Chương 303 - "Cháy Lớn" Ở Trường An (5)
Danh xưng Lục Lâm bắt nguồn từ một cuộc khởi nghĩa nông dân nổ ra tại núi Lục Lâm, tỉnh Hồ Bắc từ thời xa xưa.
Đó là thời nhà Tân, một triều đại "vắn số" chỉ tồn tại vỏn vẹn mười lăm năm rồi sụp đổ, ngắn ngủi đến mức thường không được công nhận là một triều đại chính thống.
Nó được thành lập khi vị Thánh nhân vĩ đại nhất phương Tây – người sinh ra không có cha – mới chỉ là một cậu nhóc chín tuổi, và sụp đổ khi Ngài vừa tròn hai mươi tư, đang hăng say làm thợ mộc tập sự.
Tính theo hệ quy chiếu giáo dục ở quê hương A Thanh thì: Tiểu học sáu năm, Trung học cơ sở ba năm, Trung học phổ thông ba năm, Đại học bốn năm. Tổng cộng mười sáu năm.
Nói là mười lăm năm nghe có vẻ dài, nhưng thực ra nó ngắn ngủi như quãng đời đi học vậy thôi.
Dù sao thì, Vương Mãng – vị Hoàng đế đầu tiên và cũng là cuối cùng của nhà Tân – nổi tiếng là một kẻ "đại ngốc hiếm thấy" trong lịch sử, ngoại trừ những cải cách táo bạo thì chẳng nhận được lời khen nào.
Kẻ phản nghịch, bạo chúa, cẩu tặc, súc sinh... Chữ "Mãng" trong cụm từ "Mãng - Trác - Táo - Ý" dùng để chỉ đủ loại ý nghĩa xấu xa chính là tên của hắn.
Vương Mãng, Đổng Trác, Tào Tháo, Tư Mã Ý. Bộ tứ huyền thoại của làng gian thần.
Tuy nhiên, những thử nghiệm cải cách của hắn lại đi trước thời đại gần hai nghìn năm.
Cấm tư hữu đất đai, thành lập nông trường tập thể... Những tư tưởng "nhuộm đỏ" đó được hắn áp dụng lần đầu tiên trong lịch sử loài người ở quy mô quốc gia. Kết quả là, thời nhà Tân được coi là thời kỳ nát bét nhất trong lịch sử Trung Hoa.
Không chỉ nát vừa vừa, mà là nát như tương bần.
Nếu Mác Đại Hiệp mà nghiên cứu lịch sử Trung Hoa thì chắc chắn đã thốt lên "À, hóa ra đây là con đường tắt dẫn đến sự hủy diệt" và dẹp bỏ tư tưởng đỏ từ sớm rồi. Nhưng tiếc thay, thời đó chẳng ai quan tâm đến lịch sử của mấy kẻ nghiện ngập tự hủy cả.
Tóm lại, cơn sốt "Vùng lên hỡi các nô lệ" đi trước thời đại đó đã nhuộm đỏ Trung Nguyên bằng máu theo đúng nghĩa đen.
Và thế là cuộc khởi nghĩa nông dân đầu tiên trong lịch sử Trung Nguyên nổ ra. Đó chính là Loạn Lục Lâm, sự xuất hiện của Lục Lâm Binh – tiền bối của giặc Khăn Vàng.
Trước đó không phải là không có khởi nghĩa. Nhưng tất cả đều do hào tộc hoặc quân đội làm phản. Còn đây là lần đầu tiên những người nông dân thuần túy hô hào "Cứ thế này thì chết hết, đằng nào cũng chết thì thà giết bọn nó rồi chết", buông cày cuốc cầm lấy thương tre. Đó chính là sự trỗi dậy của Lục Lâm.
Kết quả ra sao thì nhìn cái đám sơn tặc hậu duệ đang tự xưng là Lục Lâm Đạo bây giờ là đủ hiểu.
