Chương 120 - Nước Biết Câu Trả Lời (5)
Trong mắt Đường Nan Nhi, đây là chiêu trò quá sức đê tiện.
Muốn lấy lòng bà chị chồng tương lai thì phải đường đường chính chính mà nũng nịu, dùng sự dễ thương để kết thân, dùng quà cáp đắt tiền để mua chuộc chứ.
Đằng này lại chơi bẩn dùng võ thuật để tiếp cận.
Đường Nan Nhi càng cay cú hơn vì đã tận mắt chứng kiến A Thanh dùng "vũ khí sống" quật ngã đối thủ bằng sức mạnh quái vật.
‘Hừ. Cô có sức mạnh thì ta có độc dược.’
‘Chỉ cần làm cho cô ta trở nên kinh tởm trước mặt chị ấy là xong chứ gì.’
Mặc kệ Đường Nan Nhi đang ủ mưu tính kế thâm độc gì, A Thanh đang tận hưởng niềm vui luyện tập sau một thời gian dài lười biếng.
Bành Thảo Lư tuy cùng thế hệ nhưng thực chất là một võ giả lão luyện thuộc lớp đàn anh đàn chị.
Ranh giới thế hệ của Hậu Khởi Chi Tú khá mơ hồ.
Đây là hiện tượng do vấn đề vai vế trong các Danh môn chính phái gây ra.
Tài năng trẻ sau một thời gian hoạt động, khi đã có chỗ đứng vững chắc trong môn phái thì sẽ nhường danh hiệu "Tài năng trẻ" cho thế hệ sau. Thường là khi đám bạn đồng trang lứa cũng bắt đầu đảm nhận trọng trách trong gia tộc.
Vì thế, "Tài năng trẻ" lớn tuổi nhất hiện nay là Thương Tần đạo trưởng (Chuyên gia tâm lý phụ nữ, chưa từng yêu ai, độc thân, 30 tuổi), còn Bành Thảo Lư sắp bước sang tuổi 37 đã được coi là tiền bối thuộc thế hệ hiệp khách trước đó.
Với sự từng trải của bậc tiền bối, cộng với cảnh giới Siêu Tuyệt Đỉnh sơ nhập cao hơn hẳn A Thanh, kỹ năng thuần túy cũng vượt trội, nên mỗi khoảnh khắc đối luyện đều là bài học quý giá về Đao Đạo.
Đại đao của A Thanh vẽ một vòng tròn như trăng rằm.
Bành Thảo Lư cũng dùng đại đao giống hệt, nghiêng người đỡ lấy, một tay đỡ sống đao. Tiếng kim loại cạ vào nhau keng két chói tai vang lên, tia lửa bắn ra tung tóe.
Mũi đao của A Thanh đập xuống đất.
Đại đao của Bành Thảo Lư bất ngờ đổi hướng đâm thẳng tới, A Thanh hạ thấp người như quỳ xuống đất, để lưỡi đao trượt qua trên đầu.
Và, ngay lúc này!
A Thanh dùng hết sức vặn cán đao, lưỡi đao hất ngược lên tung đòn Thượng Liêu (chém ngược từ dưới lên) đáng sợ.
Nhưng nỗ lực đó trở nên vô nghĩa khi Bành Thảo Lư tung cước đá vào thân đao, khiến vũ khí bị lệch hướng, cả người A Thanh loạng choạng.
『 Sơ hở! 』
Nắm đấm của Bành Thảo Lư lao thẳng vào sườn A Thanh đang hở toang hoác.
Cú đấm chứa kình lực đủ sức đập vỡ tảng đá.
Ngay trước khi va chạm, nắm đấm xòe ra ngón trỏ, chọc nhẹ vào sườn.
A Thanh nhảy dựng lên, cười Khà khà không thành tiếng rồi ngã lăn ra đất.
