Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

0 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

[300-400] - Chương 323 - Hỏa Tai Chi Hậu (8)

Chương 323 - Hỏa Tai Chi Hậu (8)

Khi cảnh giới võ công lên cao, võ nhân sẽ đạt đến trạng thái gọi là Hàn Thử Bất Xâm.

Hàn Thử Bất Xâm nghĩa là cơ thể sẽ không bị tổn hại bởi cái nóng hay cái lạnh khắc nghiệt. Tức là dù trời lạnh cắt da cắt thịt, thân nhiệt vẫn không giảm; dù trời nóng như đổ lửa, thân nhiệt cũng không tăng vọt gây sốc nhiệt.

Đây là sự cân bằng sinh học của cơ thể. Trong võ học, "Tâm" trong "Bất Động Tâm" bao gồm cả Thân và Tâm, nên việc cao thủ đạt đến trạng thái này là điều hiển nhiên.

Tuy nhiên. Không bị tổn thương bởi nóng lạnh không có nghĩa là không cảm thấy nóng lạnh. Cao thủ thì cao thủ, lạnh vẫn thấy sun vòi, nóng vẫn thấy chảy mỡ.

Chẳng phải ngay tại nhà A Thanh, nơi mùa đông có bão tuyết hoành hành, dù cơ thể nàng đã tự động kích hoạt Hộ Thân Cương Khí bảo vệ, nhưng nàng vẫn run cầm cập và phải cuộn mình trong cái chăn bông dày gấp đôi đó sao? Chỉ cần giữ ấm được thì sẽ thấy dễ chịu ngay.

Cái lạnh thì dễ đối phó, mặc nhiều áo, đắp nhiều chăn là xong. Nhưng cái nóng thì vô phương cứu chữa.

Đó là chuyện của trước đây. Còn bây giờ, ta đã có Hàn Tâm Công! Ta sẽ cho các người thấy sự mát lạnh "thảm hại" nhưng sướng là thế nào!

...Đã tìm ra giải pháp rồi mà! Tìm ra rồi mà tại sao không dùng được chứ!

Chắc chắn bà vợ họ Kim (trong truyền thuyết Hàn Quốc) chết vì không được ăn canh bò hầm cũng đang đấm ngực thùm thụp vì uất ức giống A Thanh lúc này.

Không chịu nổi nữa, A Thanh thử vận một chút xíu nội công Hàn Tâm Công xem sao, kết quả là "Á hự", hộc máu, suýt thì đi chầu ông bà. Thế là A Thanh nằm bẹp gí ra sàn xe như con chó ốm giữa trưa hè.

Thực ra bây giờ đã là cuối tháng Tám, cái nóng gay gắt nhất đã qua đi. Nhưng A Thanh lại cảm thấy nóng hơn cả giữa hè. Đó là tác dụng phụ nhỏ của Băng Bách Thần Công.

Chủ nhân của Băng Bách Thần Công, nhờ hiệu năng thần kỳ của Băng Tinh, sẽ trở nên trơ lì với cái lạnh. Nghĩa là không biết lạnh là gì. Nhưng bù lại, họ sẽ trở nên nhạy cảm cực độ với cái nóng.

Vốn dĩ người luyện Băng Bách Thần Công ở Bắc Hải quanh năm băng giá thì làm gì có chuyện xuống phương Nam nóng nực. Nên ở Bắc Hải, đây là thần công hoàn hảo không tì vết, còn ở Trung Nguyên thì... ôi thôi, nóng đến mức tắt thở.

Thực ra, nếu mình không tự làm mát được thì nhờ người khác làm hộ cũng được mà. Trong xe có hai người, cả hai đều biết Hàn Tâm Công, đều có thể tạo ra hơi lạnh mát rượi.