Dù sao thì Lục Lâm Binh cũng là nhóm phản loạn, nên cái tên núi Lục Lâm đã bị xóa sổ khỏi bản đồ và đổi tên thành núi Đại Hồng. Tên núi thì mất, nhưng cái "tâm hồn xanh ngát" của Lục Lâm thì vẫn còn mãi trong tim bọn cướp.
Núi Lục Lâm giờ đây không còn là một địa danh thực tế, mà tồn tại trong tâm khảm của những kẻ kế thừa tinh thần cướp bóc.
Đó là lý do tại sao Lục Lâm Đệ Nhất Trại – đại bản doanh của Lục Lâm – lại đặt ở núi Thiên Tử, tỉnh Hồ Nam.
"Vì Lục Lâm đã không còn tồn tại, nên không cần thiết phải đặt căn cứ ở núi Đại Hồng."
Tuyệt đối không phải là do bọn họ bỏ chạy đâu nhé.
Cũng tuyệt đối không phải vì hàng xóm xung quanh toàn thú dữ như Võ Đang Phái, Thiếu Lâm Tự, Nam Cung Thế Gia. Lại càng không phải vì cứ điểm quân sự Châu Mã Điếm của quan phủ nằm ngay đường lớn, chỉ cần Hoàng cung ra lệnh tiễu trừ thì năm ngày sau hàng nghìn khẩu thần công sẽ chĩa thẳng vào mặt.
Chắc chắn không phải vì sợ, mà vì Núi Lục Lâm nằm ở trong tim.
Mặt khác, nói đến núi Thiên Tử (tức Trương Gia Giới), đây cũng là ngọn núi được người Hàn Quốc – đồng hương A Thanh – yêu thích nhất.
Hầu như toàn bộ dân số trung niên trở lên của Hàn Quốc đều từng đến đây ít nhất một lần trong đời. Có thể nói đây là thánh địa du lịch, là ngọn núi linh thiêng và quê hương tâm hồn của các cô các chú xứ Kim Chi. Chỉ có điều, họ không biết cái tên núi Thiên Tử, mà quen gọi là Trương Gia Giới hơn.
Vâng! Trương Gia Giới! Núi Thiên Tử! Lục Lâm Đệ Nhất Trại!
Và ở đó có một người đàn ông được xưng tụng là Nhân Lục Lâm , Tổng trại chủ của Nhất Vạn Lục Lâm Trại, Tổng tuần tra sứ.
Vương Thiết Quân.
Và cái gã "Lục Lâm sống" Vương Thiết Quân ấy hiện đang trừng trừng nhìn xuống thi thể con trai mình.
Thi thể thiếu chủ sau khi được khâm liệm trông rất sạch sẽ. Được lau rửa, khâu vá vết thương, mặc áo quan chỉnh tề, dù sắc mặt trắng bệch không còn chút máu nhưng cảm giác như hắn có thể mở mắt dậy bất cứ lúc nào.
Nhưng người chết thì không bao giờ mở mắt được nữa.
Tâm trạng của người cha nhìn xác con mình thế nào, kẻ chưa từng mất con không có tư cách bàn luận.
Tất nhiên, nếu A Thanh nhìn thấy cảnh này thì chắc nàng sẽ cười khẩy một cái: "Cái đồ trùm băng đảng chuyên đi giết con cái cha mẹ nhà người ta làm nghề nghiệp, giờ con mình chết cũng biết khóc lóc cơ à?"
Nhưng vốn dĩ cái gai đâm vào móng tay mình bao giờ chả đau hơn nỗi đau gãy chân của người khác. Cho nên, dù cơn giận của Vương Thiết Quân không chính đáng về mặt đạo lý, nhưng mức độ phẫn nộ thì hoàn toàn hợp lý về mặt tâm lý.
