Chương 125 - Họa Đường Gia (5)
Đường Nan Nhi vốn dĩ không có bạn bè.
Bạn bè là mối quan hệ bình đẳng, nhưng ở Đường gia không có ai ngang hàng với ả.
Đường Nan Nhi là "bà trùm" không ngai (số 1 không chính thức) của Đường gia, từ Gia chủ đến các bô lão đều bị ả giẫm dưới chân.
Trong nội bộ Đường gia vĩ đại đã thế, ra ngoài càng chẳng có ai xứng tầm.
Thỉnh thoảng cần gì thì ả sẽ lôi một kẻ dưới chân lên ngang hàng để làm nũng, nhưng gần đây "bà chị chồng" mới được thăng chức đã bỏ đi mất.
Nhưng "tái ông thất mã", mất con ngựa này thì con ngựa khác lại chạy đến.
Bây giờ đã có thứ gì đó giống bạn bè (chưa từng có bạn nên ả cũng không chắc), ả quyết định thực hiện một việc mà ả luôn ao ước làm cùng bạn thân.
Đường Nan Nhi kiêu ngạo chỉ tay vào mặt A Thanh.
『 Này. Cô. 』
Chỉ tay năm ngón là hơi vô lễ, nhưng A Thanh cũng kệ.
Con bé này tính nết hơi bố láo nhưng không có ác ý.
Dạo này con chó Chihuahua hung dữ đã được thuần hóa, cứ lượn lờ xung quanh chờ cơ hội để dúi cho A Thanh cái bánh cái kẹo, làm sao mà ghét cho được.
『 Gì? 』
『 Tối nay ngủ với tôi. 』
『 Ặc. Sao tự nhiên lại tấn công dồn dập thế. 』
A Thanh giật mình.
Tất nhiên khác với bé Trần Trường Minh, Đường Nan Nhi đã 22 tuổi, đủ tuổi chịu trách nhiệm hình sự... à không, đủ tuổi trưởng thành để quyết định chuyện "giường chiếu".
Thấy A Thanh e dè, Đường Nan Nhi trừng mắt.
『 Sao? Ghét à? 』
『 Nam nữ thụ thụ bất thân, sao tiểu thư lại nói thế? 』
『 Sao? Ghét tôi à...? 』
Vẫn câu nói đó nhưng lần này vai rũ xuống, mặt mếu máo như sắp khóc.
Đường Nan Nhi hỏi lại:
『 Cô... không thân với tôi à...? 』
『 Nếu bắt buộc phải chọn giữa thân và không thân thì chắc là thân? 』
『 Thế tại sao? Thân nhau thì phải ngủ chung chứ? 』
『 Ủa? Sao lại thế? Trung Nguyên có văn hóa đó à? 』
『 Ha. Đồ thất học. Chưa học Tiểu Học (Sách vỡ lòng) à? 』
Theo sách giáo khoa Tiểu Học của Trung Nguyên, nghĩa vụ của huynh đệ được giải thích như sau:
Tẩm Tắc Liên Khâm, Thực Tắc Đồng Sàng, Y Thực Dị Giả Di Địch Chi Đạo.
(Ngủ thì đắp chung chăn, ăn thì ngồi cùng mâm. Huynh đệ mà ăn mặc ngủ nghỉ riêng rẽ thì chỉ là hành động của bọn man di mọi rợ).
Qua đoạn này có thể thấy Chu Tử (Chu Hi) - ông tổ của Nho giáo Tống Nho - vừa là một nhà triết học lớn vừa là một kẻ phân biệt chủng tộc nặng nề.
Tuy nhiên ở thời đại này, việc kỳ thị man di là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa.
Có đầy truyện cổ tích kể rằng đối xử tốt với man di một tí là sau này nó dâng cả mạng sống để báo đáp.
Dù sao thì Chu Tử không sáng tạo ra Nho giáo mà chỉ tập hợp lại thôi.
Sách Tiểu Học là tập hợp những đức tính tốt đẹp được khuyến khích cho trẻ em thời đó.
Việc ngủ chung giường chung chăn được coi là biểu hiện cao nhất của tình anh em từ cả ngàn năm trước Chu Tử.
Điển hình là ba anh em Lưu - Quan - Trương trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, ngủ chung giường để thể hiện tình huynh đệ keo sơn.
Lưu Bị cũng hay dùng chiêu này để thu phục lòng người, chỉ cần nói "Hôm nay ngủ lại đây nhé" là bề tôi khóc ròng vì cảm động.
'Ôi! Chúa công coi ta như anh em ruột thịt!' - Kiểu xúc động mạnh như thế.
Tất nhiên, người bình thường như A Thanh mà nghe thằng đực rựa rủ ngủ cùng thì chỉ thấy nổi da gà chứ khóc lóc nỗi gì.