『 Con bé này. Không ngờ lại sợ nhột đấy. 』
『 Khụ khụ, nhột thì biết làm sao được ạ. 』
『 Tỷ bất ngờ đấy. Trông thế mà cũng có nét nữ tính gớm. 』
『 ……? 』
A Thanh nghiêng đầu.
Tất nhiên bình thường ai bảo nàng nữ tính là nàng phát khiếp, nhưng bị nói thẳng là "không ngờ cũng có nét nữ tính" tức là bình thường chả nữ tính tí nào thì cảm giác cũng lạ lạ.
‘Sao đánh giá về mình lúc nào cũng khắt khe thế nhỉ?’
‘Rốt cuộc là tại sao?’
‘Cứ thân thiết một tí là ai cũng dìm hàng mình thế này?’
‘Thái độ của mình có vấn đề gì à?’
A Thanh nghiêm túc nhìn lại bản thân.
Kết luận được đưa ra rất nhanh.
‘Mình lúc nào cũng chân thành và thẳng thắn mà?’
‘Chắc văn hóa kết bạn ở Trung Nguyên nó thế.’
‘Nghĩ lại thì ở đâu cũng vậy, thân nhau rồi thì phải "troll" nhau mới vui.’
『 Đòn chém ngược vừa rồi không hay đâu. Binh khí nào cũng có ưu nhược điểm, võ học phát triển là để tận dụng ưu điểm. Đại Đao thuận theo lý lẽ tự nhiên, phải chém từ trên xuống dưới mới phát huy uy lực tối đa. 』
『 Nhưng muội tưởng đó là đòn bất ngờ... 』
『 Hừm. Thanh Nhi giỏi vật lộn thì thà buông đao ra hoặc bốc nắm đất ném vào mặt tỷ còn hơn. Cố ép lưỡi đao đổi hướng làm tay bị vặn xoắn, đường đao trở nên cứng nhắc và yếu lực. Tỷ chỉ cần đá một cái là người muội hở toang hoác, chết chắc rồi. Đúng không? 』
Bành Thảo Lư không giống tên họ Nam Cung nào đó chỉ biết cắm đầu vào kiếm.
Thực tế theo Bành Thảo Lư, Đại Đao là vũ khí lỗi thời.
Chưa nói đến việc mang vác bất tiện, vì là vũ khí hạng nặng nên phải dùng hai tay, so với các loại vũ khí ngắn có thể dùng tay còn lại để tung chưởng hay dùng ám khí thì bất lợi hơn nhiều.
Ưu điểm duy nhất là tầm đánh xa và sức phá hoại lớn, nhưng khi trình độ võ học tăng lên, người ta dùng khí để bù đắp thì ưu điểm của Đại Đao dần mất đi giá trị.
Khi A Thanh hỏi tại sao vẫn dùng Đại Đao, Bành Thảo Lư trả lời đơn giản:
'Vì đó là cội nguồn của gia tộc. Nếu thấy cái khác tiện hơn mà đổi thì đâu còn gọi là cội nguồn nữa.'
Nói thế nhưng tên Bành Đại Sơn cũng có dùng Đại Đao quái đâu.
『 Người ta thường nói Đao là Thuận Mệnh, Kiếm là Nghịch Thiên, vì diệu lý của hai loại binh khí này khác nhau. Đại Đao là từ trên xuống dưới. Không va chạm với mặt đất mà chảy trôi như nước rồi lại bốc lên như mây. Dùng sức vung vẩy không phải là tất cả. 』
『 Ồ. 』
Nghe quen quen, A Thanh chợt nhớ ra một câu khẩu quyết.
A Thanh giơ Đại Đao lên.
『 Thử lại lần nữa xem. 』
『 Được. Đến đây. 』
A Thanh dùng Việt Nữ Tán Bộ bay lên không trung như phi trọng lực, rồi bổ mạnh Đại Đao xuống.
Lưỡi đao vẽ một nét đậm, bỗng rung lên va chạm với đao của Bành Thảo Lư rồi nảy sang bên cạnh.