『 Ngươi bảo thằng Quý Thiện chết trong tình trạng thế nào? 』
『 Tổng trại chủ... 』
『 Ta hỏi nó chết như thế nào! 』
Phó trại chủ Đệ Nhất Trại, Phó Huyết Thiết Quỷ Tô Phương Chiến lúng túng, chỉ biết mấp máy môi.
Xương bả vai và xương chậu vỡ nát thành cám, ngón tay bị giật đứt lìa, một khúc xương ống chân lòi hẳn ra ngoài. Kinh khủng hơn là sau khi bị như thế nó vẫn chưa chết ngay, tứ chi nát bấy, giãy giụa trong đau đớn tột cùng rồi bị vứt xuống vũng nước.
Cơ thể không thể xoay trở, cuối cùng chúi mũi vào vũng nước bùn dâng lên và chết đuối. Khi được tìm thấy, cái xác đã cắm đầu vào trong bùn lầy.
Tổng trại chủ nghiến răng kèn kẹt.
『 Con ả đó buồn cười thật đấy. Giết người như ngóe chẳng khác gì đồ tể, cướp đoạt vàng bạc rồi tiêu xài như tiền của mình, lại còn được ca tụng là làm việc thiện cứu người. Nếu cứ giết người cướp của xong đi làm từ thiện thì chúng ta với con ả đó khác đéo gì nhau? 』
Lại là một câu mà nếu A Thanh nghe được sẽ cười vào mũi cho. Nhưng Vương Thiết Quân thì cực kỳ nghiêm túc.
『 Tây Môn Thanh. Truyền lệnh cho tất cả các sơn trại. Kẻ nào bắt được con ả đó về đây, ta sẽ đáp ứng mọi yêu cầu. Kể cả muốn cái ghế chủ nhân Lục Lâm này ta cũng cho. Không cần bắt sống. Hãy tra tấn nó đến chết bằng phương pháp kinh khủng nhất thế gian. Rồi mang cái xác về đây cho ta. À không, không cần mang về. Ta sẽ tự mình đến đó. 』
『 Rõ. Tổng trại chủ. 』
『 Tất cả các đội Tuần tra, đội Chiến đấu phải dốc toàn lực truy sát Tây Môn Thanh. Nếu con ả đi qua địa bàn nào mà bọn chúng dám co vòi không ra tay, nhắn với chúng là ta sẽ đích thân đến san phẳng cái trại đó. 』
Cơn thịnh nộ của người cha mất con lạnh lẽo đến mức đóng băng cả không khí.
Thực ra, nhìn thì có vẻ mất trí nhưng hắn lại đang rất tỉnh táo. Hắn không hề nhắc đến việc trả thù Thần Nữ Môn hay con bé Bắc Hải vô dụng đi cùng, vì nếu tuyên chiến với bọn đó thì Lục Lâm mới là kẻ bị ăn hành.
Cho nên, việc chỉ tập trung vào cá nhân Tây Môn Thanh đồng nghĩa với việc: "Giải quyết êm thấm trong nội bộ, đừng làm lớn chuyện ra ngoài".
Còn cái câu "cho ghế Tổng trại chủ" cũng chỉ là nói mồm, một kỹ năng chém gió điển hình của lãnh đạo. Thực tế nếu không có thực lực mà ngồi vào cái ghế đó thì cũng chỉ bị kẻ khác thách đấu rồi chết bờ chết bụi sớm thôi.
Dù sao thì hắn cũng là thủ lĩnh của một thế lực lừng lẫy Trung Nguyên. Không phải là kẻ dễ đối phó đâu.
Trong khi có kẻ đang nghiến răng nghiến lợi khóc ra máu, thì A Thanh đang đắm chìm trong chuyến du lịch Tây An.
Tây An có danh lam thắng cảnh ở cả bốn phương Đông Tây Nam Bắc.