Chung giường chung chăn thực ra giống lòng hiếu thảo dành cho cha mẹ nghèo không có tiền xây phòng riêng cho con cái hơn.
Nhưng thói sĩ diện hão là văn hóa dân tộc Trung Hoa.
Họ bắt chước điển tích của người xưa rồi khoe khoang để nâng cao giá trị bản thân.
Thế là các bề tôi được ngủ với Lưu Bị cũng đi khoe khắp nơi là "Ta đã ăn, tắm và ngủ cùng Chúa công", coi đó là vinh dự gia tộc để lại cho con cháu.
Nghe đây, ông nội mày, cụ cố mày, tổ tiên mày đã từng ngủ với Lưu Bị đấy nhé.
Bên lề một chút, ở Trung Nguyên, tình bạn của Tôn Sách và Chu Du còn được đánh giá cao hơn cả ba anh em Lưu Bị.
Nổi tiếng với tình bạn keo sơn đến mức vứt vợ sang một bên để ngủ chung giường, nhưng vì người Hàn Quốc không chuộng Ngô (Tam Quốc) lắm nên ít người biết.
『 A. Ra là thế à? 』
A Thanh nhận ra mình đã hiểu lầm.
Hóa ra không phải cái kiểu "ngủ" nắm tay nắm chân làm bậy bạ, mà là văn hóa ngủ chung trong sáng để tâm sự.
Nhưng tình huynh đệ với tình bạn thì liên quan quái gì đến nhau?
A Thanh không biết nên mới thắc mắc.
Thực ra ở Trung Nguyên, tình bạn thâm giao đồng nghĩa với tình anh em.
Văn hóa Quan Hệ độc đáo của người Trung Hoa được phân chia cấp bậc rõ ràng như luật pháp (thực ra là không).
Quan hệ Cấp 1 - Bằng Hữu: Là người quen biết.
Cấp 2 - Hảo Bằng Hữu (Bạn tốt): Từ đây mới được gọi là bạn.
Cấp 3 - Lão Bằng Hữu (Bạn cũ/Bạn lâu năm): Là bạn thân thiết, có thể giới thiệu mối quan hệ cho nhau. Tương đương cao thủ Nhất Lưu.
Cấp 4 - Huynh Đệ: Đến mức này thì coi như người nhà. Dù chỉ là quan hệ xã hội nhưng gọi nhau là anh em thì không thể dễ dàng cắt đứt.
Cấp 5 - Huynh Đệ Kết Nghĩa: Đây là cấp độ cao nhất, huyền thoại.
Đặc biệt là Kết nghĩa huynh đệ còn cao hơn cả anh em ruột, vì anh em ruột là do trời định không chọn được, còn anh em kết nghĩa là do mình tự chọn nên càng gắn bó keo sơn.
Tùy theo tuổi tác giới tính mà gọi là Nghĩa huynh, Nghĩa muội, Nghĩa phụ, Nghĩa mẫu.
Tất nhiên Trung Nguyên cổ đại này chưa bị quan liêu hóa đến mức cứng nhắc như cái đất nước Hàn Quốc tương lai của A Thanh.
Chỉ là cảm nhận mang tính tương đối thôi.
Đường Nan Nhi với trí thông minh của thầy thuốc nhìn thấu ngay sự hoang mang của A Thanh.
Mà chẳng cần thông minh, cái mặt ngờ nghệch của A Thanh thì ai nhìn chẳng biết.
『 Bạn bè ngủ chung giường đắp chung chăn là chuyện thường thức đấy biết không? Cô không có bạn à? 』
『 Hả? Thường thức á...? Hình như là thế thật... 』
Nghĩ lại thì mấy cô bạn gái (Yeo-sa-chin) A Thanh quen ở Trung Nguyên cũng hay đòi ngủ chung giường.
Trần Trường Minh tối nào cũng ôm gối mò sang, sư tỷ "nhận vơ" Tây Môn Hi cũng thử mấy lần nhưng thất bại nên sáng ra chỉ đến thay quần áo hộ.
A Thanh bán tín bán nghi.
Bạn thân cùng giới ngủ chung thì có, nhưng bảo là "thường thức bắt buộc" thì hơi quá.
Đây là lời nói dối trắng trợn của Đường Nan Nhi nhằm nâng cấp mối quan hệ bạn bè.
Dù xinh đẹp nhưng bản chất vẫn là ác nữ bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích.
Nói dối không chớp mắt, đúng là đứa trẻ đáng sợ.
Xứng đáng sánh ngang với các đại ma đầu thiên hạ.
A Thanh nhìn Đường Nan Nhi đang bồn chồn lo lắng.
Cũng phải, nhà đang gặp họa diệt môn nên chắc nó sợ lắm.
Bành tỷ tỷ cũng dặn dò phải chăm sóc nó.