Đột nhiên Đao Khí màu ráng chiều bùng lên, vẽ hình chiếc lá rơi, chỉ một lần va chạm mà vang lên bốn tiếng Cheng cheng cheng cheng liên tiếp.
Bành Thảo Lư nhảy lùi lại.
『 Oa. Gì thế? Đao pháp vừa rồi là gì? 』
『 À. Là Việt Nữ Kiếm Pháp ạ. 』
Trong ba chiêu cuối có một thức kiếm rất khó thực hiện bằng kiếm thường, nên A Thanh thử áp dụng vào Đại Đao xem sao.
『 Hừm. Việt Nữ Kiếm Pháp à. Kiếm thuật cổ xưa quá rồi. Thời đó Kiếm và Đao chưa phân biệt rạch ròi, người ta chỉ gọi chung là "Dao" thôi. 』
Đột nhiên, hình ảnh một thiếu nữ hiện lên trong tâm trí A Thanh.
Thiếu nữ mặc áo xanh nhuộm chàm, tóc tai bù xù nhưng đường nét cơ thể mềm mại đầy nữ tính.
Thiếu nữ múa một điệu múa kiếm, nhưng trên tay không phải kiếm mà chỉ là một cành cây khô.
Thiếu nữ nhìn A Thanh, mỉm cười e thẹn, rồi phân thân thành nhiều ảo ảnh cùng múa.
Tổng cộng tám thức kiếm nối tiếp nhau uyển chuyển, thiếu nữ vui vẻ hòa mình vào điệu múa, tiếng cười khúc khích trong trẻo vang lên.
Thứ trên tay thiếu nữ lúc là cành cây non mềm dẻo uốn lượn, lúc là thanh mộc kiếm thẳng tắp uy nghiêm, lúc lại là thân cây cổ thụ sần sùi với vô số cành nhỏ.
Tất cả đều là cành cây, nhưng hình dáng, kích thước và sức nặng đều khác nhau.
Thẳng và ngắn, cong và dài, cứng rắn, đàn hồi rung rinh. To lớn. Nhiều nhánh nhỏ. Khô héo mong manh hay chỉ có đầu nhọn hoắt...
Chợt A Thanh nhận ra xung quanh tối om, thiếu nữ trở nên trong suốt, cơ thể được cấu thành từ những vì sao nối lại thành chòm sao.
Ánh sao sáng chói mắt.
Vẫn còn ở nơi rất xa.
Nhưng cảm giác như chỉ cần với tay là có thể chạm tới bất cứ lúc nào.
Đột nhiên một màn hình chữ nhật bán trong suốt hiện ra trước mắt. Những dòng chữ tỏa sáng với màu sắc điềm gở nhấp nháy, A Thanh đang định đưa ngón tay ra chạm vào.
Ai đó chọc vào sườn nàng.
A Thanh quay đầu lại, thiếu nữ áo xanh nhìn nàng lắc đầu.
『 Hửm? 』
『 Sao thế? 』
『 Ơ kìa. 』
A Thanh nhìn quanh.
Sân tập Đường gia vẫn y nguyên, chuyện gì vừa xảy ra vậy? Ảo giác ?
A Thanh nhìn xuống thanh Đại Đao trong tay.
Nàng quan sát kỹ lưỡi đao, nắm chặt cán đao vung vẩy, búng ngón tay vào thân đao nghe tiếng keng keng.
Lúc này A Thanh mới thực sự hiểu về Đại Đao.
Chiều dài, trọng lượng, trọng tâm, độ lệch... không phải bằng những con số khô khan mà bằng trực giác thấu hiểu. Trái tim nàng đập rộn ràng với khao khát được tự tay vẽ nên vô số đường nét, điểm chấm và hình khối bằng thanh đao này.
『 Thử lại lần nữa đi tỷ. Muội vừa nhìn thấy cái gì đó. 』
Và trận đấu tập tiếp theo diễn ra kịch liệt chưa từng thấy.
Khác với những lần trước chỉ là Bành Thảo Lư chỉ dạy một chiều, lần này A Thanh đã đáp trả bằng kỹ năng ngang ngửa.