A Thanh dùng giọng nói ngọt ngào, dịu dàng nhất có thể, nói với Tuyết Y Lý đang ngồi xếp bằng vận khí ở ghế đối diện:

「 Y Lý ơi. Dùng Hàn Tâm Công một tí được không? 」

『 Không. 』

「 Ý là không được chứ gì? 」

『 Vâng. 』

Gân xanh trên trán A Thanh giật bật bật. Con ả này, bản thân nó cũng nóng chảy mỡ ra mà sao không chịu bật điều hòa lên một tí?

Thật vậy, Tuyết Y Lý vốn đã chịu nóng kém, giờ lại thêm cái "Buff" nhạy cảm với nhiệt độ của Băng Bách Thần Công. Nên mồ hôi trên người cô nàng tuôn ra như thác đổ, chảy ròng ròng xuống cằm. Trông như người vừa bước ra từ phòng xông hơi ướt sau khi ngồi lì ở đó ba vòng đồng hồ cát vậy.

Thế mà vẫn gan lì ngồi xếp bằng, nhắm mắt vận khí, mặc kệ sự đời. Nhìn cảnh đó càng làm A Thanh ngứa mắt.

Từ bao giờ mà con bé này lại siêng năng tu luyện thế? Lại còn làm bộ làm tịch nữa chứ?

Mình đã nuôi nấng, chăm bẵm, dạy võ công, cho ăn linh dược, ban phát bao nhiêu ân huệ! Mình có đòi hỏi gì to tát đâu? Chỉ cần làm mát không khí một tí thôi mà.

Hừ. Để xem được bao lâu.

A Thanh đoán chắc cũng chả được mấy hồi. Trừ lúc ăn uống vệ sinh ra, con bé ngồi thiền suốt mười một canh giờ mỗi ngày. Làm gì cũng phải điều độ, cứ chạy nước rút thế này thì mấy hôm là kiệt sức ngay thôi.

A Thanh nghĩ thế, nhưng một ngày, hai ngày trôi qua. Ngày thứ ba ngủ ở Thạch Thiên huyện, ngày thứ tư ở An Khang huyện, ngày thứ năm ở Bình Lợi huyện. Ngày thứ sáu bước sang địa phận Hồ Bắc, ngủ ở Trúc Sơn huyện. Ngày thứ bảy đến Phòng huyện, ngày thứ tám qua Hưng Sơn. Đến ngày mai là tròn mười ngày, sẽ về đến Thần Nữ Môn.

Và Tuyết Y Lý thực sự không nghỉ ngơi một ngày nào. Mẹ kiếp. Đồ vô dụng mà lỳ lợm kinh khủng.

Lúc cơ bắp tan chảy, xương cốt nứt rạn mà vẫn lầm lì đi lại không kêu ca một tiếng, lẽ ra A Thanh phải nhận ra sự cứng đầu của nó sớm hơn. Biết thế lúc nó chưa biết đau, mình đã cấu véo, lắc mạnh cho nó khóc thét lên rồi.

Giờ nói gì cũng dở, lại càng thêm bực mình. Người ta đang chăm chỉ tu luyện, chẳng lẽ lại bảo "Đừng tu luyện nữa, bật điều hòa cho tao mát"? Nghe nó hèn hèn thế nào ấy.

Giống như ở quê A Thanh, thấy bạn bè đang dùi mài kinh sử ôn thi đến chảy máu mũi mà mình lại dỗi vì nó không đi chơi với mình. Nhưng mà... đi du lịch chung mà thế này thì đi làm quái gì? Học thì tốt đấy, nhưng lôi bài ra học trong lúc đi nghỉ mát với bạn thì có đáng bị đấm không?

Cái này có được gọi là "Đồng hành" không vậy?

Thực ra, vì lý do đó mà từ ngày thứ tư, A Thanh cũng mặc kệ xác Tuyết Y Lý, tự mình tìm niềm vui riêng. May mà có mấy đệ tử Chung Nam Phái đi cùng hộ tống.

Trong số đó, Tất Vũ Đạo Sĩ – đệ tử đời thứ nhất của Chung Nam Phái – là người quen mặt. A Thanh đã gặp hắn mấy lần ở Long Phượng Chi Hội. Cũng phải thôi, vì hắn lúc nào cũng ngồi trước mặt Thương Tân.