Phía Đông có Hoa Thanh Trì, suối nước nóng nơi Dương Quý Phi từng tắm. Phía Tây có Chùa Pháp Môn nghìn năm tuổi lưu giữ xá lợi ngón tay thật của Phật Thích Ca, và cả lăng mộ của Võ Tắc Thiên (Càn Lăng).
Phía Bắc có Tháp Chuông và Tháp Trống sầm uất, nơi khởi đầu của Con đường Tơ lụa. Phía Nam có Chùa Hưng Giáo lưu giữ xá lợi của vị hòa thượng nổi tiếng thứ hai thế giới – Tam Tạng Pháp Sư.
Bên lề một chút: Người nổi tiếng nhất là Phật Thích Ca, thứ ba là Đạt Ma Sư Tổ.
Tất nhiên, Tây An rất rộng. Không chỉ rộng thường mà là rộng khủng khiếp.
Nên A Thanh không thể siêng năng chạy đi thăm thú hết các cảnh đẹp ngoại thành, mà chỉ loanh quanh khu phố sầm uất nhất Trung Nguyên, vừa mua đồ ăn vặt, ăn, ăn nữa, ăn mãi, vừa đi tìm những kỹ sư cốt cán của dự án thủy lợi.
Nhưng mà...
『 Chủ nhân nhà tôi bị xe ngựa đâm chết rồi. 』
Một nhà có không khí tang tóc, hỏi gia nhân mới biết ông chủ bị tai nạn xe ngựa qua đời.
『Ngài có biết phu quân tôi ở đâu không? Ông ấy bảo đi uống rượu rồi mãi không thấy về... 』
Một nhà thì đi nhậu rồi "bốc hơi" luôn.
『 Aigoo, aigoo... 』
Một nhà thì đang tổ chức đám tang linh đình. Kẻ thì đi leo núi ngày mưa rồi được khiêng về với cái cổ gãy. Kẻ thì giở trò ở sòng bạc bị lôi đi, từ đó bặt vô âm tín. Kẻ thì ăn nhầm đồ gì đó lăn ra ốm chết, kẻ thì đột tử, kẻ thì đi mãi không về...
Trừ khi ông trời rảnh rỗi giáng thiên phạt tập thể xuống đầu đám người liên quan này, chứ làm sao mà trùng hợp xui xẻo dây chuyền như thế được.
Nói ngược lại: Chỉ có con người mới làm được như thế.
「 Aisss. Biết thế đến sớm hơn. Chết sạch sành sanh rồi. 」
Mải mê cứu trợ lũ lụt mất một tháng, đi đường đến Tây An mất hơn mười ngày, tính ra cũng đã hơn một tháng rưỡi trôi qua.
Tất nhiên, mấy gã chết chắc cũng chẳng oan uổng gì. Làm chuyện đáng chết thì mới bị chết, nên chết thì cũng... kệ mẹ chúng nó.
Nhưng vấn đề là nếu thế này thì không có cách nào biết được Trường Hưng Thương Bang đã rút ruột công trình hay cố tình phá hoại.
Thế là A Thanh tăng tốc độ, lóc cóc lóc cóc chạy đôn chạy đáo khắp nơi. Gạch từng cái tên trong danh sách, đến khi mặt trời lặn thì chẳng còn cái tên nào sót lại.
Hừm. Làm sao bây giờ.
Nhìn kiểu này thì chắc chắn bọn Trường Hưng Thương Bang có tật giật mình nên mới giết người diệt khẩu.
Tất nhiên, A Thanh cũng chẳng thấy tiếc nuối gì cho cam. Chỉ cần đến tận nơi, ghi nhớ mặt thằng Bang chủ và mấy thằng có chỉ số Ác Nghiệp cao, rồi đêm đến ghé thăm làm một buổi tư vấn tâm lý (bằng vật lý) chân thành là ra ngay.
Chỉ sợ là đến nơi mà không thấy thằng nào Ác Nghiệp cao vọt lên hẳn thì vụ án lại đi vào ngõ cụt. Trước đó tính đi thu thập chút bằng chứng, ai ngờ...