Bành Thảo Lư tổng kết trạng thái của A Thanh:
『 Chúc mừng muội. Muội đã bước vào sơ nhập cảnh giới Thân Đao Hợp Nhất. 』
『 Thân Đao Hợp Nhất ạ? 』
『 Tỷ không hiểu sao muội sắp ngộ ra cảnh giới đó mà vẫn chưa tạo được Dĩ Khí Thành Cương , nhưng vốn dĩ con người phải hiểu rõ cơ thể mình, hiểu rõ binh khí, coi binh khí như một phần cơ thể thì mới có thể dồn tinh thần vào binh khí được. 』
『 A, cái đó muội biết! Sư phụ muội cũng bảo thế. Cái đó gọi là Thân Kiếm Hợp Nhất! 』
A Thanh nói với vẻ mặt ngây thơ vô số tội.
Bành Thảo Lư bật cười.
Về Thân Kiếm Hợp Nhất, Tây Môn Tú Lâm đã từng thi triển cho nàng xem.
Người cầm kiếm nhưng lại không thấy người đâu.
Tất nhiên không phải là tàng hình thật.
Cảm giác như sư phụ nấp sau thanh kiếm mỏng manh đó, hoặc là sự hiện diện của thanh kiếm quá lớn khiến người ta không thể chú ý đến người cầm nó.
Chỉ nhìn thôi cũng thấy tim đập chân run, cảm giác không gian bị bóp méo kỳ dị.
『 Muội cũng chưa rõ lắm, chắc thử thêm vài lần nữa là biết nhỉ? 』
『 Ôi chao, con bé này. Tỷ nhìn nhầm rồi, hóa ra muội là thiên tài võ học đấy? 』
『 Tỷ rốt cuộc nhìn thấy cái gì ở muội thế... 』
Trong lúc Bành Thảo Lư cười sảng khoái.
『 Tỷ tỷ! Tây Môn gì đó ơi! Ui chà, mồ hôi mồ kê nhễ nhại thế kia. Hai người không thấy nóng ạ? 』
Giọng nói ngọt ngào vang lên, Đường Nan Nhi bước vào sân tập với bước đi yểu điệu thục nữ.
Trên tay bưng một cái khay lớn.
『 Luyện tập cũng tốt nhưng uống chút nước mát đi ạ. Muội có chuẩn bị ít đồ ăn nhẹ đây. 』
『 Oa. Đồ uống mát lạnh. Lại còn đồ ăn nhẹ. 』
A Thanh mừng rơn, ngồi phịch xuống đất.
Nếu là Tây Môn Tú Lâm thì đã mắng té tát vì tội ngồi bệt xuống đất rồi, nhưng người bên cạnh là Bành Thảo Lư.
Bành Thảo Lư cũng ngồi phịch xuống bên cạnh, nên cảnh tượng kém sang này chẳng ai nhắc nhở.
『 Đây, cái này của tỷ tỷ. Cái này của Tây Môn gì đó. 』
Đường Nan Nhi đặt từng phần xuống trước mặt hai người.
Khác với đĩa của Bành Thảo Lư được bày biện đẹp mắt, phần của A Thanh là một đống lộn xộn chất đống lên nhau.
『 Này, phân biệt đối xử bằng đồ ăn là hơi bị quá đáng đấy nhé. 』
『 Của cô nhiều hơn còn gì? 』
『 Phân biệt đối xử rất đúng đắn. Tôi ghi nhận. 』
A Thanh đổi giọng ngay tắp lự.
Hình thức không quan trọng.
Quan trọng là số lượng và chất lượng.
A Thanh bê ngay bát tô lớn lên.
Đá bào va vào nhau lanh canh nghe rất vui tai.
A Thanh định uống thì tiếng nuốt nước miếng ực vang lên khiến nàng hạ bát xuống.
Đường Nan Nhi đang nhìn chằm chằm vào nàng.