Lời giới thiệu của Thương Tân chính xác là thế này:

『 Đây là Tất Vũ, người mà tiểu nhân... à không, tại hạ, à không, ta yêu quý nhất trong Chung Nam... à không không không, tất nhiên Tây Môn tiểu thư ta cũng quý, ý ta không phải so sánh vai vế mà là... 』

Thú cưng giờ đang tuổi nổi loạn, không nghe lời, lại quên mất bổn phận làm thú cưng, chỉ biết toát mồ hôi như cái máy phun sương hỏng. Nên A Thanh – kẻ luôn khao khát sự chú ý – đành chuyển hướng sang đối tượng khác.

A Thanh chú ý đến những con ngựa. Hình như... mình chưa biết cưỡi ngựa thì phải?

Ngựa rất tiện lợi. Đương nhiên rồi, có bốn cái chân chạy thay cho hai chân của mình thì phải tiện hơn chứ.

Tiện lợi là thế, nhưng ngạc nhiên là dân võ lâm ít khi cưỡi ngựa. Vì ngựa là loài vật chăm sóc rất phiền phức, và quan trọng nhất là: Đắt vãi chưởng. Mấy tay võ sinh quèn mà cưỡi ngựa đi lại thì chẳng khác nào treo biển "Tao là thằng ngốc cưỡi đống vàng di động đây, đến cướp tao đi" trước ngực.

Và còn một lý do đau lòng nữa: Nuôi cho đã, có tình cảm rồi thì nó lăn ra chết hoặc bị trộm mất. Ở Trung Nguyên, nạn trộm ngựa cũng phổ biến như nạn trộm xe đạp ở quê A Thanh vậy.

Hơn nữa, khi đã thành cao thủ thì cưỡi ngựa lại chẳng thoải mái tẹo nào. Chân mình còn khỏe hơn chân ngựa, tội gì phải mượn sức súc vật, lại còn bị xóc nảy ê cả mông.

Nên A Thanh cũng chỉ từng nghĩ thoáng qua là "muốn thử cưỡi ngựa cho biết", chứ chưa bao giờ thực sự định cưỡi. Bởi vì A Thanh chạy còn nhanh hơn ngựa. Cao thủ thì ai cũng chạy nhanh hơn ngựa, nhưng A Thanh còn "bá" hơn ở chỗ: Nàng chạy mãi không biết mệt. Đến Siêu Đạo Chích còn phải chào thua khinh công của A Thanh cơ mà.

Và đây là khoảnh khắc lịch sử: Lần đầu tiên cưỡi ngựa!

「 Ồ. Tưởng thế nào, cũng dễ ợt nhỉ? 」

『 Chỉ cần có khả năng thăng bằng tốt thì ngồi lên ngựa không khó. Cái khó là điều khiển nó theo ý mình cơ. 』

「 Hừm. Khó thế cơ à. Vương Cung Đung, chạy thử xem nào? 」

Tất Vũ Đạo Sĩ khựng lại.

『 Tiểu thư vừa gọi nó là gì cơ ạ? 』

「 À. Tên nó là Vương Cung Đung - Vương Mông To. Nhìn từ phía sau mông nó to như cái cổng đình ấy. Này, đi thôi! Ơ hay. Không đi à? Ngài không muốn đi sao? Này? Mông To? Không nghe lời à? 」

A Thanh làm đúng như đã học, vỗ vỗ vào hông ngựa, thúc nhẹ vào sườn, nhưng con Vương Cung Đung vẫn tỉnh bơ, kiên quyết đi bộ thong dong theo ý mình: Mày thúc cứ thúc, tao đi cứ đi.

Gì thế này? Sao mình đen thế? Tại sao lũ súc vật xung quanh mình chẳng con nào chịu nghe lời thế nhỉ? Từ con Tuyết Cẩu Nương trong xe cho đến con Vương Cung Đung này.

