nhỏ thường có thế lực lớn chống lưng phía trên, sơ sẩy một chút là nổ ra chiến tranh quy mô lớn.

Nếu làm như A Thanh nói là từ bỏ thu phí bảo kê, thì chẳng khác nào khoanh tay đứng nhìn địa bàn làm ăn bị cướp sạch hay sao.

A Thanh nhìn chằm chằm Lâu Cốc.

Lão già này là cái thá gì mà bênh chằm chặp thế?

Hay là lão cũng được chúng nó cho ăn cơm?

Tôi thấy ngứa mắt nên tôi đánh, việc quái gì đến ông?

"Aiss. Thế thì phân chia Chính phái Tà phái, Hắc đạo Bạch đạo làm cái quái gì? Cuối cùng thì lũ cầm kiếm cũng chỉ hùa nhau đi trấn lột dân thường tay không tấc sắt. Thái Bình Kiếm Môn? Đổi tên thành Công Ty Thái Bình (Thái Bình Sự Nghiệp) cho rồi."

"Hự! Khà khà khà khà……!"

Lão ăn mày bỗng nhiên cười phá lên.

Không biết có gì buồn cười mà lão ôm bụng cười ngặt nghẽo, trán đập cả xuống đất cộp cộp đến mức tắt thở mới thôi.

Vẻ mặt A Thanh ngày càng lạnh tanh.

Lão này đúng là ăn mày điên.

Quả nhiên không thể dây dưa với lũ ăn mày được.

A Thanh từng có mối thâm thù với ăn mày.

Nàng có đủ tư cách để ghét ăn mày.

A Thanh mặc kệ lão già.

Nâng lên đặt xuống vò rượu, rót đầy rồi lại uống cạn không biết bao nhiêu lần.

Lúc này lão ăn mày mới chịu thẳng lưng dậy, lau nước mắt rồi hỏi.

"Không biết ta có thể mạn phép hỏi danh tính sư phụ của cô nương được không?"

Tự nhiên hỏi tên sư phụ làm gì?

A Thanh định gắt gỏng bảo không rảnh, nhưng vừa chạm mắt lão thì khựng lại.

Khuôn mặt già nua đó toát lên vẻ tình cảm ấm áp lạ thường.

Giống hệt ánh mắt sư phụ hay nhìn A Thanh.

Kể cả khi nàng cứ cãi nhem nhẻm và bật lại sư phụ tanh tách!

A Thanh mềm lòng, ngoan ngoãn trả lời.

"Người họ Tây Môn, tên dùng chữ Tú và chữ Lâm ạ."

"A! Tây Môn tiền bối!"

Lâu Cốc nhận ra người quen.

A Thanh xác nhận lại.

"Ông biết sư phụ tôi à?"

"Từng gặp vài lần. Khoảng hai mươi năm trước ở Lư Lăng, tiền bối đã cùng lão phu kề vai sát cánh chiến đấu. Phải rồi, có phải hễ thấy không vừa ý là người lại tung nắm đấm trước không?"

A Thanh lập tức tin sái cổ.

A! Ông biết Cú Cốc đầu Hạt dẻ Nguyên tử à! Cái đó thật. Sự. Là. Aiss.

"Hóa ra là tiên tử của Thần Nữ Môn."

"Không phải đâu ạ. Người bảo tôi là đệ tử ngoại môn."

"Hô, đệ tử ngoại môn sao. Chuyện này hiếm à nha……"

Nếu là đệ tử cưng thì chẳng có lý do gì để đặt ở bên ngoài môn phái.

Việc sư phụ muốn truyền lại tất cả cho đệ tử, đương nhiên bao gồm cả tinh hoa ngàn năm của tư tưởng Trung Hoa: Quan Hệ.

Và trong đó bao gồm cả cái ô dù là môn phái, chức vụ và vị thế bên trong v.v...

Nhưng nhắc đến Thần Nữ Môn thì ông cũng lờ mờ đoán ra được.