『 Gì thế, khát à? 』
『 Không không không, nói gì thế. Nào nào. Uống cạn đi. Trà mật ong thanh yên pha thêm mật ong đá đấy. Ngọt ngọt chua chua mát lạnh ngon tuyệt. Ngoài ra không bỏ thêm bất cứ thứ gì đâu nhé. 』
『 Á. Trà mật ong thanh yên. 』
A Thanh hí hửng uống một hơi cạn sạch.
Cơ thể vừa mất nước do toát mồ hôi nên uống đến đâu thấm đến đấy.
『 Khà. Sảng khoái. 』
A Thanh đặt bát trà còn một nửa xuống và vươn tay lấy đồ ăn nhẹ.
Lúc đó Đường Nan Nhi hỏi với vẻ đầy mong đợi:
『 Thế nào? 』
『 Hả? Ngon mà? Mát nữa. 』
『 Còn gì nữa không? Không cảm thấy gì à? 』
A Thanh nghiêng đầu.
Gì thế, có nguyên liệu bí mật à?
A Thanh đặt miếng bánh xuống, húp một ngụm trà lớn súc miệng cùng đá lạnh.
Ngọt, chua, và có gì đó cay cay.
『 Ực. Biết rồi. Bạc hà đúng không? Lưỡi tôi cũng nhạy không kém ông chú Túc Thủ đâu nhé? 』
『 Hả? 』
『 A, không phải. Là quế à? Hậu vị hơi cay cay? 』
『 Hả? 』
Đường Nan Nhi nhìn A Thanh với vẻ hoang mang tột độ.
Rồi quay sang nhìn Bành Thảo Lư với vẻ kinh hãi.
『 A. Nan Nhi à, cảm ơn muội. Ngon lắm. 』
Bành Thảo Lư nâng bát lên, cười tít mắt cảm ơn.
Đường Nan Nhi cười gượng gạo.
『 Hehe, có gì đâu ạ. ... Ơ? 』
Rồi ả quay lại nhìn A Thanh với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Trông mặt con nhỏ này ngu... à không, giống bà sư tỷ "nhận vơ" thế kia.
Lúc làm thầy thuốc trông cũng được việc, sao giờ nhìn cứ như con ngốc *giá đỡ* thế này.
Chắc chắn trí tuệ cơ bản phải khác nhau chứ?
『 Gì thế, cô kia. 』
『 Hửm? Sao? 』
『 Lạ thật đấy? Đưa đây xem nào. 』
Đường Nan Nhi giật lấy bát trà của A Thanh uống một ngụm.
Và một lát sau.
Đột nhiên ả rên lên đau đớn Á hự, ôm bụng rồi bắt đầu hắt hơi liên tục.
『 Cô, cô lừa t... Hắt xì. Hê hê, a ư, Hắt xì! Hự. Á hự, đau bụng quá, Hắt xì! 』
『 Gì thế, có sao không? 』
『 Đau bụng... Á, Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì! 』
Lần này là combo 3 phát hắt hơi liên tiếp.
Ai bị rồi mới biết hắt hơi liên tục khổ sở thế nào.
Quả nhiên, mắt đỏ hoe, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
Đệ Nhất Mỹ Nhân Tứ Xuyên hay gì đi nữa, mặt mũi nhăn nhó nước mũi lòng thòng thì cũng thành xấu xí hết.
Đó là giới hạn không thể tránh khỏi của con người.
『 T-Tôi, bụng, á, ư, a ư, Hắt xì! 』
Đường Nan Nhi ôm bụng đứng dậy, dáng đi khum khum vì đau bụng và sợ... ra quần , vội vã chạy biến đi đâu mất.
『 Con bé ăn nhầm cái gì à? 』
A Thanh lẩm bẩm rồi uống nốt bát trà.
Pha ngon thật đấy.
Lần sau phải bảo nó pha tiếp mới được.
Trong bóng tối nhập nhoạng, chỉ còn tiếng hắt hơi liên tục vang vọng xa dần.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