Nghe cái tên Vương Cung Đung, Tất Vũ Đạo Sĩ theo phản xạ tự nhiên liếc nhìn vào... phần sau yên ngựa của A Thanh. Rồi hắn giật mình thon thót.

『 Nguy hiểm quá. 』

「 Hửm? Nguy hiểm gì? Tăng tốc tí thì có gì đâu mà nguy hiểm? 」

『 Không phải chuyện đó. 』

Ngựa là loài động vật có khối lượng cơ bắp đáng nể, ngay cả khi đi bộ chậm rãi, nó vẫn có thể thực hiện những động tác bất ngờ không tưởng. Xoay vòng, nhảy cẫng, nằm xuống, thậm chí quay ngoắt một trăm tám mươi độ ra sau. Thế nên tai nạn ngã ngựa xảy ra nhiều nhất lại là lúc đi bộ chậm, khi con ngựa hứng chí lên làm trò con bò.

「 Hừm. Nhưng thế này thì chậm rề rề. 」

『 Vốn dĩ nó là ngựa thồ mà. Với lại trông nó có vẻ nhát gan, không dám tách đàn đâu. 』

「 Hừm. 」

A Thanh nhớ lại ánh mắt của con ngựa mỗi khi xe dừng lại, cái mặt dài ngoẵng quay lại nhìn mình. Hóa ra không phải nó thông minh bảo "Này, bỏ ta ra", mà là ánh mắt cầu cứu: ‘Huhu chủ nhân ơi, lạ quá, sợ quá, cứu em với’.

Tưởng là ngựa chiến thông minh, hóa ra là ngựa lai tạp nham à. A Thanh vuốt ve bờm con Vương Cung Đung.

Dù sao thì, những buổi học cưỡi ngựa ngẫu hứng cũng giúp A Thanh giải khuây. Vì con Vương Cung Đung kiên quyết không chịu chạy, A Thanh phải mượn ngựa của đệ tử Chung Nam khác để thử cảm giác mạnh.

Đi bộ, chạy kiệu, phi nước đại... Tốc độ tăng dần. Còn mức cao nhất là "phi như bay" thì huấn luyện viên bảo nguy hiểm lắm, ngay cả kỵ sĩ lão luyện cũng dễ toang, nên không cho thử.

『 Dù sao tiểu thư cũng cưỡi rất giỏi. 』

「 Chuyện nhỏ. 」

『 Ờ, ừm. Hơi khác một chút nhưng... Nói thật lòng thì Tây Môn tiểu thư hoàn toàn không có khiếu cưỡi ngựa. 』

Theo đánh giá của huấn luyện viên: A Thanh chỉ đơn giản là có khả năng thăng bằng siêu phàm nên dính chặt được trên lưng ngựa, chứ gọi là "biết cưỡi ngựa" thì còn xa lắm.

「 Ơ. Khác gì nhau đâu? Miễn là ngồi trên ngựa không ngã là được chứ gì. 」

『 Cái đó... Con ngựa nó khổ lắm ạ. 』

Cưỡi ngựa là sự phối hợp nhịp nhàng giữa người và vật, người cưỡi phải nương theo chuyển động của ngựa để cả hai cùng thoải mái. Đằng này A Thanh cứ ngồi cứng đơ theo ý mình, nàng càng thoải mái bao nhiêu thì con ngựa càng khổ sở bấy nhiêu (như cõng tảng đá).

Dù sao thì, vì con Vương Cung Đung mà lịch trình cũng phải thay đổi.

Sau khi khoe "Con Vương Cung Đung là của ta" khiến đám đệ tử Chung Nam nhìn mình bằng ánh mắt khiếm nhã, nhưng A Thanh rộng lượng tha thứ, A Thanh nghe về cách chăm sóc ngựa và quyết định thay đổi kế hoạch. Ban đầu nàng tính mang ngựa về Thần Nữ Môn nuôi, để các sư tỷ muội cưỡi chơi, hoặc dùng kéo cày, kéo xe đi chợ... nghe rất hợp lý.