Nhưng mà, nói về khoản tư vấn những vụ việc kiểu này, chẳng phải có chuyên gia đang ở ngay bên cạnh sao?
Chuyên gia hàng đầu Trung Nguyên về các mảng tập kích đêm, ám sát, bắt cóc, phóng hỏa... chính là Tên-họ-Tuyết chứ ai?
Nếu Tên-họ-Tuyết nghe được suy nghĩ này chắc hắn sẽ cạn lời. Vốn dĩ hắn chưa bao giờ tự nhận mình là người thông minh. Hắn cũng chẳng hứng thú gì với mấy cái mưu mô sách lược, cũng chẳng có ý định làm quân sư.
Chẳng qua là A Thanh cứ tự biên tự diễn, tôn hắn lên làm "Bộ não thiên tài nhất khu phố" rồi đến hỏi ý kiến thôi.
Dù sao thì, Tên-họ-Tuyết – giờ là Tuyết Gia Liên – vẫn chào đón A Thanh khi nàng mò đến vào ban đêm.
『 Nửa đêm nửa hôm tìm đến thế này làm ta nhớ chuyện cũ quá. Sao, lại đến hỏi xem nên giết thằng nào giống hồi trước hả? 』
「 Wao. Sao ông biết hay thế? Đúng là Tên-họ-Tuyết. 」
Nghe vậy, hắn nhăn mặt.
『 Bộ đi giết người ban đêm là sở thích của tiểu thư hay sao, đâu phải cứ là Ma Giáo thì phải làm thế? 』
「 Không. Không phải chuyện đó. Thực ra là... 」
A Thanh kể lại kết quả cuộc điều tra hôm nay. Nghe xong, Tên-họ-Tuyết "Hừm" một tiếng, đưa tay vuốt cái cằm thon gọn.
Ủa mà khoan, râu ria đâu hết rồi?
Tất nhiên, A Thanh thắc mắc là hỏi luôn, không nhịn.
『 Tác dụng phụ thôi. 』
「Thế tác dụng phụ lan đến đâu rồi? Có khi nào sau này rụng luôn cả "quả ớt" không đấy? 」
『 Rất may là "cái đó" của ta vẫn sẽ bình an vô sự. Dạo này sáng nào nó cũng chào cờ sung mãn lắm, thấy yêu đời hẳn. Sao? Muốn kiểm tra thử không? 』
「 Dùng cái mặt đó mà nói lời quấy rối tình dục nghe tụt hứng quá. Với cả giọng nói nữa, hơi... 」
『 Giọng nói thì thế này. Khụ khụ. 』
「 Ồ hố. 」
A Thanh thốt lên đầy thán phục. Ở đoạn "thế này", dù vẫn hơi trầm so với nữ giới nhưng rõ ràng đó là giọng nói của một cô gái.
『 Mấy trò vặt vãnh ấy mà. Sống kiếp trốn chui trốn lủi thì cái gì cũng phải biết một tí. 』
「 Ồ. Tôi học được không? 」
『 Đàn ông giả giọng đàn bà thì chỉ cần nắm mẹo là được, nhưng ngược lại thì phải tìm mấy môn võ công chuyên dụng. Thanh quản phụ nữ vốn hẹp nên phải dùng nội công để ép giọng, chứ muốn mở rộng cái vốn hẹp ra thì khó lắm. Hừm. Mà biết đâu đấy, cứ "thông" nhiều vào thì khắc nó rộng ra chăng? 』
「 À. Ra là kiểu đấy. 」
『 Thế nào, có muốn thử "thông" cho rộng ra không? 』
「 Cứ lặp đi lặp lại mấy câu quấy rối vô dụng thế ông không thấy hơi "phèn" à? Với cả giờ cảm giác cũng hồi phục rồi, có cần thiết phải dùng lời nói để giải tỏa ẩn ức tình dục thế không? 」
『 Ta chỉ muốn xem tiểu thư đỏ mặt một lần xem sao thôi. Sao cô em nhạt nhẽo thế? 』
「 Tại tôi cũng thích mấy chuyện bậy bạ (Dirty talk) mà? Sao nào. Định kể chuyện người lớn à? Hoan nghênh nhiệt liệt nhé. 」
Tên-họ-Tuyết lắc đầu ngán ngẩm.