Đó vốn là môn phái bí ẩn, đệ tử hầu như không được phép ra ngoài.

Lý do gì lại để đệ tử ở bên ngoài và cho tự do như thế?

"Cảnh giới của tiểu tiên tử chắc đã vượt qua Tuyệt Đỉnh (Nhất Lưu) rồi nhỉ."

"Vượt qua là thế nào. Hậu kỳ rồi đấy nhé? Bổn tọa. Cao thủ."

Lâu Cốc trầm trồ.

"Không biết năm nay quý danh (tuổi) bao nhiêu rồi?"

"Chính xác thì không biết. Sư phụ bảo tầm đôi mươi."

"Tiền bối Tây Môn đã ấp ủ một con Đại Bàng (대붕) non rồi!"

Lâu Cốc càng thêm kinh ngạc.

Mới hai mươi tuổi mà đã đạt Tuyệt Đỉnh Hậu kỳ.

Quả thực là ứng cử viên sáng giá cho danh hiệu Thiên hạ đệ nhất nhân đời sau.

"……!"

Trong đầu Lâu Cốc như có sét đánh ngang tai.

Trước kia, trụ cột của Chính phái võ lâm là Cửu Phái Nhất Bang.

Nhưng giờ người đời chỉ gọi là Cửu Phái.

Nhất Bang (Cái Bang) đã bị loại khỏi cuộc chơi.

Cái Bang, bị loại.

Tất cả là nhờ ơn tiền bối Võ Thiên Đại Đế.

Sự căm ghét Cái Bang của Võ Thiên Đại Đế ai ai cũng biết.

Sự giác ngộ vừa rồi giúp ông hiểu được phần nào nỗi căm ghét đó, nhưng mà...

Bị chửi là Lũ không bằng ăn mày, nghĩ lại vẫn thấy đau lòng.

Lâu Cốc nhớ lại thái độ và ánh mắt A Thanh dành cho mình lúc đầu.

Sự khinh bỉ ăn mày tột độ.

'Nguy to rồi. Chuyện này mà không khéo thì, lại……!'

Phải lấy lòng con bé này.

Dù không thành Thiên hạ đệ nhất nhân thì chắc chắn cũng là Nữ trung đệ nhất nhân (Đệ nhất cao thủ nữ) tương lai!

Lời nói của một Nữ trung đệ nhất nhân có sức công phá khủng khiếp, thực sự có thể thay đổi cuộc đời của một ai đó.

"C-Cô nương có ác duyên gì với ăn mày sao? Đâu phải cứ ăn mày là người xấu đâu."

"Haizz, đừng nhắc nữa. Toàn lũ khốn nạn thôi."

A Thanh chuẩn bị tuôn trào bầu tâm sự.

Nhu cầu sinh tồn tối thiểu của con người và sự chèn ép của thế lực cũ xấu xa muốn cướp đi cả cái tối thiểu đó, sự ngang ngược của chúng, và những ngày tháng chiến đấu giành giật từng tấc đất trên chiến trường khốc liệt (bãi rác)…….

Nhưng ngay khi nàng định mở lời.

Thái Bình Kiếm Môn lại xuất hiện.

Dẫn đầu là Nam Cương Chính với khuôn mặt sưng vù méo mó, theo sau là khoảng hai mươi võ nhân ùa vào.

Đúng như A Thanh nói, chúng nó đã gọi "mẹ" đến.

Nam Cương Chính chỉ tay quát:

"Kìa, chính là ả đàn bà đó!"

Nó gọi là "ả đàn bà" chứ không phải "con ranh" hay "con mụ", lựa chọn từ ngữ cũng không đến nỗi nào.

Công nhận đánh cho một trận mà không đổ máu cũng có tác dụng giáo dục phết.

A Thanh nở nụ cười hớn hở.

Đang lúc ngứa ngáy chân tay thì Hiệp 2 bắt đầu.