Thấy nó ủ rũ vì ế khách, nằng nặc đòi chơi cùng cũng thấy tội tội.
A Thanh cười toe toét đáp:
『 Bạn á? Ai bảo không có. Nếu tôi hô lên một tiếng cần người ngủ cùng thì người xếp hàng ở sân tập Thần Nữ Môn phải vòng quanh hai vòng rưỡi đấy nhé? 』
A Thanh chỉ đùa thôi.
Nhưng thực tế nếu hô lên thật thì cảnh tượng đó sẽ xảy ra với các sư muội cuồng nhiệt. Chỉ là A Thanh không biết thôi.
Nghe thế, khuôn mặt Đường Nan Nhi bừng sáng ngay lập tức.
Vào Trung Nguyên, A Thanh đã nhiễm nhiều thói hư tật xấu, trong đó có thói quen đi ngủ cực kỳ... mát mẻ.
『 G-Gì thế, sao lại cởi hết ra...! 』
『 Ơ? Thế mặc quần áo mà ngủ à? Tại sao? 』
『 Hả? 』
A Thanh nói như thể đó là chân lý hiển nhiên khiến Đường Nan Nhi cứng họng.
Bản thân A Thanh không nhận ra, nhưng giờ nàng hoàn toàn không biết ngại trước phụ nữ.
Ở Thần Nữ Môn nàng hay cởi trần thả rông nên quen rồi, sau đó ở Hoan Hỉ Cung được cung phụng tận răng nên coi việc khỏa thân là bình thường.
Mà nàng cũng chẳng ngại trước đàn ông luôn.
Nhìn phụ nữ thì nghĩ "Mình cũng là phụ nữ, có gì đâu".
Nhìn đàn ông thì nghĩ "Mình (tâm hồn) cũng là đàn ông, anh em với nhau ngại gì".
Hồi bị ký sinh trùng Thiên Ma chiếm xác cũng thế còn gì?
Tâm trí Thiên Ma giữ nguyên hình dạng cũ , nhưng vô thức của A Thanh lại chọn hình dạng của A Thanh (nữ giới) thay vì hình dạng công nhân nam ở kiếp trước.
A Thanh không hề nhận ra điều này.
Giải thích theo kiểu phương Đông: Nước là tinh thần, cơ thể là cái bát, nước sẽ mang hình dạng của cái bát.
Giải thích theo kiểu phương Tây: Hormone nữ, bla bla... nhưng A Thanh dân Khối Xã hội nghe cũng chả hiểu.
Ở thế giới này không có ai đủ kiến thức để giải thích cho nàng cả.
Nếu Tây Môn Tú Lâm biết chuyện chắc tức hộc máu.
"Đến cái Chân Ngã còn chưa định hình được thì làm sao mà lên Siêu Tuyệt Đỉnh?"
Siêu Tuyệt Đỉnh là vượt qua chính mình.
Tuyệt Đỉnh là đỉnh cao cá nhân, Siêu Tuyệt Đỉnh là bước đầu tiên để vượt qua giới hạn bản thân.
Tinh thần vượt qua bản thân sẽ chứa đựng ý chí của các vì sao, gọi là Cương Khí.
Chữ Cương (罡) trong Cương Khí gồm chữ Tứ (四) và chữ Chính (正), tượng trưng cho sao Bắc Đẩu Thất Tinh.
Sức mạnh hủy diệt nhất của võ nhân chính là ý chí của các vì sao, ánh sáng phát ra từ Tiểu vũ trụ nơi không có mặt trời.
Bên lề một chút, ở quê hương A Thanh, do lỗi font chữ máy tính thời đầu nên chữ Cương (罡) hiếm gặp hay bị thay bằng chữ Cương (剛 - Cứng rắn), một sự nhầm lẫn tai hại.
Dù sao thì, A Thanh đang cọ cọ tay chân trần lên tấm ga trải giường lụa là và xuýt xoa.
『 Oa. Giường xịn vãi. Mịn như da em bé. 』
『 Thì là lụa thượng hạng mà... 』
Đây là cái giường đắt nhất Tứ Xuyên, cả Trung Nguyên cũng hiếm có cái thứ hai.
A Thanh không khen mới lạ.
『 Thế à? Thôi tôi ngủ đây. 』
『 Khoan đã, ai cho ngủ luôn. Phải nói chuyện tâm sự chứ. 』
A Thanh nghĩ thầm: ‘Phiền thế...’
『 Trên giường chỉ để ngủ thôi. Làm việc khác sẽ bị ám ảnh, dẫn đến rối loạn giấc ngủ, rồi mất ngủ đấy. 』
『 Nói cái gì thế? Thôi kệ. Thanh Nhi... có người trong mộng hay ý trung nhân gì chưa? 』
Đường Nan Nhi gọi tên A Thanh một cách thân mật.