Nhưng nghe xong mới vỡ lẽ. Ngựa là loài động vật ăn cỏ nhút nhát nhưng cực kỳ nguy hiểm. Bị nó đá hậu một phát thì cao thủ cũng tắt thở, bị nó cắn một cái thì tay chân đứt lìa. Đứng sau mông nó là nó giật mình đá ngay, nên phải có chuồng trại đàng hoàng. Lại còn là loài sống bầy đàn, nuôi một mình nó buồn chết.

Đã thế còn ăn lắm ỉa nhiều, nuôi một con mà vất vả như nuôi ông nội. Vừa nguy hiểm, vừa chảnh chọe, vừa tốn công. Thế là thôi. Gửi lại chuồng ngựa của Tuyết Gia Thương Hội cho lành.

Và thế là, ngày thứ mười, tại huyện Tự Quy!

「 Cảm ơn mọi người đã hộ tống. Về cẩn thận nhé. Môn phái ta cấm nam giới nên không mời vào uống trà được, thông cảm nha. 」

『 Không sao ạ. Hẹn gặp lại tiểu thư. 』

Tất Vũ Đạo Sĩ chắp tay hành lễ nghiêm trang. Dù A Thanh bảo cứ xưng hô thoải mái vì cùng lứa Hậu Khởi Chi Tú, nhưng hắn vẫn giữ lễ nghĩa đến cùng. Thằng nhóc này đúng là đàng hoàng, tử tế thật.

Nhưng cũng phải xem xét góc nhìn của Tất Vũ. Hắn đã từng chứng kiến cảnh A Thanh "chỉnh đốn" đám đạo sĩ bề trên ở Long Phượng Chi Hội vì tội vô lễ. Chưa kể còn thấy sư huynh Thương Tân khổ sở thế nào khi mắc kẹt giữa ranh giới "bạn bè" và "bề trên" với A Thanh.

Bác đánh xe là người của Tuyết Gia Thương Hội, xe ngựa cũng của Thương Hội, hai con ngựa thì một của A Thanh (được tặng), một của Thương Hội, đằng nào cũng phải quay về cùng nhau. Nên A Thanh định trả xe ở Tự Quy rồi đi bộ về. Ai ngờ bác đánh xe nằng nặc đòi đưa về tận nơi, bảo là "Ước nguyện cả đời của tiểu nhân" các kiểu.

Thôi thì nể tình ông chú nhiệt tình.

Thế là xe ngựa lóc cóc lăn bánh, đối diện là con bé Tuyết Y Lý vẫn đang vã mồ hôi như tắm, cuối cùng cũng về đến nhà – Ngôi nhà thân yêu Thần Nữ Phong.

『 Đứng lại! 』

Đường lên nhà cao chót vót ngay trước mặt rồi, thế mà ngay tại cổng sơn môn Thần Nữ Môn lại có kẻ dám chặn đường đệ tử bản môn về nhà?

Cái gì đây? Dám lộng hành ngay trước sân Thần Nữ Phong, không sợ Thần Nữ Môn à?

Ủa, khoan đã? A Thanh nghiêng đầu. Nghĩ lại thì... sân trước Thần Nữ Phong có bao giờ an toàn đâu nhỉ?

Hồi xưa lúc đi cùng Trường Minh cũng bị hai tên Mini Boss chặn đường, lúc đó đánh cũng vất vả phết. Tất nhiên bây giờ thì một kiếm là bay hai cái đầu, nhưng hồi đó mình còn yếu... à không, hồi đó mình lớn tuổi hơn bây giờ chứ nhỉ?

Rồi bọn Ma Giáo cũng lảng vảng ở đây bắt cóc người ta. Lần này thì kéo đến cả một bầy đông nghịt?

Sân trước Thần Nữ Phong... rốt cuộc an ninh kiểu gì thế này?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!