A Thanh đập tay xuống bàn Rầm! một cái.

Nàng định đứng dậy một cách oai phong lẫm liệt thì gã trung niên của Thái Bình Kiếm Môn đã nhanh nhảu lên tiếng trước.

Bởi vì ở đây có Thất Kết Cái (칠결개) , Chấp Pháp Trưởng Lão (집법장로) của Cái Bang đang ngồi lù lù một đống.

Gã trung niên cung kính cúi chào.

"Chẳng hay có phải là tiền bối Thủ Bí Khẩu đấy không ạ?"

"Ồ hô. Ra là An Kính Nhất Kiếm (안경일검) đấy à."

"Nếu biết tiền bối đang ở An Kính , vãn bối đã mời người về môn phái tiếp đãi rồi, thật thất lễ quá."

"Thôi khỏi. Ăn mày thì cần gì tiếp đãi. Cảm ơn tấm lòng là được rồi."

Bầu không khí khá là hòa thuận vui vẻ.

Ơ hay. Thế này là hỏng bét rồi (Nagari).

A Thanh cau mày.

"Thưa tiền bối. Không biết, ừm, tiền bối và cô nương kia có đi cùng nhau không ạ?"

"Hừm hừm. Chuyện là thế này."

Lâu Cốc nháy mắt với A Thanh.

Ý bảo Để ta lo vụ này cho.

Thực tế thì Lâu Cốc hoàn toàn có đủ uy quyền để làm điều đó.

Cái quái gì thế kia.

Lão ăn mày già này định phá đám à.

Biết thế lúc nãy đừng có dây dưa với lão. Hỏng hết cả bánh kẹo.

Sao lũ ăn mày lúc nào cũng ngáng đường mình thế nhỉ?

Tuy nhiên tác dụng ngược lại xảy ra.

"Ta nghe qua sự tình thì cũng không hẳn là lỗi của các ngươi, nhưng có những chỗ chưa được thấu đáo cho lắm……"

A Thanh chán nản rót rượu.

Nàng làm trong vô thức, nhưng một tay cầm vò rượu to bằng đầu người rót không rớt một giọt nào ra ngoài là một kỹ năng thượng thừa.

Đó là thành tựu của cao thủ.

A Thanh mặc kệ bọn họ muốn làm gì thì làm, quay sang uống rượu giải sầu.

Bỗng nghe tiếng bước chân lộp cộp tiến lại gần, nàng ngẩng lên thì thấy một thanh niên tướng mạo sáng sủa đang nhìn mình với vẻ mặt hưng phấn, hét lớn:

"Cô nương! Hãy đấu với ta một trận!"

A Thanh nheo mắt nhìn gã thanh niên.

Gì nữa đây, thằng điên này. Lại chuyện gì nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Thủ (Giữ) + Bí (Bí mật) + Khẩu (Miệng). • Nghĩa đen: Cái miệng giữ kín bí mật. Cấp bậc trong Cái Bang. • Trong võ hiệp, đẳng cấp ăn mày thường được tính bằng số lượng "túi" (bố đại) hoặc "nút thắt" (kết) trên áo/dây lưng. Người đứng đầu ban kỷ luật của môn phái Điển cố: (King Midas' donkey ears). • Câu chuyện dân gian (cả Hy Lạp và Hàn Quốc đều có): Người thợ cắt tóc biết vua có tai lừa nhưng không dám nói, ức chế quá phải chạy ra rừng tre/cánh đồng lau sậy đào hố hét vào đó. Thần thoại: Một trong Bát Tiên (Đạo giáo). • Ông thường được miêu tả trong hình dáng một lão ăn mày què chân, chống nạng sắt (Thiết Quải), đeo hồ lô thuốc/rượu. Văn học: (Chim Bằng trong Tiêu Dao Du của Trang Tử). • Loài chim khổng lồ, sải cánh che trời. Dùng để chỉ những người có chí lớn hoặc tài năng siêu phàm