A Thanh mù tịt về cách gọi tên thân mật kiểu Trung Nguyên (gọi tên không gọi họ), thấy Bành tỷ tỷ cũng gọi thế nên cứ ừ hữ cho qua.
『 Không có. 』
『 Ủa? Thế còn Ngọc Kỳ Lân ? 』
『 Thằng đó chỉ là bạn thôi. Với lại nó không thích con gái. 』
『 Hả. 』
Đường Nan Nhi hít sâu một hơi.
Thiên hạ đệ nhất mỹ nam lại có bí mật động trời thế sao!
Nếu Bành Đại Sơn nghe thấy chắc sẽ nhướn mày và dùng giọng nói trầm ấm như vọng từ đáy biển sâu để chửi thề.
Nhưng hắn không có ở đây.
Vắng chủ nhà gà vọc niêu tôm, nói xấu vua chúa cũng được..
『 Hèn gì. Cũng có tin đồn như thế. 』
『 Tin đồn gì, nhìn là biết ngay mà? 』
『 Nhưng mà hồi tôi gặp ở Long Phượng Chi Hội và tiệc mừng thọ, ánh mắt hắn nhìn phụ nữ cũng... Ờ? Đúng không nhỉ? Đúng rồi? 』
Đường Nan Nhi nhớ lại, lúc đó mải mê ngắm nhan sắc chói lòa của hắn nên không để ý.
Giờ ngẫm lại ánh mắt hắn nhìn phụ nữ đúng là có vấn đề .
Nghĩ đến đó Đường Nan Nhi bỗng thấy lạnh sống lưng...
À không, lạnh thật!
Chăn bị hở, gió đêm mùa thu lùa vào lạnh buốt.
『 Này, cho tôi xin tí chăn... 』
『 À. Quen thói cuộn tròn rồi. Hay lấy thêm cái chăn nữa nhé? 』
『 Không được. Đã bảo bạn bè là phải đắp chung chăn mà. Nhưng tại sao nhỉ? Thế thì phải nằm sát vào nhau à? Giường rộng thế này cơ mà? 』
Thực ra nằm sát vào nhau mới là cốt lõi của tình bạn (theo sách).
Nhưng Đường Nan Nhi chưa từng ra khỏi nhà, trong đầu ả cái giường (của tiểu thư nhà giàu) là phải rộng mênh mông đủ cho 10 người nằm.
Giường rộng thế mà đắp chung một cái chăn thì đúng là vô lý.
Hỏi A Thanh thì cũng bằng thừa.
Nhưng A Thanh cũng trả lời bừa cho xong chuyện.
『 Chắc có loại chăn cỡ đại dành riêng cho bạn bè chăng? 』
『 Nhưng mà thế thì nặng lắm. Khó thở. 』
『 Hai người cùng đắp thì trọng lượng chia đôi còn gì. 』
『 Thế à? Chăn to theo số lượng người à? Hừm. Mai phải bảo người hầu làm một cái mới được. 』
Toàn những câu chuyện nhảm nhí của hai kẻ ngốc.
Nhưng đối thoại giữa bạn bè thì toàn chuyện nhảm nhí thế thôi, miễn vui là được.
『 Này, cô, lại cuộn chăn rồi, cho tôi tí chăn coi. 』
『 …… 』
A Thanh đã ngủ say sưa, thở đều đều.
Nàng vốn là thánh ngủ, nằm trong lòng Thôi Lý Ông xóc nảy còn ngủ được, huống hồ nằm trên giường lụa êm ái thế này.
『 Gì thế, ngủ rồi á? Nhanh vậy? Mẹ kiếp, con này khỏe như trâu ấy? Trả chăn đây, lạnh quá... 』
A Thanh với sức mạnh Hạng Vũ đã cuộn chặt chăn, Đường Nan Nhi không tài nào giật lại được.
Đành phải chui vào nằm sát lại.
Bỗng nhiên A Thanh trở mình, gác một vật nặng trịch lên người Đường Nan Nhi.
Hơi thở nóng hổi phả vào vành tai khiến Đường Nan Nhi cứng đờ người.
Đó là cái giò của A Thanh gác lên người ả.
『 Ặc. Này, này... 』
Sáng hôm sau, Đường Nan Nhi trông phờ phạc.
Tất nhiên đêm qua chẳng có chuyện gì mờ ám xảy ra cả.
Chỉ là mất ngủ nên hơi thâm quầng mắt thôi.
Trong cuộc họp chiến lược đối phó với quan phủ sáng sớm hôm đó, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên mặt ả.
A Thanh thì vẫn tỉnh bơ, giờ đã được coi là quý nhân và ân nhân của gia tộc nên đường hoàng ngồi họp cùng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