『 Con gái con đứa phải biết e thẹn thì đàn ông mới muốn che chở, đằng này cứ vạch áo xông vào thế thì "thằng nhỏ" đang đứng cũng phải xìu xuống thôi. 』
「 Ồ ồ. Rồi sao nữa? 」
『 Đấy, cái thái độ đó đấy. Hừm. Dù sao thì, có vẻ Trường Hưng Thương Bang đã ra tay rồi. Đưa danh sách đây. Để ta cho người đi tìm hiểu. 』
「 Cứ bắt cóc bừa một thằng khả nghi ở Trường Hưng Thương Bang về tra khảo là được mà? Tôi đến để nhờ ông chỉ điểm thằng nào khả nghi đấy. 」
A Thanh đến đây với tư duy "Ma Giáo": Chỉ cần cho cái tên, việc tra tấn để em lo. Nhưng Tên-họ-Tuyết lắc đầu.
『 Tiêu chuẩn "khả nghi" nó mơ hồ lắm. Đâu phải cứ nhìn mặt là biết thằng nào xấu. Với lại ta cũng mới đến Tây An chưa đầy nửa tháng. 』
「 Hừm. 」
"Tôi nhìn cái biết ngay đấy" (nhờ soi Ác Nghiệp). A Thanh nuốt câu đó vào trong.
Tên-họ-Tuyết lướt qua danh sách rồi lại "Hừm", gãi cằm nói:
『 Chắc cũng còn vài tên sống sót đấy. Ta sẽ cho người đi tìm, tiểu thư cứ ngoan ngoãn đợi đi. 』
「 Ơ hay. Nhìn cái biết ngay á? 」
『 Trong này có mấy kẻ mất tích cả gia đình này. Có kẻ bỏ trốn cùng con cái nữa. 』
Đám thợ kỹ thuật cốt cán thường chơi thân với nhau. Vì họ thường làm chung nhiều dự án. Nên khi thấy đồng nghiệp lần lượt "đăng xuất", chắc chắn sẽ có kẻ đánh hơi thấy mùi nguy hiểm mà bỏ trốn.
Đầu tiên, những kẻ biến mất cùng cả gia đình hoặc con cái thì mười phần là "dạ bán đào tẩu" (bỏ trốn trong đêm).
Tất nhiên, chạy một mình còn chưa chắc sống, huống hồ kéo theo cả bầu đoàn thê tử thì khả năng cao là chết chùm hết rồi.
Nhưng trong số những kẻ mất tích một mình... Có thể là loại súc sinh bỏ mặc vợ con để sống một mình, hoặc là loại "người cha vĩ đại" hi sinh bản thân để đánh lạc hướng bảo vệ gia đình.
Trong số những kẻ "bỏ của chạy lấy người" theo hai kiểu đó (Súc sinh hoặc Vĩ đại), khả năng cao là vẫn còn ba bốn tên sống sót.
Nghe Tên-họ-Tuyết giải thích, A Thanh vỗ tay bộp một cái.
Quả nhiên là Bộ não thiên tài nhất khu phố!
Mà giờ khu phố này đâu phải dạng vừa. Chẳng phải hắn đã trở thành "Bộ não thiên tài nhất Tây An" – đại đô thị sầm uất bậc nhất Trung Nguyên rồi sao?
Thảo nào các bậc thánh hiền dạy rằng phải luôn giữ người tài trí bên mình (để còn dùng "cheat" cho dễ).
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
